Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu

Chương 34: Vá quần áo



Thu hoạch vụ thu qua đi ông trời liền đổi thành âm dương quái khí, hôm nay âm u một chút ngày mai mặt trời lại chói chang, biến đổi thật thất thường.

Buổi sáng Lâm Thanh Uyển vừa ra mở cửa phòng thì bị gió lạnh bên ngoài lùa vào, nàng nghĩ, lại quay người đi vào mặc thêm một bộ y phục.

Hôm nay là phiên Diêu thị nấu cơm, bình thường lúc hai nàng nấu cơm đều giúp đỡ cho nhau một tay. Cho nên hôm nay Lâm Thanh Uyển sau khi thức dậy liền chuẩn bị đi hỗ trợ Diêu thị.

Nhưng bây giờ sự tình trong nhà không nhiều, chỉ là làm cơm cho cả nhà, cho lợn gà ăn, phơi rau khô gì đó. Mấy ngày này mà so với mấy ngày thu hoạch vụ thu thì đúng thật là hạnh phúc ghê gớm. Ít nhất Lâm Thanh Uyển chưa bao giờ làm việc nhà nông sẽ cho là như vậy.

Bởi vì bên này núi Lạc Hạp lạnh, thu hoạch vụ thu qua đi thì trong đất không trồng được gì nữa, cho nên các nam nhân thực nhàn, không phải tụ tập một chỗ uống rượu thì chính là ở nhà đào giường lò, thông ống khói, đốn củi, chuẩn bị cho ‘Miêu đông’ kế tiếp.

Ăn xong điểm tâm, hai huynh đệ Dương Thiết Trụ và Dương Thiết Căn liền đi đốn củi, hai ngày nay bọn họ mỗi ngày đều sẽ đi ra ngoài chặt ít củi mang về, Dương Thiết Xuyên thì không biết chạy đi đâu.

Trải qua quan sát trong khoảng thời gian này, Lâm Thanh Uyển thấy hành tung người đại ca này thành mê, việc đồng áng hắn làm rất ít, là có thể trốn sẽ trốn, ngày thường cũng rất ít khi ở nhà, cũng không biết cả ngày lắc lư ở nơi nào. Mãi cho đến khi có lần hắn cãi nhau với Vương thị nàng mới biết được, thì ra mỗi lần Dương Thiết Xuyên mất tích không phải đi uống rượu cùng đám hồ bằng cẩu hữu thì chính là đi bài bạc.

Ở nông thôn dân phong đều rất tốt, nhưng cũng có một ít côn đồ, du côn, Dương Thiết Xuyên chính là thường xuyên xen lẫn cùng với những người này chơi bài bạc. Nông dân đều không có nhiều tiền nên chơi cũng nhỏ thôi.

Vì cái này Vương thị và Dương lão gia tử nói hắn không ít, nhưng mỗi lần hắn đều là một bộ mặt dày mày dạn. Đến lúc cần đi thì hắn vẫn mất tích như thường.

Có thể là Vương thị bi hắn cọ xát nhiều nên hãi, bình thường rất ít quản hắn, hai người ai cũng bận rộn, cũng không biết bọn họ cùng nhau sống thế nào. Lại còn chung sống qua nhiều năm như vậy…

Lâm Thanh Uyển giúp Diêu thị cho lợn gà ăn, đem rau khô ra ngoài phơi, trở về phòng chuẩn bị làm cho mình và Dương Thiết Trụ hai chiếc áo bông đi.

Lúc nàng gả tới đây còn chưa kịp làm quần áo mùa đông, Dương Thiết Trụ có hai chiếc áo bông nhưng đều vá chằng chịt, bông bên trong cũng cứng đơ rồi. May mà trước khi nàng gả lại đây có mua bông, vải dệt, chỉ, chỉ cần mang ra làm là được.

Lâm Thanh Uyển cầm ra hai tấm vải dệt từ trong hòm xiểng, một tấm xanh đen một tấm màu đỏ mận, nàng chuẩn bị trước làm cho mỗi người một chiếc mỏng, loại áo bông dày một chút chờ thêm vài ngày nữa nhàn rỗi lại làm.

Lúc này Diêu thị đẩy cửa đi vào, trong tay cũng cầm một chiếc áo bông cũ. Nhìn trời lạnh, có lẽ mọi người cũng làm như vậy.

