Danh Gia Vọng Tộc

Chương 84



Trong Tùng Hạc viện, sau khi đám người rời đi, Liêu Tam lão gia Liêu Chí Minh mới hướng Trương thị thông báo: “Con đã phái Mã quản gia đi đến Giang Châu để mua hương liệu theo lời mẫu thân, con cũng âm thầm điều tra chuyện của Vi Vi và Mậu Nhi. Mã quản gia làm việc đâu ra đấy nên mọi chuyện đều thỏa đáng hết rồi.Bây giờ ông ta đang đứng ở cửa sau chờ mẫu thân gọi đến hỏi chuyện”

Việc phái Mã quản gia đến Giang Châu thực sự là chủ ý của Trương thị. Mấy năm nay, bà vì cái chết của con trai mà trong lòng dường như có một vách ngăn với tỷ đệ Cẩm Sắt. Tuy biết việc này không thể trách hai đứa trẻ, nhưng suy cho cùng thì đứa con cả ruột thịt của bà cũng vì xích mích với Diêu gia nên mới xảy ra chuyện, mà tỷ đệ Cẩm Sắt lại là huyết mạch của họ. Do đó trong lòng bà cũng không cách nào không hoài nghi,bên cạnh đó bà còn nhìn thấy thù hận của con dâu trưởng quá nặng cho nên ba năm trở lại đây bà vẫn dằn lòng mà đối xử thờ ơ lãnh đạm với hai đứa nhỏ.

Nhưng theo từng năm trôi qua, khi bà cũng đã dần dần tiếp nhận việc ra đi đột ngột của con trai trưởng mà không còn bi thương như trước thì nỗi day dứt đối với đứa con gái duy nhất lại càng ngày càng sâu. Kỳ thực Trương thị đã bàn bạc qua với phu quân việc đón tỷ đệ Cẩm Sắt về phủ lần nữa. Nhưng suốt ba năm không đoái hoài tới mà bây giờ lại tùy tiện đến đưa người đi thì vô cùng không ổn. Hơn nữa, khúc mắc trong lòng con dâu trưởng vẫn chưa được gỡ. Thêm việc hai ông bà hơn ba năm nay thấy tỷ đệ Cẩm Sắt không có thư từ qua lại nên cũng thấy chạnh lòng cảm thấy hai đứa không hiểu chuyện. Hai ông bà lại càng nghĩ chắc cả hai tỷ đệ sống ở Diêu gia rất tốt. Nếu không thì sao chúng chẳng thèm gửi thư báo tin tức qua lại.

Suy nghĩ như vậy nên việc này cứ bị kéo dài. Mãi cho đến Tết Trùng Dương, khi Hoài Dương vương phủ mở yến tiệc, Liêu lão thái quân và Võ An Hầu phu nhân đều nhận lời mời dẫn theo các tiểu thư trong phủ tới dự. Trương thị mới phát hiện rằng trong yến hội, phu nhân Võ An Hầu phủ dường như có ý xem xét những tiểu thư của các phủ khác. Cùng với việc khi phu nhân Võ An Hầu nói chuyện với Giang Hoài Vương phi lại lộ ra sự bất mãn đối với hôn sự của Tạ Thiếu Văn mà lại có ý yêu mến Minh Hà Quận chúa của của Giang Hoài Vương phủ.

Thấy vậy, Trương thị lúc đó cũng thầm lo lắng. Sau khi về nhà thì bà kêu ca phàn nàn với chồng mình vài tiếng rằng quả là đáng lo. Liêu Thượng thư chỉ cười bảo vợ mình cả nghĩ. Dù sao thì Võ An Hầu phủ cũng là gia tộc có thanh danh địa vị ở kinh thành, không đến nỗi làm ra loại chuyện tham phú phụ bần, không niệm tình xưa như vậy. Trương thị sau khi được phu quân mình khuyên nhủ cũng xem như an lòng. Sau đó không đến nửa năm thì bà lại nghe tin Võ An Hầu phu nhân dẫn theo thế tử đến Giang Châu chúc thọ Diêu lão thái thái.

Sau khi Liêu Thượng thư trở về vẫn còn trêu ghẹo vợ mình vài câu, nói bà hồi trước đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Trương thị nghe vậy thì lắc đầu cười tự giễu. Nhưng Võ An Hầu phu nhân vừa rời đi chưa đến một ngày, Vân Tần trong cung lấy lý do rằng yêu mến Minh Hà Quận chúa nên xin Thánh Thượng đem Quận chúa đến gần cung Vân Song bầu bạn.

