Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 54



Edit: Thu Hà Đỗ | Beta: Queenie_Sk

Kỷ Lang kéo Đường Ty Nhã ra bên ngoài, liếc nhìn Đường Đường lại tiếp tục nằm xuống nghỉ ngơi, mới xoay người hỏi: "Rút cục là có chuyện gì?"

Đường Ty Nhã nghiêng đầu trả lời: "Chính là bộ dạng anh đang nhìn thấy đó!”

"Là có ý gì?"

"Đường Đường ... Đường Đường có hai nhân cách.”

Đường Ty Nhã ngồi xuống chiếc ghế tựa bên ngoài phòng bệnh: "Người anh vừa thấy là I.A, không phải Đường Đường.”

Hai nhân cách? Kỷ Lang nhất thời không thể tiêu hoá tin tức này. Anh cũng từng nghe nói, nhưng vẫn là chưa bao giờ nhìn thấy, giờ lại có người nói cho anh biết, Đường Đường có hai nhân cách.

"Anh biết không? Thực sự trước đây quan hệ của tôi và Đường Đường không tốt lắm, chỉ mới tốt lên sáu năm nay thôi! Hồi nhỏ, lần đầu tôi nhìn thấy Niệm Đường, cảm giác cô ấy thực sự âm trầm. Cô ấy không thích nói chuyện, cũng không thích cùng tôi đi chơi, nên dần dần tôi toàn tự chơi một mình", Đường Ty Nhã nhớ lại câu chuyện hồi nhỏ ở nhà cậu, cảm khái: "Giờ nghĩ lại, biết thế ngày ấy giá mà tôi năng nói chuyện với cô ấy hơn một chút".

"Quan hệ hai người luôn không tốt. Vậy sáu năm trước rút cục phát sinh chuyện gì khiến cho mối quan hệ ấy chuyển biến tốt hơn?" Kỷ Lang rất nhanh bắt được trọng điểm trong lời nói của Đường Ty Nhã.

Đường Ty Nhã buồn rầu lắc đầu: "Tôi cũng không nhớ rõ nữa ... Mấy năm ấy, mợ vẫn luôn tìm bác sĩ tâm lý trị liệu cho Đường Đường. Sau này, cô ấy cũng thay đổi rất nhiều. Khi gặp nhau cũng cười cười chào hỏi, nhưng chỉ dừng lại ở đó không hơn. Tôi cũng rất muốn biết sáu năm trước đã xảy ra chuyện gì ..."

"Như vậy ... Nhân cách thứ hai của Đường Đường là sao?" ánh mắt Kỷ Lang sáng quắc nhìn Đường Ty Nhã.

Đường Ty Nhã thở dài: "Cũng là việc xảy ra sáu năm trước ... Hồi đó, nước Mỹ bị chấn động bởi vụ án hiếp dâm..." Nói đến đây, Đường Ty Nhã thoáng cau mày, tỏ ra khá khó chịu. Cô ta ngừng một chút rồi nói: "Giới truyền thông đưa tin vụ án đó là do Đường Đường phá, thật ra là do I.A phá. Cụ thể thế nào tôi cũng không rõ lắm. Sau khi tôi sinh Duệ Duệ, Niệm Đường luôn chăm sóc cho tôi. Tôi cảm thấy rất kỳ lạ không hiểu sao cô ấy lại đối tốt với tôi như vậy … Thì ra khi ấy người coi sóc tôi là I.A.”

"Đường Đường … Tại sao Đường Đường xuất hiện nhân cách thứ hai?" Kỷ Lang vẫn cảm thấy khó hiểu

"Tôi chỉ biết rằng I.A xuất hiện là do Đường Đường gặp nguy hiểm. I.A cũng từng nói với tôi, cô ta tồn tại là để bảo vệ Đường Đường không phải chịu bất kỳ thương tổn nào.” Đường Ty Nhã đưa mắt nhìn Kỷ Lang, giọng nghiêm túc: "Tự bản thân Đường Đường vẽ ra một vòng tròn, ở bên trong vòng tròn ấy, cô ấy chân thành đối mặt với anh. Còn tôi, bất hạnh, chỉ là người đứng phía ngoài vòng tròn, không cách nào tiếp cận được. Anh là người có thể đến gần được với cô ấy … Vì vậy, Kỷ Lang! Tôi không biết gì hết, nếu anh muốn biết hãy đến hỏi I.A … I.A sẽ kể cho anh mọi chuyện.”