“Nhị tẩu, chuẩn bị làm quần áo mùa đông à?”

Lâm Thanh Uyển mời nàng ngồi lên giường lò: “Đúng vậy, lúc ta gả tới đây không chuẩn bị quần áo mùa đông, ta thấy bông bên trong quần áo mùa đông của nhị ca ngươi đều cứng rắn hết rồi, chuẩn bị làm hai chiếc.”

Nàng cầm kéo chuẩn bị cắt vải dệt, số đo Dương Thiết Trụ nàng biết rất rõ, về phần mình thì càng không cần nói. Nàng dùng than củi vẽ vài đường trên vải dệt và bắt đầu cắt.

“Hai đứa Nữu đâu?” Nàng vừa cắt vải vừa nhàn thoại với Diêu thị. Hai đứa Nữu là nàng gọi ‘Tên thân mật’ của Dương Nhị Nữu và Dương tam nữu.

Diêu thị vừa cúi đầu luồn tay vào áo bông cũ vừa đáp: “Hai cái Nữu Nữu ăn điểm tâm xong liền đi nhặt rau dại rồi.”

“Hôm nay bên ngoài gió lớn như vậy mà ngươi còn để đứa nhỏ đi ra ngoài nhặt rau dại à?” Lâm Thanh Uyển oán giận nói.

Diêu thị đầy mặt cười khổ: “Bọn nhỏ nhặt thành thói quen rồi, nếu như ngày nào đó không đi sẽ bị bà bà nói .”

“Vậy mấy tiểu tử trong nhà đại phòng kia mỗi ngày chỉ biết điên chạy, hai đứa Nữu nhà các ngươi mới mấy tuổi đã phải làm việc cho nhà.” Lâm Thanh Uyển phẫn nộ nói, nói xong ngay cả mình đều không nhịn được thở dài.”Thật là không biết nên nói như thế nào…”

Thật sự là không biết nên nói như thế nào, người Dương gia đã thành thói quen loại hình thức phân biệt đối xử này. Con trai ngươi cả ngày chỉ biết chạy loạn đi chơi không ai nói gì. Con gái thì ngược lại, nó mà không giúp làm việc trong nhà Hà thị sẽ nói nữ oa mà không chịu học sinh hoạt, về sau về nhà chồng gia cũng sẽ bị ghét bỏ trả về.

Hà thị hung hãn, nói chuyện cũng không giống người thường. Cháu gái mới mấy tuổi, còn chưa tới lúc bàn chuyện gả đã nói tới việc bị nhà chồng trả về. Suốt ngày ở nhà trút cho mấy đứa nhỏ cái loại tư tưởng này.

Dương Đại Nữu Đại phòng còn khá, mẹ nó được nhàn hạ, nuôi đứa nhỏ cũng học theo nhàn hạ. Hai cô nàng Nữu Tam trong phòng kia thành thật như cha mẹ, mỗi ngày bị Hà thị đuổi ra ngoài nhặt rau dại, ôm rau lợn.

Lâm Thanh Uyển cắt xong một mảnh vải sau đó cầm bông lót lên trên.

“Đại tỷ kia không biết khi nào thì đi vậy? Ta thấy nàng ở rất lâu, nam nhân nàng mặc kệ nàng như vậy à?” Nàng lại thay đổi một đề tài.

Vừa nhắc tới chuyện này thì Diêu thị càng đầy mặt cười khổ: “Mỗi lần thu hoạch vụ thu sau đại tỷ sẽ về nhà mẹ đẻ ở mấy ngày, cụ thể khi nào trở về thì ta cũng không biết.” Diêu thị nói thực hàm súc.

Nói cách khác đây không phải là lần đầu, cũng không phải là một lần cuối cùng? Khuê nữ đã gả cho người trở lại nhà mẹ đẻ ở một cái chính là một thời gian, còn mang theo cả ba cái đứa nhỏ. Cái này gọi là chuyện gì? Lâm Thanh Uyển thật sự không có lời để nói.

Nhưng cái này còn không phải là quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là Dương đại tỷ này đặc biệt không thức thời.

