Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu

Chương 119



Sự thật đúng như Lâm Thanh Uyển suy nghĩ, có phiền toái.

Dương Thiết Trụ và Dương thị đi theo Điền thẩm tử đi Điền gia, Điền lão hán còn ở trong nhà phát sầu, thấy Dương Thiết Trụ tới lập tức mừng rỡ.

Già đi một bó to tuổi tác, túm tay hậu sinh lau lão lệ, miệng liên tiếp nói bảo Dương Thiết Trụ đi khuyên nhủ Thúy Lan đừng lại ép buộc thân thể của mình. Lúc này lão chỉ lo cứu mệnh đã tới, không nghĩ tới Dương Thiết Trụ làm sao mà đến, còn tưởng rằng là vợ mình tìm đến, hoàn toàn không biết lúc này các loại tin đồn đang truyền như điên bên ngoài.

Dương Thiết Trụ cũng muốn gọi Điền lão hán một tiếng thúc, tràn ngập nghẹn khuất nhìn thấy cảnh này không khỏi sinh lòng thương xót, càng không cần nói vốn chính là cái tâm địa mềm Dương thị.

Mọi người cùng nhau vào trong phòng Điền Thúy Lan, lúc này trong phòng bởi vì thời gian dài không ngừng ngao dược, tràn đầy vị thuốc và hơi thở mục nát, có lẽ bởi vì Điền Thúy Lan ốm đau không dám mở cửa sổ, đóng chặt, trong phòng tối dọa người. Một ngọn đèn như mầm đậu phộng đang chập chờn, phảng phất như đang nói sinh mệnh nữ tử đáng thương trên kháng kia đang đung đưa trong mưa gió.

Vừa thấy thần sắc bộ dạng người kia trên kháng, Dương Thiết Trụ và Dương thị liền hoảng sợ.

Không phải không nghe nói Điền Thúy Lan có chuyện gì, bọn họ còn thật cho rằng người nọ trên kháng không có hơi thở.

Điền thẩm tử bổ nhào vào bên giường: “Thúy Lan, Thúy Lan, con mau tỉnh lại, ta đem Thiết Trụ tới.”

Kêu vài tiếng mà không thấy người trên giường có động tĩnh.

Điền thẩm tử buồn thương khóc lên, vừa khóc vừa nói: “Thiết Trụ à, ngươi không nên oán thẩm, ngươi xem Thúy Lan đều như vậy rồi, làm mẹ ta đây có thể làm sao, khuê nữ đáng thương của ta…”

Tiếng khóc thê ai, cảnh này phối hợp với tiếng khóc, cô cháu hai người Dương Thiết Trụ và Dương thị nhịn không được xót xa không thôi, vừa rồi phẫn nộ nghẹn khuất biến mất vô tung, chỉ còn lại lòng tràn đầy khó chịu.

Đúng vậy, oán như thế nào, có lẽ Điền thẩm tử này không đứng ở lập trường người khác mà suy xét, nhưng có một câu không sai, đó chính là tấm lòng cha mẹ thiên hạ.

Điền lão hán ở bên cạnh vừa thở dài vừa lau lão lệ.

Trên kháng ‘Ưm’ một tiếng, Điền Thúy Lan chậm rãi mở hai mắt ra, ánh mắt đầu tiên là cương trực, hơi hơi chuyển động một chút, khi nhìn thấy Dương Thiết Trụ đứng ở trước giường lò lập tức phát sáng.

“Thiết Trụ ca…” Thanh âm của ả rất nhỏ, nhỏ như muỗi kêu.

“Thúy Lan Thúy Lan, con tỉnh rồi, con hù chết mẹ … Ô ô…”

Dương Thiết Trụ trong lòng phi thường khó chịu, nhưng lại không biết nói cái gì, chỉ có thể làm ba ba nói: “Điền gia muội tử, ngươi cùng ai không qua được, cũng không thể cùng thân mình không qua được.”

“Đúng vậy, Điền gia Thúy Lan, ngươi như vậy, không phải làm cho cha mẹ lớn tuổi của ngươi đi theo lo lắng sao?” Dương thị cũng khó mà nói ra lời khiển trách, nhìn nữ tử trước mắt thân mình khô gầy, bà chỉ có thở dài.

