Đánh Tang Thi, Đùa Mỹ Nam

Chương 55



“Tức chết ta rồi, con nhỏ Liễu Tú Nhã đó chỉ biết giả thanh cao, ỷ thế hiếp người, vì sao tất cả mọi người đều thích nó” Lục Mai trở lại phòng oán hận ngồi trên giường, vẫn còn căm giận bất bình vì một màn trong nhà ăn.

Lý Văn Tịnh theo sau thấy kiểu cách của Lục Mai như thế nhịn không được nhíu mày. Tuy rằng cô thấy trong lòng cũng không cao hứng, nhưng cô hiểu địa vị của các cô trong tiểu đội căn bản không thể sánh bằng Liễu Tú Nhã. Rõ ràng Liễu Tú Nhã đã chiếm được sự yêu thích của nhóm lãnh đạo cao tầng, lúc này chỉ có thể giao hảo với cô ta, về sau hẵng từ từ mưu tính.

Lý Văn Tịnh cảm thấy cô càng ngày càng trưởng thành hơn. Hiện tại hành vi cử chỉ của cô không còn lỗ mãng như khi vừa tới nữa, bắt đầu học biết tùy mặt gửi lời, biết nhẫn nại.

“Cho dù không thích cũng phải chịu đựng, chúng ta còn phải lập được quan hệ tốt với cô ta.” Lý Văn Tịnh nhắc nhở Lục Mai mục đích của các cô.

“Tôi chỉ nhìn không quen, Tống ca thế nào lại luôn bao che cho cô ta” Lục Mai không cách nào lý giải, đứa con gái đó đứng ở bên cạnh Tống Cảnh Hàn, thấy thế nào cũng quái dị thế ấy, hoàn toàn phá hư khí phách của Tống Cảnh Hàn.

“Có lẽ có nguyên nhân chúng ta không biết” Sở Thiên Diệp nói một lời đánh trúng chân tướng, nếu không phải nguyên nhân đặc thù, thì sao Tống Cảnh Hàn chịu được cá tính như vậy, điêu ngoa, ăn hiếp kẻ yếu.

“Thực đáng tiếc, nếu chúng ta có thể ngồi cùng bọn họ thì tốt rồi” Mắt Lục Mai bốc lên tim hồng tựa lên giường, thật hận nơi đó không phải do cô ngồi.

Sẽ, một ngày nào đó, bên người mấy soái ca đó sẽ chỉ có ta. Bên cạnh nhóm lãnh đạo sẽ có vị trí của ta. Sở Thiên Diệp âm thầm siết chặt nắm tay, động viên cho chính mình. Cô không tin sự xuyên việt của bản thân chỉ là để đi ngang qua. Cô khẳng định sẽ giống như trong tiểu thuyết miêu tả, có được tâm của bọn họ, từng bước một trở thành phượng hoàng bay lượn phía chân trời, quyền khuynh thiên hạ.

Nghĩ tới điều này Sở Thiên Diệp nhìn vẻ mặt ước mơ, khó nén tâm ái mộ của Lục Mai, trong lòng lại càng không thích. Bất quá còn chưa thể từ bỏ cô ta như vậy được, dù sao năng lực tiên đoán thực sự quá nghịch thiên. Tin tưởng không bao lâu sau Lục Mai sẽ được trọng dụng, mà giai đoạn đầu mình còn cần dựa vào Lục Mai để đứng vững gót chân. Xem ra mình nhất định phải nhắc nhở cô ta một chút, miễn cho cô ta mất đi sự tín nhiệm trong đội mà ảnh hưởng đến kế hoạch của mình.

Lý Văn Tịnh nhìn hai kẻ trước mặt, điều tự mang mục đích riêng thì cười lạnh, hừ, nếu không vì hiện tại cô không có nhân lực thì sao lại kết bạn với những đứa luôn mơ ước đến Hàn ca ca của cô chứ, đợi mà xem, khi cô đạt được nguyện vọng của mình thì mấy kẻ này cô sẽ cho bọn họ một bài học nhớ đời.

“Lục Mai, lần này em làm sai rồi.” Lý Văn Tịnh thận trọng nhắc nhở. Cách làm đêm nay của Lục Mai thực sự quá lỗ mãng, rất dễ khiến cho bản thân cái được không bù đắp đủ cái mất.

