Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 10: Tinh tinh con ôm tinh tinh mẹ



Khuôn mặt Hàn Phong vẫn không biến sắc, vẫn lạnh lùng như trước mà bước vào nhà. Sao hắn không có chút biểu cảm nào vậy? Đầu động vật máu lạnh..Tội nghiệp cô ta tỏ tình thất bại!!! Quá thảm luôn..

Hàn Phong vừa giải huyệt xong, Hồ Điệp liền nói: “ Hì!..Hai người tâm sự xong chưa? Rồi chứ gì? Giờ tới lượt ta..” Hàn Phong nhìn nàng.

Ánh mắt nàng sáng ngời, đôi mắt mở to tròn đầy hiếu kì nhìn hắn, miệng nói: “ Ta đói rồi!”.

Qụa...quạ..qua..uạ..ạ..Mặt Hàn Phong đầy hắc tuyến vì khi thấy biểu hiện trên mặt nàng và lời nói không có gì dính líu với nhau, khác nhau quá xa. Từ khi sinh ra, đôi mắt của nàng đã to tròn và rất đẹp, ai nhìn vào cũng tưởng nàng vô cùng hiếu kì và không biết gì cả, tò mò và ngây thơ vô cùng. Nhìn vào là bị nhầm ngay..

“ Đói? Không định hỏi gì?”. Hắn tưởng Hồ Điệp sẽ hỏi hắn nhiều điều lắm chứ? Ai ngờ chỉ nói ‘Đói’. Thái độ của nàng làm hắn vô cùng ngạc nhiên nhưng chỉ thoáng qua.

“ Sao ta phải hỏi chứ? Chuyện đâu liên quan tới ta!” Hồ Điệp với thái độ thản nhiên đi lại lấy hai chiếc túi mang lên người, nói: “ Đi thôi!”.

“ Đi?” Người nọ hỏi.

“ Ta với ngươi đi ăn. Nếu ta ở lại đây một mình, lại có người tìm ngươi thì sao? Không biết ai lại tìm ngươi? Bằng hữu hay kẻ thù? Ta không thể thay ngươi đón tiếp họ được!!!” Nàng đâu có ngu, ở lại một mình. Kẻ thù hắn tới, không gặp được hắn, mấy người đó nổi điên lên..thì thấy nàng rồi giết nàng để hả giận, rồi sao? Thế giới này nham hiểm, chuyện gì cũng có thể sẽ xảy ra.

Hàn Phong nhìn nàng: “ Ngươi không sợ đi theo ta. Cô nương khi nãy giết ngươi sao?”.

“ Giết ta? Ha ha ha...cô nương ta sao?”. Hồ Điệp cười như khi dễ cô nương kia không bao giờ giết được nàng. Một cộng lông chân cũng không đụng tới được.

“ Không sợ?” Hàn Phong nhìn nàng. Không sợ mà đòi đi với hắn?

Hồ Điệp đi tới nắm tay hắn kéo đi, miệng bá đạo tuyên bố: “ Chẳng phải, đã có ngươi bảo vệ ta rồi sao? Ha ha..Vệ sĩ à!!!”. Thế giới này quá nguy hiểm nên cần một tên vệ sĩ!!!

Đây là lần đầu hắn bị một cô nương nắm tay lôi đi như thế này..

“ Vệ sĩ?” Mặt lạnh lùng, chân dừng lại, mày hơi nhíu lại nhìn tay hắn: “ Chẳng phải, ngươi bảo ‘ Nam nữ thụ thụ bất tương thân’, tại sao giờ nắm tay ta?” Sau đó Hàn Phong rút tay mình ra. Nữ nhân gì mà..Qúa tuỳ tiện.

“ Vậy sao?” Nàng nhìn hắn cười, hơi cúi đầu tự nhiên bộ dạng nghiêm chỉnh nói: “ Đã mạo phạm!”.

Nghe xong, Hàn Phong khẽ cong đôi môi lên cười, mắt phượng dài nhìn nàng hỏi: “ Chẳng phải, câu ta nói với ngươi?”.

Hồ Điệp bước một bước lại gần hắn, mặt nàng hơi đưa sát vào mặt hắn, nét mặt nàng nghiêm túc nói: “ Tập làm quen đi, còn dài dài.” Nàng hơi nghiêng đầu, lời nói như toà án đang tuyên án: “ Từ nay, ngươi sẽ là vệ sĩ của ta. Bảo vệ mình ta.”

Không đợi hắn nói gì, nàng nhếch miệng nói tiếp: “ Trông ngươi lúc cười cũng khá đẹp!..Động vật máu lạnh!”.

Tim của hắn có chút dao động nhỏ, khi nghe nàng nói mấy câu đầu tiên, hắn cũng cảm thấy được điều đó. Nhưng nghe đến câu thứ cuối thì..

Hàn Phong tức giận, ác quỷ lại hiện lên: “ Động-vật-máu-lạnh?”. Nàng bảo hắn là động vật..máu lạnh. Nàng so sánh hắn với thú sao? Vệ sĩ? Bảo vệ? Nàng là cái gì của hắn mà hắn phải bảo vệ nàng???

Tên khùng này lại nổi điên rồi. Miệng nàng cười cười bình tĩnh như không thấy gì cả. Nàng nhìn vào đôi mắt lạnh như băng trên tuyết sơn, lỡ tức giận cho tức luôn..