Điền Thúy Lan trong mắt khô héo tràn ngập hơi nước, chậm rãi hóa thành chuỗi nước mắt chảy dài. Cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng khóc.

Người khác không biết nên khuyên ả như thế nào, Điền thẩm tử sờ lệ nói: “Thúy Lan à, mẹ bưng bát cháo tới cho con, con uống trước, con không ăn không uống như vậy đến sức nói cũng không có.”

Điền lão hán hoang mang rối loạn ra ốc, một lát sau bưng một chén cháo loãng tiến vào.

Điền thẩm tử đỡ Điền Thúy Lan dậy, cầm chén ghé vào bên miệng ả.

Điền Thúy Lan ngậm miệng, chỉ là ánh mắt cố chấp nhìn Dương Thiết Trụ, “Thiết Trụ ca, ngươi, ngươi ngày mai còn tới nhìn ta sao?”

Dương Thiết Trụ không nói gì, tiểu nữ oa buộc tóc bím trong trí nhớ đã mơ hồ kia đã không còn liên quan tới người khô gầy trước mắt này, lời cự tuyệt không nói nên lời.

Điền thẩm tử ánh mắt cầu xin, Điền lão hán thở dài nặng nề, còn có Điền Thúy Lan trên giường ánh mắt cầu xin.

Dương Thiết Trụ gian nan gật đầu, “Ngươi ăn cơm uống thuốc đi, ta ngày mai sẽ đến.”

“Thúy Lan, Thúy Lan, con mau ăn một chút, Thiết Trụ bảo ngày mai còn nhìn ngươi…”

Điền Thúy Lan thế này mới dưới sự nâng đỡ của Điền thẩm tử, uống bát cháo loãng kia.

Uống cháo xong, Điền lão hán lại đi bưng dược đến, Điền Thúy Lan cũng rất phối hợp uống dược.

Dương thị không ở nổi nữa, “Thiết Trụ đi thôi, trong nhà còn có rất nhiều chuyện đấy.”

Dương Thiết Trụ cuống quít giơ chân lên, “Điền thúc Điền thẩm tử, các ngươi ở nhà, ta còn có việc bận.”

Thẳng đến khi ra khỏi cổng Điền gia, hai cô cháu mới thở phào nhẹ nhõm.

Một đường về nhà, hai người đều trầm mặc lợi hại.

Biết Lâm Thanh Uyển ở nhà chờ, Dương thị cũng đi theo tới nhà Dương Thiết Trụ.

Sau khi trở về, Dương thị mở miệng trước nói lại sự tình cho Lâm Thanh Uyển nghe. Nói Điền Thúy Lan thật sự sắp không được, gầy đến xương bọc da, sắc mặt thảm đạm, cảm giác như chỉ còn một hơi. Còn có một số xấu hổ Dương thị không nói cho Lâm Thanh Uyển biết, sợ trong lòng Thanh Uyển không vui.

Kỳ thật không cần Dương thị nói, Lâm Thanh Uyển có thể tưởng tượng ra được. Bằng không Điền thẩm tử đến nhà nàng làm ầm ĩ một phen, còn không có hiệu quả nào, đó không phải là uổng phí thời gian.

Dương thị ở phía trước trải đệm hoàn tất, mặt sau Dương Thiết Trụ lắp bắp nói với Lâm Thanh Uyển, nói hắn đã đáp ứng ngày mai lại đi xem Điền Thúy Lan một lần.

Dương thị cũng cảm thấy phi thường ngượng ngùng, vốn đi tị hiềm thêm giám sát, ai biết bà cũng không chống cự được mà mềm lòng. Cũng vỗ ngực cam đoan với Lâm Thanh Uyển, ngày mai Dương Thiết Trụ đi bà cũng đi.

Lâm Thanh Uyển tươi cười đầy mặt, không nói cái gì, phi thường thiện giải nhân ý nói đi thì đi thôi, nàng sẽ không nghĩ nhiều, dù sao cũng là một cái mạng, lại là hàng xóm láng giềng.

Nàng ngoại trừ có thể nói câu này ra thì còn nói được cái gì.

