Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 57



Edit: Thu Hà Đỗ - Beta: Queenie_Sk

Vì khi còn nhỏ Đường Đường chịu bóng ma tâm lý, không thể thoát ra được nên phân liệt ra nhân cách thứ hai. Sau này, trải qua chẩn đoán và điều trị, dần dần nhân cách I.A ngủ say. Nếu không xảy ra tình huống ngoài ý muốn thì I.A sẽ vĩnh viễn ngủ yên.

Nhưng sáu năm trước đây, ở Mỹ phát sinh vụ án cưỡng hiếp cực kỳ chấn động. Vốn dĩ luôn luôn có ác cảm với những vụ án này, hơn nữa ỷ vào việc bản thân từng theo học Christopher vài năm, cậy mạnh nên muốn đi phá án, truy bắt hung thủ. Nhưng lại khiến hung thủ chuyển mục tiêu sang cô.

Dưới áp lực lớn, nhân cách I.A một lần nữa thoát ra. Theo như lời Christopher, I.A có tài hơn so với Đường Đường, bất luận ở phương diện phá án hay là tâm lý tội phạm. Tuy nhiên tất cả mọi người đều không ngờ, tên tội phạm lại trốn thoát khỏi sự truy lùng của FBI, tìm được nhà của I.A.

Khi ấy, trùng hợp Đường Ty Nhã cũng ở đó.

“Vừa rồi tôi cũng đã nói, nếu I.A muốn phạm tội, cô ấy sẽ khiến cho vụ án ấy trở nên cực kỳ hoàn mỹ, không sứt mẻ.” Christopher lên tiếng.

Kỷ Lang không khỏi giật mình, không hiểu sao, Christopher càng nói càng khiến anh thêm khiếp sợ.

"Năm đó... I.A đã lừa gạt toàn bộ cảnh sát FBI ..."

"Chuyện gì đã xảy ra?" Kỷ Lang chờ đợi một lúc lâu, rút cục không nhịn được lại hỏi.

"Khi người của FBI đến được nhà I.A thì tên tội phạm đã bị I.A giết. Hiện trường cực kỳ khủng khiếp, một bên là I.A toàn thân đầy máu còn bên cạnh là tên hung thủ đã bị phân thây.”

Kỷ Lang thở gấp một hơi, dường như có thể tưởng tượng ra tình huống lúc đó. Lúc ở căn nhà gỗ, nếu không phải bọn họ tới kịp, thì e rằng Tôn Vĩ cũng đã bị I.A giết chết.

"Vụ án được FBI kết luận I.A giết người do tự vệ. Hơn nữa, thời điểm đó, I.A cũng mới chỉ mười sáu tuổi. Chuyện tên hung thủ bị phân thây cũng được che giấu. Nhưng tôi biết, khi I.A giết người, cô ấy hoàn toàn tỉnh táo. Cô ấy giết không phải là hung thủ mà chính là cơn ác mộng đã nhiều năm quanh quẩn trong lòng mình". Christopher cảm thán: "Tuy nhiên, chuyện của sáu năm về trước khiến I.A càng thêm bị kích thích. Lòng hiếu thắng của cô ấy mạnh mẽ hơn rất nhiều, là do Tô Niệm Đường yếu đuối, chưa đủ bản lĩnh mới khiến cho người bên cạnh gặp nạn. Nếu như từ đầu là I.A xử lý mọi chuyện, tuyệt nhiên sẽ không để chuyện đó xảy ra.”

Kỷ Lang nhớ lại những lời Đường Ty Nhã đã nói, chỉ bắt đầu từ sáu năm trước quan hệ giữa cô ta và I.A mới chuyển biến tốt lên. Năm đó người coi sóc cô ta cũng là I.A, nguyên nhân phải chăng chính vì Đường Ty Nhã ...

"Sáu năm trước, I.A nảy sinh ý niệm muốn làm chủ thân thể Tô Niệm Đường, nhưng cũng mới chỉ là ý tưởng mà thôi, chưa thực hiện được. Sau này, trải qua điều trị, Tô Niệm Đường lại tỉnh. Kỳ lạ ở chỗ, Tô Niệm Đường không hề nhớ được I.A từng xuất hiện và tồn tại.”

"Do đó, trải qua chuyện bắt cóc lần này, I.A càng cho rằng Đường Đường không thích hợp ở lại?" Kỷ Lang lo lắng hỏi lại, nếu như theo lời ông ta, chẳng phải Đường Đường sẽ rất nguy hiểm sao?