Đường Ty Nhã đi khá lâu nhưng Kỷ Lang vẫn ngồi thất thần ở bên ngoài. Phía trong I.A vẫn đang ngủ say. Suốt cả đêm không ngủ nhưng ngay lúc này đây anh chẳng cảm thấy mệt mỏi. Cuối cùng, anh chậm rãi thở dài một hơi. Mặc kệ người nằm trên giường bệnh kia có biến thành bộ dạng nào đi nữa, cô ấy vẫn chính là Đường Đường, không hề thay đổi.

Lúc Kỷ Lang chuẩn bị bước vào phòng bệnh, điện thoại đột nhiên reo vang, là Tiết Nhạc gọi.

"Sếp, sếp, em tra ra được địa chỉ IP của Ro. Mất hết một buổi sáng truy tìm, hình như Ro cũng không cài mã bảo vệ nên rốt cục em đã tra ra được!” Ở đầu kia điện thoại, Tiết Nhạc hưng phấn: "Sếp nhất định không thể tưởng tượng được Ro ở nơi nào đâu".

"Cậu nói đi!” Kỷ Lang cau mày, hiện tại anh không có tâm trạng để đoán già đoán non.

"Được rồi. Địa chỉ IP của Ro là ngay tại khu cư xá của sếp. Trời ạ, Ro thế nào lại ở ngay trước mắt. Sếp, mai em tới nhà anh, biết đâu có thể ngẫu nhiên gặp được Ro.”

Kỷ Lang sửng sốt, khu nhà anh? Làm sao có thể trùng hợp ngẫu nhiên như vậy: "Địa chỉ IP là gì?"

Tiết Nhạc đọc ra một chuỗi chữ số. Kỷ Lang giật mình. Đó chính là địa chỉ IP nhà anh. Lẽ nào Ro chính là Đường Đường.

"Nhưng sếp à, anh vẫn còn ở bệnh viện sao? Tình hình chị dâu ra sao?"

"Cũng khỏe. Các cậu lấy khẩu cung thế nào rồi?"

"Sếp, chuyện này anh yên tâm, mọi người đã thống nhất khẩu cung. Cảnh sát cũng phán đoán là chị dâu vì phòng vệ mới khiến Tôn Vĩ bị thương. Cơ bản không có việc gì.”

"Vậy được rồi. Cậu cũng nghỉ ngơi đi. Làm việc cả đêm, lại còn đi tra IP.”

"Vâng! Sếp, lần sau em đến nhà anh chơi nha!” Tiết Nhạc ngắt điện thoại. 

Kỷ Lang nhìn di động trong tay thất thần, nếu thực sự Đường Đường là Ro như lời Tiết Nhạc nói thì vì sao lần trước anh thử thăm dò cô nhưng không được? Hay là … ngay cả bản thân Đường Đường cũng không biết? 

Kỷ Lang trở vào trong phòng, người nằm trên giường mở mắt, con ngươi sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm vào anh. Rõ ràng, cô thật sự không có cảm giác an toàn.

"Đường Ty Nhã đã nói cho anh?" Niệm Đường, à không, là I.A mở mắt nhìn Kỷ Lang đi vào.

Kỷ Lang gật đầu mỉm cười: "Em nghỉ ngơi đi!”

"Anh không muốn hỏi gì ư?" 

Kỷ Lang lắc đầu. Câu hỏi thì rất nhiều, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, nên không hỏi.