Giải thích xong, Dương thị đi phân xưởng làm việc. Dương Thiết Trụ chột dạ ở bên cạnh hiến ân cần, chỗ phân xưởng, Mã thúc lại đây nói có chút việc tìm hắn, hắn liền đi phân xưởng.

Lưu lại một mình Lâm Thanh Uyển ở chỗ đó, sắc mặt đen tối khó hiểu.

Nàng thật sự không có ý tứ quái hai người Dương thị, nàng biết hai cô cháu này đều là người phúc hậu, trong một cái bầu không khí như vậy, trưởng bối mở miệng cầu, hơn nữa Điền Thúy Lan ‘Đáng thương’, nhất định sẽ nhịn không được mềm lòng.

Nhìn biểu tình Dương Thiết Trụ và Dương thị, nàng có thể tưởng tượng được tình hình lúc ấy như thế nào.

Nàng không có lời gì để nói, lại có chút bật cười. Cái Điền Thúy Lan kia, Điền Thúy Lan đã gặp hai lần, vậy mà có thể quấy cuộc sống của nàng loạn thất bát tao.

Nàng nên nói ả thủ đoạn cao siêu, hay là nói ả ‘Thật đáng thương’? Nàng thật sự không biết nên hình dung như thế nào.



Ngày hôm sau Dương Thiết Trụ lại đi, Dương thị vẫn đi cùng.

Tình huống Điền Thúy Lan tốt hơn nhiều so với hôm qua, có thể là do đã ăn được, sắc mặt tốt lên không ít.

Dương Thiết Trụ đi qua không biết nói cái gì, đứng trong chốc lát, đang chuẩn bị đi thì Điền Thúy Lan mở miệng nói bảo Thiết Trụ ca ngày mai lại đến nhìn ả.

Dương thị nhìn khuê nữ trước mắt này làm cho người ta không biết nói cái gì cho phải, thật không biết nên nói ả cái gì. Lời nói khiển trách nói không nên lời, chung quy tình huống người ta bây giờ thật sự rất không xong. Hình dạng khô gầy, đầy mặt bệnh sắc, gầy đến một phen xương cốt, cổ tay mỏng đến mức chạm là gãy…

Nhưng mà không nói, đây rốt cuộc xem như chuyện quái gì!

Dương Thiết Trụ muốn mở miệng cự tuyệt, thấy Điền Thúy Lan mặt khô gầy, còn có trong mắt nước mắt cầu xin, cự tuyệt không nên lời, chỉ có thể thở dài nói đây là một lần cuối cùng.

Ra khỏi cổng Điền gia, hai cô cháu nhìn nhau.

Dương thị thở dài một hơi, “Cháu xem cháu nói chuyện này với Thanh Uyển thế nào đi.”

Sau khi trở về lại là một phen chột dạ giải thích, Lâm Thanh Uyển ha hả hai tiếng, không nói cái gì, ngươi nguyện ý đi thì đi đi.

Ngày thứ ba Dương Thiết Trụ lại đi, sau đó lại là từ chối không được đáp ứng lại đi xem Điền Thúy Lan.

Lúc này đây, Dương thị không dám lộ mặt trước mặt Lâm Thanh Uyển, lấy cớ nói có việc rời đi, lưu lại một mình Dương Thiết Trụ giải thích cho Lâm Thanh Uyển.

Lâm Thanh Uyển tiếp tục a a a, nhưng ánh mắt lại là đen tối khó hiểu.

Dương Thiết Trụ lúc này chỉ lo chột dạ, nào có nhìn thấy ánh mắt vợ không đúng. Lắp bắp giải thích với vợ một phen, bên phân xưởng gọi hắn đi đưa hàng, hắn không cố trấn an Lâm Thanh Uyển được, liền đi đưa hàng.

Lâm Thanh Uyển ở lại trong phòng thỉnh thoảng làm việc may vá, dỗ Nặc Nặc, hoặc là đi dạo quanh sân, trò chuyện vài câu cùng Mã thẩm nhi, thần sắc rất bình thường.

Liên tục lại đi vài ngày, Dương Thiết Trụ trở về giải thích luôn nói không từ chối được.