Việc này lại khiến Trương thị càng bất an hơn, suy đi nghĩ lại hết bốn ngày mà vẫn không yên lòng được. Lúc đó bà mới lặng lẽ phân phó Tam lão gia, lệnh ông phái người thích hợp đến Giang Châu, lấy lý do là mua sắm để đi xem xét tình huống. Nên lúc này mới có chuyện quản gia đứng đợi để chờ hỏi chuyện.

Mấy ngày nay, Võ An Hầu phủ bị Thôi gia ở Giang Châu đến gây sự, bọn họ chỉ tay mắng Võ An Hầu phu nhân yêu đương vụng trộm không thành, ngược lại giá họa cho con dâu tương lai. Sau khi sự việc bị vạch trần thì giết người diệt khẩu. Chuyện ầm ĩ này khiến cả thành sôi sùng sục. Bản thân Trương thị có nghe nói đến việc này, bà biết ở Giang Châu thật sự xảy ra chuyện. Nhưng cũng không rõ ràng chân tướng vụ việc nên mấy ngày rồi vẫn không thể an giấc. Hôm nay nghe thấy Mã quản gia đang đứng ở cửa sau chờ gọi hỏi chuyện thì đương nhiên nhanh miệng lệnh cho nha hoàn đi triệu người đến.

Tam lão gia thấy Trương thị vẻ mặt nôn nóng thì vừa tự châm thêm trà cho bà vừa khuyên nhủ: “Mẫu thân cứ thả lỏng tâm tình, tuy rằng chưa hỏi cặn kẽ, nhưng từ chỗ quản gia nghe nói thì Vi Vi và Mậu Nhi đều ở trên thuyền vào kinh lần này của Diêu gia, hai đứa nhỏ có tộc nhân chăm sóc nhìn có vẻ cũng không có vấn đề gì.”

Trương thị nghe vậy, vẻ mặt mới trở lại bình thường, gật đầu nói: “Như vậy thì tốt, như vậy thì tốt. Nếu thật sự là hai đứa trẻ này có việc gì thì sau này ta còn mặt mũi nào đi gặp muội muội đáng thương của con chứ.”

Trương thị nói xong thì hai mắt ửng hồng, mặt Tam lão gia cũng lộ vẻ đau thương, ông thở dài một tiếng rồi nói: “ Bốn huynh đệ chúng con chỉ có một tiểu muội là Hoa nhi, muội ấy bạc phước nên ra đi sớm chỉ để lại hai đứa nhỏ này. Phụ thân, mẫu thân và những người làm thúc thúc như chúng con đương nhiên phải chiếu cố hai đứa nhiều hơn. Nhưng mấy năm nay vì chuyện của đại ca mà để hai đứa trẻ phải thua thiệt. Giờ đây đại ca cũng đã đi được một khoảng thời gian rồi. Không bằng lần này hai đứa nó vào kinh, con đến nói chuyện với Diêu gia, để mẫu thân đem Vi Vi và Mậu Nhi về bên mình nuôi dưỡng đi.”

Trương thị nghe vậy chưa kịp trả lời thì tiếng của Phùng ma ma từ ngoài đã vọng vào, thì ra là Mã quản gia đến. Trương thị vội kêu nha hoàn đi dẫn người vào, Mã quản gia vừa mới hành lễ, Trương thị đã hỏi đến tin đồn Vạn thị vụng trộm với người khác ở kinh thành mấy ngày qua.

Vài hôm này Mã quản gia ở Giang Châu đã dùng mọi cách tìm hiểu sự việc nên vô cùng rõ ràng, ông tỉ mỉ đem việc hôm thọ yến của Diêu lão thái thái, đám hạ nhân Diêu gia đồn rằng Diêu Đại tiểu thư mơ ước hôn sự của muội muội, trên núi Tiểu Hàn Vạn thị mưu hại Cẩm Sắt bất thành ngược lại liên lụy danh dự bản thân, tỷ đệ Cẩm Sắt trên đường hồi phủ gặp bất trắc, người trong họ Diêu trách phạt Ngô thị, cùng với việc sau đó Ngô thị bị phạt đưa đi biệt viện; thế tử Võ An Hầu bị đánh, từng chuyện từng chuyện nói ra hết.

Trương thị ngồi một bên nghe mà sắc mặt sớm đã càng lúc càng khó coi, khi nghe đến Văn Thanh ở trước mặt các nguyên lão trong tộc của Diêu gia nói rằng nếu bản thân chết đi, gia sản sẽ chia đều cho mọi người trong tộc thì trong lòng Trương thị đã rõ ràng tất cả, nhịn không được mà giận run cả người.