“ Ngươi bảo, không có hứng thú với nữ nhân thật sao? Sao ta không thấy vậy? Ha ha..” Máu lạnh sao? Hừ! Ta sẽ dùng ‘Tam Muội Chân Hoả’ để đốt hết băng của ngươi, coi ngươi còn lấy băng đâu ra nữa mà doạ người ta..( Tỷ ấy, xài đồ ké của Hồng Hài Nhi a!)

“ Ngươi..” Tức chết mà! Hắn không thể nào lại dao động trước nữ nhân này. Dù có đi chăng nữa, cũng không phải người trước mặt. Dù nữ nhân thiên hạ chết hết, cũng không tới lượt nàng. Tuyệt đối không!!! ( Tuyệt đối là chỉ nói, không thể làm được!!!-_-!)

Nhìn vẻ mặt ngươi kìa, không cảm xúc. Ta sẽ từ từ dạy ngươi thế nào là cảm xúc: “ Ngươi gì, mà ngươi. Ta nói không đúng sao? Cần ta nhắc và diễn tả ánh mắt ngươi nhìn vào............................người ta không?”.

Để coi ngươi trả lời sao? Dám ném ta như một bao cát à? Tưởng bổn tiểu thư không nhớ sao? Ta sẽ trả thù dài dài..he he...Công tư phân minh...Có thù, ngu sao mà không báo!!!

Hàn Phong tức giận, dùng khinh công nhanh như chớp bỏ đi. Chớp mắt hắn đã đứng cạnh bờ hồ, mặt hướng vào rừng trúc. Xem nàng làm sao đi..Không biết bơi. Miệng hắn lại cong lên..

“ NÀY.................!!!” Hồ Điệp tức giận hét thật to: “ Tên-Thần-Kinh!!! Ngươi-Bỏ-Ta-Lại-Một-Mình-Sao?” Nếu biết bơi thì không gặp hắn rồi, cũng không lâm vào tình cảnh như vầy! Hơ hơ...Bị kẹt ở giữa hồ nước! Aizz...

Hồ Điệp thấy Hàn Phong không nhìn lại, không trả lời mà cứ bước đi thong thả vào rừng trúc. Tên điên, ngươi là tên bệnh hoạn! Bỏ ta thật mà. Ài..Đàn ông, con trai gì chứ? Là con khỉ thì có!!!

" Đi-Luôn-Đi!!!" Tiếng nói của nàng lớn đến nỗi làm chim chóc và thú rừng chạy loạn xạ để tìm chỗ ẩn nấp..

Hồ Điệp quay đầu đi vào nhà vô cùng tức tức giận, miệng lẩm bẩm: “ Đúng là lòng dạ đàn bà, hẹp hòi. Nói vậy mà đã giận, đúng là..” Nói tới đó, thì bị ai đó túm lấy thân nàng mang đi: “Á..”

Nhìn vẻ mặt hốt hoảng, mất hồn của Hồ Điệp làm Hàn Phong miệng lại khẽ nở nụ cười đoạt hồn người. Ngay cả hắn cũng không biết tại sao ngay thời điểm này, ở tại đây, người này chỉ gặp không bao lâu, mà làm hắn cười và tức giận không biết bao nhiêu lần?

“ Là ngươi! Ta tưởng..” Tên khùng này lại cười. Khuôn mặt tuyệt mỹ ngước lên nhìn hắn: “ Ngươi thấy ta bị vậy, vui lắm sao?” Đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy tức giận.

Hàn Phong không thèm để ý lời nàng, sử dụng kinh công bay qua hồ. Lại dám làm ngơ lời nói của nàng, được lắm. Hồ Điệp lấy một tay ôm cổ Hàn Phong, tay còn lại thì che mắt hắn lại..

Đột ngột, bị những hành động của nàng làm bất ngờ, mắt không thấy gì, cổ thì bị choàng qua bám chặt. Hai người lơ lửng giữa không trung..

“ Buông tay ra. Ta không thấy.” Hàn Phong tức giận.

Nhưng nàng vẫn không buông tay, miệng còn cười to. Hắn lấy một tay, mở cái tay đang bịt mắt hắn ra. Nhưng Hồ Điệp bám chặt không buông tay, vì thế Hàn Phong dùng cả hai tay để mở.

“ Á..” Hồ Điệp hoảng hốt, hét lên khi không còn tay hắn đỡ nàng nữa, đang có chiều hướng bị rơi xuống. Theo phản xạ, tay đang che mắt Hàn Phong đột ngột thu lại, tay đang đeo cổ nhanh chóng cùng tay kia ‘ Ôm’ lấy hắn. Mặt nàng hướng ra phía sau lưng hắn, hai chân kẹp eo hắn cứng ngắt. Cái tư thế như tinh tinh con bám chặt vào người của tinh tinh mẹ.

Mắt vừa được nhìn thấy rõ mọi vật, thì mày kiếm nhíu lại, mắt lạnh lẽo nhìn người đang ‘Ôm’ chặt hắn với một tư thế khó coi. Tim Hắn bỗng đập lên vài cái loạn nhịp “ Thình..thịch..”.

Hồ Điệp ôm hắn đầy khổ sở: “ Còn không mau đỡ ta, đợi ta té chết à?”.

Hàn Phong bị tiếng nói kia vang bên tai trấn tỉnh lại: “ Buông chân ra.”

Nàng liền làm theo lời hắn buông chân ra không đeo nữa, hắn lấy hai tay bế nàng. Nhưng, Hồ Điệp vẫn ôm hắn rất sát nên ngực nàng chạm vào người hắn.

Hàn Phong cảm thấy hai cơ thể quá gần nhau, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía trước: “ Định ôm hoài?”. Chết tiệt!!! Lại muốn dao động trước nữ nhân này..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.