Quả thực là không từ chối được, bởi vì hắn cũng đã cự tuyệt rồi.

Cự tuyệt một cái là Điền Thúy Lan sẽ khóc, sẽ đập bát. Sau đó chính là người một nhà Điền gia thay nhau ra trận cầu hắn, hắn có thể nói như thế nào? Không nể hàng xóm láng giềng mấy chục năm, còn phải nể Điền Đại Xương bạn bè thuở nhỏ.

Hai vợ chồng Điền Đại Xương ở nhà mẹ đẻ Cao thị mấy ngày rồi vội vàng trở lại, vẫn là bởi vì lời đồn đãi bên ngoài. Hiện tại người Điền gia cũng biết Điền thẩm tử làm cái gì để mời Dương Thiết Trụ tới, nhưng nhìn thấy mẹ một bó to tuổi có thể nói cái gì. Điền Đại Xương trước mặt Dương Thiết Trụ ngoại trừ thở dài, cũng chỉ có thể liếm mặt cầu xin.

Lâm Thanh Uyển sắc mặt vẫn như thường, không phát giận, trên mặt vẫn cười a a.

Dương Thiết Trụ không khỏi cảm thán vợ mình thiện giải nhân ý. Trong lòng càng áy náy không thôi, cũng càng thêm ân cần.

Dương thị âm thầm cảnh cáo Dương Thiết Trụ, tiếp tục như vậy không phải tốt lành gì, cháu không thể vì đáng thương người Điền gia mà ngày ngày đi như thế.

Dương Thiết Trụ hiểu được đạo lý trong đó, mỗi lần nói một lần cuối cùng, nhưng mỗi lần đi đều không chống cự nổi bầu không khí đó, bộ dáng Điền Thúy Lan thê thảm và cả nhà Điền gia mặt đau khổ. Hắn hiện tại càng ngày càng khó chịu, ngay cả Lâm Thanh Uyển cũng nhìn ra được hắn bị phiền sắp nổi nóng, chỉ là nàng không nói cái gì, chờ chính hắn nghĩ thông suốt.

Mã thẩm nhi lại không nhìn được, cằn nhằn vài câu với Lâm Thanh Uyển. Nói tiếp tục như vậy không phải chuyện tốt, Dương Thiết Trụ và Dương thị bởi vì tâm lý có chút chột dạ, không nhìn ra Lâm Thanh Uyển không đúng, nhưng Mã thẩm nhi đã nhìn ra.

Lâm Thanh Uyển chỉ cười không nói gì.

Nàng cho rằng nàng có thể thực bình tĩnh, nàng biểu hiện ra ngoài thực bình tĩnh, trong lòng cũng thực bình tĩnh, chưa từng nghĩ nhiều. Nhưng Lâm Thanh Uyển lại không ngờ rằng thân thể của nàng thành thực hơn tâm của nàng.

Buổi chiều nằm ở trong phòng chuẩn bị ngủ một lát, Lâm Thanh Uyển cảm thấy không đúng, đột nhiên cảm giác phía dưới có nước ấm chảy ra.

Lúc này nàng có bầu năm tháng, không có khả năng là nguyệt sự, vậy làm sao có nước ấm chảy ra?

Sờ, trên tay một vệt đỏ, thấy máu?

Lâm Thanh Uyển không dám nhổm dậy, ở trong phòng gọi Mã thẩm nhi, Mã thẩm nhi chạy vào nhìn, thấy Lâm Thanh Uyển vươn ra một bàn tay đỏ chót.

“Máu ở đâu thế này?” Mã thẩm nhi thất kinh, trong lòng có dự cảm không tốt.

Lâm Thanh Uyển bình tĩnh giật nhẹ khóe miệng, “Hình như phía dưới của ta bị chảy máu.”

Mã thẩm nhi lập tức dặn nàng không được lộn xộn, vừa đi ra ngoài gọi người.

Mấy nam nhân đều đi ra ngoài đưa hàng vẫn chưa về. Phân xưởng chỗ đó chỉ có mấy phụ nhân, vừa nghe Mã thẩm nhi lại đây nói Lâm Thanh Uyển chảy máu, mọi người bỏ việc vội vàng chạy tới.