Tam lão gia cũng không ngờ mọi chuyện lại như vậy, đợi Mã quản gia nói xong, ông thấy sắc mặt Trương thị đã trắng bệch, vành mắt đỏ lên, hiển nhiên lúc này bà đã không còn tinh thần để hỏi kỹ càng, ông vội lệnh cho Mã quản gia lui ra. Đợi cho hạ nhân lui ra hết, Trương thị liền cầm tách trà đặt trên bàn ném xuống đất, tách trà rơi xuống vỡ tan tành* thì bà mới cảm thấy cơn tức chặn trong lòng vơi đi một chút, rồi rơi lệ nói: “Đều do mẫu thân hồ đồ, còn để cho hai đứa trẻ chịu nhiều khổ sở như vậy, không biết mấy năm này hai đứa nhỏ làm sao chịu đựng nổi. Mẫu thân vẫn cứ nghĩ rằng Vi Vi và Mậu Nhi chưa từng gửi thư báo qua đây thì đương nhiên sống rất tốt, lại vì việc của đại ca ngươi năm đó mà chúng ta và người của Diêu gia xích mích, chúng nó lo lắng người của Diêu gia nên không dám cùng bên này gần gũi, nhưng không ngờ rằng người nhà Diêu gia lại đê tiện, vô liêm sĩ như thế, theo tình huống này chỉ sợ rằng thư từ của hai đứa trẻ đều bị lén giữ lại cũng không chừng…. Không được, con mau đi hỏi thăm xem đám người Vi Vi bây giờ đang trụ ở đâu, mẫu thân phải đem bọn nhỏ đưa trở về liền.”

*nguyên bản là tứ phân ngũ liệt

Tam lão gia thấy Trương thị vì vô cùng lo lắng mà đứng lên, liền vội vàng đỡ bà dậy rồi khuyên: “Mẫu thân chớ hoảng hốt, cho dù muốn đón về thì thế nào cũng phải bàn bạc qua với phụ thân mới được, bọn nhỏ bây giờ đã vào kinh rồi, cũng không cần vội trong hôm nay. Lại nói, hai đứa trẻ đi đường mệt nhọc, cũng nên để chúng nó nghỉ ngơi một phen, nếu mẫu thân lúc này đi qua đó, cũng chỉ một phen đau buồn mệt nhọc. Hơn nữa, trong phủ thế nào cũng phải chuẩn bị trước tiểu viện cho Vi Vi và Mậu Nhi, chuyện này còn phải nói qua với đại tẩu một tiếng, nếu cứ giấu đại tẩu mà đem tỷ đệ Vi Vi đón về thì chỉ sợ trong lòng đại tẩu càng sinh ra nhiều khúc mắc. Đại tẩu chưởng quản việc bếp núc, nếu tẩu ấy không buông được khúc mắc với hai đứa trẻ thì chỉ sợ bọn nhỏ vào phủ cũng không được bình an.”

Trương thị nghe vậy thì thở dài, hồi lâu sau mới nói: “Con nói phải, nhưng đại tẩu con cái gì cũng tốt, duy chỉ có tầm nhìn là quá hạn hẹp, chỉ sợ một đoạn thời gian cũng không hiểu được…”

Tam lão gia lại cười nói: “Mẫu thân quá lo lắng rồi, trước kia đại tẩu chỉ coi hai đứa nhỏ là huyết mạch của Diêu gia, nàng hận người nhà Diêu gia đã hại đại ca, đương nhiên cũng không tha thứ cho hai tỷ đệ Vi Vi. Nhưng nếu tẩu ấy biết được những nổi khổ mà hai đứa đã chịu ở Diêu gia, thì suy nghĩ trong lòng sẽ có thay đổi. Lại nói, nếu đại tẩu không hiểu, Ý Nhi hiểu thì cũng như nhau thôi, việc Vi Vi vào kinh lần này, con đã tự quyết định cho Ý Nhi biết một chút tin tức, mẫu thân đoán xem thế nào?”

Ánh mắt Trương thị sáng ngời, Tam lão gia lại vừa cười nói: “Ý Nhi nghe nói tỷ đệ Vi Vi hôm nay đến kinh thành, cũng không hiểu sao nó biết được Phủ doãn* Tam công tử từ sáng sớm đã dẫn theo người đi qua bến phà, khi nãy nó cũng vừa mới chọn một vài tên sai vặt tay chân lanh lẹ hướng về phía bến phà mà đi rồi.”

*Phủ doãn: một chức quan thời xưa chỉ vị quan đứng đầu một phủ được đặt tại kinh đô. Phẩm vị của quan Phủ doãn thường là Tam phẩm.