"Đường Đường không biết sự tồn tại của tôi, nhưng tôi lại biết Đường Đường tồn tại. Thậm chí Đường Đường phát sinh bất kỳ chuyện gì, tôi đều biết rõ.” I.A giải thích.

Thì ra là vậy … Vì thế Đường Đường mới không biết Ro, bởi vì Ro chính là I.A. 

"Tôi phải bảo vệ Đường Đường, không thể để cô ấy lại chịu thương tổn.”

Kỷ Lang mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại lựa chọn im lặng. Thực ra anh muốn nói: Hiện tại Đường Đường đã an toàn, cô đem trả Đường Đường lại cho tôi, được không?

"Anh cũng nghỉ ngơi đi". Tô Niệm Đường nhìn người trước mặt hai mắt thâm quầng thì lên tiếng nói.

Kỷ Lang lại ngồi lại chỗ cũ, nở nụ cười: "Em ngủ đi. Anh ‘bảo vệ’ em!”

Tô Niệm Đường nhìn Kỷ Lang, rồi đem chăn trùm kín từ chân đến đầu, trầm giọng: "Tuỳ anh!"

Nhìn Tô Niệm Đường vùi mình trong chăn, tâm tình Kỷ Lang không thể bình tĩnh. Anh muốn hỏi cô rốt cục phát sinh chuyện gì mới biến cô trở thành người có hai nhân cách? Là do chuyện khi còn bé hay là do chuyện của Đường Ty Nhã sáu năm trước đây?

Đường Đường, khi nào em mới trở về?

Tô Niệm Đường cũng không có gì đáng ngại, ngoại trừ mấy vết xước nơi cổ tay, không được vận động nặng, còn lại tất cả đều ổn. Kỷ Lang giúp cô làm thủ thich xuất viện, đưa về nhà tĩnh dưỡng.

Sau khi nộp viện phí, anh trông thấy Tô Hải đứng chần chừ trước cửa phòng bệnh.

Trải qua việc Đường Đường bị bắt cóc, Kỷ Lang nhìn ra được tình cảm của Tô Hải với Đường Đường, chỉ bằng hành động ông ta không ngần ngại xuất ra một triệu tệ tới cứu cô. Nhưng Tô Hải với Đường Đường mà nói, vẫn còn một chút khúc mắc, có muốn tha thứ cho ông ta hay không còn phải xem ý tứ của Đường Đường.

"Ông không vào sao?" Kỷ Lang mở cửa phòng quay đầu nhìn về phía Tô Hải.

"Niệm Đường ... Con bé ... con bé không có việc gì chứ?" Lúc này trông Tô Hải xuống sắc hẳn, dường như ông ta già đi rất nhiều, hai bên tóc mai cũng lốm đốm sợi bạc.

"Cô ấy ... Có lẽ không có việc gì" Ngay cả Kỷ Lang cũng không thể xác định được Niệm Đường có sao hay không? Thân thể không có tổn thương, nhưng còn tinh thần? Tại sao đến bây giờ vẫn là I.A chứ không phải Đường Đường?

"Sao lại là ‘Có lẽ không có việc gì’?" Tô Hải tính hỏi thêm gì đó thì trong phòng bệnh một giọng nói lạnh lùng truyền ra: "Kỷ Lang, anh đang nói chuyện với ai vậy?"

Kỷ Lang đẩy cửa đi vào: "Tô Hải, ông Tô đến thăm em..."

Kỷ Lang vừa dứt lời, nét mặt Tô Niệm Đường phút chốc lạnh thêm vài phần, ngước mắt nhìn Tô Hải xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Thấp thoáng trong đáy mắt Tô Hải ngân ngấn nước, ông ta dựa vào một bên cửa, muốn mở miệng gọi tên Tô Niệm Đường. Nhưng lời lên đến cổ lại nuốt xuống, ông ta hoàn toàn mất đi phong thái của một bậc triệu phú, mà chỉ mang dáng vẻ của một người cha khẩn cầu sự tha thứ từ đứa con gái mình.

