Danh Môn Thê Ước Tổng Giám Đốc Lão Công Rất Cao Lãnh

Chương 59



Editor: Trà sữa trà xanh

Cố Thành từng gặp qua không ít phụ nữ chủ động, các cô xinh đẹp, các cô mị hoặc, các cô phong tình vạn chủng, lại chưa từng gặp một cô gái mạnh mẽ như vậy, hàm răng của cô, đụng vào môi anh rất đau.

Đừng xem nghề nghiệp của Cố Uyển Uyển như một tiểu thư, cả ngày ôm cuộc sống của con người, nghiên cứu nguồn gốc, cô gái này, so với Tần Ngu còn muốn thuần khiết hơn, nụ hôn đầu tiên của Tần Ngu là vào bốn năm trước, mà cô, hiện tại mới tiến hành.

Lần đầu tiên, động tác khó tránh khỏi vụng về.

Nhưng mà, lúc miệng của Cố Thành bị lăn qua lộn lại không hề kỹ xảo gặm cắn, anh đang suy nghĩ, trong đầu cô gái này có nhân không, đây là hôn môi sao, giống gặm trái táo hơn.

Cuối cùng không thể chịu được, động tác nhẹ nhàng ôm Cố Uyển Uyển, chống đỡ thân thể của cô dựa vào trên tường, một cánh tay chống đỡ ở trên tường, một cái tay đặt lên cằm của cô, giam cầm cô ở trong ngực của mình, cằm hơi thu nhọn lại, khóe môi khẽ nhếch, trong ánh mắt lộ ra một cỗ cân nhắc đến vui vẻ, giọng nói trầm thấp dễ nghe, "Em không biết hôn là sao à? Đừng nói với tôi, đây là lần đầu tiên cô hôn nha. "

Khuôn mặt Cố Uyển Uyển ửng hồng như bị đảo qua đảo lại trên chảo lửa, từng trận nóng lên, khẽ ngượng ngùng gật đầu, khẽ nâng mi mắt vụng trộm nhìn về phía khuôn mặt đối d[dlqd diện, "Uh, học trưởng, nụ hôn đầu tiên của người ta là giữ lại cho anh."

Học trưởng? Cố Thành nhướn mày, cái từ này, không phải là lần đầu tiên cô nói, anh cũng không biết học trưởng trong miệng kia là ai, nhưng anh cảm giác mình cũng không cần thiết biết rõ, dù sao đến ngày mai, từng dòng người đi trên đường lớn, bọn họ chỉ là người xa lạ ngủ dậy trễ mà thôi.

Đáy lòng hiểu rõ, anh quyến rũ nhếch khóe môi, bộ dáng lưu manh, lại lộ ra  vẻ đẹp trai không cưỡng được, cánh môi rơi vào khóe môi Cố Uyển Uyển, tà mị mở miệng, "Em không cần nói, tôi sẽ dạy cho em."

Dứt lời, lập tức nghiêng đầu, môi mỏng liền chuẩn xác đặt lên môi cô.

Phụ nữ hấp dẫn đàn ông nhất, cũng không phải là kỹ xảo của cô, mà là không lưu loát của cô, ngây thơ của cô, đối với Cố Thành từng có nhiều phụ nữ mà nói, lại càng như thế.

Tựa như giờ khắc này, Cố Uyển Uyển hé mở môi, đưa cánh môi mềm mại của chính mình lên, trằn trọc gian nan, cảm giác chào đón nồng nhiệt như thế này, làm cho anh *, hương thơm ngọt ngào, hòa với mùi rượu nhàn nhạt, mỗi một lần xâm nhập, đều làm cho cô run rẩy không ngừng, loại cảm giác này, tuyệt vời đến cực điểm.

Cố Uyển Uyển cũng là * ở trong đó, trước kia cô từng vô số lần nghĩ tới, hôn môi là cảm giác gì, cô xem qua những d[dlqd thứ kia trong tiểu thuyết ngôn tình nói, hôn môi như là ngồi cáp treo, hôn môi như là giẫm lên đám mây, lúc hôn môi,  ngươi sẽ nghe âm thanh của côn trùng kêu, tiếng chim hót, ngươi sẽ nghe tiếng gió ở bên tai của ngươi nhẹ nhàng thổi lướt nhẹ qua, ngươi sẽ nghe âm thanh hoa nở.

Giờ khắc này, cô chỉ nghe được tiếng tim mình đập, từng phát từng phát, dùng sức nhảy lên trong lồng ngực của cô, chỗ đó, tiếng sấm vang động.

Cô nhắm mắt lại, đắm chìm vào thời khắc tốt đẹp này, đầu óc trống rỗng, khí lực toàn thân như bị rút sạch, muốn đưa tay đi bắt lấy cái gì, nhưng lại giống như trôi lơ lửng ở trên biển, chỉ có thể dùng sức ôm cái cổ của anh, trên người, chỉ còn lại cảm giác giống như lửa thiêu, không hiểu sao, nhiệt lượng làm cho cô muốn càng nhiều.

Anh đột nhiên cường thế bá đạo, nhưng lại làm cho cô có chút mâu thuẫn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.