Trương thị sau khi nghe xong liền thở dài, lại nhíu mày nói: “Nói cho cùng vẫn là thân nhân cùng chung huyết mạch, lần này Vi Vi vào kinh là vì chuyện từ hôn, chỉ sợ Võ An Hầu khó lòng chấp nhận bị một người sa cơ thất thế làm mất mặt trước mọi người, hôn sự này phải do Diêu gia hủy thì mới được, không thể để Võ An Hầu phủ đoạt trước. Con nói đúng, bây giờ hai đứa nhỏ đã đến kinh thành, đón trở về cũng không phải việc nhất thời là xong, việc cấp bách bây giờ là hủy hôn. Để mẫu thân cẩn thận suy nghĩ lại việc này, nhưng chỗ hai đứa trẻ thì ngươi hãy phái vài kẻ thân tín âm thầm chiếu cố đi, mẫu thân khó lòng lại tin tưởng người Diêu gia.”

Tam lão gia nghe vậy liền đáp ứng, sau đó lại khuyên nhủ Trương thị vài câu rồi mới rời đi.

Lúc này Cẩm Sắt cũng đã đến một phòng ở biệt viện của Diêu Trạch Thanh tại Phượng Kinh, biệt viện này nằm giữa một ngõ hẻm tối đen phía thành Đông, biệt viện có hai cửa ra và hai cửa vào, mặc dù không quá lớn nhưng cực kỳ sạch sẽ. Vương ma ma và Liễu ma ma chỉ huy đám nha hoàn đem hành lý thu dọn xong, Cẩm Sắt đã tùy ý ăn một chút rồi nằm lên trên giường. Mấy ngày qua toàn ở trên thuyền, xuống đất ngược lại chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Sau khi nàng tỉnh dậy đã là một canh giờ sau, Vương ma ma vắt khăn giúp Cẩm Sắt lau mặt sau đó cười nói: “Lưu quản gia đã chờ tiểu thư một lúc lâu, tiểu thư bây giờ có muốn gặp y không?”

Cẩm Sắt nghe vậy lập tức đưa tách trà trong tay cho Bạch Chỉ, vội vã xuống giường nói: “Ma ma mau giúp ta chỉnh trang lại một chút, Bạch Chỉ đi truyền lời mời Lưu quản gia vào noãn các*.”

*noãn các: gian phòng nhỏ có đặt lò sưởi nhưng thông với phòng lớn.

Bạch Chỉ tuân mệnh rời đi, Vương ma ma giúp Cẩm Sắt mặc vào một chiếc áo nhỏ màu xanh nhạt, bên ngoài khoác áo dày màu xanh ngọc, trên cổ áo thêu hình loài thú may mắn của biển*, sau đó kết tóc kiểu thập tự kế, lại cài trâm bằng vàng hình hoa thược dược đang nở rồi mới đỡ Cẩm Sắt vào noãn các.

*ý nói Huyền Vũ. Người TQ xưa có quan niệm rằng Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ và Kỳ Lân là ngũ đại hộ thú ban phước lành và bình an cho mọi người. Huyền Vũ tính thủy nên biển thuộc phạm vi bảo hộ của Huyền Vũ.

Trong noãn các, có một nam nhân nhìn qua khoảng bốn muơi tuổi, trên người mặc xiêm y tơ lụa Sơn Dương Hồ đợi đã lâu, thấy Cẩm Sắt tiến vào liền vội vàng đứng dậy tiến lên hai bước hành lễ nói: “Lão nô Lưu Quyền thỉnh an tiểu thư.”

Lưu Quyền là phu quân nha hoàn hồi môn Tử Quyên của mẫu thân Liêu Hoa năm đó, y vẫn luôn giúp mẫu thân quản lý một tiệm bán thuốc. Cẩm Sắt thấy y hành lễ liền bước vội lên hai bước khiêm tốn đỡ dậy nói: “Mấy năm nay Lưu thúc cực khổ rồi, ngồi xuống hẵn nói.”

Lưu Quyền nghe vậy vẻ mặt rung động, vành mắt đỏ hoe nói: “Tiểu thư và tiểu thiếu gia đi một lần liền hơn ba năm, bây giờ cũng xem như hồi kinh rồi.”

Hai người ngồi xuống lại hàn huyên vài câu, Lưu Quyền mới nhớ đến phải bẩm báo sự việc nên vội nói: “Những việc tiểu thư giao phó lão nô đã dựa theo căn dặn trong thư mà làm xong rồi, bốn hôm trước khi lão nô chạy đến Bạch gia thôn thì quan binh đang chuẩn bị đốt thôn, lão nô phải dùng bạc khơi thông các điểm mấu chốt mới đưa được hai xe Bạch Trục Thảo* ấy vào thôn, bây giờ dân chúng trong thôn đa phần đã đỡ hơn rồi. Sáng hôm nay quan binh thấy các thôn dân đều đã khá hơn liền biết bệnh đấy không phải ôn dịch nên đã bỏ lệnh cấm đối với Bạch gia thôn để các thôn dân rời thôn rồi.”

