Dáng Vẻ Anh Thích Em Đều Có

Chương 5: Có hiệu lực luôn và ngay




Ngạn Dung rất tỉnh táo, cậu biết mình đang làm cái gì.

Ngày hôm nay lúc nghỉ ngơi giữa giờ học, giáo viên có gọi cậu tới văn phòng, quan tâm thăm hỏi: “Sau mùa xuân, trò muốn chuyển trường? Hay muốn trở lại Thụy Điển?”

Cậu không hiểu gì, biểu tình rất mờ mịt.

Lương Tỳ cùng Bách Đồ đều là người nổi tiếng, bình thường nếu có chuyện gì xảy ra bên phía trường học thì đều là trợ lý của Lương Tỳ đến xử lý hộ, hai người bọn họ có tình cờ ghé tới một lần thì cũng sẽ rất cẩn thận để không bị nhận ra, thế nên giáo viên cũng không biết rõ tình hình gia đình của Ngạn Dung.

Giáo viên nhìn cậu hình như không hiểu vấn đề, nói thẳng ra: “Vị tiên sinh mỗi lần nghỉ học đều qua đây đón trò vừa nãy có gọi điện đến, hỏi thủ tục cần thiết để xin thôi học, nói là bố trò muốn thay đổi môi trường mới cho trò. Sao thế? Hắn chưa nói cho trò biết việc phải giúp trò làm giấy tờ thôi học à?”

Cô cũng không có ý gì khác, chỉ là cô rất thích Ngạn Dung, trong cái lớp đủ thành phần nhóc con các nước hoạt bát quá mức, Ngạn Dung không chỉ yên tĩnh chững chạc, học tập cũng rất chăm chỉ, nhiều lúc trong văn phòng các giáo viên trò chuyện giết thời gian, không ít cô giáo đều nói muốn có một đứa con lai vừa đẹp vừa ngoan ngoãn giống Ngạn Dung.

Ngạn Dung thế nhưng lại hoảng hết cả người.

Cha mẹ ruột đã chết trong vụ tai nạn máy bay vào một năm hai tháng trước, cậu bị đưa vào trại trẻ mồ côi, làm một đứa cô nhi, cậu đã sắp thành niên nên tuổi cũng không còn nhỏ, mấy tháng trôi qua cũng không có người nào muốn nhận nuôi cậu. Cậu đã từng tuyệt vọng mà cho rằng, cậu sẽ phải thành niên trong cái trại mồ côi này, sau đó giống như những đứa trẻ mồ côi đã thành niên khác không thể không rời đi sự che chở của viện, sống tiếp trong sự cô đơn và khốn khổ.

Một ngày nửa năm trước, nhân viên công tác xã hội nói cho cậu, có một gia đình đồng chí Hoa kiều điều kiện xin nhận con nuôi rất hợp với tình hình của cậu, mặc dù không có ma ma, thế nhưng sắp tới cậu sẽ có hai người ba ba.

Cậu vừa thấp thỏm lại mong chờ, mấy đêm liền không cách nào ngủ nổi, cậu cuối cùng cũng có cơ hội nắm bắt được một gia đình mới, điều này làm cậu cảm thấy tương lai tràn ngập ánh sáng mặt trời. Cậu không quá hiểu hết ý nghĩa của từ ‘đồng chí’, chỉ biết là hai người có giới tính giống nhau lựa chọn ở bên nhau. Nhưng giới tính thì liên quan gì? Đây chính là người nhà của cậu trong tương lai, điều này làm cậu hưng phấn hơn so với bất cứ thứ gì.

Mấy ngày sau, cậu gặp được đôi ba ba mới, bọn họ trẻ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cậu, mà trong nháy mắt khi họ nhìn thấy cậu, trong mắt toàn là ngạc nhiên sửng sốt, khiến cậu cảm thấy không biết phải làm sao.

Bắt đầu từ đó, Ngạn Dung liền biết mình không được gia đình mới hoan nghênh, đây là chuyện bất ngờ không nghĩ tới, đôi chồng trẻ Hoa kiều muốn xin nhận nuôi một đứa con nít nhỏ, chả hiểu sai ở công đoạn nào mà Ngạn Dung lại bị đưa đến trước mặt họ.

