Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 65



Kỷ Lang vội gạt mạnh chăn ra, ngồi dậy, mở to mắt nhìn Đường Đường: "Em vừa nói gì?"

Tô Niệm Đường cũng ngồi dậy, hay tay ôm lấy đầu gối, cằm chôn vào khuỷu tay: "Mấy ngày nay, em có cảm giác trong cơ thể mình luôn có một người cùng em nói chuyện. Cô ấy nói, cô ấy chính là em... mà em không biết... Anh Kỷ Lang, trong đầu em bây giờ rất hỗn loạn ..." Bộ dáng của cô thực sự bàng hoàng, tựa như người không tìm thấy mục tiêu của mình. 

Khó trách tại sao cảm thấy gần đây tinh thần Đường Đường có vẻ hoảng hốt. Kỷ Lang ôm lấy cô từ đằng sau, thấp giọng hỏi: "Cô ấy nói với em những gì?"

"Cô ấy nói cô ấy chính là em, thừa nhận rồi sở hữu em vì em không thể thừa nhận gì đó... Cô ấy nói cô ấy không muốn ẩn nấp mãi trong bóng tối, muốn ra ngoài, muốn cùng em sống dưới ánh mặt trời... Cô ấy nói muốn thay thế em... Mấy ngày nay, em cảm thấy cơ thể mình xao động ngày càng mạnh, cảm giác như có một cái gì đó đang muốn đột phá ra ngoài... Em sợ lắm, em sợ rằng khi ngủ dậy, thân thể của mình sẽ không là của mình nữa..." Tô Niệm Đường hoảng hốt như việc đó xảy ra ngay trước mắt, đáy mắt cô long lanh nước, cô cắn chặt môi, giống như đứa trẻ con bị vứt bỏ. Dáng vẻ hoang mang lo sợ ấy khiến Kỷ Lang thực sự đau lòng.

Kỷ Lang vội ôm chặt cô vào trong ngực, căn cứ theo cách nói của Christopher Chris thì ý thức độc lập của I.A càng ngày càng mạnh, và có khả năng ăn mòn Đường Đường. Như vậy, rốt cục I.A muốn thừa nhận điều gì? Đường Đường không chịu thừa nhận điều gì? Có lẽ đây mới thực sự là nguyên nhân sản sinh nhân cách thứ hai của Đường Đường.

"Đồ ngốc, không cần nghĩ nhiều như vậy, anh sẽ không để em biến mất." Kỷ Lang liên tục xoa đầu cô: "Anh tuyệt đối sẽ không để em biến mất".

"Anh Kỷ lang, anh có phải đã sớm biết chuyện này rồi? Có phải thực sự có người như thế tồn tại không?"

Kỷ Lang hôn vào trán cô: "Ừ, biết!"

"Cô ấy... đến từ lúc nào vậy?" Tô Niệm Đường chớp chớp mắt hỏi.

"Sau hôm mình đi thử áo cưới." Kỷ Lang trả lời.

"Anh Kỷ Lang... cô ấy... là người như thế nào?"

"Rất ngông cuồng, cao ngạo, so với Đường Đường hung hăng hơn nhiều …” Kỷ Lang tỏ vẻ vui đùa: "Vẫn là Đường Đường tốt nhất, rất ngoan, rất biết nghe lời.”

Tô Niệm Đường bị điệu bộ của anh chọc cười, tâm tình thoải mái lên rất nhiều: "Nhưng anh nói, cái người tính tình hung hăng kia cũng là em mà".

"Đúng vậy, vốn dĩ lúc trước Ro cao ngạo trên mạng thực ra cũng là em đó Đường Đường". Kỷ Lang thở dài: "Tìm người nửa ngày, đâu biết lại chính là người bên mình. Có cảm giác như đốt lửa tìm người khắp nơi không thấy, bỗng nhiên quay đầu, lại thấy người ở ngay chỗ đèn đóm loe lét bên mình.” Và Đường Đường cũng chính là người bạn cả đời mà anh luôn luôn tìm kiếm, giờ đây rút cục tìm được rồi, tuyệt đối ngoài cô ra không còn cần gì khác.

