Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 2: Quỷ vô thường cũng là mỹ nam



Tay nàng lại tiếp tục công việc lắc chiếc hộp, miệng cầu khẩn: “ Hộp thần đại ca, gia gia, tổ tông mấy dòng..Hộp thần dễ thương, mau đưa ta về đi.” Nàng nhìn lên trời: “ Có vị thần nào đang rảnh thì tới cứu viện luôn đi!!!”.

Thấy cầu không có tác dụng liền chuyển sang uy hiếp chiếc hộp: “ Nếu không chịu đưa ta đi về. Ta mà nổi giận thì ta sẽ..( Ném ngươi xuống dưới, cho ngươi vỡ vụn!)”. Nói chưa dứt lời mặt nàng cứng đơ..

Vèo..! Qụa..quạ..quạ..Viên ngọc lục bảo đã rơi khỏi chiếc hộp gỗ. Hình như, viên ngọc trong chiếc hộp biết nàng định ném nó xuống dưới, nên nó đã đi trước một bước rồi. Thà tự rơi chứ không muốn bị nàng uy hiếp.

“ Ngươi đúng là anh hùng hảo hán a!!!” Khoé miệng giật liên hồi.

Hồ Điệp nhìn theo viên ngọc: “ Ta chỉ muốn hù ngươi thôi! Ngươi làm thật sao? Đúng là không có nghĩa khí, bỏ ta lại một mình.”

Miệng nàng tạo thành một đường cong quyến rũ, rồi hạ thấp giọng: “ Thôi rồi! Số mình đã tận.”

Hồ Điệp nghĩ về gia đình của nàng mà khóc không ngừng, lòng đầy hối hận vì không nghe lời của ba mẹ, lấy trộm viên ngọc lục bảo rồi bị nó đưa đến nơi này. Lời hối lỗi..

“ Hu hu..Ba mẹ ơi! Hồ Điệp đúng là đứa con không biết nghe lời. Con bất hiếu, không thể báo hiếu cho ba mẹ được. Nếu có kiếp sau, con nhất định làm một người con thật ngoan và nghe lời, để ba mẹ khỏi lo lắng cho con!!! Hu hu..” Nhớ về anh trai..

“Anh à, từ nay không còn ai cãi nhau với anh nữa rồi! Thật sự có nhiều lúc em nghĩ anh không phải là một người anh trai tốt..Nhưng thật ra anh rất tốt với em!!!” Lời nhắn nhủ sau cùng..

“ Anh nhớ chăm sóc ba mẹ thật tốt nha, thay em báo hiếu với ba mẹ! Hụ..hụ..Em sẽ ngoan ngoãn làm đứa em ngoan ở kiếp sau của anh! Anh, ba mẹ và tất cả mọi người mà Hồ Điệp yêu quý..hãy sống thật tốt!”. Lời chào tạm biệt..

“ Hồ Điệp yêu và nhớ mọi người nhiều lắm!!!” Những giọt nước trong như pha lê nhỏ rơi xuống. Hồ Điệp nhìn bốn phía nàng một lần nữa để sẵn sàng cho chuyến đi tới nhà lão Diêm vương thì nàng thấy mờ mờ dưới đám mây trắng xoá kia..

Miệng cười vui vẻ và đầy phấn khích: “ Có một dòng sông! Ha ha..Mình không (chết!)...” Nhưng chợt nhớ một điều quan trọng, mặt nhăn nhó: “ Hơ hơ..Vẫn phải chết a!!!”

Khuôn mặt nhăn nhó, giọng nói không có chút sức sống: “ Mình quên là mình không biết bơi. Chỉ vì không biết bơi, mà phải chết ở dòng sông này! Xem ra, ông trời đã muốn mình làm..Ma sông này rồi!”

***************

Bên dưới, cạnh một bờ sông có một nam nhân mặc bộ y phục màu đen và khoác một chiếc áo choàng cùng màu. Tóc dài xoã tới ngang hông, vài sợi tóc ở phía trước được buộc ra phía sau bằng một miếng vải lụa nhỏ cũng là màu đen.

Những sợi tóc khẽ lây động trong gió nhẹ làm hắn cực kì giống lãng tử phong lưu. Nhìn khoảng 19-20 tuổi. Bộ dạng lãnh khốc pha chút lạnh lùng vô cảm, cảm xúc không thấy biểu lộ trên gương mặt.

Khuôn mặt tuyệt mỹ, mày kiếm đậm cương nghị và chính trực của các bậc đế vương. Đôi mắt phượng hẹp dài đẹp hút hồn, nhưng có vẻ lạnh lùng đáng sợ, chiếc mũi cao và thẳng. Đôi môi hơn cả son, đỏ một cách tự nhiên.

Tay cầm cần câu, mắt nhìn thẳng và đầy tập trung. Mặc dù, những gì diễn ra khi nãy trên bầu trời hắn đều chứng kiến cả, thế mà hắn lại coi như không có gì xảy ra.

Trên giang hồ, khoảng hai năm gần đây xuất hiện một sát thủ võ nghệ cao cường ‘ Giết người không chớp mắt’. Mọi người gọi hắn là Lãnh Hàn, không ai biết tên thật và lai lịch của hắn. Đến khuôn mặt hắn như thế nào cũng không ai biết, vì hắn luôn đeo mặt nạ khi hành sự. Vị sát thủ thần bí đó, không ai khác ngoài tên hắc y nhân đang ngồi câu cá bên bờ sông, khuôn mặt bình tĩnh lạ thường.

