Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 17: Ở cùng một phòng



Cung An Long, tẩm cung hoàng thượng...

Hàn Phong chân vừa chạm đất, thì một đám hậu vệ toàn là hắc y và đám cung nữ thái giám chạy ra. Đồng loạt miệng hô to, cung kính hành lễ.

“ Hoàng thượng, vạn tuế, vạn..vạn tuế.”

“ Bình thân.”

“ Tạ ơn, hoàng thượng.”

Nếu hắn biết những ý nghĩ này của nàng, có lẽ hắn sẽ cưỡi hạc phi thiên sớm...

Đúng là lễ nghi phức tạp, nếu đổi lại nàng là hoàng thượng. Có lẽ, sẽ không cho quỳ lạy nàng như vậy. Có thể, đây cũng là nguyên nhân mà các hoàng đế có tuổi thọ quá ngắn. Bị lạy thế này, sao mà sống lâu cho được? Cứ lạy nhiều là mau cưỡi hạc về trời. Mà hoàng đế thì khá thích người ta quỳ lạy. Bọn họ lạy y như là hắn đã chuyển hộ khẩu xuống chỗ lão Diêm Vương rồi, đoàn tụ với ông bà tổ tiên mấy đời rồi.

Hồ Điệp nhìn họ, họ nhìn nàng, đôi mắt to tròn nhìn thì có mấy chục đôi mắt nhìn lại nàng. Nhiều người nhìn nàng như vậy, không thể không ngượng ngùng và bất an. Nàng nói nhỏ với Hàn Phong: “ Bỏ ta xuống, họ nhìn ta kìa.” Nghe vậy, hắn liền hạ tay bỏ nàng xuống.

Ai cũng nhìn nàng không chớp mắt, trong mắt ai cũng muốn hỏi: Cô nương xinh đẹp và quái lạ đó là ai? Sao hoàng thượng lại bế cô ta như vậy? Chẳng phải hoàng thượng không thích nữ nhân sao? vân vân và vân vân. Những tên hắc y, cung nữ và thái giám ở đây đều là những người trung thành nhất. Nên họ mới được ở đây hầu hạ và bảo vệ hắn. Trong mắt người người đều không khỏi kinh ngạc tột độ, trước cảnh tượng này.

Kể cả vị Dương tổng quản, Dương Nại An đã hầu hạ hoàng thượng lúc hắn còn là một tiểu hài tử cũng không tránh khỏi ngạc nhiên, mà ngài còn sửng sờ hơn ai hết: Ông đang nhìn thấy gì đây?

Mắt nàng mở tròn xoe: Sao họ nhìn mình ghê vậy? Muốn gì đây?

Hồ Điệp thấy vậy, chân bước lùi về phía sau. Núp sau lưng Hàn Phong, miệng nói nhỏ: “ Sao họ nhìn ta ghê vậy?” Nàng có làm gì nên tội, mà ai ai cũng nhìn nàng như quái thú kì dị vậy. Nếu biết trước, nàng cũng không tới nơi kì quái này.

Nghe thấy nàng nói và hành động của nàng, Hàn Phong quét con mắt lạnh lẽo lên người của Dương tổng quản, ngay cả ông cũng đứng đơ ra nhìn nàng. Nhận được ánh mắt lạnh như băng đầy đáng sợ mà hoàng thượng dành cho mình, ngài nuốt một ngụm nước bọt, xoay lưng lại nói: “ Các ngươi, mau lui xuống hết đi.”

Vị Cô nương xinh đẹp ăn mặc kì lạ kia là ai? Sao..sao lại về cùng hoàng thượng? Mặc dù, trong lòng đang cực kì nghi hoặc và sửng sốt, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh ông khom người nói cung kính: “ Dạ, hoàng thượng..người cần gì, để nô tài đi chuẩn bị ạ!”.

“ Ngươi, mau đi chuẩn bị một phòng ở..” Nói tới đây thì có ai đó dùng tay kéo kéo áo hắn. Hàn Phong quay lại nhìn người đó. Hồ Điệp nhìn hắn nói khẽ.

“ Không cần chuẩn bị phòng, ta..ta muốn ở chung phòng với ngươi!” Mắt Hồ Điệp mở to tròn nhìn hắn, có vẻ cầu khẩn.

Người và nơi đây đáng sợ quá. Nghe nói, trong cung thường có rất nhiều ma..ực..lắm!!! Không phải nàng nhát gan, nàng cũng thường coi rất nhiều phim ma kinh dị, nhưng..Ai cũng bảo, trong hoàng cung là nơi tập trung của mấy con ma: Ma lớn, ma nhỏ, già, trẻ và đầy đủ lứa tuổi..Đều tụ hợp ở nơi này.

Còn một nguyên nhân nữa, nàng không muốn ở một mình là vì hậu cung hay nổi ghen vô cớ. Lỡ chị em nào biết hắn đem nàng về cung, rồi tối nay nổi máu điên lên ám sát nàng thì toi. Vậy là nàng đi tìm dòng họ để đoàn tụ luôn hoặc là lơ lửng ở đây, vào hợp nhóm với những con ma ở đây..Hơ hơ..Cái hội cộng đồng đó, nàng không muốn gia nhập đâu.

Nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của Hồ Điệp có chút sợ hãi, Hàn Phong trả lời ngay: “ Được.” Hắn cũng không biết tại sao lại đồng ý nhanh như vậy, mà không cần suy nghĩ và hỏi nàng lý do là gì? Hay phản đối việc ‘Nam chưa thê tử, nữ chưa phu quân’. Nam chưa thê tử? Ai cũng biết hoàng thượng đều có mỹ nữ nhiều vô số kể, nhưng hắn là một hoàng thượng ngoại lệ..Long thể tựa như bạch ngọc tinh khiết. ( Còn tem ấy ạ!!! -_-!)