Dương thị lại đây tìm tòi dưới thân Lâm Thanh Uyển, sợ tới mức thất kinh. Một mặt phân phó mấy nàng dâu, nhanh chóng đi mời đại phu trong thôn đến, lại cảm thấy không yên lòng, tự mình chạy tới nhà lý chính mượn xe con la, trở bà đi trấn trên mời đại phu về.

Nhà Lâm Thanh Uyển không ít xe la, nhưng đều bị các nam nhân mang đi ra ngoài đưa hàng rồi.

Diêu thị ngồi ở một bên đôi mắt đỏ ngầu, Lâm Thanh Uyển ngược lại thực bình tĩnh, bởi vì dường như nàng chỉ chảy ít máu đó thôi, sau đó không thấy phía dưới có máu chảy ra nữa, không cảm giác được bụng đau.

Nàng nghĩ có lẽ trong thời gian này tâm tình không tốt, vì mình vì đứa nhỏ, nàng tận lực giải phóng tâm tư, không nghĩ ngợi lung tung, không nhìn linh tinh, cưỡng ép mình không được nghĩ ngợi.

Trong mơ màng tựa hồ có đại phu tới.

Đây là lão đại phu hai lần xem hỉ mạch cho Lâm Thanh Uyển, không tinh thông phụ khoa. Chỉ nói có chút dấu hiệu sinh non nhưng không nghiêm trọng. Lại nghe nói gia đình này đi trấn trên tìm đại phu, trấn an người trong phòng, nói tạm thời không có việc gì, chỉ cần tâm tình dựng phụ bình thản sẽ không có trở ngại.

Lâm Thanh Uyển nghe nói như thế, tâm tình càng buông lỏng.

Qua thời gian một bữa cơm, Dương thị mang theo đại phu ở trấn trên trở lại.

Dương thị ổn trọng, vừa đi tới nói tình huống, yêu cầu mời một đại phu biết phụ khoa, không câu nệ tốn bao nhiêu bạc, chỉ cần có thể bảo toàn cho người lớn và cái thai là được.

Đại phu cho rằng tình huống thực nghiêm trọng, lại đây chẩn mạch xong trong lòng mới buông.

Hắn nói không khác lão đại phu trong thôn là mấy, nói có chút dấu hiệu sinh non nhưng không nghiêm trọng, hơn nữa dựng phụ tâm tình tốt thì sẽ không có trở ngại gì.

Lại mở hai phó dược, bảo người đi ngao uống, nói chỉ cần không chảy máu nữa là sẽ không sao. Lại đề cập Lâm Thanh Uyển quá mức gầy yếu, Dương thị giải thích vì nôn oẹ, gần như không ăn được cái gì, ăn là phun.

Đối với phương diện nôn nghén này, đại phu cũng không có biện pháp. Nôn nghén này, chỉ có thể đợi chính nàng không phun ra mới được. Tuy có dược có thể giảm bớt nhưng dựng phụ dùng dược thương thân.

Đạo lý này Dương thị cũng hiểu, lúc trước Lâm Thanh Uyển mới nôn oẹ đi tìm đại phu xem, người ta cũng nói như vậy.

Đại phu chuẩn bị rời đi, Dương thị lôi kéo không cho hắn đi. Nói đợi tình huống Lâm Thanh Uyển ổn định một ít lại đi, cũng bảo hắn không cần lo lắng đến vấn đề phí khám bệnh tại nhà.

Đại phu này là người có ánh mắt, thấy gia đình này tuy rằng ở nông thôn, nhưng trong nhà hoàn cảnh tựa hồ không sai, cũng không đẩy nữa. Vừa vặn trong nhà Lâm Thanh Uyển nhiều phòng không sợ không có chỗ ở.

Lâm Thanh Uyển uống thuốc xong tiếp tục nằm xuống ngủ.

Dương thị muốn nói lại thôi, vừa là lúc này dựng phụ không được suy nghĩ nhiều, đành vỗ về tay nàng bảo nàng ngủ.

Giằng co nửa ngày như vậy, sắc trời cũng dần tối.