"Ông tới để làm gì? Tới để xem tôi đã chết hay chưa?" Tô Niệm Đường dựa vào thành giường, ánh mắt không che giấu sự mỉa mai, dường như với cô, người trước mắt chỉ là một trò cười.

Kỷ Lang nhíu mày. Tô Hải khẽ nói: "Niệm Đường ... Con không có việc gì ... Không có việc gì là tốt rồi …”

"Ông không cần thiết phải giả mù sa mưa, tỏ ra quan tâm đến tôi", ngữ khí Tô Niệm Đường lạnh băng: "Từ khi ông bỏ hai mẹ con tôi mà đi. Tôi với ông đã không còn quan hệ gì rồi!”

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi …” Tô Hải tiến lên hai bước, vẻ mặt vô cùng thống khổ:"Ba vốn cho rằng chỉ cần ba rời đi, bọn người đó sẽ không tiếp tục tìm hai mẹ con con gây phiền phức. Ai ngờ rằng bọn chúng là một đám súc sinh ... Ba cũng quay về tìm mẹ con con, nhưng không tìm được ... Ba cho rằng ... Ba nghĩ chắc hai mẹ con đã chuyển đến nơi khác tốt hơn để sống ... Mãi cho đến tận mười năm trước, ba mới đọc được trên báo ..."

"Câm miệng! Ông không có tư cách nhắc đến mẹ tôi!” Tô Niệm Đường ngồi phắt dậy, trừng mắt nhìn Tô Hải, ánh mắt như muốn giết chết ông ta, giống như ánh mắt cô nhìn Tôn Vĩ ở căn nhà gỗ vài ngày trước.

Kỷ Lang tiến lên, ôm Tô Niệm Đường vào trong ngực: "Đường Đường, em bình tĩnh một chút".

"Tôi không phải Đường Đường, tôi là I.A". Tô Niệm Đường quay đầu, ánh mắt đã khôi phục sự bình tĩnh nhưng vẫn nhìn Kỷ Lang một cách lạnh lùng: "Đường Đường cố gắng nuốt xuống nhẫn nhịn mọi chuyện. Tôi thì khác. Ai nợ tôi cái gì, tôi sẽ bắt kẻ đó hoàn trả gấp đôi.”

Kỷ Lang nhíu mày, không lên tiếng.

"Kỷ Lang, anh dứt khoát phân định cho rõ, tôi và Đường Đường khác nhau!"

Anh thật sự phân định rất rõ. Đường Đường không bao giờ nói với anh bằng giọng điệu như thế. Nhìn I.A ở trong lòng mình, lại quay đầu nhìn về phía Tô Hải khuôn mặt đầy sự đau thương, anh đành mở miệng nói: "Ông Tô, hiện tại tâm trạng Đường Đường không ổn định. Hay là ông về trước đi.”

Tô Hải dường như không nghe thấy, chỉ nhìn Tô Niệm Đường nói: "Niệm Đường, ba thực sự xin lỗi hai mẹ con con, cũng không dám cầu xin con tha thứ, chỉ mong con sống thật tốt ..."

"Cút đi!" Không vì những lời nói ấy của Tô Hải mà sắc mặt Tô Niệm Đường tốt lên: "Ông có xin lỗi cũng không thể làm mẹ tôi sống lại, cũng không khiến bóng ma thời thơ ấu của tôi biến mất!"

"Ba ..."

"Ông Tô, ông nên mau chóng rời đi thì hơn". Kỷ Lang khuyên nhủ. 

Nếu người hiện tại là Đường Đường, thì còn có thể nói chuyện, nhưng bây giờ lại là I.A ...

Tô Hải đi rồi, Tô Niẹm Đường dần trấn tĩnh lại: "Anh có thể buông tôi ra được rồi.”

Kỷ Lang buông tay, cảm thấy không nỡ … Từ khi Niệm Đường tỉnh dậy đến giờ, anh thậm chí không thể ôm cô một cái trọn vẹn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.