“Em đã gõ cửa xe, chẳng qua không ai trả lời, không thể trách em.” Lục Mai có chút chột dạ, nhưng vẫn lớn tiếng biện giải.

“Mệnh lệnh mà Lý đội trưởng đưa ra là nhất định phải thông báo đến mỗi một đội viên” Đường nhìn bức người của Lý Văn Tịnh chằm chằm vào Lục Mai. Nếu Lục Mai vẫn liều chết không chịu thừa nhận sai lầm, cô nhất định phải một lần nữa suy nghĩ lại kế hoạch, cô không thể đem hy vọng ký thác trên một người không có tư duy.

Lục Mai có thể sống sót ở mạt thế, phải cảm tạ trực giác của cô. Cô rất dễ cảm nhận được sự vui buồn hờn giận của người mà cô dựa vào. Cô từng hoài nghi đây là năng lực thức tỉnh của cô, chẳng qua loại năng lực này chỉ phục vụ cho sự lựa chọn đầu tiên, trừ phi người đó chết đi mới có thể lựa chọn người tiếp theo, mà Lục Mai ngay từ đầu ở lần diệt vong này, đã lựa chọn Lý Văn Tịnh.

Lục Mai rõ ràng cảm nhận được lửa giận ẩn tàng của Lý Văn Tịnh, cùng với một loại dục vọng muốn từ bỏ. Cô sốt ruột, thật vất vả mới dỗ dành được Lý Văn Tịnh, thế nào có thể vì một đứa con gái mà ảnh hưởng đại kế của cô chứ.

Cô nhanh chóng cười nói: “Tịnh tỷ tỷ, chị yên tâm, em chỉ càu nhàu ở trước mặt chị, về phần mệnh lệnh của mấy vị lãnh đạo, vạn nhất chuyện bại lộ, em sẽ nhận sai. Tha em lần này đi, lần sau sẽ không như vậy nữa, Tịnh tỷ tỷ, có được không” Dứt lời kéo tay LÝ Văn Tịnh lắc lắc, trên mặt là một bộ cầu xin, mắt to tròn trơn trơn đáng thương nhìn cô.

Trên mặt Lý Văn Tịnh hòa hoãn đi rất nhiều, nhưng không đồng ý sự chủ trương của Lục Mai: “Không được, chuyện này, em nhất định phải lập tức thừa nhận sai lầm với Lý đội trưởng.”

“A___Có thể không đi hay không” Lục Mai có chút không tình nguyện, lần đi này, khẳng định sẽ lưu lại ấn tượng xấu ở chỗ Lý đội trưởng. Cô có chút hoài nghi có phải Lý Văn Tịnh thừa cơ để làm bại hoại hình tượng của cô hay không, thể hiện ra sự ưu tú của cô ta. Trong lòng âm thầm cảnh giác, cũng không thể bị Lý Văn Tịnh bán. Năng lực thủ đoạn của nữ nhân này siêu nhất lưu, bằng không cũng không có khả năng cười được đến sau cùng, trở thành nữ nhân được công nhận là đứng đầu trong đám tình nhân của Tống Cảnh Hàn.

“Tùy em, bất quá chị không cho rằng em có thể giấu diếm được Lý đội trưởng, chờ Lý đội trưởng tìm em hỏi, còn không bằng chủ động nhận sai, có lẽ có thể tránh được một kiếp.” Lý Văn Tịnh lạnh lùng nói, bản thân đã tận tình tận nghĩa, có nghe hay không tất cả tùy Lục Mai.

Lục Mai lo nghĩ, phát hiện Lý Văn Tịnh nói không sai, cô có chút hối hận hành vi lỗ mãng của bản thân. Cho dù không quen nhìn Liễu Tú Nhã, muốn chỉnh cô ta cũng không thể lưu lại chứng cứ rõ ràng như vậy.

“Đã biết.” Lục Mai hữu khí vô lực tựa lên bên kia đáp.

Lý Tu ngồi trong thư phòng, loay hoay bật lửa tinh xảo trong tay, trầm mặc nhìn Lục Mai cúi đầu, vẻ mặt tự trách, còn rớt lệ thành khẩn nhận lỗi trước mắt.

Ánh mắt sắc bén đến mức dường như có thể nhìn thấu lòng người của Lý Tu khiến cho trong lòng Lục Mai có chút thấp thỏm, không biết hành vi lần này của cô có giấu diếm được Lý Tu hay không, ngón cái với ngón trỏ tay trái lần nữa vô ý thức ma sát.

