Đẳng Nhĩ Ngưỡng Vọng (Chờ Anh Nhìn Lên)

Chương 55: Khăn choàng



Trong xe “bảo mẫu” người đại diện một lát ngó ngó bên này, một lát lại nhìn nhìn bên kia, Lăng Lang đang nhắm mắt dưỡng thần, Phong Hạo bên cạnh anh câu được câu chăng lật tạp chí trong tay, hai người đều vô cùng bình tĩnh, một chút cũng không có trạng thái nên có của người vừa tiêu thất mấy tháng khỏi tầm nhìn công chúng nay trở lại nhậm chức.

Lăng Lang đúng như lời mình nói mạnh mẽ dừng mọi công tác, một lòng cùng Phong Hạo khôi phục. Ban đầu nghe quyết định đó từ miệng Lăng Lang người đại diện còn tưởng anh nhất thời máu nóng dồn lên não, giờ ngẫm lại, dùng hình dung từ “máu nóng lên não” này đặt trên người kẻ này chính là một sai lầm của mình.

Nhưng cậu vậy mà dám làm lơ cả lão tử, người đại diện nghiến răng nghiến lợi chửi bới trong lòng, vì một người, không để ý đến tất cả những người khác, giải ảnh đế năm nay dù cho không có phần cậu đi nữa, nhưng còn giải thưởng nam diễn viên vô trách nhiệm nhất nếu không vào tay cậu thì cũng không lọt được vào tay ai.

Dù rất căm tức nhưng hắn vẫn thấy may mắn, ít nhất cửa ải này hữu kinh vô hiểm* vượt qua , nghĩ đến đây, hắn bỗng thấy tạp chí trong tay Phong Hạo thực chướng mắt, liền chộp lại.

*Bị kinh sợ nhưng không nguy hiểm

“Đọc cái gì, mắt vừa mới tốt đã nhìn chằm chằm vào sách, cậu có chút giác ngộ của một bệnh nhân mới khỏi có được không?”

Phong Hạo bất đắc dĩ giơ tay, làm một động tác đầu hàng, cũng không cãi lại, chỉ là quay đầu nhìn Lăng Lang một bên.

Người đại diện cũng theo tầm mắt hắn nhìn qua, Lăng Lang hôm nay mặc một chiếc áo khoác dài màu xám, trên cổ quấn một cái khăn choàng, tuy khăn choàng này rất hợp với cái áo khoác, nhưng hắn cứ cảm thấy khó chịu thế nào ấy.

“Xe này lại không có gió, cậu choàng khăn như thế không nóng sao?” Người đại diện vừa nghĩ cái gì thì lập tức phải nói cái đó ra, không nói hắn không thể thoải mái.

Lăng Lang hiểu rất rõ tính hắn, tự động lọc bỏ những lời vô nghĩa, nhưng Phong Hạo vừa nghe xong lời này thì dán qua tự tay chỉnh chỉnh lại khăn choàng cổ, “Gần đây cổ họng học trưởng có chút không thoải mái, tôi sợ anh ấy cảm lạnh.”

Khi hắn chỉnh khăn quàng cổ thì ngón tay ngầm dùng ba phần khí lực, đè lên cổ Lăng Lang, đổi lấy Lăng Lang mím nhẹ môi lại. Đêm qua Phong Hạo không đeo vòng cổ cho anh, anh cũng giả vờ quên không chủ động lấy, ai mà ngờ đây là một khảo nghiệm nhỏ của Phong Hạo. Để trừng phạt, anh hôm nay phải mang cái vòng ra ngoài cả ngày, hoàn mỹ mượn dịp buổi lễ quay lại giới (QT là tái nhậm chức) .

Động tác mang ý tứ hàm súc nhắc nhở vào trong mắt người đại diện biến thành trắng trợn tán tỉnh, “Mới sáng sớm diễn ân ái cái gì, mắt đều bị các cậu chói mù đây này.”

Lăng Lang luôn nhắm mắt dưỡng thần lúc này đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt sắc bén liếc hắn một cái, người đại diện bỗng nhận ra mình lỡ lời, loại lời nói đùa này quả thật không thích hợp nói trước mặt người vừa trải qua giai đoạn mù lòa.

