Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 55



Edit: Thu Hà Đỗ - Beta: Queenie_Sk

Tô Niệm Đường đã có thể xuất viện. 

Ngày hôm đó, cả Sở sự vụ đều qua đón cô, nhưng rất nhanh, mọi người đều nhận ra rằng cô đã thay đổi. Từ một tiểu muội hiền lành biến thành ‘Đại ngự tỷ’, hơi ngang ngược khiến ai nấy đều khó thích ứng.

Trong phòng bệnh, Tô Niệm Đường tự mình thay quần áo. Mục Y trông thấy cổ tay cô vẫn còn bị thương nên tính ở lại để giúp đỡ, thế nhưng vừa mới chạm vào cánh tay Niệm Đường đã thấy cô dừng ngay động tác, lẳng lặng nhìn cô ta, ánh mắt đầy ngạo mạn.

Mục Y xấu hổ vô cùng, vội vàng xua tay giải thích: "Tôi..."

"Đi ra ngoài!" Tô Niệm Đường không có thói quen để người khác chạm vào mình.

Mục Y bước ra cửa phòng bệnh trong lòng đầy thắc mắc, liếc nhìn mọi người ở bên ngoài, cô ta hơi do dự đi đến bên cạnh Kỷ Lang: "Sếp, rút cục chị dâu bị làm sao?" Mục Y nhớ lại khuôn mặt cùng biểu cảm của Tô Niệm Đường khi ở căn nhà gỗ nhỏ, cảm giác hơi ớn lạnh.

"Đường Đường bị bệnh, qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi!" Kỷ Lang thấp giọng trả lời nhưng dường như cũng đang tự trấn an mình.

"Sếp, không phải em lắm chuyện. Biểu cảm của chị dâu khi ở căn nhà gỗ và lúc cùng chúng ta ở trên xe, quả thực giống nhau như đúc". Đều cảm thấy rợn người.

Kỷ Lang gật đầu, không nói thêm gì.

Một lát sau, Tô Niệm Đường đẩy cửa đi ra, quét mắt nhìn một vòng lớn đám đông đứng tự tập trước cửa, giọng bình tĩnh: "Đi thôi!". Sau đó đi trước dẫn đầu. Cô thay một bộ đồ thể thao. Không hiểu sao, Kỷ Lang cho rằng bộ quần áo này đặc biệt thích hợp với Đường Đường của hiện tại.

Kỷ Lang cười khổ một tiếng: "Mọi người về đi. Đường Đường không sao.”

Triệu Trạch biết có một số việc bọn họ là người ngoài cũng không tiện hỏi đến: "Được! Sếp! vài ngày tới anh ở nhà chăm sóc Tô Niệm Đường, việc ở sở và các vụ án đã có mọi người lo. Anh cứ yên tâm.”

Kỷ Lang gật đầu, Tiết Nhạc lại bước lên: "Sếp, em có thể đến nhà anh chơi một chút không?" Cậu ta muốn đến nhà Kỷ Lang để tra cụ thể hơn địa chỉ IP của Ro.

Kỷ Lang giơ tay, đẩy đầu cậu ta ra xa: "Muốn đến thì mau đi.”

Hiện tại, anh và Tô Niệm Đường ở cùng nhau cũng khá ngượng ngùng. Căn bản không biết nói gì với cô, có Tiết Nhạc đi cùng điều tiết không khí một chút cũng tốt.

Về tới nhà, Tô Niệm Đường đưa mắt nhìn qua Tiết Nhạc: "Cậu đến đây làm gì?"

Tiết Nhạc sửng sốt, vội vàng trả lời:"Chị dâu, em tra ra được địa chỉ IP của Ro ở ngay khu nhà này. Trước đây chẳng phải chị cũng có hứng thú với người này hay sao? Cho em một chút thời gian, em nhất định tìm ra được.”

Tô Niệm Đường khẽ nhướn mi, nhìn Tiết Nhạc lôi thiết bị của mình bày trên bàn, chuẩn bị làm việc.