Christopher sờ sờ cằm, đứng lên, đi lại trong phòng, bước chân khá dồn dập khiến Kỷ Lang cảm giác sàn nhà cũng rung theo: "Tình huống lần này … Tôi muốn tự mình quan sát trạng thái hiện giờ của I.A. Tôi nghĩ, theo như lời cậu nói, khả năng nhân cách I.A ngày càng mạnh. Cô ấy có thể thức tỉnh khi Tô Niệm Đường ngủ say, chứng tỏ rằng cô ấy càng ngày càng nắm vai trò chủ đạo", giọng Christopher đầy hưng phấn.

"Như vậy, tôi phải làm thế nào? ... Thế nào mới có thể khiến Tô Niệm Đường tỉnh lại?” Câu hỏi của Kỷ Lang khiến Christopher sửng sốt, ông ta nhìn Kỷ Lang đầy nghi hoặc, vẻ mặt hưng phấn khi nãy đã biến mất.

“Nếu muốn Tô Niệm Đường tỉnh lại, biện pháp duy nhất chính là phải để cô ấy cảm nhận được thế giới bên ngoài, để cô ấy tự nhận thức rằng cô ấy không bị thế giới vứt bỏ. Tô Niệm Đường buộc phải có ý thức mạnh hơn I.A, như vậy mới có khả năng thức tỉnh ..."

Để Đường Đường đang ngủ say tỉnh lại sao? Kỷ Lang đăm chiêu suy nghĩ.

"Sau khi tỉnh lại, hãy cố gắng cởi bỏ hoàn toàn khúc mắc của Tô Niệm Đường, như vậy I.A mới biến mất hoàn toàn.” Christopher giải thích: "Tôi sẽ đến Trung Quốc.”

Kỷ Lang vốn dĩ tính mời Christopher cùng anh trở về, ai ngờ ông lại chủ động đề xuất, Kỷ Lang đương nhiên không cự tuyệt: "Tốt quá, tôi đặt vé máy bay cho ngài!”

"Không, không! Tôi ở đây còn một số việc phải xử lý. Chờ tôi xử lý xong sẽ tự đến ..." Christopher lắc đầu nói: "Anh bạn của tôi, cậu về trước đi, về chăm sóc I.A.”

Đồng ý với đề nghị của Christopher, Kỷ Lang về nước trước. Bây giờ, anh rất muốn nhìn thấy Tô Niệm Đường, muốn Đường Đường cảm nhận được anh, muốn cô hoàn toàn tỉnh lại.

Thế nhưng vừa mở cửa, Kỷ Lang sợ ngây người ...

Đây là nhà của anh? Anh không tin vào mắt mình, trước mắt anh là hình vẽ bộ đầu lâu trắng dã, phun thêm màu đỏ ngay khóe mắt; sofa được thay bằng màu đen, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt …

“Tô Niệm Đường!” Kỷ Lang thái dương nổi gân xanh, thật muốn đánh cho cô một trận, thử xem Đường Đường có thể bị đánh đau quá mà về không.

Cửa phòng ngủ của khách mở ra, Tô Niệm Đường lạnh lùng đứng nhìn Kỷ Lang: "Về rồi?"

"Sao lại thế này?" Kỷ Lang chỉ vào bức tường đối diện mở miệng hỏi.

"Hoan nghênh anh trở lại …" Vẻ mặt cô trước sau như một: "… Bằng cách đặc biệt nhất!”

"Đường Ty Nhã đâu?" Nhớ đến chuyện anh nghe được ở nước ngoài, đột nhiên Kỷ Lang cảm thấy để Đường Ty Nhã đến chăm sóc Tô Niệm Đường là một quyết định cực kỳ sai lầm.

Quả nhiên ... Tô Niệm Đường trả lời: "Cô ta thực sự phiền phức, cho nên tôi đã kể cho Kỷ Sóc biết chuyện xảy ra sáu năm trước. Tôi nghĩ, trong mấy ngày vừa rồi, anh ắt hẳn cũng biết hết rồi!”

Kỷ Lang cứng người, lúc trước Kỷ Sóc có hỏi thế nào, Đường Đường nhất định không nói; thế nhưng I.A dễ dàng để lộ ra. I.A thật giống với ác ma, luôn nhìn thế giới đầy ác ý. Bây giờ ch muốn tước đoạt sự tồn tại của Đường Đường.

