Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 50



Nhân viên bán hàng nhận thẻ đi thanh toán, Đường Đường mặc bộ này trông rất đẹp … tuy nhiên Kỷ Lang vẫn cảm thấy có chút gì đó vẫn chưa hoàn hảo. Anh đưa mắt quan sát một chút, đột nhiên anh đưa tay tháo dây buộc tóc của cô xuống, mái tóc xoăn của cô tức khắc buông xõa. Kỷ Lang vuốt nhẹ mái tóc vào nếp: “Như vậy sẽ đẹp hơn.”

Tô Niệm Đường quay người nhìn vào gương, thở dài: “Anh Kỷ Lang! Nếu anh không làm thám tử có thể chuyển sang làm chuyên gia stylist … Nếu vậy em chắc chắn mỗi ngày sẽ ghé qua tiệm của anh. Không ngờ anh có con mắt nghệ thuật như vậy!”

Kỷ Lang nhíu mày, ôm cô vào trong lòng: “Đường Đường! Em nói vậy là không được rồi!”

Tô Niệm Đường nghiêm giọng: “Em đang khen anh mà!”

Kỷ Lang đưa tay vẹo má cô: “Cái này không phải em đang tự khen mình ư? Ánh mắt của anh không tồi nên mới chọn được em!”

Tô Niệm Đường mặt đỏ lựng: “Em tự khen khoang mà anh cũng phát hiện? Không hổ danh là Đại thám tử!”

Nhân viên bán hàng gói quần áo cũ cẩn thận, trả thẻ lại cho Kỷ Lang, nở nụ cười khen tặng: “Tình cảm của anh chị thật tốt!”

Tô Niệm Đường quay đầu liếc nhìn Kỷ Lang, ánh mắt đượm ý cười.

Kỷ Lang nắm tay Đường Đường ra khỏi cửa hàng, anh xuýt xoa: “Chà! Chà! Bây giờ cuối cùng anh đã hiểu tại sao mẹ dặn đi dặn lại sau khi chúng ta thử quần áo, phải chụp một tấm gửi qua cho bà xem.”

Tô Niệm Đường kéo kéo tay Kỷ Lang, hai người đi sóng đôi thu hút biết bao ánh nhìn: “Tại sao?”

“Bởi vì rất có cảm giác thành công!” Như lúc này đây nhìn Tô Niệm Đường mặc quần áo trông thật đẹp và nửa công lao đó là của anh, sự sung sướng ấy không ngôn ngữ nào có thể diễn tả được.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?”, Tô Niệm Đường cất tiếng hỏi.

“Muốn mua quần áo nữa không?” Kỷ Lang dọ ý cô.

Tô Niệm Đường chớp chớp mắt: “Thôi! Sau này giao mùa mình lại đi mua sắm nữa!”

“Được! Vậy đến khi ấy anh lại đưa em đi!”, Kỷ Lang gật đầu.

Vừa khít lúc đó hai người đi ngang qua rạp chiếu phim. Có ai đó đã từng nói, chuyện nhất định phải làm ít nhất một lần khi hẹn hò chính là xem phim: “Hay là chúng ta đi xem phim, sau đó ăn tối, rồi qua thử áo cưới!”

Tô Niệm Đường không có ý kiến: “Dạ được!”

Rạp chiếu phim công chiếu ba bộ, một bộ phim tình cảm, một bộ hoạt hình và bộ còn lại là phiêu lưu, mạo hiểm.

“Xem phim hoạt hình nhé???”, Tô Niệm Đường xưa nay không thích thể loại phim phiêu lưu mạo hiểm, phim tình cảm thì Kỷ Lang chắc chắn không hứng thú, cuối cùng chỉ có thể chọn phim hoạt hình.

Kỷ Lang xếp hàng đi mua vé, Tô Niệm Đường đứng bên ngoài chờ Kỷ Lang. Cô vẫn còn hơi lúng túng với kiểu trang phục mới, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây hi vọng có thể giảm bớt sự ngượng ngùng của mình. Trong lúc ngó ngang ngó dọc, qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính của một gian hàng, có một người đang đứng ở một góc, Tô Niệm Đường cảm giác người đó đang nhìn chằm chằm cô, cô muốn nhìn kỹ lại thì Kỷ Lang trở ra.

“Em đang nhìn gì vậy?”, Kỷ Lang hướng theo ánh mắt của Tô Niệm Đường, nhưng không có gì bất thường.

Không có người nào! Tô Niệm Đường hoàn hồn, cô nghĩ mình nhìn lầm nên lắc đầu trả lời: “Không có chuyện gì … Anh mua được vé chưa?”