"Cái đó, tôi chỉ thuận miệng nói vậy, không có ý tứ gì khác."

Phong Hạo cười khúc khích, "Tôi không để ý đâu."

Người đại diện ho khan vài tiếng, thuận thế chuyển đề tài, "Lúc phát biểu nhất định phải cẩn thận biết không, chuyện lần này nhiệt náo lớn như vậy, các cậu lại nghỉ ngơi quá là lâu, không lấy được chút tư liệu to tát truyền thông sẽ không từ bỏ ý đồ."

"Yên tâm đi, tôi sẽ tận lực ít nói đến những vấn đề không liên quan đến hoạt động hôm nay,” Phong Hạo nhu thuận phối hợp.

"Vậy là tốt rồi, " người đại diện gật gật đầu, lại đột nhiên nhớ tới cái gì, "Về chuyện ngoài ý muốn lần này..."

“Nguyên nhân đã thống nhất với phía công luận là?”

“Phim trường ngoài ý muốn xảy ra cháy dẫn đến nổ bình gas.” người đại diện ngữ khí chắn chắn, nói cứ như luật sư.

Phong Hạo cúi đầu cười cười, gật gật đầu tựa hồ đã tiếp nhận lý do này, ngược lại Lăng Lang mở miệng, "Đoàn phim nào lại nghĩ quẩn đến mức để bình gas trong phim trường?”

Người đại diện nghiêm nét mặt, "Vấn đề này để lại cho giới truyền thông quan tâm đi."

Chuyện giới truyền thông quan tâm không chỉ có thế, xe của “bảo mẫu” vừa tới đích đã bị vây chật như nêm, nhớ năm đó khi Lăng Lang lần đầu đăng ngôi Ảnh đế bị chú mục cũng chỉ đến thế này.

Phong Hạo từ trên xe bước xuống, trên mặt sớm có thêm một cái kính râm siêu sang trọng, lấy lý do mắt vừa mới khỏi nên dù trong nhà vẫn có thể đeo kính râm, Lăng Lang thì không có đãi ngộ tốt như vậy , mấy tháng không bị ánh đèn loang loáng vây công, hơi không thích ứng khiến anh không kìm được nhíu nhíu mày.

Sau khi nhân vật chính ngồi xuống, đủ loại câu hỏi liền phô thiên cái địa mà đến, người chủ trì đầu đầy mồ hôi cố cường điệu chủ đề hôm nay, nhưng dù có làm gì đi nữa đối với thế tới hung hãn của truyền thông cũng không chút tác dụng, chiêu bài tươi cười từ đầu tới cuối vẫn treo ở khóe miệng Phong Hạo, cùng bên cạnh vẻ mặt lãnh ngạo Lăng Lang hình thành đối lập mạnh mẽ.

Mắt thấy người chủ trì càng ngày càng HOLD (nắm giữ, quản) không nổi cục diện, Phong Hạo rất săn sóc đối với anh ta làm một thủ thế tạm dừng, kề miệng vào micro hắng giọng.

"Tôi biết hôm nay các vị có mặt nhất định có rất nhiều vấn đề muốn hỏi..."

Nghe được hắn mở miệng, hiện trường nhanh chóng yên tĩnh trở lại, chỉ còn âm thanh shutter lách cách vang lên không ngừng.

Không biết là vô tình hay cố ý, Phong Hạo dừng một chút, mới lại nói, "Nhưng mà trước hết..."

Hắn mới vừa nói xong bốn chữ này, đèn đuốc sáng ngời trong phòng đột nhiên trong nháy mắt vụt tắt, rèm cửa vừa dày vừa nặng ngăn lại ánh sáng mặt trời, thình lình xảy ra chuyện ngoài ý muốn khiến cho nhóm ký giả quên luôn máy ảnh trong tay, vừa ban ngày đảo mắt đã biến thành màn đêm đưa tay không thấy ngón.