Tô Niệm Đường mang cho Kỷ Lang đôi dép đi trong nhà, nở nụ cười. Nhưng nụ cười ấy lại khiến Kỷ Lang rùng mình, lạnh toát sống lưng.

"Suy đi nghĩ lại, tôi thấy, cách bảo vệ Đường Đường tốt nhất, chính là để cô ấy vĩnh viễn ngủ say, như vậy cô ấy mới không cảm nhận được nỗi buồn, sự bất lực hay tội ác.” Đáy mắt I.A tràn đầy sự cương quyết bắn về phía Kỷ Lang.

"Không thể ... Em đã hỏi ý Đường Đường chưa?" Kỷ Lang nắm chặt tay Tô Niệm Đường: "Đường Đường không muốn ngủ say, em không thể thay cô ấy ra quyết định.”

"Cứ vậy đi!" Tô Niệm Đường thoát khỏi bàn tay của Kỷ Lang, vẻ mặt càng lạnh nhạt, vô tình: "Cô ấy cũng chưa từng hỏi ý kiến tôi. Dựa vào cái gì mà muốn tôi thay cô ấy chịu mọi đau khổ? Cô ấy không muốn nhớ tới quá khứ, dựa vào cái gì bắt tôi gánh vác? Cô ấy buồn bã, dựa vào cái gì bắt tôi phải tới nghe? Cô ấy phạm sai lầm, vì sao cuối cùng tôi phải là người thay cô ấy giải quyết?" Cứ sau mỗi câu hỏi, đôi mắt Tô Niệm Đường thêm vài phần phẫn nộ.

Kỷ Lang nhất thời không biết phản bác thế nào, tất cả đều là những câu hỏi sâu tận đáy lòng Đường Đường. Chính bởi những điều đó mới nảy sinh nhân cách thứ hai là I.A.

"Rõ ràng cô ấy nhận ra Tô Hải, nhưng lại như lúc trước, yếu đuối không dám thừa nhận, rồi khiến cho lòng mình đầy oán giận. Bao nhiêu hận thù cũng không dám nói ra. Cô ấy luôn như thế, gặp chuyện đều cố gắng chịu đựng", Tô Niệm Đường hơi nheo mắt, mang theo một tia mỉa mai, “Trong lòng lại một mực chỉ có mình anh ngự trị!”

"Chính vì tồn tại của anh, sáu năm trước, Tô Niệm Đường mới không đồng ý ngủ say.” I.A nở nụ cười lạnh: "Khi đó tôi cũng rất tò mò, anh rút cục là người như thế nào, lại khiến một cô gái yếu đuối như cô ấy vô cùng tín nhiệm. Cho nên thừa dịp cô ấy say ngủ, tôi xuất ra để gặp anh … nhưng hiện tại … cũng chỉ đến mức đó.”

"Không, chính vì Tô Niệm Đường có khúc mắc, cô ấy không phải là người nhu nhược, em không thể phủ nhận sự tồn tại của cô ấy", Kỷ lang cố trấn tĩnh Tô Niệm Đường: "Nhiều năm rồi, cô ấy đã có thể mỉm cười mà đối mặt với tất cả; cho dù phải nuốt xuống biết bao oán hận, chỉ bởi cô ấy không muốn để những người thân bên cạnh mình thêm phiền não. Em nói anh cũng chỉ thế thôi … Là anh khiến em thất vọng rồi ư? Em đã từng chờ mong anh, nhưng sau khi tiếp xúc, hiểu về anh, em thất vọng với anh sao? Đường Đường tuy rằng quá mức hiền lành, cho đến bây giờ cô ấy không tự tìm phiền phức cho mình. Hoặc có thể nói, biết bản thân mình luôn gây ra phiền phức, nên có chuyện gì cô ấy cũng đều giấu ở trong lòng, không muốn lộ ra. Gặp Tô Hải, không nhận ông ấy, không phải vì cô ấy không dám, mà vì Đường Đường căn bản chưa từng nghĩ đến việc phải công bố thân phận của mình. Năm đó, ông ta từ bỏ mẹ con cô ấy, thực sự bây giờ cũng không cần nhận lại.”