Tới nơi này ở cũng coi như xong, chưa bao giờ mang sờ chạm nấu cơm làm việc nhà, không động tay cũng coi như xong. Đằng này ả còn đem quần áo của nàng và mấy đứa nhỏ đều ném cho mấy chị em dâu giặt. Nếu ngươi biểu hiện ra một chút sắc mặt không nguyện ý ả liền hát niệm tới tai Hà thị, nói là tẩu tử đệ muội đều không thích ả, ả muốn về nhà mẹ đẻ, vân vân, dù sao không bằng ý nàng cuối cùng đều sẽ rơi vào một đầu bao.

Ngươi muốn về nhà mẹ đẻ ngươi liền nhanh chóng thu dọn đi thôi, người ta không đi, người ta đó là nói cho người khác nghe, vừa nói còn vừa khóc, giống như người khác đang ngược đãi ả. Có một lần ầm ĩ với Vương thị như vậy, Vương thị không cho ả mặt mũi, trực tiếp cự tuyệt giặt quần áo cho ả, Dương đại tỷ liền bắt đầu nháo lên. Ngay cả Vương thị người như vậy đều bị ầm ĩ cho không thể không rớt răng nanh và nuốt máu. Nàng và Diêu thị là loại tiểu lâu la vẫn là thành thật chút đi, thành thật giặt quần áo cho người, chẳng qua có đôi khi khó tránh khỏi sẽ bực mình.

“Đều nhịn một chút đi, nhịn một chút sẽ qua đi, nàng cũng không thể ở nhà mẹ đẻ mãi được.” Diêu thị khuyên nhủ.

Dương đại tỷ gả vào nơi không tốt, lúc Dương đại tỷ xuất giá gia cảnh Dương gia rất kém cỏi, trong nhà có một chút bạc đều cấp Dương Học Chương đọc sách, cho nên lúc đó không được gả cho nhà tốt lành gì.

Thật ra nhà trai kia không nghèo như vậy, mẹ chồng Dương đại tỷ một lần sinh bệnh nặng, sau này cần uống thuốc nhiều mới vét sạch của cải. Gia đình nông dân tích cóp ít tiền vốn là không dễ dàng, trong nhà nuôi cái bệnh nhân thì càng thêm khó khăn. Cho nên Dương đại tỷ thỉnh thoảng kéo đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ ăn ở nam nhân ả chưa bao giờ ngăn cản.

Chung quy thiếu mấy miệng ăn cơm, có thể tiết kiệm không ít lương thực, nhà hắn lại có hai đứa con trai, tiểu tử choai choai đang tuổi ăn tuổi lớn, lời này hắn nói không sai chút nào.

Lâm Thanh Uyển vừa định trả lời thì bên ngoài vang lên thanh âm Dương đại tỷ.

“Nhị đệ muội, ngươi ở trong phòng sao?”

Lâm Thanh Uyển còn chưa lên tiếng trả lời thì ả đã đẩy cửa tiến vào: “Ây da, tam đệ muội cũng ở đây à.”

Diêu thị cười cười: “Trong nhà có một chiếc áo bông rách, ta và nhị tẩu cùng nhau may vá.”

Lâm Thanh Uyển đích thực muốn mặc kệ ả nhưng vẫn mở miệng mời ả ngồi, sau đó cúi đầu tiếp tục lót bông, giả bộ rất bận rộn.

Diêu thị trước giờ là người trầm mặc nên lập tức trong phòng an tĩnh lại.

Ai biết, Dương đại tỷ không có ánh mắt một chút nào, đứng tại chỗ tự quyết định.

“Ây da, phòng nhị đệ muội bố trí thật tốt nha, giường lò này, tủ này, tủ quần áo này, hòm xiểng đều là mới mua đi, chậc chậc… Thật đẹp mắt.” Ả để gì đó trong tay đặt trên bàn xuống, bắt đầu nhòm ngó khắp nơi, còn đi tới gian phòng nhỏ bên cạnh nhìn.

“Ai u, thật là ghê gớm, bên này còn có phòng tắm riêng… Ai u, còn có thùng tắm cơ đấy, nghe nói thứ này đắt lắm đấy, nhị đệ muội đây thật là hào phóng nha…”

Lâm Thanh Uyển và Diêu thị liếc nhau không biết nên nói cái gì.