Bạch Trục Thảo (white clover):

[​IMG]

Cẩm Sắt nghe vậy sắc mặt vui vẻ, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Việc này cũng là do nàng phái người đưa thư phân phó Lưu Quyền làm trước khi thuyền đến Phượng Kinh, Bạch gia thôn mà Lưu Quyền nói đến nằm bên cạnh Phượng Kinh, vì đột nhiên xuất hiện bệnh dịch nên bị Phủ doãn phái binh lính đến phong tỏa. Do Bạch gia thôn gần kinh thành nên quan phủ không dám xem nhẹ dù các đại phu vẫn chưa thể xác định chứng bệnh mà thôn dân mắc phải là ôn dịch. Nhưng quan phủ lấy nguyên tắc dù giết ba ngàn cũng không thể để cho dịch bệnh lan rộng đến kinh thành nên đã quyết định giết hết toàn bộ thôn dân.

Nhưng kỳ thực bệnh đó căn bản không phải là ôn dịch, chỉ là bệnh dịch bình thường mà thôi, cho dù không có thuốc thì khoảng mười ngày sau sẽ từ từ bình phục, nếu dùng Bạch Trục Thảo thì càng mau dứt bệnh*. Khi đó trong thôn có lão nhân đến nói với binh lính phong tỏa thôn về Bạch Trục Thảo này, nhưng bọn binh lính căn bản không quan tâm đến sự sống chết của dân chúng, chỉ lo sợ phiền phức, e ngại phải gánh trách nhiệm nên chỉ biết tuân mệnh Phủ doãn mà hỏa thiêu Bạch gia thôn.

*nguyên gốc là thuốc đến bệnh tiêu: ý nói có thuốc thì bệnh sẽ khỏi ngay.

Kiếp trước, toàn bộ Bạch Gia thôn đều chết trong đống tro tàn, sau đó việc này truyền tới Giang Châu, từng khiến cho dân chúng nghị luận trong một thời gian dài. Chỉ vì năm đó quan phủ hỏa thiêu Bạch Gia thôn cách lễ Vạn Thọ ba tháng, trước sinh nhật Hoàng Hậu bảy ngày nên Cẩm Sắt nhớ rất kỹ việc này và thời gian phát sinh sự việc.

Lần này vào kinh, đây là việc đầu tiên mà nàng kêu Lưu quản gia đi làm. Thứ nhất, có thể trọng sinh, nàng không đành lòng để những dân chúng vô tội đó phải uổng mạng, hơn nữa đây cũng là việc mà nàng phải làm.

Tuy rằng năm đó ông nội có thanh danh, nhưng người đi rồi thì việc cũng nhạt phai*, danh tiếng mà ông nội để lại đã không thể bảo hộ nàng và em trai, bây giờ nàng cần tạo danh tiếng cho bản thân gấp, cần lập nên tiếng tăm và nhân mạch của mình.

*nguyên gốc là người đi trà lạnh.

Nhớ đến hôm nay ở bến phà đụng phải Phủ doãn Tam công tử, khóe môi Cẩm Sắt nhếch lên nụ cười lạnh lùng, khi chớp mắt con ngươi thầm chuyển động.

Cẩm Sắt lại phân phó Lưu Quyền vài việc, tiễn bước Lưu Quyền chưa được bao lâu, Văn Thanh liền hấp tấp xông vào, Cẩm Sắt thấy cậu vẻ mặt hớn hở, chạy đến nỗi đầu đầy mồ hôi thì liền cười lệnh Bạch Hạc vắt khăn rồi tự mình giúp cậu lau mặt, lúc này mới hỏi: “Mới vừa chạy đi đâu chơi thế?”

Văn Thanh cầm tay Cẩm Sắt đẩy ra, hai mắt sáng rực nói: “Tỷ tỷ, đệ nghe được một tin tức trên phố, tỷ đoán xem là chuyện gì?”