Chợt mất đi thị giác khiến mọi người trở nên khủng hoảng, không biết tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì, muốn di động nhưng bốn phương tám hướng đều là người, muốn tìm thiết bị chiếu sáng lại luống cuống tay chân, rất nhiều người không thể khống chế la lớn, cảnh tượng hỗn loạn thành một đoàn.

Khoảnh khắc đèn tắt Lăng Lang đầu tiên là ngẩn ra, nhưng ngay sau đó một bàn tay đặt lên sau gáy anh, chuyển mặt anh qua một hướng khác.

"Đừng sợ, " Lăng Lang nghe thanh âm của Phong Hạo vang lên bên tai, hai chữ trầm thấp giữa lúc mọi người đang bối rối trổ hết tài năng la hét, trong nháy mắt làm anh trấn định lại.

Ngay sau đó, khí tức quen thuộc đã tràn ngập xoang mũi cùng khoang miệng anh, cảm giác được xúc cảm mềm mại đó, vài giây sau anh mới kịp phản ứng đây là bị Phong Hạo hôn trộm , ngay trước mặt vô số người giới truyền thông, hơn nữa không phải đang đóng phim.

Lăng Lang bị hành động lớn mật khác người của Phong Hạo làm cho sợ ngây người, cũng may Phong Hạo không có ý lưu luyến lâu, nhanh chóng trộm hôn một cái rồi rời khỏi, tựa như đã thương lượng rất kỹ, vừa hôn xong trong phòng đã lập tức sáng đèn trở lại, mọi người khôi phục thị giác, phát hiện an toàn không bị uy hiếp gì, đợt xôn xao này mới chậm rãi bình ổn.

Đợi cho mọi người một lần nữa an tĩnh, Phong Hạo mới thần bí cười cười, tiếp tục chủ đề vừa rồi.

“Tôi biết, chuyện ngoài ý muốn vừa rồi khiến mọi người rất sợ hãi. Chúng ta đều thực may mắn, từ khi sinh ra đã có một đôi mắt sáng ngời khỏe mạnh, có thể nhìn rõ sự vật quanh mình. Nhưng chúng ta có nghĩ đến không, nếu thị giác bị cướp đoạt, thế giới sẽ trở nên như thế nào?"

Hắn dừng lâu một chút, lần này xung quanh càng thêm yên lặng, mọi người đều bị lời hắn hấp dẫn, ngay cả âm thanh chụp ảnh cũng giảm bớt rất nhiều.

“Mấy tháng qua, tôi đã trải qua trong bóng đêm như vậy, tôi nghĩ vừa rồi mọi người đều đã thể nghiệm, hãy hồi tưởng cảm giác của bạn lúc đó, nhân với bội số thời gian, bạn sẽ hiểu được tâm tình của tôi.”

“Tôi cũng thực may mắn, có thể từ bóng đêm lại bước ra, một lần nữa đón nhận ánh sáng, có thể lại ngồi ở đây, nhìn mọi người, nhưng mà,” Phong Hạo tăng ngữ khí, “Trên thế giới này còn có rất nhiều người, họ không hề may mắn như chúng ta, có người trời sinh đã không được thấy ánh sáng, có người sau đó mới bị tước đoạt khả năng nhìn, nhưng họ cũng không phải hoàn toàn mất hết hy vọng, chỉ cần một ít trợ giúp theo khả năng, có lẽ có thể thay đổi cuộc đời họ.”

Hắn quay đầu nhìn Lăng Lang, "Đây chính là lý do hôm nay chúng tôi ở đây, tôi biết, so với chuyện bát quái scandal giữa chúng tôi, lý do này hoàn toàn không thể hấp dẫn ánh mắt độc giả..."

Bên dưới có người nở nụ cười, đợi họ cười xong , Phong Hạo mới cười nói tiếp, "Nhưng so với “thích nhìn”, thì “có thể nhìn” mới càng quan trọng phải không.”

Hiện trường vang lên tiếng vỗ tay, Phong Hạo tiếp tục nói, "Tôi nghĩ sau này chư vị có rất nhiều thời gian để quan tâm chủ đề mọi người quan tâm, cho nên hôm nay trong hoạt động từ thiện đầu tiên vào ngày trở lại của thầy Lăng và tại hạ, xin hãy để chúng tôi làm một chút chuyện có ý nghĩa, có được không?”

