Đào Hoa Trầm Vương

Chương 26



CHƯƠNG 26

Mới vừa rồi mọi người còn cãi nhau giữa võ đường, nhất thời đều yên tĩnh trở lại.

Quần hùng nhìn nhau không nói gì, chính là khõng rõ chuyện gì vừa diễn ra.

Viên Đức không khỏi đứng lên hỏi: “Tiểu thí chủ, ngươi đây là…”

Đổng Thiếu Anh hì hì cười nói: “Tại hạ mới vừa rồi kêu to như vậy, đại sư nghe chưa được minh bạch sao? Khấu bang chủ, người khác không nhìn được hàng, ngươi chung quy chắc biết đây là hàng gì.”

Vì thế một đám người đồng loạt quay đầu nhìn Khấu Phi Ưng. Hắn sắc mặt đỏ lên, thiếu chút nữa toát ra mồ hôi lạnh. Nếu nói là thật, giữa quần hùng lúc này, hắn còn có thể lấy được món đồ kia sao? Chính là lấy món đồ này, còn có thể sao?

Vừa định phủ nhận, bên kia Đổng Thiếu Anh liền cười nói: “Nếu không ai mua, ta liền đốt nó, đốt đi dù sao cũng là vô dụng, ngược lại rước lấy họa sát thân.”

Ngọn lửa cây đèn nhẹ nhàng toát ra, giống như lập tức liền muốn liếm đến tờ giấy kia. Khấu Phi Ưng lại đem lời vừa muốn nói ra khỏi miệng liền nuốt trở về, bất quá phút chốc trong lúc đó, trên trán đã muốn rớt mồ hôi.

Một thanh âm lạnh lùng nói: “Năm vạn lượng bạc ta mua.”

Nói chuyện đúng là “Đoạn trường kiếm” Mạc Tân.

Hắn là loại người bản chất thông minh, xem bộ dáng của Khấu Phi Ưng, cũng đoán được bảy tám phần. Hô xong giá, liền cười nói: “Vị huynh đệ bán tàng bảo đồ này, ta muốn mua a, để người ta lên một lượt đoạt lấy thì làm sao bây giờ? Song quyền nan địch tứ thủ (kẻ mạnh nhưng lực lượng ít đấu với kẻ yếu nhưng lực lượng đông thì vẫn gặp khó khăn).” Mạc Tân hé ra gương mặt đường cong lãnh cứng rắn, dưới nụ cười liền có chút thanh âm thảm thảm, ngược lại khiến cho người sợ hãi.

Đổng Thiếu Anh nói: “Đến giang hồ bằng hữu cạnh tranh giá cả, đạo quy tắc lúc nào cũng thông thạo, huống chi Liên Thiếu Lâm chủ trì đại sư cũng ở đây, lại có người nào dám trắng trợn tranh đoạt?” Hắn khinh miêu đạm tả – nhẹ nhàng bâng quơ một câu, liền đem Viên Đức cũng lôi kéo vào.

Viên Đức cười khổ nói: “Lão nạp dù sao cũng là mua không nổi.”

Mạc Tân nói: “Minh thương dịch đóa, ám tiến nan phòng.” (Cây giáo (đâm một cách) minh bạch dễ tránh né, mũi tên (bắn) lén lút khó phòng bị. Ý nói những kẻ đâm sau lưng mới là những kẻ nguy hiểm)

Đổng Thiếu Anh cười nói: “Nếu là không bảo đảm, cần gì phải mua?”

Bên trong ngôn ngữ, có chút khinh miệt, ngay cả Mạc Tân cũng có chút không còn gì để chống đỡ, chỉ ho nhẹ hai tiếng, như chưa từng thốt lên.

Đến tận đây liền có những người tin tàng bảo đồ này là thật, lục tục có người hô giá, thỉnh thoảng liền kêu đến mười vạn hai. Đổng Thiếu Anh dần dần hiểu được, Khấu Phi Ưng cũng là như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than, trong lòng biết nếu chính mình thốt lên, người trong võ đường tám chín mười phần đều tin ngay, nếu không nói, khí thật sự rất là khó nén lòng, làm sao có thể cho phép người khác chiếm món lợi đi.

Mãi suy nghĩ , rốt cục đứng lên, nói: “Mười lăm vạn hai!”