Kỷ Lang không lên tiếng ngăn cản, còn rót cho cậu ta một ly nước, sau đó cũng lấy cho Niệm Đường một ly. Lúc cô đưa tay nhận. Kỷ Lang phát hiện băng gạc nơi cổ tay cô rướm máu, gương mặt anh biến sắc. Rõ ràng là do lúc cô thay quần áo bị chạm mạnh.

Kỷ Lang kéo Tô Niệm Đường đến ghế sô pha, ấn cô ngồi xuống, sau đó vào phòng lấy băng gạc chuẩn bị thay băng cho cô: "Việc gì không làm được thì đừng làm, đừng ỷ mình mạnh. Mục Y rõ ràng lên tiếng được giúp đỡ em, tại sao em lại không nhờ cô ấy?" Kỷ Lang vừa nói, vừa nhẹ nhàng thay băng cho cô. Chỗ cổ tay đúng là lại bị hở vết thương.

"Tôi không quen cô ấy!”

"Đường Đường ..."

"Kỷ Lang!” Giọng Tô Niệm Đường lạnh băng chặn câu nói của anh, đuôi lông mày khẽ nhướn: "Tôi không phải Đường Đường, tôi là I.A. Hơn nữa, tôi không có ý định để Đường Đường quay trở lại.”

Kỷ Lang cứng đờ: "Có ý gì?" Không muốn cho Đường Đường trở lại?

"Tôi không thể tìm thấy bất cứ điều gì có thể đảm bảo cho sự an toàn của Đường Đường tránh khỏi những tổn thương trước mắt. Do vậy, tôi không có ý định cho cô ấy quay về.” Tô Niệm Đường ném cho Kỷ Lang biểu cảm ‘Anh không đủ tư cách’, ‘Anh không phải người tôi muốn tìm’.

Kỷ Lang trừng mắt nhìn Tô Niệm Đường: "Tìm ai?"

"Tôi cần tìm một người có thể hoàn toàn bảo vệ Đường Đường, không để cô ấy phải chịu bất kỳ thương tổn.”

"Anh không cho phép!" Kỷ Nang giữ chặt Tô Niệm Đường: "Em trách anh lúc trước đã không bảo vệ tốt cho Đường Đường? I.A! Anh không cho phép đi tìm một ai hết, Đường Đường cũng sẽ không thích như vậy.”

"Nhưng, anh thực sự đã không bảo vệ tốt cho cô ấy.” Tô Niệm Đường liếc mắt nhìn cánh tay anh đang giữ chặt bả vai mình: "Anh không cần kích động, tôi chỉ thay Đường Đường nói lời chia tay mà thôi.”

Kỷ Lang: "..." 

Thay Đường Đường nói chia tay? Kỷ Lang dở khóc dở cười, tuyệt đối không chấp nhận lời đề nghị này: "Anh mặc kệ em là Đường Đường hay I.A; điều này là không thể, em cũng không thể thay thế Đường Đường ra quyết định.”

Lúc trước, quả thật là do anh sơ sảy nên mới để Đường Đường bị bắt cóc. Cũng nhờ khoảnh khắc ấy anh mới biết cô quan trọng đối với anh đến nhường nào.

Đã sớm không còn cảm giác, người ở trước mặt lại cứ cố ý bám chặt không buông:

"Anh là muốn yêu đương với tôi? Vậy tình yêu anh dành cho Đường Đường đâu?"

Kỷ Lang sững người, đương nhiên là anh yêu Đường Đường, nhưng người ở trước mặt anh cũng là Đường Đường, chẳng qua là Đường Đường sinh bệnh mà thôi ... "Có gì khác nhau ư? Em và Đường Đường chính là một người. Tôi yêu em cũng chính là yêu Đường Đường, không nhất thiết phải phân định rõ ràng như vậy.”

Tô Niệm Đường cụp mắt xuống, hỏi ngược lại: "Là như vậy sao?"

