Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 56



Edit: Thu Hà Đỗ - Beta: Queenie_Sk

Buổi tối, Kỷ Lang gọi đồ ăn bên ngoài, sau đó đút cho Tô Niệm Đường từng muỗng, từng muỗng một.

Nửa đêm, mắc vệ sinh nên Kỷ Lang thức giấc, anh chợt phát hiện mình bị cuộn chặt trong chăn, không thể động đậy. Người bên cạnh chẳng còn thấy bóng dáng. Trán Kỷ Lang nổi gân xanh, Tô Niệm Đường!

Kỷ Lang vất vả lắm mới thoát khỏi chiếc chăn mỏng, anh bước ra ngoài xem xét. Phòng dành cho khách không khóa, có ánh sáng chớp tắt. Anh đẩy mạnh cửa, xông vào, Tô Niệm Đường quay đầu, dưới ánh sáng mờ mờ từ màn hình máy tính, nửa bên mặt cô chìm trong bóng tối, bên kia lại trắng sáng như tuyết. Biểu cảm của Niệm Đường cứng ngắc, lạnh lùng, vô tình, như một linh hồn đến thoát ra từ cửa địa ngục, tản mát đầy khí lạnh.

Kỷ Lang nhíu mày, lúc trước Ro nửa đêm lên mạng bàn vụ án, cũng là trạng thái như bây giờ sao? Là một Tô Niệm Đường cố chấp điên cuồng như thế này?

Tô Niệm Đường nhìn thóang qua Kỷ Lang, rồi quay đầu tiếp tục gõ bàn phím. Lúc này đây, tốc độ tay tuy không hoàn toàn thoải mái nhưng vận động rất mạnh.

Trong lúc Kỷ Lang đang suy nghĩ không biết nên làm sao với cô thì Tô Niệm Đường rút cục buông tay, dừng gõ phím. Cô đứng dậy, dáng vẻ như một nữ vương, sắc mặt lạnh lẽo nhìn Kỷ Lang: "Tôi đủ mạnh, không kẻ nào có thể đánh bại."

Kỷ Lang nhớ lại trước đây Đường Đường từng phân tích về Ro, quả không sai; Ro thực sự kiêu căng, không có cảm giác an toàn. Một nhân tài như vậy chỉ muốn dùng sức mạnh để bù lại nỗi sợ hãi xuất phát từ trong đáy lòng.

Kỷ Lang hít sâu một hơi: "Giờ đã có thể đi ngủ chưa?"

Tô Niệm Đường gật đầu, gương mặt không chút cảm xúc; tuy nhiên khi đi ngang qua Kỷ Lang, cô ngừng lại, lấy tay siết chặt yết hầu anh: "Về sau, tốt nhất đừng ngăn cấm tôi hành động, điều đó làm tôi rất khó chịu."

Đồng tử Kỷ Lang co rút, Tô Niệm Đường cũng đã buông lỏng tay, tựa như một u hồn lướt đi. Rõ ràng là khuôn mặt Tô Niệm Đường vừa rồi đầy sát khí, vừa hung ác, vừa lạnh lùng vô tình, thực sự khiến Kỷ Lang cảm thấy rùng mình.

Không thể cứ như vậy nhường nhịn, Kỷ Lang cắn răng quyết không thể I.A chiếm lấy cơ thể Đường Đường tùy tiện muốn làm gì thì làm. 

Sau nửa đêm, anh gần như không còn ngủ được, lên mạng đọc rất nhiều tài liệu về những trường hợp đa nhân cách, nhưng có nhiều chỗ khó hiểu, anh không thể tiếp thu được.

Nếu muốn chữa khỏi cho Đường Đường, phải tìm được nguồn gốc của căn bệnh. Kỷ Lang quyết định ngày mai bay đi Mỹ, tìm gặp bác sĩ tâm lý của Đường Đường.

Kỷ Lang xin được địa chỉ dì Tô Niệm Đường từ mẹ mình, Kỷ Lang đưa mắt nhìn một Tô Niệm Đường cao quý xinh đẹp trước mắt, chậm rãi thở dài một hơi, rồi nói: "Anh xuất ngoại công tác, mấy ngày này sẽ nhờ Đường Ty Nhã qua với em. Tô Niệm Đường ... Em phải bảo vệ Đường Đường, đừng làm tổn thương thân thể cô ấy."