“Rồi! Khu ghế tình nhân!”

Tô Niệm Đường tặc lưỡi; “Haizza Anh Kỷ Lang không được than không có tiền nữa nhen … Đại gia bao nuôi … lần sau em sẽ gọi anh là Kỷ đại gia.”

Kỷ Lang bật cười, đưa tay nựng khuôn mặt cô: “Về chuyện bao nuôi … tính theo tuổi tác thì anh không có cháu gái lớn như vậy.”

Tô Niệm Đường: “…” … Không ngờ Kỷ Lang cũng biết nói đùa.

Hai người cầm theo hai bịch bắp rang và hai ly coca vào phòng chiếu. Trước khi phim bắt đầu, rạp tắt hết đèn, không gian tối đen như mực, Kỷ Lang cảm thấy bàn tay người con gái anh đang nắm kia đột nhiên căng cứng: “Sao vậy Đường Đường?”

Tô Niệm Đường thì thầm: “Không sao! Đột nhiên tối xầm nên em không quen!”

“À! Không sao… một lát sẽ sáng lại thôi!”

“Vâng!”

Màn ảnh sáng dần, rọi lên gương mặt Đường Đường, có thể lờ mờ nhìn ra được trán cô lấm tấm mồ hôi. Không hiểu sao cô luôn có dự cảm rất xấu, cảm giác sắp tới đây sẽ phát sinh một chuyện rất lớn.

Bộ phim chiếu được vài giây, Tô Niệm Đường quay đầu nhìn Kỷ Lang: “Anh có mua sai không Kỷ Lang … Tại sao lại là phim tình cảm?”

“Cô bé ngốc! Chúng ta lần đầu tiên hẹn hò làm sao xem phim hoạt hình được chứ!”

Tô Niệm Đường nở nụ cười, trong lòng ngọt ngào khôn tả. Hai người chuyên tâm xem phim.

Bộ phim điện ảnh tình cảm mang tên ‘Trong vòng mười dặm, xin hãy yêu em’. Câu chuyện xoay quanh tình cảm của nam nữ chính đang chuẩn bị thi lên nghiên cứu sinh. Cậu thanh niên đẹp trai nhưng khá gàn bướng, nói chuyện có nề nếp, chỉ thiếu chút nữa học theo cổ nhân mà dùng các từ ‘Chi, Hồ, Giả, Dã’ … Nhưng nam chính có một điểm mà Tô Niệm Đường thấy rất đáng yêu đó chính là luôn miệng gọi người phụ nữ anh ta thích là ‘Nương tử’.

Vai nữ chính là một thiên kim tiểu thư. Trường học này thành lập cũng một phần do gia đình cô quyên tặng. Nữ chính nhất kiến chung tình với nam chính, bắt đầu con đường truy đuổi.

Mới xem phim, Tô Niệm Đường không hề thích vai nữ chính này bởi vì nam chính khi ấy đã có thanh mai. Tô Niệm Đường thích chuyện tình thanh mai trúc mã do vậy nên khi trông thấy nữ chính luôn theo đuổi nam chính cô hơi khó chịu, cho dù từ đầu phim đã cho biết nam chính có thanh mai, nhưng thanh mai này không thích anh.

A a a a … Tôi có thể theo đuổi anh không?

----- Bạn học! Xin lỗi! Nương tử nhà tôi sẽ không vui.

Lớp trưởng Trầm, yêu tôi thì chết sao.

----- Thiến Ninh! Nương tử và tôi rất hòa hợp.

Trầm Hoài Quy, vốn dĩ nương tử nhà anh đâu có thích anh… Tôi làm vợ anh được không?

----- Triệu Thiến Ninh, cho dù nương tử không thích tôi … Tôi cũng không thích cô.



Trầm Hoài Quy … Nhớ cho kỹ, anh nợ tôi một mạng.

----- A Ninh! Anh đem cả linh hồn này cho em … có được không?

Khúc cuối phim Tô Niệm Đường bật khóc … Nữ chính si tình, mãi mãi không thay đổi, đến khi nam chính nhận ra thì đã quá muộn.

Ra khỏi rạp chiếu phim, Kỷ Lang nhìn viền mắt Tô Niệm Đường đỏ lựng, anh cười cười: “Cảm động lắm sao?”

Tô Niệm Đường sụt sịt, trừng mắt nhìn Kỷ Lang: “Anh thấy không cảm động ư?”

Kỷ Lang khẽ nở nụ cười, ôm cô vào trong lòng, thì thầm: “Cô ngốc ơi! Tất cả trong phim đều là giả, hiện thực mới là thật. Anh sẽ không giống tên Trầm Hoài Quy kia, đợi mất em đi rồi mới hối hận!” Bởi vì bây giờ anh đã có được em, tương lai không chút tiếc nuối.