Mấy nàng dâu đều ai nấy tự về nhà, Diêu thị và Dương thị vẫn không đi, Dương Thiết Căn đi ra ngoài đưa hàng đã trở lại, vừa nghe nói nhị tẩu thiếu chút nữa sinh non cũng không đi, ngồi trong phòng đợi Dương Thiết Trụ trở về. Hạ Đại Thành một thoáng chốc sau đi theo trở lại, biết sự tình xong không nói cái gì, lại thấy mẹ ở trong này canh chừng, liền cùng Chu thị về nhà, trong nhà còn có hai đứa nhỏ đâu.

Mã thẩm nhi thấy thời gian không còn sớm liền đi phòng bếp nấu cơm.

Đến khi trời tối hẳn, rốt cuộc Dương Thiết Trụ đã trở lại. Hắn gõ cửa hông phân xưởng không có động tĩnh, liền đuổi xe con la tới cửa trước.

Mã thúc đi qua mở cửa, dắt xe la đi cột.

Dương Thiết Trụ cất bước vào cửa phòng chính, không thấy Lâm Thanh Uyển, lại thấy vợ chồng lão tam và Dương thị đi ngồi trong nhà chính.

“Đều ở đây à, Uyển Uyển đâu?”

Dương thị biểu tình phức tạp kéo Dương Thiết Trụ ra ngoài, nói với hắn chuyện Lâm Thanh Uyển chảy máu.

Dương Thiết Trụ khẩn trương muốn xông vào xem vợ thế nào.

Dương thị kéo hắn, ảo não đánh hắn hai lần: “Cháu đừng chỉ biết đáng thương người Điền gia kia, ta đã bảo cháu mấy lần đừng có đi nữa. Nha đầu Thanh Uyển kia trên mặt nhìn không ra, trong ngực nhất định không thoải mái. Không phải đây sao, thấy máu rồi đấy!”

Nói xong lại lau nước mắt: “Cũng tại ta, không nhẫn tâm khuyên cháu, cháu nói xem nếu Thanh Uyển có chuyện gì, đến lúc đó đại cô phải đập đầu vào tường.”

Dương Thiết Trụ hốt hoảng trấn an Dương thị, “Đại cô, cái này không thể trách người được, đều oán cháu không nên mềm lòng. Cháu về sau không đi, cháu đi nhìn nàng một cái.”

Dương Thiết Trụ đi Đông ốc, trong phòng im lặng dọa người. Trên kháng trong chăn, Lâm Thanh Uyển thân hình có vẻ thực đơn bạc nằm ở đó, cả người bởi vì dinh dưỡng theo không kịp mà gầy vô cùng, người nằm đó mà chỉ lộ rõ cái bụng thôi.

Trong lòng hắn hốt hoảng cảm giác mình không dám tiến lên, đều tại hắn khốn kiếp, hắn mềm lòng, hắn đáng thương người khác, lại không quay đầu nhìn xem vợ mình đáng thương thế nào.

Giương một cái bụng to, bình thường còn có nhiều chuyện linh tinh phiền nàng. Trong nhà còn một đứa bé bú sữa phải chăm sóc, hắn mấy ngày nay bởi vì bận rộn chuyện làm ăn, bởi vì chuyện Điền gia, rồi sơ sẩy với nàng.

Dương Thiết Trụ quỳ trước giường lò, thận trọng sờ tay vợ. Đôi tay này gầy vô cùng, không mềm mại như trước đây, giờ là xương bọc da.

Một người hán tử cao lớn bởi vì trong lòng áy náy và đau lòng, cứ như vậy quỳ trước giường lò không tiếng động khóc lên.

Lâm Thanh Uyển uống thuốc xong mơ mơ màng màng ngủ. Lúc này cảm giác bên người có người, vừa mở mắt nhìn thấy nam nhân chôn trong bàn tay nàng khóc.

Trong lòng có chút thở dài, lại có chút không phải là cười.

Thật lòng mà nói, nàng thật sự không ghen, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng không quá nghiêm trọng. Nhưng không ngờ tới thân thể nàng thành thực hơn lòng nàng, phản ứng rất nhanh.

Nghĩ lại, ai bảo ngươi mềm lòng đi xem Điền Thúy Lan, ai, tự ngược đi!