"Đúng, tôi phải bảo vệ cô ấy, Đường Đường không cần ra ngoài, thế giới này rất nguy hiểm.”

Kỷ Lang trong lòng kinh hãi, lời này của cô có ý gì? Cuối cùng, anh chỉ biết tự nói với bản thân phải đi với tốc độ nhanh nhất rồi quay về bên cô.

Thông qua mẹ Kỷ Lang, dì Đường Đường biết được anh sang Mỹ, bà ta sai người ra sân bay đón. Do vậy, anh cũng không tốn nhiều thời gian đã tới được nhà họ Đường.

Dì Tô Niệm Đường là một quý phu nhân đích thực, Kỷ Lang vừa đến, bà nở nụ cười nhã nhặn: "Kỷ Lang, hoan nghênh con đến đây.”

"Con chào dì. Con thay mẹ đến hỏi thăm sức khỏe của dì.”

"Lúc trước mẹ con trong điện thoại có nói, con cùng với Đường Đường đính hôn, giờ con sang đây là để chuẩn bị đón dì về đó sao?" Dì Niệm Đường mời Kỷ Lang ngồi, rồi sai người giúp việc mang trà lên.

Vẻ mặt Kỷ Lang trở nên nghiêm túc hơn: "Dì! Lần này con qua đây muốn tìm bác sĩ tâm lý của Đường Đường. Đường Đường xảy ra chuyện!" Sau đó, Kỷ Lang kể cho dì chuyện Đường Đường bị bắt cóc rồi xuất hiện nhân cách thứ hai.

Vẻ mặt dì của Tô Niệm Đường hoảng hốt: "Tại sao có thể như vậy? Cho đến tận bây giờ dì chưa từng nghe nói Đường Đường còn có nhân cách thứ hai.”

"Dì không biết ư?" Kỷ Lang cũng kinh ngạc, tại sao lại có thể như vậy? Đường Ty Nhã cũng biết? Sao dì lại không biết?

Dì Tô cầm lấy điện thoại, quay số, giọng chất vấn: "Peter! Bệnh tình của cháu tôi, ông có giấu tôi chuyện gì hay không?"

Đầu bên kia điện thoại trả lời gì đó, Kỷ Lang nghe không rõ, nhưng vẻ mặt dì Tô càng ngày càng xấu đi, chắc đầu dây bên kia cũng không kể lại chuyện tốt. Cuối cùng, dì tức giận cúp điện thoại.

Dì Tô im lặng một chút, sau đó lấy ra một tấm danh thiếp trong túi xách đưa cho Kỷ Lang: "Đây là số thoại của Peter Reynold, bác sĩ tâm lý của Đường Đường. Chuyện của con bé đành giao cho con giải quyết.”

Kỷ Lang cầm lấy danh thiếp, đứng lên nói lời cám ơn dì Tô.

Peter Reynold là một bác sĩ tâm lý trị liệu tương đối nổi tiếng ở Mỹ, bởi vì là bạn thân của chuyên gia tâm lý học phạm tội Christopher nên phòng khám của ông ta rất đông bệnh nhân. Kỷ Lang gọi đến số điện thoại riêng của Peter, nói rõ lý do muốn gặp ông ta, một lát sau anh đã có mặt tại văn phòng Peter.

Peter là một người đàn ông trung niên, mũi cao mắt xanh, tóc vàng kim. Ông ta rất nhiệt tình tiếp đón Kỷ Lang:"Xin chào, bạn của tôi. Tôi không ngờ I.A lại phát bệnh, lúc trước đã chữa khỏi rồi mà", Peter ra vẻ áy náy: "Trước khi cô ấy về Trung Quốc còn tới tìm tôi, trạng thái rất tốt.”

"Tôi muốn biết lý do tại sao I.A lại xuất hiện?"