Giữa võ đường một mảnh ầm ầm, lập tức liền có người một vạn một hơn. Khấu Phi Ưng sắc mặt trắng bệch ngồi xuống, chỉ ngậm miệng không nói nên lời.

Đang lúc hết sức hỗn loạn, đột nhiên có một thanh âm nói: “Năm mươi vạn lượng.”

Không thấp không cao, theo sắc mặt đến ngữ thanh ung dung, lại khiến toàn bộ đều yên tĩnh trở lại. Xa xa chỉ thấy một thanh sam thiếu niên, từ vị trí ghế thấp xa xôi nhất đi ra.

Đi được gần chút, mới phát hiện y đã không phải là thiếu niên. Thiếu niên khí phách vẫn tiêu sái như cũ, mặt mày kia cũng đang lúc ung dung bình tĩnh, nội liễm ôn nhuận cũng là nam tử trưởng thành mới có. Chớ nói các nữ tử ở chỗ ngồi Đàm gia võ quán đã sớm nhìn lén y, chính là danh môn nữ đệ tử tuổi phương khinh (đã đứng tuổi) cũng một đám trộm theo dõi, tựa như y ngẫu nhiên nhất nhìn qua, liền hai gò má ửng hồng, cúi đầu đi.

“Trầm Lãng!”

Không biết là ai trước gọi lên tên này, nguyên cả đám người đang bình tĩnh đột nhiên liền chấn động nháo nhào đứng lên, mỗi người đều muốn nhìn kỹ xem bộ dáng người thanh niên trên giang hồ nổi danh nhất, nhất kiện nổi bật.

Ngay cả Đổng Thiếu Anh cũng có chút kinh nghi đứng lên.

Xa xa vừa thấy, hồng y thân ảnh, thế nhưng đã như không tồn tại. Phía sau, mặc kệ là ai đứng ra cũng sẽ không phải là Trầm Lãng đứng ra.

Chính là y cố tình liền đứng ra.

Viên Đức sắc mặt nghiêm nghị đứng lên, nói: “Trầm thí chủ, ngươi thiếu võ lâm thiên hạ một lời giải thích.”

Trầm Lãng thản nhiên vái chào nói: “Tại hạ tự hỏi, cũng không có làm ra chuyện gì thực phải tạ lỗi cùng thiên hạ võ lâm .”

Viên Đức nói: “Chuyện bí kíp, có thể làm cho giang hồ võ lâm đồng đạo, vì thế chém giết lẫn nhau, việc này chẳng lẽ không phải do Trầm thí chủ cùng Vương Liên Hoa dựng lên?”

Trầm Lãng cười khổ nói: “Vương công tử có ân với tại hạ, tại hạ không thể không cùng y đồng hành, lại cũng không có bức bách võ lâm đồng đạo tham dự việc này.”

Viên Đức im lặng nói: “Nói đến như thế, Trầm thí chủ đều không phải là tự nguyện, mà là không thể từ chối?”

Trầm Lãng vuốt cằm nói: “Những lời của tại hạ là thực, chỉ mong các vị võ lâm đồng đạo, chớ tham dự vào việc này, tránh tạo nhiều sát nghiệt.”

Từ Vân Thanh lại đột nhiên nhảy dựng kêu lên: “Mười sáu năm trước, cũng vì đại họa ‘Vô địch bảo giám’ này , huyết tẩy giang hồ. Cho dù ‘Vô địch bảo giám’ này ở trong tay Vương Liên Hoa, cũng không phải của hắn, chính là của các vị giang hồ bằng hữu đã chết vào kiếp nạn mười sáu năm trước!”

Lời vừa nói ra, người có môn nhân mười sáu năm trước chết vào kiếp nạn này đều hưởng ứng, nhất thời tình hình lại đại loạn. Đã có mấy người nghĩ muốn xông lên đài đến đoạt đồ, Đổng Thiếu Anh cười lạnh một tiếng đem giấy kia đặt ở trên ngọn lửa lung lay nhoáng lên một cái, những người đó đành phải miễn cưỡng lui về. Trầm Lãng cùng Viên Đức đứng ở giữa võ đường, nhìn nhau, đều là cười khổ.

