Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 48



Chẳng mấy chốc đã đến kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, Tô Niệm Đường sau khi kết thúc bài giảng ngày cuối cùng, thì cũng chính thức nghỉ lễ. Phía bên Kỷ Lang cũng không bận lắm vì vụ án vẫn chưa có tiến triển mới.

Tuy nói Tô Hải là nghi phạm, thế nhưng qua quá trình điều tra cộng với lời khai của những người giúp việc trong nông trại, bọn họ không cách nào cáo buộc Tô Hải là tội phạm, bây giờ Kỷ Lang chỉ còn dựa vào mỗi một giả thiết duy nhất là Tô Hải không có chứng cứ chứng minh vắng mặt tại hiện trường. Vụ án hết đường xoay xở nên Kỷ Lang cho nhân viên nghỉ, đến khi có manh mối mới thì thông báo sau.

“Anh thật tùy hứng … Ai làm công cho anh thì thật là sướng!”, Tô Niệm Đường mím môi tán thưởng hành động này của Kỷ Lang.

Kỷ Lang vừa lái xe vừa hỏi ngược lại: “Vậy em có muốn anh làm ông chủ của em không?”

Tô Niệm Đường lắc đầu: “Không muốn … Lỡ chẳng may sau này em luôn là người phá án trước anh thì sao … Vậy anh sẽ không còn mặt mũi mất.”

Kỷ Lang: “…”

“Chúng ta đi đâu vậy anh?”, Tô Niệm Đường hỏi.

Kỷ Lang lấy danh thiếp trong túi áo đưa cho Tô Niệm Đường: “Tối hôm trước anh có nói với em đây là bạn học của anh. Gần đây cô ta nhận được tin nhắn đe dọa, anh đưa em đi cùng quan sát xem chuyện gì đang xảy ra.”

“Cố vấn pháp luật công ty Uy Hải, Diệp Khả?”, Tô Niệm Đường đọc danh thiếp trên tay: “Cô ấy nhận được tin nhắn đe dọa gì.?”

Kỷ Lang đưa tờ giấy đang cài phía trên đầu xe: “Là cái này!”

Tô Niệm Đường mở ra, tặc lưỡi: “Chuyện gì thế này?”

“Diệp Khả nhận được hai lá thư đe dọa, cô ta hoài nghi là người ở trong công ty gây ra vì gần đây công ty có đợt tinh giảm biên chế, có mấy người sợ bị đuổi việc nên bày ra chuyện này nhằm uy hiếp cô ta.”

Tô Niệm Đường gật đầu: “Nếu là vậy, em cảm thấy cũng không có vấn đề gì to tát, phải chăng đây chỉ là một trò đùa dai?”, nhìn sơ lá thư này không biểu đạt được bất cứ chuyện gì … thế nhưng nếu muốn đào sâu nghiên cứu, … cũng có chút ý tứ.

“Chỉ mong là trò đùa dai!”

Khi bọn họ đi đến dưới cổng công ty Uy Hải, phát hiện không có một ai … Kỷ Lang chợt nhớ ra: “Hôm nay là ngày Quốc khánh … ai cũng được nghỉ …”

Vừa dứt lời, Kỷ Lang trông thấy Diệp Khả và một người đàn ông đứng cãi nhau cách đó không xa, vừa đi vừa nói rất lớn tiếng. Diệp Khả nhìn thấy Kỷ Lang và Tô Niệm Đường thì sững người: “Kỷ Lang?”

Người đàn ông đứng bên cạnh Diệp Khả đứng quan sát đánh giá Kỷ Lang.

Kỷ Lang gật đầu: “Vốn dĩ muốn đến đây giúp em điều tra vụ tin nhắn đe dọa, bây giờ mới nhớ ra ngày lễ … Công ty em không có ai.”

Sắc mặt Diệp Khả không tốt lắm, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười: “Cám ơn anh …. Gần đây em cũng nhận được hai lá thư tương tự, nội dung không ác ý, nhưng em vẫn cảm thấy sợ hãi!”, rồi cô ta rút trong túi xách hai lá thư đưa cho Kỷ Lang.