Nói xong hắn cũng không chờ đợi phóng viên tỏ thái độ, trực tiếp quay đầu ý bảo người chủ trì tiếp tục, phóng viên thấy thế đều cho rằng vượt giới hạn cũng không tốt, người chủ trì lau mồ hôi, như trút được gánh nặng, nhanh chóng dẫn đề tài quỹ đạo.

"Thế nào?" Nhân lúc ký giả đang đặt câu hỏi, Phong Hạo thấp giọng hỏi Lăng Lang.

Tâm tình Lăng Lang còn đắm chìm trong nụ hôn lớn mật vừa rồi còn chưa hồi phục, dù diễn kỹ đã tu luyện nhiều năm cũng không cách nào che giấu một tia thoáng ửng hồng trên gương mặt.

"Quá mạo hiểm , " anh nghĩ nửa ngày cũng chỉ có thể nghĩ ra ba chữ này, đối phương sao lại đoan chắc lúc ấy không có phóng viên theo quán tính đè xuống nút chụp ảnh.

Ý cười bên môi Phong Hạo dần dần nồng đậm, "Vì chuyện có ý nghĩa như vậy, mạo hiểm một chút cũng đáng giá."

"Thế nào?" Cùng lúc đó, trong di động người đại diện cũng truyền đến thanh âm tranh công của trợ lý.

Nhìn thấy làn sóng lớn cương thi bị Phong Hạo tứ lạng bạt thiên cân* ứng phó, người đại diện tuy rằng cảm thấy có chút xằng bậy, nhưng kết quả lại làm cho hắn không phục không được.

*Bốn lạng đẩy ngàn cân

"Thấy tôi làm thế nào?" Trong điện thoại trợ lý truy vấn.

Người đại diện liếc mắt, cuối cùng vẫn là quyết định khen ngợi, "Tay kéo công tắc nguồn điện thật giỏi."

Không xa bên ngoài, tên chó săn ăn mặc một thân tiêu chuẩn ký giả đang ngồi xổm trên đất nhìn chằm chằm tấm thẻ hoạt động ngẩn người, logo của Mạc thị rất bắt mắt trên tấm thẻ dẫn phát linh cảm nào đó trong hắn, đến tận khi trợ thủ kêu mấy tiếng hắn mới phục hồi tinh thần.

“Cậu vừa nói gì?” Chó săn lộ ra vẻ mặt vừa từ cõi thần tiên nào trở về.

Trợ thủ trợn trắng mắt xem thường trong lòng, từ sau khi chó săn giành trước tung ra scandal của ảnh đế cùng một người mới ra nghề, liên tiếp đào ra không ít quả bom tấn, lượng tiêu thụ báo trong thời gian ngắn tăng gấp mười, được chủ biên phong làm cây bút có tiền đồ nhất tòa soạn, không chỉ rất chịu đầu tư, xem hắn như trọng điểm bồi dưỡng, còn đặc biệt sai thực tập sinh như cậu làm trợ thủ cho hắn. Thái độ làm người của tên chó săn này thực ra cũng không khó ở chung, chỉ là suy nghĩ quá rộng, khiến cậu không theo kịp.

“Anh hôm nay đặc biệt ăn vận như phóng viên trà trộn vào hội trường…”

Trợ thủ nói còn chưa nói xong, đã bị chó săn cắt đứt, "Tôi vốn là phóng viên."

"... Được rồi, " trợ thủ bất đắc dĩ phụ họa, "Cứ coi như anh là một cảnh sát, cũng chỉ là cảnh sát mặc thường phục, hôm nay đặc biệt mặc chế phục, lại không vào phỏng vấn, ngồi xổm ở đây làm gì?"

"Phỏng vấn?" Chó săn nhún nhún vai hỏi ngược lại, "Phỏng vấn cái gì, nước ta có bao nhiêu người mù đang chờ phí trợ cấp cấy ghép giác mạc?”

"Chuyện này..." Trợ thủ bị hỏi khó .