Tô Niệm Đường chùi nước mắt lên áo Kỷ Lang, khịt khịt mũi: “Em đói rồi! Chúng ta đi ăn thôi!”

Kỷ Lang gật đầu: “Được! Đi ăn sau đó chúng ta thử áo cưới!”

--- Cô ngốc Đường Đường! Em sẽ thấy kết cục của chúng ta không giống như trong bộ phim ấy, tiếc nuối vì để lỡ nhau.

Thế nhưng Kỷ Lang không ngờ đến, trong nháy mắt Đường Đường biến mất không còn tăm hơi.

Sau khi hai người dùng bữa tối ở nhà hàng trong khu trung tâm thương mại, Kỷ Lang để Đường Đường chờ ở cửa chính, còn anh lái xe lại đây.

Xe đậu dưới tầng hầm, trong tầng hầm khá tối, Kỷ Lang nhìn không rõ, nhưng thính giác rất nhạy bén. Anh nghe bên tai văng vẳng âm thanh, ban đầu nghĩ mình nghe lầm, nhưng càng đến gần thanh âm càng rõ, từ phía tầng hầm truyền đến.

Kỷ Lang chạy vọt theo hướng âm thanh phát ra, một bóng dáng người mặc áo trắng, còn người kia đang giãy dụa hô cứu mạng.

“Đứng lại!”, Kỷ Lang đuổi theo, người đó xoay người nhìn Kỷ Lang một cái, Kỷ Lang không nhìn rõ khuôn mặt, đối phương đội mũ và đeo khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt tàn ác …. Trong bãi đậu xe tối tăm nhìn càng thêm quỷ dị.

Hắn cõng thêm một người nên chạy không nhanh bằng Kỷ Lang, chạy được một vòng lớn Kỷ Lang sắp bắt được hắn thì hắn đột nhiên dừng lại dường như muốn chờ Kỷ Lang.

Chưa kịp áp sát, hắn ném người trên vai về phía anh, theo bản năng Kỷ Lang đón lấy, cả hai người ngã nhào trên mặt đất. Hắn mở miệng cười ha hả, phảng phất như đã thực hiện được âm mưu, phóng lên chiếc xe, lái thẳng ra ngoài.

Kỷ Lang cảm thấy người này rất quen, trước khi đi hắn có nở nụ cười cực kỳ xảo quyệt, khiến Kỷ Lang càng thêm bất an, có chuyện gì đó sắp xảy ra mà anh không thể lường trước được.

“Cám ơn đã cứu tôi … Kỷ Lang?”, người phụ nữ được người cứu mạng, không ngờ lại là Kỷ Lang, bao nhiêu nỗi sợ hãi bay biến hết, cô ta đột nhiên gục đầu vào ngực anh: “May quá anh đến rồi! Nếu không em không biết phải làm sao!”

Là Diệp Khả …

Kỷ Lang lúng túng lùi về sau vài bước, dùng tay đỡ cô ta: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì?”

“Em … em không biết … Em tính đến đây mua sắm. Vừa đậu xe thì hắn đột nhiên xông đến bịt miệng em … Em sợ quá … Cuối cùng là chuyện gì vậy? Có phải là tên hung thủ đã gửi tin nhắn đe dọa em không? Hắn theo em đến đây sao?” Diệp Khả sợ hãi, nói ấp úng: “Sợ quá! Hắn động thủ rồi ư!??”

Kỷ Lang sững người mọi chuyện đã qua như thước phim quay chậm. Ngày hôm nay anh cùng Đường Đường dạo phố, anh luôn có cảm giác có người theo dõi bọn họ nhưng khi ngoái đầu nhìn thì không có ai … Chỉ một lần duy nhất là hình ảnh phản chiếu trên đế giày Đường Đường … Lẽ nào lúc đó anh không hề nhìn lầm … có người đang theo dõi anh và Đường Đường?

“Không được!”

Kỷ Lang nhớ lại tiếng cười trước khi hung thủ rời đi … Đường Đường gặp nguy rồi! Kỷ Lang đẩy mạnh Diệp Khả, chạy nhanh lên phía cổng trung tâm. Nếu như hắn là người luôn theo dõi bọn họ, vậy thì mục tiêu của hắn chính là Đường Đường … Bây giờ … nghĩa là bây giờ Đường Đường đang gặp nguy hiểm.

Kỷ Lang dùng hết sức chạy nhanh ra đường, nhưng chỗ đó đã không còn ai … Không thấy Đường Đường!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.