Nhưng nàng không lên tiếng, cảm giác Dương Thiết Trụ khóc không sai biệt lắm mới mở miệng nói.

“Chàng đây là làm sao?” Người giả ngu, ghê tởm nhất có phải hay không.

Dương Thiết Trụ hốt hoảng ngẩng đầu, ngay cả nước mắt trên mặt cũng quên lau.

“Nàng dâu, đều tại ta không tốt, ta hại nàng tức giận, hại nàng thấy máu.”

Lâm Thanh Uyển không biết nên nói cái gì, nàng có thể nói nàng không tức giận sao.

Được rồi, kỳ thật nàng là người không được tự nhiên. Bình thường nhìn như keo kiệt rất nhiều, nhưng không tức giận được lâu. Đợi đến khi hết tức giận, ngược lại sẽ thực bình tĩnh, bình tĩnh đến chính mình cũng không cảm giác được mình đang tức giận.

Nàng trấn an sờ sờ đầu nam nhân, “Chàng đừng nghĩ nhiều, không liên quan tới chàng, có lẽ khoảng thời gian này ta dinh dưỡng không tốt mới thấy máu thôi.”

Dương Thiết Trụ làm sao có thể tin lời vợ nói, chỉ biết nàng kỳ thật đang an ủi hắn. Nhưng hắn cảm thấy bây giờ nói gì cũng đã chậm, hắn đã thương tổn Uyển Uyển, may mà đứa nhỏ không sao, bằng không hắn cả đời đều sẽ không tha thứ chính mình.

Hơn nữa vừa rồi hắn suy nghĩ lại tất cả hậu quả những chuyện đó, đối với Điền Thúy Lan kia, hắn thật sự có loại cảm giác không rét mà run.

Ả rất đáng thương, nhưng ả làm ra cái chuyện này không đáng thương một chút nào.

Dương Thiết Trụ hồi tưởng lại những chuyện đã qua, hắn nghĩ tới chuyện sữa dê, còn có gương mặt những người Điền gia sức cùng lực kiệt, Điền thẩm tử tiếng khóc đau thương vẻ mặt tiều tụy, hắn thậm chí có loại cảm giác đây đều là Điền Thúy Lan cố ý ép buộc ra tới. Vì ý tưởng bẩn thỉu của ả, ả giày vò những người Điền gia, Điền thẩm tử một bó to tuổi tác vì ả mà không cần mặt mũi, Điền gia hai cụ phảng phất như già đi 10 tuổi…

Những thứ này ả không nhìn thấy sao? Hay là ả nhìn thấy được chỉ là bỏ mặc không để ý? Ả đặt những người thân, người thương ả ở chỗ nào?

Nhưng hắn lại không thể không thừa nhận, Điền Thúy Lan có loại ma lực kia, người nhìn thấy ả không tự chủ được sẽ sinh ra đồng tình. Mà hắn sở dĩ bị lần lượt dắt mũi đi là bởi vì những đồng tình trong lòng kia, và những thanh âm cầu xin của người Điền gia… Một bầu không khí bi thương, thật sự làm cho người ta không cự tuyệt nổi.

Nhưng không có cách nào cự tuyệt lại có kết quả là vợ hắn suýt sinh non, thậm chí hắn sinh ra một ý tưởng, Điền Thúy Lan sở dĩ làm ầm ĩ nhiều như vậy, có phải là hi vọng nhìn thấy cảnh này hay không?

Không thể trách hắn nghĩ như vậy, mà là hắn liên hệ các ý nghĩ lại với nhau, thật sự không có biện pháp không nghĩ như vậy.

Nhưng mà Điền Thúy Lan về sau như thế nào đều không liên quan tới hắn, hắn không có sức và không muốn nghĩ tới người kia, từ nay về sau hắn chỉ biết đặt ở nhà mình, đặt trên người vợ và con trai thôi.

“Uyển Uyển ta cam đoan với nàng, ta về sau mặc kệ chuyện Điền gia.”

Lâm Thanh Uyển liếc mắt nhìn nam nhân, thấy bộ dạng hắn đóng đinh vào cột.

“Nhìn biểu hiện sau này của chàng…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.