Chó săn nói tiếp, "Dù hỏi được thì sao, cách đối phó cơ quan ngôn luận đều đã được thống nhất, cậu nói xem có cái đoàn phim nào ngớ ngẩn đến nỗi đặt bình gas trong phim trường?”

Trợ thủ lau mồ hôi, “Công ty kế hoạch tiêu khiển chỉ số thông minh của giới truyền thông cũng không phải ngày một ngày hai, nhưng bọn họ một mực chắc chắn thì chúng ta cũng đâu còn cách nào, chẳng lẽ anh thật sự định không làm phóng viên mà mặc thường phục đi thăm dò sao?”

Chó săn nhún vai, tầm mắt một lần nữa dời về trên tấm thẻ tuyên truyền, nhìn một hồi, như có gì suy nghĩ, mở miệng:

"Một quỹ từ thiện khác Lăng Ảnh đế quyên tặng hình như cũng là tổ chức này.”

Trợ thủ theo đó nhìn lại, lập tức giật mình, "Anh là nói quỹ từ thiện Mạc thị? Lăng Lang hàng năm đều quyên một số tiền lớn, trong hoạt động tuyên truyền cũng không vắng mặt, việc này mọi người đều biết."

Chó săn không biết đang hỏi hay đang tự mình lẩm bẩm, “Lần trước ký tặng cũng vậy, lần này ký tặng cũng thế, vì sao cứ phải là Mạc thị… Lẽ nào chỉ là quan hệ bình thường giữa hội từ thiện và người quyên tặng?”

Trợ thủ nghe xong lời của hắn, lúc đầu như lọt vào trong sương mù, sau một lát, đột nhiên thể hồ quán đỉnh*, đập tay một cái, "Cho nên đây là bước tiếp theo của anh để tiếp cận trọng điểm? Danh nhân giới nghệ sĩ âm thầm cấu kết với hội từ thiện, lợi dụng quỹ quyên góp để rửa tiền?”

*Thể hồ quán đỉnh: Nghĩa đen là tưới sữa lên đầu, nghĩa bóng là đã lĩnh hội được tinh hoa, hiểu được vấn đề.

Chó săn liếc mắt xem thường trợ thủ đang hưng phấn một cái, “Có bệnh.” (Nguyên văn là “xà tinh bệnh”, chắc ý nói bạn trợ thủ suy nghĩ vặn vẹo như con rắn thành tinh)

Trợ thủ bị tạt một chậu nước lạnh nhất thời ủ rũ, "Vậy ý của anh là gì a?"

"Tôi hỏi cậu, " Chó săn phun nước miếng với tấm thẻ, "Đối với Mạc tiên sinh này cậu hiểu được bao nhiêu?"

Trợ thủ suy đi nghĩ lại, cuối cùng có thể nghĩ đến chỉ có một từ, "Hắn thực thần bí."

"Hửm?"

“Không ai không biết Mạc tiên sinh, vậy mà chưa có một ai từng gặp qua Mạc tiên sinh. Sản nghiệp Mạc thị rất lớn, nhưng không ai nói được cụ thể con số chính xác là bao nhiêu. Đầu tư rất nhiều lĩnh vực, về điểm này thật ra có thể tra được. Quỹ từ thiện lập ra rất lớn, nghe qua có vẻ là một người tốt, nhưng truyền thuyết trong giới hắc đạo cũng không thiếu.”

Nghe trợ thủ miêu tả như vậy, chó săn nhịn không được phì cười một tiếng, "Thật đúng là người không chỗ nào không tới, không gì không làm được."

"Sự thật là vậy, anh không tin cũng được, " trợ thủ không tự giác bắt chước chó săn nhún vai, "Tôi chỉ biết, Mạc tiên sinh trong giới chúng ta là người có thể một tay che trời, hắn không muốn tin tức bị phơi bày, sáng ngày thứ hai sẽ không xuất hiện trên bất cứ đơn vị truyền thông nào, hắn muốn lăng-xê ai, ngay đêm đó đã có thể thổi quét toàn bộ phố lớn ngõ nhỏ trong thành."

"Tựa như Lăng Ảnh đế năm đó?"