"Ro chính là cô ấy?" Tô Niệm Đường khẽ thảng thốt, nhớ tới phân tích của chính mình trước kia đối với Ro, bật cười: "Khó trách em lại cảm thấy quái dị như vậy..." Tô Niệm Đường tựa đầu vào trong lòng Kỷ Lang, giọng buồn bã: "Anh Kỷ Lang, anh là thích em nhiều hơn hay thích cô ấy nhiều hơn? Lúc trước anh đối với Ro rõ ràng có rất nhiều hứng thú mà".

"Cho nên... Em tự ăn dấm chua của chính mình?" Kỷ Lang nâng đầu cô lên, nhìn vào đôi mắt còn đong đầy nước mắt. Anh nhẹ nhàng dùng ngón tay trỏ lau nước mắt cho cô: "Em nói đi?" Kỷ Lang cũng không chờ Tô Niệm Đường trả lời, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, chậm rãi nâng đầu cô lên, kéo vào trong lòng mình. Tô Niệm Đường thuận thế ngã vào lòng anh, từ từ trượt chân ở trên giường, Kỷ Lang xoay người, đè lên người cô.

Tình ý dạt dào giữa hai người lan tràn, Kỷ Lang thầm nghĩ không được … Nếu tiếp tục như vậy sẽ không khống chế được bản thân. Anh vừa định trượt khỏi người Niệm Đường thì bị cô ôm chặt lấy: "Đừng..." 

Đôi mắt Tô Niệm Đường cũng tối đi, bộ dáng vô cùng quyến rũ khiến Kỷ Lang thoáng nuốt nước miếng.

Giọng anh khàn khàn hỏi cô: 'Em có biết mình đang làm gì không?"

Tô Niệm Đường gật đầu: "Em biết..." Cô chủ động đưa tay vẽ một đường lên cổ Kỷ Lang, cong đôi môi vừa mới bị anh hôn đến đỏ bừng.

Đầu Kỷ Lang bừng bừng ngọn lửa, anh cúi đầu hôn cô, ngữ khí mập mờ: "Vậy … anh sẽ không khách sáo nữa..."

Ánh trăng cũng trở nên mông lung, dường như cũng ngượng ngùng vì cảnh tình ý dưới nhân gian.

Ngày hôm sau, Kỷ Lang thức dậy rất sớm, Đường Đường vẫn còn đang ngủ, nghĩ đến chuyện đã xảy ra hôm qua, anh khẽ nở nụ cười, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của Đường Đường xõa tung trên gối, không thể kiềm chế cảm giác vô cùng thỏa mãn .Nhưng không ngờ khi Kỷ Lang còn đang đắm chìm trong khoảnh khắc tốt đẹp của ngày hôm qua, đột nhiên cảm giác lồng ngực đau buốt, tựa như bị ai đó đánh nát xương ngực, cực kỳ đau đớn.

"Khụ khụ..." Tại sao Đường Đường lại đánh anh?

Anh không thể tin, đưa mắt nhìn Tô Niệm Đường ở trong lòng mình. Cô cũng nhìn anh, ánh mắt này thực sự rất quen thuộc, tuyệt đối không phải Đường Đường, là I.A. Kỷ Lang bất chấp cơn đau nơi lồng ngực, bật ngồi dậy: "Em... sao bây giờ lại là em?"

Tô Niệm Đường trên người không mảnh vải, cô lạnh lùng liếc nhìn Kỷ Lang, rồi liếc nhìn vết máu trên ga giường, sau cùng vẻ mặt không chút biểu cảm, ngồi dậy, nhặt lấy quần áo vất lung tung trên giường mặc vào người.

"Em … Em đến từ khi nào..." Kỷ Lang xoa xoa ngực, cuối cùng cô ấy thay thế Đường Đường lúc nào? Người cùng chăn gối với anh đêm qua ... là cô hay Đường Đường?