Kỷ Lang nhận lấy, ra hiệu Niệm Đường xích lại gần đọc.

Người đàn ông đứng bên cạnh Diệp Khả đột nhiên lên tiếng: “Em nhận được tin nhắn như vậy nhưng không chịu cho tôi biết mà để cho người ngoài xem. Diệp Khả em muốn chia tay tôi chỉ vì tim của em đã xao động.”

Diệp Khả trợn mắt: “Anh ấy là thám tử, anh ấy có năng lực giúp tôi … Còn anh thì được cái gì? Công ty có chút khó khăn, anh nhanh chóng tinh giảm biên chế … Đó là biểu hiện của sự bất lực, do vậy tôi mới bị uy hiếp … Vậy tôi còn lý do nào để tiếp tục với anh chứ?”

Người đàn ông đó chính là Tổng Giám Đốc công ty Uy Hải, Tiếu Uy.

Điền Tiếu Uy khẽ hừ một tiếng, ngữ khí đầy sự khinh bỉ nhìn Diệp Khả nói: “Phải vậy không? Tôi lại nghĩ kinh tế công ty điêu đứng, không còn giá trị với cô nên cô muốn tìm cớ bỏ đi, vội vã nói lời chia tay. Lá thư từ chức cũng đã viết sẵn.” Gương mặt Điền Tiếu Uy đầy vẻ nhạo báng nhìn Kỷ Lang, rồi dời sang Diệp Khả.

Không biết có phải do nói trúng tim đen hay không, cô ta thẹn quá hóa giận, mặt đỏ bừng bừng: “Anh mau cút cho tôi! Tôi không muốn gặp anh nữa! Vốn dĩ tôi còn muốn qua đợt anh giảm biên chế rồi mới xin nghỉ … Nhưng bây giờ tôi nghĩ không còn cần thiết.”

Điền Tiếu Uy tiến lên một bước: “Đúng không? Vậy có cần tôi nói lời cám ơn cô không? Diệp Khả, cô tưởng tôi không biết cô làm trò gì sao … Bỏ tôi đi kiếm thằng cha có tiền khác … Lẽ nào cô cho rằng tôi thật sự không biết?”

“Anh …”, Diệp Khả giơ tay lên nhưng bị Điền Tiếu Uy bắt được, không biết anh ta nhét đồ gì vào trong lòng bàn tay của Diệp Khả rồi nói tiếp: “Cô cẩn thận suy xét một chút, nghĩ cho kỹ coi nên rời khỏi công ty này hay ở lại giúp tôi … Cứ suy nghĩ cho chín chắn vào!” Điền Tiếu Uy xoay người rời đi, bước đi khoan thai phảng phất rằng mọi chuyện đã được anh ta giải quyết.

Diệp Khả vô thức liếc nhìn Kỷ Lang, nhác thấy anh còn đang nghiên cứu hai lá thư, không chú ý chuyện bên phía cô ta, cô ta thở phào nhẹ nhõm, đưa vật Điền Tiếu Uy vừa nhét vào tay mình, nhanh chóng cất vào túi xách.

Tô Niệm Đường lặng lẽ đưa mắt nhìn Diệp Khả một cái, rồi lại tiếp tục chuyên tâm nhìn vào hai tờ giấy.

Trên tờ giấy thứ nhất chỉ có một câu rất đơn giản: Trong thời điểm thích hợp sẽ đưa mày trả về thế giới của mày.

Trên tờ giấy thứ hai cũng chỉ có duy nhất một câu: Trong một đất nước toàn màu xám, dòng máu đỏ rực sẽ nhuộm đẫm tạo nên sự mới mẻ.

Trên tờ giấy không có vân tay ngoại trừ câu chữ đầy ý tứ thì không còn chút giá trị nào khác. Kỷ Lang ngừng một lát rồi lên tiếng: “Chờ đến khi mọi người đi làm lại tôi sẽ quay lại giúp em.”