Chiếc bật lửa gõ nhẹ mặt bàn mấy cái, Lý Tu nhàn nhạt nói: “Đã biết, lần sau không thể sơ sẩy như thế, cô trở về đi.”

Lời này vừa ra, tâm buộc chặt của Lục Mai rốt cục cũng thả lỏng. Cô mạnh ngẩng đầu, nước mắt chưa lau khô còn vương ở trên mặt, một nụ tươi cười an tâm theo đến: “Cảm tạ, Lý đội trưởng” Sau đó cúi người một cái thật sâu, lúc này mới lui ra.

Hạ Hầu Nghị vẫn luôn ngồi yên mặt không biểu cảm bên cạnh lúc này nhịn không được nhíu mày: “Tu, cứ như vậy là xong” Phải biết rằng vì chuyện này có liên quan đến tiểu Nhã, cả đám bọn anh điều hậm hực suốt cả buổi tối. Anh còn cho rằng Lý Tu sẽ hung hăng xử trí, chỉnh lý tổ hậu cần một phen, không ngờ tới lại gió êm sóng lặng như thế.

“Còn có thể thế nào. Đều đã chủ động nhận sai, còn không thả cho người ta một con ngựa sao” Lý Tu day day bờ vai đau nhức, ngày hôm nay vẫn luôn thống kê vật tư, cả người đều ngồi ngốc rồi.

Vẻ mặt Hạ Hầu Nghị bày rõ cậu đừng lừa người, anh tuyệt đối không tin Lý Tu thực sự có lòng tốt như vậy.

Lý Tu cũng không giả vờ giả vịt nữa, anh trào phúng cười: “Nữ nhân đó bày ra bộ dáng đáng thương thì cho rằng có thể lừa gạt được tôi. Nhất thời đã quên. . . Cái cớ đó mà cô ta cũng dám nói. Tôi ngược lại muốn xem một chút động tác kế tiếp của cô ta, hy vọng không nên ngu xuẩn như vậy, không công lãng phí cơ hội tôi cho cô ta.”

“Bỏ mặc. Có thể có bất lợi đối với tiểu Nhã hay không” Hạ Hầu Nghị có chút lo lắng, anh không muốn để một nhân tố không xác định như vậy ở bên cạnh tiểu Nhã.

Khinh bỉ liếc nhìn Hạ Hầu Nghị một cái, Lý Tu hừ lạnh một tiếng nói: “tiểu Nhã không yếu ớt đến như vậy đâu, em ấy có thực lực mạnh, phản ứng nhanh nhạy, dù cho bọn họ có âm mưu gì cũng phải bại trận trước lực lượng của em ấy thôi, hơn nữa tôi tin rằng thay vì chúng ta ra tay giải quyết, em ấy sẽ không vui lòng bằng chính tay em ấy xử lý.”

Hạ Hầu Nghị cười cười nghĩ Lý Tu nói rất có lý, một người kiêu ngạo như tiểu Nhã sao có thể cam tâm núp dưới cánh chim của bọn họ, nhận sự chở che của bọn họ chứ, em ấy là một con hùng ưng, không phải chim hoàng yến nuôi ở trong lồng.

“Còn có, chẳng lẽ anh không cảm thấy nhìn bọn nữ nhân này bị tiểu Nhã áp bức hận đến nghiến răng nhưng hoàn toàn không có năng lực phòng thủ, nhìn rất thú vị sao” Lý Tu hứng thú nói.

Hạ Hầu Nghị nghĩ nghĩ mới đáp lại: “Bộ dạng em ấy lúc uy hiếp người rất đáng yêu.”

“Ha..hả..đúng đúng, nhất là lúc em ấy giương nanh múa vuốt về phía những nữ nhân đó, hành động bảo vệ lãnh thổ kia nhìn sao cũng thấy vô cùng khả ái” Lý Tu vừa nói vừa cười tủm tĩm, Hạ Hầu nghị cũng vẻ mặt phì cười khi nhớ đến điều Lý Tu nói.

“Thôi đi, suy nghĩ này của cậu tốt nhất đừng cho tiểu Nhã biết, bằng không cậu nhất định sẽ thảm” Hạ Hầu Nghị vứt lại câu cảnh cáo rồi bước ra ngoài bắt đầu công tác kế tiếp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.