“ Dương tổng quản, mau chuẩn bị thức ăn mang đến phòng của trẫm.” Hàn Phong nhìn Dương tổng quản một cái, hắn không thèm để ý tới cử chỉ lạ lùng của ông mặt lạnh lùng chân bước thẳng về hướng phòng của hắn, theo sau là một cái đuôi.

Hồ Điệp liếc mắt nhìn sơ qua Dương tổng quản như người mất hồn, vẫn đứng yên một chỗ. Đến khi Hồ Điệp bước vào phòng cùng Hàn Phong đóng cửa lại, ông vẫn không tin vào tai mắt mình: Ở chung một phòng sao? Không nghe và thấy lầm chứ?

Bạch y nam tử vỗ vai Dương tổng quản: “ Ngươi, còn đứng đó sao? Dương tổng quản..” Doãn Uy Nhiên bay xuống cùng bốn người kia.

“ Hả?..” Dương tổng quản nhìn thấy vị bạch y nhân kia, ông lật đật hành lễ nhưng bị hắn ngăn lại.

Môi mỏng khẽ mở: “ Mau đi làm chuyện của ông đi.” Không thể tin được mà! Người đó là Nhị ca hắn sao??? Lạnh lùng, không gần nữ sắc???

Bạch Di Hiên bước lên, khuôn mặt đờ đẫn nhìn căn phòng đó, miệng lấp bấp: “ Là..Là Hoàng thượng thật sao?”. Hắn không thể tin vào mắt hắn nữa rồi. Mặc dù người ta nói: Tai nghe không bằng mắt thấy. Hình như, mắt và tai hắn đều có vấn đề!!!

Một tên đi lại, tay lấy cành hoa hồng trắng đập liên hồi vào đầu của Bạch Di Hiên không ngừng, nói: “ Đồ ngốc, còn phải hỏi..Dĩ nhiên là..Không phải hoàng thượng rồi!” Chiêu Dĩnh không còn dáng vẻ yểu điệu. Không thể tin được!!!

Bạch Di Hiên tức giận, hùng hổ nhìn tên biến thái kia đang lấy cành hoa hồng trắng đập tới tấp vào đầu hắn: “ Tên thần kinh, ngươi bị điên à? Sao đánh ta? ”.

Chiêu Dĩnh nhìn cành hoa hồng yêu dấu của mình tả tơi, nổi cáu nói: “ Ngươi..ngươi làm cành hoa hồng của ta ra thế này sao? Ta đánh chết ngươi.”

“ Tên thần kinh này, là ngươi tự làm. Giờ đổ tội cho ta. Muốn đánh, thì nhào vô đây..” Bộ dạng hắn chuẩn bị xuất chiêu đánh..

Hàn Phong nghe tiếng ồn ào, cãi vã ngoài cửa phòng hắn nên ra xem thử.Vừa bước ra cửa thì thấy mấy tên làm ồn ào, đôi mắt lạnh lùng nhìn quét qua một lượt.

“ Được, nhào..” Chưa nói hết câu thì Chiêu Dĩnh chạy mất dạng, nhanh như chớp. Vì người đang đứng sau Bạch Di Hiên bây giờ không ai khác là hoàng thượng. Những tên thấy Hàn Phong đều bỏ chạy.

Vù..vù..vù..

Qụa..quạ..quạ..Nhưng chỉ còn lại một tên duy nhất là không thấy Hàn Phong, nên còn ở lại thôi..

Thấy tên kia chưa đánh mà đã chạy, Bạch Di Hiên lên mặt. Hắn liền quay lại cười nói với Tam vương gia và hai người kia: “ Ha ha..Tên nhát gan đó..Hơ hơ hơ..Hoàng Thượng!”. Hắn lật đật quỳ xuống hành lễ, mặt hắn tái xanh.

Bạch Di Hiên cúi đầu trong lòng không khỏi oán than: Mấy tên khốn! Lại bỏ ta chịu tội một mình, gọi huynh huynh đệ đệ mà các người..các người thấy hoạ liền bỏ chạy. Trong lòng hắn không ngừng gào khóc không yên..Tiêu rồi!!!

“ Các ngươi ồn ào đủ chưa?” Giọng nói lạnh như băng kia, làm cho Bạch Di Hiên đang quỳ sợ run lên. Mồ hôi lạnh chảy ra không ngừng.

Lại là Bạch Di Hiên gánh tội. Tên ranh ma này, lúc nào cũng bị lừa. Bạch Di Hiên nổi tiếng là ranh ma, lanh lợi nhưng hễ có chuyện, đều là hắn gánh tội một mình. Cũng không hiểu tại sao lại như vậy?

Mồ hôi trên trán Bạch Di Hiên tuôn xuống không ngừng, cảm giác lạnh từ sống lưng lên, lan toả khắp người. Bạch Di Hiên lập bập nói: “ Xin hoàng thượng thứ tội, Hoàng thượng khai ân..Di Hiên, lần sau không dám..” Nước mắt hắn muốn trào ra. Không ngờ, hai năm không gặp hoàng thượng...Người vẫn khí chất đó, lạnh lùng và đầy sát khí ai thấy đều khiếp sợ.

Hàn Phong lạnh giọng hỏi lại: “ Lần sau? Ngươi, còn muốn thêm một lần nữa?”. Hắn cũng không nhớ rõ đây là lần thứ mấy Bạch Di Hiên xin tha tội?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.