"Chuyện này anh tốt nhất đừng hỏi tôi, năm đó Lăng Lang gặp may tôi còn là học sinh trung học không danh không tiếng."

Chó săn nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, "Giờ định ngữ này cũng vẫn không có gì thay đổi."

Trợ thủ không nói gì, "... Cám ơn a."

Trong hội trường truyền đến xôn xao, chó săn quay đầu lại nhìn thoáng qua, đứng lên, "Xem ra bên trong đã kết thúc."

Trợ thủ nghe vậy lập tức bày ra tư thế chuẩn bị chiến đấu, "Chúng ta tiến lên chứ?"

"Lên hỏi chuyện giác mạc, hay chuyện bình gas?"

"..." Trợ thủ lần nữa không còn lời để nói, "Chẳng lẽ hôm nay phí công sao? Về lấy gì báo cáo kết quả công tác với tổng biên tập đây?”

Chó săn không đáp lời, nhìn về hướng hai người một lần nữa lâm vào trầm tư.

Trợ thủ vừa nhìn tư thế quen thuộc liền biết ngay hắn lại đi vào cõi thần tiên nào rồi, đành phải quyết định buông tha cho hắn, bất chấp tất cả trước hết cứ lên chụp vài tấm ảnh rồi nói sau, không ngờ mới bước một bước đã bị người từ phía sau túm áo.

"Cứ như vậy sẽ đuổi không kịp, " trợ thủ có chút lo lắng.

"Cậu lạnh không?" Tên chó săn không hiểu sao quăng một câu.

"Hả?" Trợ thủ đôi mắt trợn tròn, tự dưng hỏi vậy là chuyện gì đây?

"Hôm nay nhiệt độ không khí có thấp không? Gió lớn không?"

"Cũng... tạm a..." Trợ thủ hoàn toàn không hiểu gì hết, chỉ trả lời theo bản năng.

Tên chó săn đã hướng chỗ dày đặc nhất trong đám đông chạy tới, trợ thủ cũng nhanh chóng đi theo, một bên đuổi một bên nghe chó săn cực nhanh giải thích.

"Tôi theo dõi Lăng Ảnh đế lâu như vậy, trừ phi thời tiết rất lạnh, những thứ vụn vặt như khăn quàng cổ, mũ, bao tay này nọ anh ta luôn không thích mang."

Trợ thủ kinh ngạc há to mồm, này quan sát cũng rất cẩn thận .

"Hơn nữa nếu tôi không nhớ lầm, khăn choàng này là của Phong Hạo, anh ta đang mùa hè chạy tới nam bán cầu chụp hình, vì trời lạnh nên mua khăn quàng cổ thậm chí còn đăng ảnh chụp lên weibo."

Trợ thủ giờ khắc này quả thực nhìn hắn với cặp mắt khác xưa.

"Nếu một người không thích mang khăn choàng, trong thời tiết không lạnh lại choàng khăn của người khác, chúng ta có thể hoài nghi hắn..."

"Muốn che giấu gì đó, " trợ thủ cực kỳ nhanh tiếp lời.

Chó săn quay đầu lại cho cậu một ánh mắt tán thưởng, "Tôi dám cam đoan, tuyệt đối là dấu hôn."

Trợ thủ đẩy người hai bên ra bắt đầu chen chúc vào trong, "Cũng có thể là vết thương." Nguồn :

"Bất kể cái gì, đều đủ viết một bài, chuẩn bị xong chưa?"

Trợ thủ giơ máy ảnh lên cao, "Anh xác định anh có thể làm được?"

"Dù có chút khó khăn, bất quá..."

Vài chữ cuối của chó săn lẫn vào âm thanh ồn ào của đám người, trợ thủ mắt thấy đối phương chen đến phía sau mục tiêu, lợi dụng dòng người chen lấn giả vờ lảo đảo một cái gục trên người Lăng Lang.

Chính là lúc này! Trợ thủ không nghĩ ngợi đè xuống nút chụp, đây là cơ hội trời cho, còn tin gì có thể so với “trên cổ Ảnh đế lãnh ngạo xuất hiện dấu hôn” càng bùng nổ càng bất ngờ hơn đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.