Trong lòng Cẩm Sắt có chút hiểu ra, thấy Văn Thanh thật hào hứng, liền vờ mờ mịt lắc đầu, lúc này Văn Thanh uống vội hai hớp trà, chân mày giương lên rồi cười nói: “Dân chúng bên ngoài đều đang bàn tán việc vị Vũ Anh Vương Bắc Yến bị đâm tại Giang Châu chúng ta cách đây không lâu. Nói là Bắc Yên hoàng đế nghe đến ái tử mất tích, long nhan nổi giận, liền phái Sứ thần qua đây, Lễ bộ Thượng thư và Sứ thần Bắc Yên thương nghị không thành, dưới sự hăm dọa hùng hổ của người Bắc Yến, Hoàng thượng liền giáng tội Tri phủ Giang Châu, chỉ có Khương đại nhân bị giải vào kinh thẩm vấn, vốn đã định chém đầu, ai ngờ mấy hôm trước vị Vũ Anh Vương mất tích nhiều ngày kia được tìm thấy ở trấn Thanh Hà, sau khi hồi kinh thì giúp Khương đại nhân cầu tình, hôm nay Hoàng thượng đã thả Khương đại nhân, còn đồng ý phục chức cho ngài ấy.”

Cẩm Sắt nghe vậy nhíu mày, chỉ nói Hoàn Nhan Tông Trạch thực biết bớt việc, lúc trước hắn đáp ứng nàng sẽ không để Diêu Lễ Hách nhậm chức Tri phủ, bây giờ Khương đại nhân phục chức, đương nhiên Diêu Lễ Hách chẳng được gì nữa.

Thấy Văn Thanh vẫn còn vui vẻ, Cẩm Sắt bất giác cười nói: “Việc này đâu liên quan gì đến đệ, sao lại vui vẻ như vậy.”

Văn Thanh liền dùng đôi mắt trong vắt đầy ý cười đánh giá Cẩm Sắt, nói: “Dường như tỷ thông minh quá hóa hồ đồ rồi, từ khi Vũ Anh Vương gặp nạn ở Giang Châu, Diêu Lễ Hách liền cảm thấy chức Tri phủ đã là đồ trong túi, việc Khương đại nhân bị định tội Diêu Lễ Hách cũng góp sức không ít, nhưng giờ việc không như mong muốn, Khương đại nhân lại được phục hồi nguyên chức, không nói Diêu Lễ Hách bận rộn không công một hồi, lại bỗng dưng đắc tội quan trên, Khương đại nhân sao có thể bỏ qua cho y? Quan hơn một cấp đè chết người, gần đây gièm pha của Diêu gia lại nhiều lắm, Khương đại nhân sao không nhân cơ hội này mà gây khó dễ cho Diêu Lễ Hách chứ, đệ thấy vị trí Đồng Tri của Diêu Lễ Hách cũng ngồi không yên đâu.”

Cẩm Sắt thấy Văn Thanh nói rõ ràng mạch lạc, rung đùi đắc ý nàng bất giác yêu thương mà vuốt ve mái tóc đen bóng của cậu, Văn Thanh lại nhíu mày, trầm giọng nói: “Lần này vị Vũ Anh Vương đó giúp tỷ đệ ta báo thù, chỉ đáng tiếc là không cùng dân tộc. Bắc Yến lấy lý do Vũ Anh Vương mang trọng thương, mà Đại Cẩm ta lại không thể giao ra hung thủ để bắt Hoàng thượng đem một phần đất đai nhượng lại cho Bắc Yến*, bây giờ Vũ Anh Vương đã được đón về Bắc Yến, bị chém một đao liền đổi về một phần lớn thành thị, vị Vũ Anh Vương này quả là quý nhân số một từ xưa tới nay mà.”

*nguyên văn là: “đem đất đai …… toàn bộ nhượng lại cho Bắc Yến”. Cái chỗ (…..) là tên địa danh ý, mà nó mất đâu rồi, search thử mấy bản txt trên mạng cũng không thấy nên mình để vậy cho dễ hiểu.

Cẩm Sắt nghe thấy sự chế giễu trong lời nói của Văn Thanh, ánh mắt lóe nhanh một chút, lại chưa nói gì nhiều, chỉ bảo cậu ra ngoài chơi hơn nữa ngày nên về nghỉ ngơi sớm một chút rồi thôi. Đợi cho Văn Thanh đi khuất, Cẩm Sắt đùa với Chúa Sơn Lâm một chút, nghĩ đến việc Hoàn Nhan Tông Trạch giúp Khương Tri phủ cầu tình cũng lắc đầu cười, gã làm như vậy càng khiến Diêu Lễ Hách khó chịu hơn là trực tiếp đoạt đi chức quan, chỉ sợ lúc này Diêu Lễ Hách như kiến bò trên chảo nóng, ngày đêm khó yên rồi.