Dương đại tỷ chuyển động một vòng đi ra, mặt tươi cười ngồi trên mép kháng.

“Đại tỷ ta lớn như vậy còn chưa thấy qua nhiều thứ tốt như vậy đâu…”

Có khoa trương như vậy sao? Chẳng qua là một ít gia cụ thường dùng mà thôi, có cần phải biểu hiện ngạc nhiên như vậy không?

Lâm Thanh Uyển thực miễn cưỡng cười: “Đại tỷ quá khoa trương rồi, có cái gì tốt đâu, đều bài trí mấy thứ thường dùng thôi. Mấy thứ giường lò, tủ, hòm xiểng này nhà nào chẳng có, chẳng qua ở chỗ ta đây mới hơn một chút mà thôi, ta và tướng công vừa thành thân còn chưa được bao lâu, mấy thứ này mới một chút cũng là bình thường nha. Còn thùng tắm kia đó bản thân ta cần dùng để tắm rửa, của hồi môn mang đến, cũng không đáng giá bao nhiêu tiền, có mấy tấm gỗ gắn vào một chỗ thì có thể quý báu gì? !”

“Của hồi môn ——” Dương đại tỷ kéo dài thanh âm, mặt tươi cười đến gần Lâm Thanh Uyển: “Nghe nói nhị đệ muội là nhị đệ mua về, chẳng lẽ còn có của hồi môn…”

Ả vừa nói ra khỏi miệng liền giống như người vừa nói sai gì đó nhanh chóng đánh vào miệng mình. “Ai u, cái miệng này của ta thật là… Nhị đệ muội, ngươi cũng đừng trách móc nha, ta không phải có ý đó.”

Vậy ngươi có ý tứ gì?

Lâm Thanh Uyển buông mặt lập tức cứng đờ, một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng. Nhưng nàng vẫn đè nén xuống, ngẩng đầu lên giật giật khóe miệng với Dương đại tỷ: “Mấy thứ hòm xiểng, của hồi môn đều là đại cô mua sắm cho ta, bà nói thân thế ta đáng thương nên thương ta. Hơn nữa tướng công thân thiết với bà, bà liền coi ta là nữ nhi gả đi mà chuẩn bị.”

Đây là Dương Thiết Trụ, Lâm Thanh Uyển và Dương thị thống nhất cách nói với bên ngoài, miễn cho người ta nói là Dương Thiết Trụ mua sắm cho nàng, Hà thị nghe được lại ầm ĩ.

Dương đại tỷ ngượng ngùng trên mặt, vội vàng giải thích: “Ha hả… Ta thật không có ý đó… Nhị đệ muội…”

Lâm Thanh Uyển lại giật giật khóe miệng mở miệng hỏi: “Đại tỷ tìm ta có chuyện gì không?” Ý tứ chính là không có việc gì thì ngươi có thể lăn.

Ai biết người ta thật sự có chuyện.

Dương đại tỷ cầm lấy một khối gì đó trên bàn, bộ dáng rất thân mật nói với Lâm Thanh Uyển: “Ngươi thấy đó, ta quên mất. Là như vậy, xiêm y Đại Hổ nhà ta bị rách, ta muốn nhờ nhị đệ muội vá giúp ta một chút.”

Mẹ nó, chính ngươi không vá được à? Còn muốn mời người khác vá giúp ngươi ư? ! Đây là tức giận trong lòng Lâm Thanh Uyển bạo lên.

Nhưng ở mặt ngoài khẳng định không thể nói như vậy, Lâm Thanh Uyển nhận lấy xem.

Kỳ thật không cần phải xem nàng cũng biết là cái dạng gì. Bộ y phục này nàng mới giặt hai ngày trước, lúc rửa đã cảm thán: đây là quần áo sao? Chỗ sửa đè chỗ vá, cả bộ y phục toàn chỗ sửa, không nhìn ra được bộ dáng quần áo nguyên bản. Hơn nữa chỗ sửa quần áo vải cũng nát hết rồi, lúc giặt căn bản không thể dùng lực, cũng không thể dùng lực, bởi vì vừa dùng sức thì toàn bộ quần áo bung ra hết… Lúc ấy nàng còn nói với Dương đại tỷ, nói y phục này không giặt được, cứ giặt sẽ không mặc được, kỳ thật không giặt cũng không thể mặc. Nhưng Dương đại tỷ nói không sao, cứ bảo nàng giặt, vì thế nàng giặt giúp ả. Nói là giặt, cũng chính là ngâm vào nước rồi mang phơi, quần áo kia nàng căn bản không dám giặt nghiêm túc, vì sợ giặt sẽ hỏng.