Diệp Khả lúng túng gật đầu: “Em cảm ơn anh. Chờ qua kỳ nghỉ lễ anh phải nhất định đến giúp em tìm ra hắn. Tuy trên giấy không có ác ý, nhưng em vẫn cảm thấy lo sợ.”

“Được!”, Kỷ Lang khẳng định: “Em cũng đừng để nó ở trong lòng, dù sao chẳng có chuyện gì lớn.” Dứt lời, Kỷ Lang ra hiệu Tô Niệm Đường chuẩn bị ra về.

Lúc này Diệp Khả mới để ý đến Tô Niệm Đường: “Đây là bạn gái của anh sao?” Diệp Khả dẹp bỏ được sự lúng túng, nhìn Tô Niệm Đường đánh giá, phảng phất rất có hứng thú với Tô Niệm Đường.

Kỷ Lang đưa tay kéo nhẹ đầu Tô Niệm Đường vào trong ngực: “Đúng!”, rồi anh cúi đầu giới thiệu với Tô Niệm Đường: “Đường Đường! Diệp Khả trước đây là bạn học của anh!”

Diệp Khả đưa tay ra: “Xin chào! Tôi tên Diệp Khả!”

Tô Niệm Đường lễ phép bắt tay cô ta, hai người nắm chặt tay nhau khá lâu, đến cuối cùng cô tròn mắt kinh ngạc nhìn Diệp Khả, cô ta mới chịu buông tay ra.

Kỷ Lang cảm nhận bầu không khí giữa hai người lúc đó rất quái dị nhưng khi anh chú ý thì Diệp Khả vẫn giữ nụ cười trên môi, ngay cả Tô Niệm Đường cũng nhoẻn miệng cười, không nhìn ra điểm bất thường.

“Anh Kỷ Lang! Chúng ta đi thôi!”, Tô Niệm Đường quay người về phía cửa xe ghế phụ lái. Đột nhiên một tiếng kèn xe vang lên. Tô Niệm Đường không để ý, nhưng Kỷ Lang thấy hơi khó chịu bởi vì bọn anh đang đậu xe ở bãi, cũng không cản trở giao thông, thế nhưng, tiếng bíp bíp vẫn kêu lên inh ỏi.

Anh xoay lại nhìn, bất ngờ phát hiện người trên xe lại là Tô Hải. Chiếc Maybach xa hoa đậu sát xe của Kỷ Lang. Tô Hải vẫn một thân âu phục trang nhã, hắn từ tốn bước xuống xe, đưa mắt nhìn Kỷ Lang đầu tiên: “Không ngờ được gặp thám tử Kỷ ở đây!”

Hôm nay Tô Hải mặc áo vest đen cùng áo sơ mi trắng, mắt kính gọng vàng đã được tháo xuống, trông hắn trẻ thêm được vài tuổi. Nhìn sơ qua có thể đoán được khi còn trẻ ắt hẳn hắn cũng là một người khá tuấn tú.

Kỷ Lang nở nụ cười nhàn nhạt: “Thật trùng hợp! Ông Tô đến đây là …?”

Tô Hải lúc này mới chú ý đến Diệp Khả đứng bên cạnh: “Tôi đến đón Tiểu Khả, con bé nói … nó cứ bị bạn trai cũ quấn mãi không buông, rồi còn nhận được tin nhắn đe dọa. Tôi không yên lòng nên đến đây đón nó.”

Kỷ Lang khá kinh ngạc, anh đưa mắt nhìn Diệp Khả, nhất thời không thốt nên lời.

“May có thám tử Kỷ ở đây, Tiểu Khả đưa tin bị đe dọa cho cậu ấy điều tra giúp, muốn tiền thì đưa tiền!”, Tô Hải có chút tức giận, kéo tay Diệp Khả đứng bên cạnh mình.