Hôm sau, Cẩm Sắt dậy thật sớm, ngồi trước bàn trang điểm tùy ý hai người Vương ma ma và Liễu ma ma giúp nàng tỉ mỉ trang điểm, không vì lý do gì khác, nguyên nhân chính là hôm nay là ngày mà Diêu Trạch Thanh đến Võ An Hầu phủ từ hôn.

Việc này đáng lý ra Cẩm Sắt nên lánh mặt không đi cùng mới phải, nhưng tâm tình nàng rất tốt nên muốn ngồi nấp trong xe nhìn các sính lễ đó bị trả về thì lòng mới thoải mái.

Nàng thay một bộ áo gấm nhiều lớp thêu cành hoa Hải Đường nhụy đỏ vòng quanh, bên dưới là váy màu đỏ nhũ bạc viền rải rác hoa nhỏ màu đỏ tía bên mép váy, trên đầu chải kiểu triêu vấn kế, cài một đôi trâm Bát bảo kim ty có treo hạt ngọc*, lại đeo vào một dây chuyền ngọc bằng vàng** rồi mới cười đứng lên. Khi ra khỏi phòng nàng liền gặp Văn Thanh đang sải từng bước dài tiến tới, hôm nay cậu mặc một kiện nho bào màu xanh ngọc, tinh thần sáng láng, thấy Cẩm Sắt thì hai mắt cong lên, cười nói: “Tỷ, sính lễ đều đã đặt lên xe hết rồi, Thái Thúc công đang muốn xuất môn, chúng ta cũng mau xuất môn thôi, đệ đã thu xếp bà vú ở cửa hậu rồi, chúng ta lén đi ra, sẽ không bị Thái Thúc công phát hiện đâu.”

*chỗ này là nói cặp trâm của Cẩm Sắt có treo ngọc thòng xuống, mà sợi dây treo bằng tơ vàng. Mình càng dịch nó càng tối nghĩa nên để vậy luôn rồi chú thích =.=

**cái này cũng như trên, cái dây nó bằng vàng ý.

Cẩm Sắt thấy Văn Thanh cười vui vẻ, liền nâng khóe môi xinh đẹp nở nụ cười, mà Vương ma ma thấy hai người cười như vậy thì lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Cũng chỉ có tiểu thư mới đem việc từ hôn xem như chuyện vui thôi.”

Cẩm Sắt nghe thế thì nghiêng đầu nhìn Vương ma ma, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải là một việc vui sao?”

Vành mắt Vương ma ma liền đỏ lên, thở dài nói: “Tiểu thư vui là tốt rồi.”

Cẩm Sắt cùng Văn Thanh từ cửa sau đi ra, xe ngựa đã sớm chờ sẵn, sau khi cả hai ngồi lên, xe ngựa liền lọc cọc di chuyển ra khỏi ngõ nhỏ, Văn Thanh thoáng vén lên một góc màn xe thì thấy người của Diêu gia đang khiên từng rương lớn nhỏ đi phía trước, bọn họ theo sự chỉ huy của Diêu Trạch Thanh đi nhanh về phía Võ An Hầu phủ.

Bình thường khi đưa sính lễ phải có pháo trúc mở đường, kèn trống theo sau. Mà đoàn người Diêu gia cả hai thứ đều không có, các nô tài mang lễ vật chỉ có bộ mặt tức giận, hùng hùng hổ hổ, nhưng nhìn đến các rương gỗ và dây lụa đỏ thắt trên nắp rương thì rõ ràng là lễ vật dùng để kết hôn. Thái độ khác thường như vậy lập tức dẫn đến dân chúng trên đường nhao nhao đến hỏi thăm, mà Diêu Trạch Thanh đã sớm phân phó. Hạ nhân Diêu gia phàm là bị hỏi đến đều lớn tiếng trả lời nói Võ An Hầu phủ mắt cao hơn đầu, Diêu gia kết không nổi mối hôn sự này, nên đi từ hôn.

Mấy ngày nay, chuyện Thôi gia đại náo Võ An Hầu phủ đã truyền khắp kinh thành, bây giờ dân chúng lại nhìn thấy Diêu gia muốn từ hôn với Võ An Hầu phủ thì làm sao mà không tò mò cho được, lúc này người đi theo sau đám người Diêu gia để xem náo nhiệt càng đến càng đông, chưa ra khỏi thành Đông mà họ đã ùn ùn kéo đến* chen lấn xô đẩy nhau.

*nguyên gốc là hạo hạo đãng đãng: hạo hạo: mênh mông, đãng đãng: lay động. Ý nói rất nhiều người đùn đẩy (để hóng chuyện đấy).

Xe ngựa của Cẩm Sắt bị rớt lại ở đằng xa, nhưng ngồi trong xe nàng vẫn có thể nghe thấy tiếng nghị luận của dân chúng bên ngoài.