"À! Không được, chuyện đó tôi không thể tiết lộ, đây là chuyện riêng tư của I.A". Peter nhún vai tỏ vẻ không thể giúp được cho Kỷ Lang.

"Peter! I.A lại phát bệnh, tin tức đó rất quan trọng với tôi.”

Peter vỗ vai Kỷ Lang nói: "Người bạn à, đây là số điện thoại của Christopher, bạn tôi. Ông ấy cũng là thầy của I.A. I.A theo ông ấy trị liệu, mới từ từ khỏi hẳn bệnh.”

"Thật tốt quá!" Kỷ Lang cầm lấy số điện thoại, nói lời cảm ơn rồi vội vàng gọi cho Christopher.

Ở Mỹ, Christopher rất nổi tiếng, nghe đồn, ông ta có ba đệ tử. Hai người đã tách ra làm riêng. Người còn lại, ngoại trừ lần phá vụ án cưỡng hiếp gây chấn động đó thì vô cùng im hơi lặng tiếng.

Kỷ Lang gõ cửa nhà Christopher, đích thân ông là người ta mở cửa. Đó là một người đàn ông đã lớn tuổi, đeo kính, nhưng vẻ mặt không hề có dấu hiệu của tuổi già, ánh mắt rất tinh tường. Khi ánh mắt ông nhìn ai thì cảm giác bản thân như bị nhìn thấu, Kỷ Lang lúc này cũng có cảm giác như vậy.

"Anh bạn, không cần quá lo lắng, tình hình cơ bản tôi đã biết, anh là vì I.A mà đến đây?"

Christopher đưa Kỷ Lang vào thư phòng, để Kỷ Lang ngồi xuống ghế đối diện ông.

Kỷ Lang đưa mắt nhìn bốn phía, đột nhiên cảm thấy sởn gai ốc. Toàn bộ thư phòng treo đầy mô hình sọ người. Phía trên kệ một bên giá sách trưng bày rất nhiều bình chứa, ở trong ngâm những bộ não lớn nhỏ. Kỷ Lang lặng lẽ nhìn về phía Christopher, cảm nhận được ông đang nhìn đầu của anh cười khanh khách.

Đột nhiên, Kỷ Lang cảm thấy run sợ.

"Cậu yên tâm, đều là óc heo thôi. Anh đừng sợ!" Christopher ngồi xuống: "Tôi chỉ nghiên cứu kết cấu của chúng.”

Kỷ Lang thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng hỏi: "Ông là thầy của I.A, tình huống của cô ấy, ắt hẳn ông cũng biết?"

Christopher gật đầu, sau đó thở dài: "Nếu I.A thực sự muốn phạm tội thì cô ấy có thể ra tay một cách hoàn mỹ, cẩn thận, không mảy may thiếu sót.” 

Đây là Christopher đang tán dương Tô Niệm Đường sao?

"I.A theo đuổi sự hoàn mỹ, bất cứ việc gì đều phải làm tốt hơn so với người khác, không chịu được khi có người hơn mình.”

Đúng vậy, chỉ cần thấy ngày hôm đó trông thấy Tô Niệm Đường ganh đua với Tiết Nhạc là đủ biết cô là kiểu người thực sự hiếu thắng.

"Nhưng, Tô Niệm Đường không như vậy … Tô Niệm Đường thực sự là một cô gái hiền thục, nhẹ nhàng ..." Giọng nói Christopher có chút thay đổi, Kỷ Lang thoáng hoảng hốt: "Ý của ông là, người theo ông học tập chính là I.A?"

"Đúng, khi đó tôi nhìn ra Tô Niệm Đường có vấn đề, nên mới muốn thu nhận cô ấy làm học trò. Như vậy, vừa có thể nhìn ra được sự khác nhau giữa hai nhân cách, vừa có thể bồi dưỡng ra một chuyên gia tâm lý học tội phạm tài năng.” Đáng tiếc là về mặt này, I.A cực kỳ có thiên phú, tuy nhiên Tô Niệm Đường thì tư chất bình thường, nên không nổi danh.

"Như vậy, ông hẳn là cũng biết nguyên nhân vì sao I.A là nhân cách thứ hai?”