Tô Niệm Đường đứng ở trên giường, từ trên cao nhìn xuống Kỷ Lang, hỏi ngược lại: "Anh có biết kẻ sáu năm trước định cưỡng bức tôi, cuối cùng kết cục ra sao không?"

Kỷ Lang mờ mịt không rõ.

"Hắn bị tôi phân thây..." Dứt lời cô bước ra khỏi phòng.

Kỷ Lang: "..." 

Cho nên … hiện tại anh vẫn còn nguyên vẹn là vì đêm qua vốn dĩ không phải là I.A.

"Vì sao còn không đi?" Tô Niệm Đường sau khi rửa mặt xong, nhìn Kỷ Lang hỏi: "Ngày hôm qua không phải phát sinh án mạng sao? Thêm một phụ nữ bị giết?"

Kỷ Lang nghĩ mãi không hiểu chuyện gì kích thích đến cô, mới có thể khiến cô tỉnh dậy? Đưa Tô Niệm Đường đến sở, Kỷ Lang nói với cô phải đi cảnh cục lấy kết quả khám nghiệm tử thi; nhưng thật ra, anh có chuyện muốn hỏi Đặng Phỉ, về chuyện mà Tô Niệm Đường đã nói.

"Sao anh lại tới đây? Không phải tôi đã nói sẽ đem kết quả khám nghiệm đến cho anh sao?" Đặng Phỉ ngạc nhiên khi trông thấy Kỷ Lang.

Kỷ Lang xoa xoa cằm: "Tôi đến đây là có việc khác muốn hỏi cô. Sáu năm trước cô ở Mỹ, cũng tham gia xử lý vụ án kia, vậy ở hiện trường cô đã chứng kiến những gì?"

Sắc mặt Đặng Phỉ khẽ biến: "Anh thực sự muốn biết?"

"Ừm!" Kỷ Lang gật đầu.

Đặng Phỉ lên tiếng: 'Đi xuống dưới lầu, vừa đi vừa nói chuyện.”

"Sáu năm trước, tôi còn là một pháp y thực tập, cùng xuất hiện ở hiện trường với bên FBI, cũng là vụ án mạng lớn đầu tiên trong đời, cho nên đến bây giờ vẫn còn nhớ rất rõ. Khi ấy, tôi theo FBI vào gian nhà kia, không gian nồng nặc mùi máu tươi, tôi còn tưởng có người bị hung thủ sát hại, tiến vào mới phát hiện hoàn toàn không phải như vậy.

Trong phòng khách toàn là máu, máu loang khắp nơi, chảy từ sô pha xuống, người mất một lượng máu nhiều như vậy khẳng định đã chết. Phía góc tường có hai cô gái, quần áo đều bị xé rách tươm. Bọn họ đều là người Trung Quốc. Trong đó một người chật vật hơn, run run tựa vào người còn lại . Khi FBI giải cứu bọn họ, cô gái đó thét chói tai, không cho bất kỳ ai chạm vào người. Cô gái còn lại nhìn chăm chằm vào cảnh tượng bên cạnh sô pha.

Tôi thật sự rất tò mò, nhìn qua, tận mắt chứng kiến ... Tô Niệm Đường ở đó, cô ấy mặc một bộ trang phục màu trắng, nhưng lúc này đã không còn là màu trắng nữa, từ trên xuống dưới đều bị nhuộm đỏ. Cô ấy tay cầm một con dao chuẩn bị chặt tay một người. Thực tế nó chẳng được coi là người nữa mà chỉ là một cánh tay … Cặp mắt cô ấy đỏ au, vừa giống như mắt một chú thỏ con trải qua một chuyện kinh hãi, lại cũng giống một ác ma đến từ địa ngục... Bản thân tôi cũng cảm thấy sợ hãi. Anh không thể tưởng tượng được cảnh tượng đó đâu, một cô gái, đứng giữa những mảnh thi thể, một thân toàn là máu... Cho nên lần đầu tiên khi tôi trông thấy Tô Niệm Đường, tôi còn không dám khẳng định cô ấy chính là cô gái năm ấy..."