Bọn họ tuy rằng không thích, nhưng cũng tạm chấp nhận cậu, dẫn cậu đến Trung Quốc, mời giáo viên tiếng Trung cho cậu, còn cho cậu vào trường học Quốc tế hàng đầu, cho cậu điều kiện vật chất tốt nhất, thậm chí còn cho cậu một tấm thẻ tín dụng bạch kim.

Cậu vẫn luôn biết, họ có kế hoạch là chờ khi cậu trưởng thành, sẽ đưa cậu đi du học, Bách Đồ đã từng hỏi cậu thích nước nào, nhưng lại không hỏi cậu có muốn đi du học hay không.

Không thể nghi ngờ, Lương Tỳ cùng Bách Đồ đều là người tốt bụng, bọn họ chỉ là không thương cậu.

Dù như thế, Ngạn Dung một chút cũng không muốn rời đi.

Cậu nơi nào cũng không muốn đi, cậu muốn ở lại Trung Quốc, ở lại Bắc Kinh, ở lại bên cạnh người trong lòng của cậu.

Dù cho vĩnh viễn cậu cũng không chiếm được, cậu cũng không muốn từ bỏ giấc mơ hão huyền này của mình.

Những người có tình cảm non nớt, thường ôm ấp một loại may mắn: Biết đâu lại?

Còn chưa đến nửa tháng nữa sẽ đến kỳ nghỉ đông, tết đến xuân đi, cậu sẽ có khả năng bị đưa ra nước ngoài, cậu cần phải nghĩ cách để ở lại.

Ở Trung Quốc cậu cái gì cũng không có, muốn có ràng buộc để thuyết phục người khác tin tưởng, cũng chỉ có việc xảy ra trong đêm Giáng Sinh cách đây không lâu.

Cậu không muốn phải gặp lại tên bác sĩ ngụy quân tử kia, nhưng cậu cũng không còn cách nào khác.

“Vương Cẩm ca ca.” Đứng trong phòng làm việc của bác sĩ, cậu kiên trì gọi lại, rất chi là quẫn bách, cậu mím môi: “Em muốn ở cùng một chỗ với anh.”

Bác sĩ Vương thân mặc áo khoác trắng, mũi đeo kính không gọng, không nói gì, chỉ dùng một loại ánh mắt vi diệu nhìn cậu.

Nơi bầu trời dâm ý không ai nhìn thấy, Vương Cẩm đã đem Ngạn Dung đang mặc đồng phục chịch phát khóc hơn vạn lần.

Áo khoác trắng sắp giấu không được dục vọng ngẩng cao, anh ép buộc chính mình phải dừng lại, trấn định nói: “Thật ngại quá, cậu vừa nói gì ý nhỉ?”

Ngạn Dung không thể thốt lại ra được cái xưng hô kia, trực tiếp nhắc lại: “Em nói, em muốn qua lại với anh.”

Cậu cảm thấy Vương Cẩm sẽ không từ chối cậu, cậu biết mình có một gương mặt đẹp đến không người nào cự tuyệt được.

Vương Cẩm lại nói: “Yoo, tôi không muốn.”

Xấu hổ vì bị từ chối, mặt Ngạn Dung thoáng cái đỏ bừng lên.

Vương Cẩm hỏi: “Cậu sao lại muốn qua lại với tôi?”

Ngạn Dung muốn nói mấy câu cậu đã chuẩn bị sẵn, nói sau đêm đó đối với Vương Cẩm nhớ mãi không quên, chính là chưa kịp mở miêng, nhìn thấy ánh mắt cười rất là hứng thú của Vương Cẩm, cậu cảm thấy mình bị nhìn thấu rồi, những câu chém gió thành bão kia nhất thời một chữ cũng nói không ra.

Trong lúc bối rối vì bị nhìn thấu, cậu mới bất tri bất giác mà nhận ra được mình đi tìm Vương Cẩm là một chuyện hoang đường cỡ nào.