Một Diệp Khả hung hăng cãi nhau với Điền Tiếu Uy thì bây giờ như một con chim bé nhỏ nép bên cạnh Tô Hải, nhẹ giọng giới thiệu: “Kỷ Lang! Đây là ba nuôi của em … Là người bảo trợ cho em trong suốt những năm tháng đại học.”

Nhà Diệp Khả rất nghèo, vất vả lắm mới thi đậu Đại học thành phố B, chưa được vào trường đã phải đối mặt với tiền học phí. Cũng may có Tô Hải ra tay giúp đỡ mới có thể giúp Diệp Khả tiếp tục việc học, thậm chí cuộc sống còn tốt hơn những sinh viên cùng trường. Học xong đại học, nguyện vọng duy nhất của cô ta chính là tìm được vị hảo tâm này để báo đáp.

Trong một lần gặp mặt Tô Hải tại một dạ tiệc, hai người bọn họ gặp nhau, cùng nhau nhảy một bản nhạc, nhờ vậy cô ta mới biết Tô Hải là người đã từng giúp đỡ mình năm xưa.

Tô Hải đưa tay xoa xoa đầu Diệp Khả: “Tiểu Khả quả nhiên không phụ lòng của tôi. Nếu con gái tôi còn ở đây chắc nó cũng ưu tú như Tiểu Khả vậy!”, Tô Hải đột nhiên nhắc đến con gái, ngữ khí chất chứa nhiều phiền muộn.

Kỷ Lang thảng thốt: “Không phải ông Tô đây không có con cái sao!?!” Theo như bọn họ điều tra được, Tô Hải không có vợ, làm sao có thể có con gái được chứ? Không lẽ là con riêng?

Ánh mắt Tô Hải xa xăm như nhớ lại kỷ niệm xưa.

“Anh Kỷ Lang! Chúng ta đi thôi!”, Tô Niệm Đường từ nãy giờ ngồi trong xe, đột nhiên thò đầu ra ngoài, giục Kỷ Lang mau quay về.

“Cô Tô ….?”, Tô Hải hoàn hồn nhìn đầu Tô Niệm Đường ló ra khỏi cửa xe: “Không nghĩ đến cô Tô … cũng ở đây, còn tưởng rằng chỉ có thám tử Kỷ và Diệp Khả!” Trong câu nói của ông đầy hàm ý, dường như muốn nói giữa Kỷ Lang và Diệp Khả có chuyện giấu giếm người ngoài.

Tô Niệm Đường khẽ cau mày, ngữ khí thâm cừu đại hận với Tô Hải: “À! Thì ra là ông Tô … Thế nào mà cùng cô Diệp Khả đây đứng bên cạnh nhau …. Hai người trông cũng thật xứng!”

Kỷ Lang trừng mắt nhìn Tô Niệm Đường, ra hiệu cô không được nói lung tung, sau đó quay người nói lời tạm biệt Tô Hải và Diệp Khả: “Vậy chúng tôi đi trước, vụ đe dọa kia tôi sẽ cố gắng điều tra.”

Diệp Khả khá khó chịu với Đường Đường, nhưng Tô Hải hoàn toàn không để ý, ông ta cảm thấy Đường Đường rất thu hút: “Cô Tô … Tôi luôn cảm thấy cô có thành kiến sâu đậm với tôi?”

Tô Niệm Đường hỏi ngược lại: “Có ư? Hay là cảm giác của tôi với ông không phải là thành kiến … mà chính là không có hảo cảm!”, Niệm Đường cong môi, bật ra một câu đầy ẩn ý: “Giống như ông đã từng bỏ vợ bỏ con vậy!”, dứt lời cô thu người vào trong xe, ra hiệu Kỷ Lang mau lái đi.

Ánh mắt Kỷ Lang đầy áy náy nhìn Tô Hải.

Tô Hải sững người nhìn hai người bọn họ rời đi …. Khẽ cau mày … Cô gái nhỏ này …

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.