Kỷ Lang không nghĩ tới hiện trường năm đó lại là như vậy, càng không tưởng tượng nổi I.A vào thời khắc đó đã trải qua những gì.

"Toàn bộ người FBI cũng không tin vào cảnh tượng trước mắt mình, còn đặc biệt đưa Tô Niệm Đường đến trung tâm nghiên cứu tâm lý tội phạm để kiểm tra, cũng không phát hiện vấn đề. Tôi nghe người ta nói, lúc đến trung tâm nghiên cứu, Tô Niệm Đường một giọt nước mắt cũng không có. Cuối cùng FBI kết luận cô ấy là vì tự vệ mà giết người, hơn nữa người chết lại là hung thủ phạm tội cưỡng bức, ngược lại lại khiến lòng người thỏa mãn.”

Tay Kỷ Lang hơi nắm thành quyền, lại buông lỏng ra. Vì trải qua một cảnh tượng đầy máu tanh như vậy, cho nên sau này I.A mới trở nên bạo ngược như vậy sao?

"Tôi còn một vấn đề cuối cùng", Kỷ Lang họ nhẹ, "Năm đó, ở hiện trường, hai cô gái ở góc tường đều bị cưỡng bức sao?" Vấn đề này là anh thay Kỷ Sóc hỏi, anh không muốn hỏi I.A, không muốn gợi lại đoạn ký ức đau buồn ấy.

"Hai cô gái kia sao?" Đặng Phỉ lắc đầu: "Tôi không rõ lắm, sau vụ án này tôi sẽ hỏi lại, mọi chuyện cụ thể thật sự cũng không rõ ràng."

Ngay cả Đặng Phỉ cũng không biết sao? Chẳng nhẽ thực sự muốn biết phải đi hỏi I.A mới biết được đáp án cuối cùng?

"Cám ơn cô!" Kỷ Lang nói.

"Thời gian gặp Tô Niệm Đường vừa qua với lần đầu tiên gặp cô ấy, tôi cảm thấy hình như không giống nhau, cảm giác hơi giống với lần nhìn thấy cô ấy cách đây sáu năm hơn. Cô ấy có phải là …”

Kỷ Lang lắc đầu: "Không có việc gì, cô ấy sẽ không có chuyện gì". Khúc mắc của I.A chỉ sợ nghiêm trọng hơn nhiều so với Tô Niệm Đường, cô ấy gánh chịu nhiều nỗi đau và ám ảnh hơn Đường Đường. Vì vậy, I.A mới hỉ nộ vô thường, thậm chí là tàn nhẫn, nóng nảy.

Muốn Đường Đường hoàn toàn không xảy ra chuyện gì, e là trước tiên phải cởi bỏ khúc mắc của I.A. Nhưng khúc mắc của I.A là gì đây?

"À … Kỷ Lang, kết quả khám nghiệm tử thi của Diệp Khả đã có rồi đây. So với những phân tích lúc trước không có gì khác nhau. Bộ quần áo mặc trên người cô ta đã được kiểm tra, là quần áo mới, chất liệu vải không tệ, thực sự là đồ cao cấp, có thể khẳng định hung thủ là kẻ có rất nhiều tiền.

Suốt đêm hôm qua tôi cũng đã kiểm tra thi thể Trương Mộng Oánh, phát hiện phía dưới dạ dày cô ta bị hung thủ cắt đi, rồi lại tiện tay ném lại vào trong bụng, sau đó khâu lại.”

Còn chưa ăn sáng mà nghe đến đó Kỷ Lang không tránh khỏi cảm giác buồn nôn: "Hung thủ muốn tìm gì trong dạ dày cô ta sao?"

"Không loại trừ khả năng này.” Đặng Phỉ đáp lời: " Án tử này dường như càng lúc càng phức tạp ..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.