Vương Cẩm nhìn Ngạn Dung mặt mũi trầm xuống, trong lòng có chút cảm khái. Lẽ nào… nhóc con này cuối cùng cũng phát hiện những tâm tư nho nhỏ tự mình cho là giấu rất kỹ, kỳ thật không thể giấu được Lương Tỳ với Bách Đồ, cho nên muốn kéo mình đến làm bia đỡ đạn?

Tuổi trẻ thật là tốt, muốn làm thì làm, chả thèm quan tâm hậu quả, dù phải trả một cái giá lớn.

“Cậu không muốn nói thôi tôi cũng không hỏi.” Vương Cẩm nói.

Ngạn Dung vẫn rất ư thấp thỏm, giương mắt nhìn anh.

Vương Cẩm cười cười với cậu: “Ngạn Dung, tôi không muốn cùng cậu hẹn hò, chỉ muốn lăn giường với cậu.”

Ngạn Dung trợn tròn hai mắt, giật mình kinh ngạc, cậu đã quá xem nhẹ trình độ mặt người dạ thú của Vương Cẩm rồi.

Giọng điệu và thái độ của Vương Cẩm cũng không ngả ngớn, ôn hòa nói: “Tôi thuộc Tộc Không Cưới, không có ý định kết hôn, cũng không có ý định yêu đương, nếu cậu muốn ở cùng tôi, chúng ta sẽ chỉ có mối quan hệ tình dục mang tính chất biệt lập nhất định, nghĩ thông thì bắt đầu, muốn kết thúc lúc nào thì kết thúc, nếu như cậu cảm thấy chấp nhận được, chúng ta sẽ ở cùng nhau.”

Ngạn Dung vẻ mặt mờ mịt, một lúc sau mới hỏi: “Cái gì là ‘có tính chất biệt lập nhất định’?”

Vương Cẩm nói: “Là trong đoạn thời gian trước khi mối quan hệ này kết thúc, tôi chỉ chịch mình cậu.”

Ngạn Dung líu hết cả lưỡi: “Anh…”

Vương Cẩm bổ sung: “Cậu cũng chỉ được lăn giường với mỗi mình tôi.”

Ngạn Dung hít sâu hai cái, quay người bỏ đi.

Cậu đi ra đến bên ngoài cửa văn phòng thì dừng lại, xoắn xuýt một lúc, mới vòng trở lại.

Vương Cẩm ngồi nguyên chỗ cũ không nhúc nhích, chờ cậu trả lời.

Ngạn Dung chịu thua nói: “Tôi chấp nhận.”

Vương Cẩm hỏi: “Có hiệu lực luôn và ngay?”

Ngạn Dung thở dài một hơi, nói: “Được.”

Vương Cẩm nheo mắt lại, tầm nhìn rơi vào cổ áo bộ chế phục của Ngạn Dung, nhẹ giọng hỏi: “Chiều nay mấy giờ học?”

Ngạn Dung ý thức được điều gì, ý nghĩ chết cũng không sợ nhất thời hóa thành tro, môi run lên: “Tôi xin nghỉ đến đây, giờ phải quay về ngay.”

Vương Cẩm cười cười, đưa số điện thoại của mình cho cậu.

Ngạn Dung chuồn ngay lập tức.

Mấy ngày sau đó, cậu mất tăm mất tích, cũng không gọi điện đến.

Vương Cẩm trong những lúc tình cờ rảnh rỗi, sẽ nhớ đến một chút.

Anh bấn bộ đồng phục Ngạn Dung mặc quá rồi.

Buổi tối thứ sáu, anh tăng ca đến rất muộn mới về nhà, nằm xuống muốn ngủ luôn, nhưng nhận được điện thoại của Lương Tỳ.

“Vương lão nhị.” Lương Tỳ giọng điệu cổ quái hỏi: “Thằng nhóc con nhà tao nói mày với nó yêu nhau, thật hả?”

Vương Cẩm nhắm mắt lại, nói: “Thật.”