Tô Niệm Đường đột nhiên vặn vặn cổ, rắc rắc vài cái: "Là như thế này sao?" Cô như bị kích thích, trợn mắt nhìn Kỷ Lang: "Vì sao tất cả các người đều không thừa nhận sự tồn tại của tôi? Thế giới này vốn dĩ kẻ mạnh thì sống, cô ấy đã không tiếp nhận được thế giới, tôi thay cô ấy thừa nhận, còn muốn gì nữa?" Tô Niệm Đường ra tay nhanh như chớp, bóp chặt cổ Kỷ Lang, đè người anh lên cửa: "Anh đi Mỹ tìm thầy của tôi, anh muốn giết tôi phải không?"

Cô ngẩng cao đầu, giống như quỷ dữ đến từ địa ngục, nói ra những lời khiến Kỷ Lang sợ hãi: "Anh muốn Đường Đường tỉnh lại, không muốn thừa nhận sự tồn tại của tôi ... Được ... Tôi giết anh rất dễ, anh là điểm mấu chốt cuối cùng trong đáy lòng của Đường Đường. Chỉ cần anh chết thì không ai có thể khiến cô ấy tỉnh lại. Tôi có thể tồn tại vĩnh viễn". Cô khẽ cười, đầu hơi rụt lại, mang theo sự lạnh lẽo đến tận cùng, thật giống như muốn có được hết thảy mọi thứ.

Kỷ Lang không có phản ứng, hô hấp càng ngày càng khó khăn. Anh vươn tay cố gắng chạm vào khuôn mặt Tô Niệm Đường: "Đường Đường ... Tỉnh lại đi ... Anh là Kỷ Lang ... Anh luôn ở bên em ... Tỉnh lại đi em ..."

Bàn tay Tô Niệm Đường càng lúc càng siết chặt, ánh mắt tối sẫm, cô áp sát vào Kỷ Lang, dựa vào anh, cúi xuống bên tai anh, đầy lạnh lùng: "Tôi và cô ấy đều bị thế giới này chối bỏ. Anh đừng có nằm mơ ..."

"Cô bé ngốc ... Em không bị thế giới vứt bỏ. Cho dù cả thế giới này không cần em, nhưng vẫn còn anh bên em ..." Kỷ Lang rất khó thở, nhưng anh vẫn dịu dàng nhìn người con gái trước mắt. Nhớ đến những năm tháng Đường Đường sống trong nỗi dày vò, nghĩ đến sự chịu đựng của cô trong bao nhiêu năm qua … Kỷ Lang chua xót trong lòng. Cả đời này, sai lầm lớn nhất của anh chính là năm ấy đã để Đường Đường đi Mỹ, để cô phải một mình đơn độc đối mặt với cơn ác mộng.

Hốc mắt anh đỏ ửng, từng giọt nước mắt thi nhau tuôn chảy, rơi xuống bàn tay Tô Niệm Đường, cô sững người nhìn anh khóc.

"Đường Đường, thật xin lỗi em, ngày đó không nên nói anh chờ em ... Anh phải để em cùng đi với anh, như vậy em đã không gặp nguy hiểm ... Đường Đường, sau này, anh sẽ luôn nắm chặt tay em ... sẽ không bao giờ đánh mất em một lần nữa ..." Tay Kỷ Lang run run, cố gắng cảm nhận được độ ấm trên gương mặt Tô Niệm Đường cùng chút hy vọng mong manh có thể khiến Đường Đường tỉnh lại: "Đường Đường, lúc này anh sẽ không buông tay. Anh yêu em ..." 

Bây giờ nói yêu, còn kịp sao? Thực xin lỗi em, Đường Đường, là anh phản ứng chậm chạp, phải đợi đến khi có người cướp em đi rồi, anh mới phát hiện phải đoạt lại em. May sao anh đã đuổi kịp, may sao em không ghét bỏ anh, may sao ... Em còn yêu anh ... 

Đáng tiếc nhất đời … chính là không thể nhìn thấy em mặc váy cưới … Anh còn có cơ hội này không?

Kỷ Lang nghiêng mặt, môi vừa vặn chạm vào môi cô, một chút nước mắt chua sót cùng với môi anh, tiến vào khoang miệng cô ....

"Anh ..." Cảm giác bị khống chế càng ngày càng thấp, người con gái trước mắt đột nhiên chớp mắt tỉnh táo: "Anh Kỷ Lang?" 

Sau đó, cô vô lực ngã xuống trên người Kỷ Lang. Anh đón lấy cô, hơi thở dồn dập.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.