Những vụ án sát hại mệnh quan triều đình và một số tổ chức sát thủ xảy ra liên tiếp trong hai năm gần đây đều do hắn làm. Nhưng không thấy triều đình, quan lại nào can thiệp giải quyết, chỉ tuyên bố qua loa cho qua chuyện.

Có người cho rằng: Hắn không bị bắt hay bị truy nã là vì có người đứng sau lưng chống đỡ cho hắn, người đó nằm trong triều đình.

Số nữ nhân trong hai năm nay, chết vì hắn cũng không ít. Chuyện số nữ nhân đó chết, trên giang hồ đồn rằng: Nếu nữ nhân nào, dù là con danh gia vọng tộc đến đâu, chỉ cần nhìn đừng nói chi đến yêu Lãnh Hàn đều bị vị Hắc Qủa Phụ giết không tha.

Nhưng, những nữ nhân trong thiên hạ này vẫn không ngừng đem lòng yêu hắn. Có người ngay cả mặt hắn cũng chưa gặp qua mà vẫn đem lòng ngưỡng mộ hắn. Họ chỉ nghe người ta bảo rằng: Dung mạo hắn rất mỹ, phong thái xuất thần,v.v.v Sát thủ nhưng không giết người vô cớ, là một anh hùng chân chính. Nói về nhan sắc, thiên hạ này chỉ có một đối thủ có thể so sánh với hắn đó chính là hoàng thượng Doãn Uy quốc của bọn họ mà thôi.

Còn về lai lịch của vị Hắc Qủa Phụ đó cũng ít ai biết được. Nghe nói, đó là một cô nương khoảng tầm 19-20 tuổi. Dung mạo vô cùng xinh đẹp, hơn cả đệ nhất mỹ nhân Âu Dương Như Ý con của Tể Tướng Doãn Uy quốc tiếng tâm lừng lẫy khắp nơi, cũng thua nàng vài phần. Còn về sự thật, nàng có đẹp như vậy hay không thì chưa ai xác thực.

****************

“ Help me!!! Có ai không cứu tôi với!!! Cái nơi này là thời tiền sử hay sao? Mà không có người hay thú vật gì vậy nè.” Miệng nàng la hét không ngừng: “ Cứu người..a..Cứu người..”.

Nàng còn cách dòng sông khoảng 100m, miệng nàng không ngừng kêu cứu. Sức lực cơ thể cũng cạn dần, giọng nói cũng yếu đi. Nàng nhắm mắt lại, miệng vẫn nói: “ Cứu ta..Haiz..Mệt quá rồi..Cứu người..”.

Sau cuộc đời của nàng đen thui vậy. Miệng cười đau khổ cho số phận: “ Sao cuộc đời mình lại như vầy? Một dấu chấm hết. Tại sao không phải là một dấu phẩy chứ?” Phải chăng, kiếp trước nàng ăn ở không đàng hoàng. Kiếp này phải trả cả tính mạng..

Hay tổ tiên mấy đời trước của đời trước đó ăn ở không tốt, giờ lại bắt đời con, cháu, chắt, chít,v.v.v. Tới đời nàng phải chịu tội. Hay là, nàng đã mắc nợ ai ở kiếp trước đó, ở cái chỗ quỷ quái này, giờ phải tìm người đó để trả nợ..Mà chưa gặp mặt người đó, thì lão Diêm Vương đón rồi.

Nàng thở dài: " Khi nào xuống chỗ lão Diêm Dương rồi hỏi tại sao mình phải chết ở cái nơi khỉ không có, chó không chạy tới, ruồi muỗi không sống được chứ???"

****************

Bên dưới dòng sông, Hàn Phong khẽ nhíu mày, mắt nhìn lên cao theo hướng của những âm thanh phát ra thì thấy một vật thể lạ đang rơi, nhìn kỹ thì ra là người. Hắn không suy nghĩ gì mà thu cần câu lại đặt nó xuống, đứng dậy dùng một chân nhẹ nhàng đạp lên tảng đá bên bờ sông. Thân ảnh bay về phía Hồ Điệp.

Nàng cảm thấy eo mình có một cánh tay rắn chắc đỡ lấy, cả thân hình được bế bổng lên. Đầu nàng ngã tựa vào ngực hắn. Nàng sửng sốt, sao không nghe tiếng nhịp tim đập?

Quỷ Vô Thường tới đón nàng lên đường, sao nhanh thế không biết? Giống như, tên quỷ này đã đợi sẵn nàng ở đây, vừa rơi chưa kịp cảm thấy chết đuối ra sao? Thì..Hơ hơ hơ..Hắn tới rồi. Không biết tên quỷ Vô Thường này trông như thế nào? Thấy trong phim, nhìn mấy tên quỷ thấy ghê, xấu như quỷ vậy.

Nàng liền ngước mặt lên nhìn thử, mắt lờ mờ nhìn gương mặt Hàn Phong. Tên quỷ này, dung mạo cũng được lắm chứ! Đâu có xấu. Đáng tiếc chỉ thấy mờ mờ, không có cơ hội bình luận nhan sắc của tên quỷ này! Ha ha..Lão Diêm Vương này cũng ưu ái với nàng quá.

Nghĩ thế, miệng Hồ Điệp khẽ cười, lẩm bẩm nói: “ Quỷ Vô Thường, ngươi cũng là mỹ nam. Nhưng, ta đây không có hứng thú với quỷ..o0ooo..” Nói xong mắt nhắm lại, không còn biết gì...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.