Lúc Lâm Thanh Uyển xem quần áo, Dương đại tỷ xoay mặt đi nhìn áo bông nàng đang tại làm.

“Ai u, chất vải thật tốt nha, bông này cũng là mới phải không? Nhét nhiều bông như vậy mặc vào nhất định rất ấm áp.” Ngữ khí mười phần khoa trương, nói xong còn đầy mặt hâm mộ quay đầu nhìn Lâm Thanh Uyển: “Xem nhan sắc chắc là đệ muội làm cho mình đi. Ai… Đại tỷ ta mấy năm rồi đều không có thêm đồ mới, mấy đứa cháu kia của ngươi cũng vậy, quần áo đều rách không thành hình, thật là đáng thương nha…” Đầy mặt vẻ u sầu, còn lau khóe mắt vẻ mặt đáng thương.

Rốt cuộc lời nói của nữ nhân này có mấy cái ý tứ vậy? Lâm Thanh Uyển cảm giác chính mình nghe không nổi nữa.

Nhưng lúc này nàng đích thực bị nữ nhân này biến thành không có kiên nhẫn, ha hả hai lần, mở miệng nói: “Đại tỷ, y phục này của ngươi đệ muội không vá nổi, hơn nữa ngươi cũng nhìn thấy ta đang bận làm áo bông đấy. Hay là – chính ngươi cầm về vá đi?”

Mặt Dương đại tỷ lập tức cứng lại, giằng co nửa ngày, mắt thấy Lâm Thanh Uyển vẫn muốn trả lại. Ả mới tiếp nhận bộ y phục rách rưới kia, ngượng ngùng nói: “Vậy, vậy tự ta vá.”

Nói xong đứng lên đẩy cửa ra khỏi phòng.

Diêu thị đầy mặt lo lắng: “Nàng sẽ không lại ra yêu thiêu thân cái gì đi?”

Lâm Thanh Uyển trợn mắt một cái: “Bất kể ả ra cái yêu thiêu thân gì, dù sao ta cũng nhịn đủ rồi.”

“Nói với ả thật là mệt, trong một câu nói mấy ý tứ, cũng không biết rốt cuộc ả muốn nói gì.” Nàng suy sút thay đổi sắc mặt, điều chỉnh tâm tình của mình. Tâm tình tốt sáng sớm đã bị một cái cực phẩm như vậy làm hư.

Diêu thị muốn bĩu môi nhưng nàng vốn luôn hiền hòa đích thực không làm được cái dạng này, chỉ có thể hàm súc nói: ” Phỏng chừng Đại tỷ muốn xiêm y này của ngươi, hoặc là muốn ngươi làm quần áo cho mấy đứa nhỏ nhà họ.”

Ánh mắt Lâm Thanh Uyển thật nhanh lật đến bầu trời, lật đến đau cả mắt màcòn chưa đủ biểu đạt phẫn nộ và không thể nói được trong lòng nàng.

“Ta đương nhiên nghe hiểu được ý tứ của ả, ta suy nghĩ tới một vấn đề, sao ả lại nghĩ tới việc này?” Nàng bỏ lại bông trong tay, không còn tâm trạng lót bông nữa.

“Ả có đồ mới hay không, quần áo đứa nhỏ nhà ả rách không rách thì có liên quan gì tới ta chứ? Nếu nói làm thẩm may cho cháu bộ quần áo cũng không có gì to tát cả. Nhưng sao ả diễn xuất lại làm ta phát ói vậy chứ?”

Diêu thị đang định khuyên giải Lâm Thanh Uyển thì trong sân truyền đến thanh âm Dương Nhị Muội.

“Nhị tẩu, mẹ ta gọi ngươi đấy.”

Hai người Lâm Thanh Uyển và Diêu thị liếc nhau.

Hãm, yêu thiêu thân tới rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.