Kỷ Lang ôm cô thật chặt: "Em chỉ sinh bệnh mà thôi!”

Tô Niệm Đường nằm yên trong lòng Kỷ Lang, im lặng không nói tiếng nào.

Kỷ Lang cho rằng anh phải nói chuyện với dì của Đường Đường một chút, tìm hiểu xem năm đó Đường Đường được trị liệu tâm lý như thế nào. Anh muốn tìm nguyên nhân dẫn đến việc Đường Đường xuất hiện nhân cách thứ hai, để xem có thể thông qua trị liệu chữa trị triệt để tâm bệnh này cho cô hay không.

Còn đang mải mê suy nghĩ, trong phòng khách, Tiết Nhạc kêu lên một tiếng: "Sếp, Ro phản kích rồi … Số liệu lúc trước em tra ra mất hết cả rồi.”

Kỷ Lang nghe Tiết Nhạc nói, ánh mắt di chuyển về phía phòng ngủ khách đang đóng chặt. Không hiểu sao, Kỷ Lang đột nhiên như được khai sáng. 

I.A đối xử với anh rất lạnh lùng, vô tình, nhưng kỳ thật, cô cũng giống như Đường Đường, đều yêu anh. Bởi vì cô với Đường Đường có chung suy nghĩ, chung tình cảm. I.A biết Đường Đường phát sinh những chuyện gì. Như vậy, Đường Đường yêu anh, cô làm sao có thể không yêu? Bằng không, khi hoá thân thành Ro, Tô Niệm Đường cũng không ở trên diễn đàn cùng anh bàn luận về vụ án.

Kỷ Lang gõ cửa phòng Tô Niệm Đường, trông thấy cô ngồi trước máy tính vô cùng chuyên chú, hai bàn tay múa như bay trên bàn phím, động tác vô cùng linh hoạt, hoàn toàn không giống một người đang bị thương ở tay. Mấu chốt là, tay cô có thể hoạt động như vậy sao?

Kỷ Lang xông lên, nắm lấy tay cô: "Tay em đang bị thương!". Cô gái này, cổ tay rõ ràng bị đau, lại vẫn thao tác máy tính nhanh như vậy.

Tô Niệm Đường nhíu mày, rút khỏi tay anh. Liếc nhìn những dãy số Kỷ Lang không thể đọc hiểu, tiếp tục thao tác, mở ra một tấm bản đồ.

Kỷ Lang nhìn trên bản đồ, những vùng màu xanh ngày càng ít, còn vùng màu đỏ do Đường Đường khống chế chiếm cứ hơn phân nửa địa bàn. Anh đè lên bàn tay Tô Niệm Đường: "Em luôn miệng nói không muốn để Đường Đường phải chịu tổn thương, nhưng em lại đối xử với cơ thể của cô ấy như thế sao?"

Tô Niệm Đường ngừng thao tác, nhấc tay ra, cự lại: "Tôi không ngờ cậu ta có thể tra ra địa chỉ IP.”

"Em làm như vậy có ý nghĩa gì chứ. Anh đã biết em là Ro rồi.”

Tô Niệm Đường thần sắc khẽ biến: "Làm sao biết được? Là do địa chỉ IP à?" Hốc mắt cô khẽ đỏ, quay đầu tiếp tục thao tác máy tính, dường như cố chấp muốn lấy lại thứ gì đó.

Kỷ Lang không nhịn được nữa, dứt khoát đi đến rút phích cắm điện.

Tô Niệm Đường sửng sốt nhìn màn hình tối đen: "Tôi mà thua ư?" Cô thấp giọng nói: "Tôi sẽ không thua. Tôi như thế này mà phải chịu thua sao?" 

Sau đó, cô đột nhiên giật lấy phích cắm điện từ tay Kỷ Lang, chuẩn bị cắm vào, khởi động lại máy tính.