“Diêu Tứ tiểu thư này đã là bé gái mồ côi sa cơ thất thế, vậy mà hôm nay muốn hủy hôn với Võ An Hầu phủ, chỉ sợ trong việc này còn có nguyên nhân khác.”

“Ôi, mấy ngày nay Thôi gia ở Giang Châu đại náo Võ An Hầu phủ chẳng phải nói phu nhân Võ An Hầu có nhân tình sao, ta vốn dĩ không tin, nhưng hôm nay nhìn thấy chỉ sợ có tám chín phần mười là thật rồi.”

“Nói phải, thật không ngờ mà, các quý phu nhân giàu sang này ở trước mặt người khác thì đoan trang nhã nhặn, sau lưng thì những chuyện như vầy cũng có thể làm.”

“Ta thấy vị tiểu thư Diêu gia này hôm nay từ hôn chỉ sợ còn phát sinh trắc trở, Đại tiểu thư Võ An Hầu phủ dù gì cũng là nương nương trong cung mà nghe nói còn rất được sủng ái, Võ An Hầu lại là trọng thần của triều đình, dòng dõi như vậy há có thể cho Diêu gia đến từ hôn, việc này…. khà khà, chưa chắc cuối cùng là ai từ hôn ai đâu.”

“Nói đúng lắm, phải nói thế tử Võ An Hầu đó nghe đồn tuấn tú lịch sự, học thức lại vô cùng tốt, tuổi còn nhỏ đã thi đỗ tú tài, vị tiểu thư Diêu gia đó cũng là mắt cao hơn đầu, phu quân tốt như thế mà lại đẩy ra ngoài, nếu ta mà có được vị hôn phu như vậy thì đừng nói mẹ chàng có tình nhân, cho dù là mẹ chàng xuất thân từ thanh lâu thì ta cũng sẽ không so đo.”

Bên ngoài chẳng biết vị phụ nhân* nào la lên một câu như vậy, lập tức khiến mọi người cười ầm ầm trêu ghẹo, tiếp sau vang lên một giọng nói oang oang của ai đó.

*nguyên tác là bà nương (婆娘): có nghĩa là người phụ nữ có chồng nên mình đổi là phụ nhân (cũng có nghĩa tương tự) để nghe hay hơn.

“Ai nói thế tử Võ An Hầu đó là người tốt? Bà nó, ông đây mới từ Giang Châu hành thương gấp* trở về, một người bà con xa của đệ muội** ta đang làm công ở Diêu gia, ông đây từ y biết được rõ ràng mọi chuyện! Gã thế tử Võ An Hầu đó bề ngoài tô vàng nạm ngọc nhưng bên trong thối rữa, ở Kinh thành thì rất biết giả bộ, đến Giang Châu liền lộ ra bộ mặt, lại ở trong Diêu phủ người ta mà dụ dỗ nha hoàn, chưa được chủ tử người ta đồng ý đã thu dùng nha hoàn đó. Chuyện này không nói, vậy mà đường huynh hắn dẫn theo lại ở Diêu gia làm xằng làm bậy, gã đường huynh của hắn say rượu rồi ô nhục đại tiểu thư nhà người ta, trưởng tỷ của vị Diêu Tứ tiểu thư từ hôn hôm nay đã thắt cổ tự vẫn để tạ tội với tổ tiên rồi. Tình cảm của Diêu tứ tiểu thư này và tỷ tỷ luôn thâm hậu, trước kia phu nhân Võ An Hầu đã hãm hại nàng, bây giờ lại phát sinh chuyện như vậy, e rằng đã hận Võ An Hầu phủ, hôn sự này há có thể không từ?”

*gốc là (跑商): ý nói thương nhân mới chạy nhanh từ đâu về. Chỗ này nói như vậy là chỉ tin Diêu Cẩm Ngọc tự tử là mới đây, nếu thương nhân hồi kinh bình thường thì không thể nào biết được tin này (vì tốc độ không nhanh).

**đệ muội = em dâu

Người này nói năng lớn tiếng, lại có bằng cớ, đạo lý rõ ràng nhất thời khiến cho một đám dân chúng líu lưỡi không thôi, từng tiếng nghị luận ầm ầm nổ ra, chỉ tay mắng cả nhà Võ An Hầu.

Cẩm Sắt nghiêng tai lắng nghe, dù sao thì nàng vẫn cảm thấy tiếng la hồi nãy rất quen tai, thấy Văn Thanh mặt mang ý cười, hứng thú tràn trề, nàng nhất thời liền nhớ đến, tiếng nói đó chẳng phải là của Thốn Thảo sao!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.