"I.A có khúc mắc, đó chính là do bóng ma tâm lý khi còn bé tận mắt chứng kiến mẹ mình bị cưỡng hiếp và sát hại. Cô ấy tự cho rằng bản thân mình là sao chổi, chuyên mang lại tai ương, do vậy dù thay đổi hoàn cảnh sống cũng không thể giúp cô ta tự tin trong giao tiếp, không muốn nói chuyện với mọi người. Một người luôn không có ai bên cạnh, tự mình nói chuyện với chính mình.” 

Christopher thở dài: " Sau này, trải qua việc trị liệu không đúng đắn với một bác sĩ tâm lý khiến I.A cảm thấy sự xuất hiện của mình chính là sai lầm, cho nên cô ấy dần dần không xuất hiện nữa. Như vậy, ngoài mặt Tô Niệm Đường là khỏi hẳn, nhưng thực ra I.A chưa được loại bỏ hoàn toàn. I.A cho rằng ngay từ ban đầu mục đích cô ta tồn tại là để làm bạn với Tô Niềm Đường, sau này tồn tại vì bảo vệ Tô Niệm Đường.”

"Vì vậy khi Đường Đường gặp nguy hiểm, I.A sẽ xuất hiện?" Kỷ Lang hỏi giọng đầy nghi hoặc.

Christopher gật dầu: “Đúng! Nhưng sáu năm trước, I.A bất ngờ phản kháng. Cô ta cho rằng đáng lẽ ra cô ta phải là người tồn tại, chỉ có những người quật cường mới có thể sống tốt.”

Kỷ Lang thầm nghĩ, đó là nguyên nhân vì sao cho dù hiện tại Đường Đường đã an toàn, nhưng cô ấy sẽ không quay lại; vì I.A không muốn để Đường Đường trở về? Còn sáu năm trước, rút cục đã xảy ra chuyện gì?

"Cậu nói Tô Niệm Đường bị bắt cóc, nên I.A lại xuất hiện?" Christopher đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy!”

"Vậy chắc chắn Tô Niệm Đường thực sự sợ hãi, I.A ngủ say đột ngột bị kích động mà xuất hiện trở lại. Vì chuyện này mà I.A không muốn biến mất nữa.”

"Ông Christopher, sáu năm trước đã xảy ra chuyện gì khiến I.A muốn tồn tại?"

“Sáu năm trước ư? … Vụ án cưỡng hiếp liên hoàn chấn động toàn nước Mỹ, cậu biết không?”

“Tôi biết!” Vụ án này Kỷ Lang có nghe Đường Đường nói qua, không lẽ có liên quan?

"Lúc đó, là Tô Niệm Đường phá án, tuy nhiên vụ án này nhiều lần điều tra sai phương hướng. Tên tội phạm về sau thậm chí chuyển mục tiêu hướng về Tô Niệm Đường.”

Cái gì? Kỷ Lang trợn tròn mắt, chuyển hướng mục tiêu về phía Đường Đường?

"Khi áp lực bị đẩy đến giới hạn cuối cùng, I.A xuất hiện. Năng lực của I.A so với Đường Đường mạnh mẽ hơn rất nhiều, rất nhanh đã xoay chuyển toàn bộ cục diện.” Khi nói những lời này, vẻ mặt của Christopher vô cùng tán thưởng, rõ ràng cực kỳ hài lòng với I.A. Thế nhưng, những lời nói tiếp theo của ông khiến Kỷ Lang thực sự không thể tin được. 

"Tuy nhiên, I.A cũng phạm phải sai lầm, dụ cho đối tượng phạm tội ngay tại nhà mình, trùng hợp hai người thân của cô ấy cũng có mặt tại đó. Đợi đến khi FBI đến tiếp ứng, thì trong hai trong ba người đã bị tên hung thủ cưỡng hiếp …”

Kỷ Lang giật mình, còn có chuyện lớn đến như vậy?

"Là ... ai?" Anh thật sự sốt ruột muốn biết đó là ai, nhưng cũng sợ nghe được sự thật.

"Một người đã qua đời, một người tôi còn nhớ, hình như tên là Đường Ty Nhã ..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.