Kỷ Lang không ngờ I.A lại cố chấp đến như vậy. Vội vàng ném ổ cắm ra xa, ôm ghì cô vào trong ngực: "Đường Đường, em bình tĩnh một chút. Em che giấu IP mục đích không phải là muốn giấu chuyện em là Ro? Bây giờ bọn anh đều biết cả rồi, em không cần che giấu nữa".

"Không, không đúng!" Tô Niệm Đường thở hổn hển, muốn vùng ra khỏi vòng tay Kỷ Lang: "Tôi không thể bại, anh buông tôi ra!”

"Tiết Nhạc, cậu dừng tay lại cho tôi, đi đi!" Kỷ Lang tức giận thét lên.

"Sếp, có chuyện gì?" Tiết Nhạc trả lời nhưng không thấy người đâu.

"Cậu đi về ngay đi!" Kỷ Lang quyết đoán ra lệnh đuổi khách.

"Không! Em đang phản kích ..." Thanh âm bàn phím lách cách, lách cách. Kỷ Lang ở trong phòng cũng có thể nghe thấy. Tô Niệm Đường ở trong lòng anh giãy dụa càng mạnh hơn, bấy giờ anj mới phát hiện, sức Niệm Đường rất mạnh.

Anh cắn chặt môi, buông Niệm Đường ra, xoay người ra phòng khách, trông Tiết Ngạc mồ hôi đầy đầu, hết sức chăm chú: "Không cần công kích, hiện tại tôi không muốn biết điều đó, cậu mau về đi!"

"Cho em thêm một chút thời gian nữa, đối phương dường như xảy ra chuyện nên thao tác chậm lại, em có thể tra ra được". Tiết Nhạc không ngẩng lên, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình, tay liên tục gõ bàn phím.

"Tiết Nhạc!" Kỷ Lang đanh mặt nói: "Bây giờ tôi lệnh cho cậu lập tức rời khỏi đây, không được tiếp tục tra xét!"

Tiết Nhạc không hiểu: "Sếp! Em sẽ tìm được mà.”

Kỷ Lang đóng laptop của Tiết Nhạc lại, hít sâu một hơi: "Ro chính là Đường Đường, cậu lập tức về cho tôi.”

Tiết Nhạc trố mắt, nhất thời không kịp phản ứng. Kỷ Lang giúp cậu ta thu dọn máy tính, sau đó đẩy ra cửa: "Trở về sở cũng không được tiếp tục tra xét nữa biết không?"

"… Vâng ..." Tiết Nhạc hiển nhiên là vẫn chưa thể tiêu hoá chuyện này.

Kỷ Lang trở lại phòng, Tô Niệm Đường quả nhiên khởi động lại máy tính. Kỷ Lang không thèm quan tâm nữa, ôm chầm cô từ đằng sau, xoay người đi về phòng mình.

"Anh buông tôi ra!" Tô Niệm Đường không còn giãy dụa, nhưng rất lạnh lùng nhìn Kỷ Lang. Ánh mắt rất lạnh, tựa như đang nhìn một người xa lạ.

"Tiết Nhạc về rồi, cậu ta sẽ không công kích nữa. Em không cần lo lắng, hiện tại cứ nghỉ ngơi cho tốt!" Kỷ Lang ngang ngạnh, xoay người dùng chân đá đóng cửa phòng lại, không cho Tô Niệm Đường nửa cơ hội rời đi.

"Tôi không phải Đường Đường, anh không có quyền quản tôi nhiều như vậy!"

Kỷ Lang đặt Tô Niệm Đường lên giường, cẩn thận đắp chăn cho cô.

"Nhưng đây là thân thể của Đường Đường, trừ khi em rời khỏi cơ thể cô ấy, muốn thế nào tuỳ em, anh không xen vào. Nhưng nếu em vẫn muốn dùng cơ thể này, đi em phải nghe theo anh!"

Kỷ Lang đè lên chăn, ôm chặt Niệm Đường đang ở trong chăn vào ngực: "Nếu em cảm thấy không thoải mái, vậy thì trả Đường Đường cho anh."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.