Bí kíp này chính là khiến người khởi nghiệp chém giết , là tham niệm của lòng người.

Trầm Lãng thản nhiên nói: “Bí kíp này đích thật là của các vị giang hồ bằng hữu đã chết vào kiếp nạn mười sáu năm trước kia.”

Chúng nhân ngạc nhiên, Từ Vân Thanh trước nhảy ra nói: “Nếu là như thế, liền nên đem nó giao ra đây.”

Trầm Lãng cười nói: “Chính là bọn ta mới dùng 50 vạn lượng bạc đem mua hạ nó, hiện tại là của ta.” Y từ trong lòng lấy hé ra ngân phiếu trống, lập tức điền mấy chữ, giao trong tay Đổng Thiếu Anh nói: “Hễ là chu ký (ấn ký màu đỏ thắm) đến tiễn trang (ngân hàng thời xưa), đều có thể đổi ra hiện ngân.”

Y cười khẽ từ trong tay Đổng Thiếu Anh lấy tàng bảo đồ về, sau đó hướng trên cây đèn kia nhấn một cái.

Nếu nói xưa nay ai đốt bạc nhanh nhất, Trầm Lãng hiện tại ít nhất cũng có thể xếp vào tam giáp. ( 3 hạng : nhất, nhì, ba)

Tàng bảo đồ giá trị 50 vạn lượng, nháy mắt hóa thành tro bụi.

Sau đó liền cười hì hì vỗ vỗ bả vai Đổng Thiếu Anh nói: “Nếu có chút nghi ngờ cho rằng 50 vạn lượng bạc này không phải là của vị huynh đệ kia, liền đi tìm hắn đi, tại hạ không ngại.”

Vài trăm người trong võ đài im lặng đến đáng sợ, mỗi người đều dùng ánh mắt cực kỳ kinh ngạc nhìn y.

Phản ứng đầu tiên chính là Đổng Thiếu Anh, hắn phi thân vút bay như nhạn, tức thì biến mất ở trong vòng tầm nhìn mọi người .

Trầm Lãng đối với mọi người dưới đài trịnh trọng thi lễ nói: “Các vị, tại hạ cũng cáo lui.”

Thân hình của y nhẹ nhàng tựa như thanh phong, chỉ để lại vô số ánh mắt nữ tử si vọng.

Viên Đức ngơ ngác đứng ở trên đài, hồi lâu, mới thở dài một tiếng.

Vương Liên Hoa đã ở khách *** chờ y.

Xa mã (xe ngựa) không cần chuẩn bị, bởi vì đã có Tần Tứ Nương.

Tần Tứ Nương ở trong xe, đương nhiên đã bị điểm huyệt.

Vương Liên Hoa mặc một thân thương lữ hắc tử bào ngồi ở trước tọa, hai mắt sáng quắc nhìn y, hé ra gương mặt gầy mà tái nhợt. Tay cầm lấy dây cương bởi vì dùng sức mà khớp tay trắng bệch.

Trầm Lãng mỉm cười: “Ngươi đi từ lúc nào?”

Vương Liên Hoa nói: “Chính là thời điểm ngươi nói năm mươi vạn lượng.”

Trầm lãng nói: “Ngươi thật sự cần phải đi.”

Vương Liên Hoa cười lạnh nói: “Ngươi chính là thật sự cần phải đứng ra sao.”

Trầm lãng cúi đầu, không nói lời nào.

Vương Liên Hoa nói: “Làm cho tất cả mọi người đến truy giết chúng ta mà không phải tàn sát lẫn nhau chẳng lẽ không phải ước nguyện ban đầu của ngươi?”

Trầm Lãng ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng đến đáng sợ: “Làm cho mọi người tàn sát lẫn nhau có phải ước nguyện ban đầu của ngươi hay không?”

Vương Liên Hoa yên lặng nhìn y, đột nhiên nở nụ cười.

“Chúng ta chung quy là địch không phải bạn.”

Trầm Lãng ở bên cạnh hắn ngồi xuống.

“Ta đáp ứng yêu cầu của ngươi cùng ngươi tìm được bí kíp, tuyệt không đổi ý.”

Vương Liên Hoa thản nhiên thở dài: “Nếu quả thật ta bị người bắt đi, ngươi nhất định phải đến cứu ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.