Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 26: Phượng hoàng hoá qụa đen



Hàn Phong và Uy Nhiên bước đi được mấy bước thì..

“ Khoan đã, dừng lại, dừng lại..” Hồ Điệp lấy hai tay kéo áo hai người: “ Lúc gặp thái hoàng thái hậu, nếu người hỏi về thân thế của ta thì sao? Chẳng lẽ ta nói, ta đến từ nơi mà cách nơi này mấy ngàn năm sao?” Chuyện này dễ làm người có tuổi cao dễ bị lên máu mà chết ngay a!!!

Vừa nghe nàng hỏi xong thì cả hai liền đứng lại, chuyện quan trọng như vậy mà bọn hắn lại quên. Nếu nói nàng đến từ nơi cách nơi đây mấy ngàn năm, chắc nội tổ mẫu của bọn hắn sẽ ngất ngay lập tức hoặc tình huống xấu nhất sẽ xảy ra. Cả hai sắc mặt trầm ngâm suy nghĩ.

Hồ Điệp ngồi lên lang cang của hành lang suy nghĩ không ngừng, mấy dây thần kinh căng thẳng đến nỗi sắp đứt ra rồi. Chắc bà sẽ cho rằng mình là yêu quái, sẽ sai người bắt mình đem đi thiêu sống, nướng mình như nướng thịt!!! Éc...Suy nghĩ, suy nghĩ tìm cách đi Hồ Điệp..Nếu không sẽ chết!

Nàng ngó lên trời, mắt nhìn mấy đám mây bay qua bay lại. Hay là, bịa ra đại một câu chuyện hư hư ảo ảo hoặc như phim viễn tưởng..

“ Này, có rồi. Đi thôi, ta có cách.” Nàng nhe răng cười gian manh. Thiên trên cao đừng trách tội! Chuyện ta đến đây cũng có một phần là lỗi của ông đó. Nói dối vì bản thân thôi, Diêm gia gia đừng cắt lưỡi ta sau khi ta chết! A-mem!!! Chúng sinh vô tội!!!

Hồ Điệp kêu Hàn Phong và Uy Nhiên chỉ cần phối hợp là được, hai người họ đồng ý và cũng không hỏi thêm nàng định làm thế nào? Chẳng phải tới nơi là biết sao?

************

Sau khi đi quanh qua quanh lại dọc theo hành lang rồi đi qua một cái cổng lớn, trên đó có khắc ba chữ An Thọ cung..

Ba người lại đi xuyên qua các hành lang một lần nữa thì thấy một thuỷ đình lớn nằm ở giữa hồ nước rộng, phong cảnh xung quanh hồ rất đẹp. Chim hót líu lo, nghe vui tai vô cùng.

Nàng thầm than: Ôi mẹ ơi, chân của mình...muốn rời khỏi thân rồi..Mới tới!!!

Cả ba người cùng đi qua một cây cầu bằng đá gấp khúc, quanh co dẫn vào thuỷ đình. Sau khi vào trong đình thì thấy hai vị thái giám, ba vị cung nữ trẻ đang đứng, hai vị nữ nhân đang ngồi đầy uy nghiêm và trang nhã.

Nàng thấy có ít người nên trong lòng đầy vui mừng: Đại gia đình của hắn không có kéo tới đây...A..Ha ha ha..Coi chừng chỉ có mấy vị người thân và mấy trăm bà vợ thôi!

Một vị ăn mặc rất trang trọng, khoảng ngoài tứ tuần nhưng dung mạo còn rất tốt, vẻ mặt phúc hậu. Chắc là thái hoàng thái hậu, nàng thầm nghĩ.

Còn vị kia còn khá trẻ, Hồ Điệp tưởng nàng ta 23-24 tuổi nhưng thật chất nàng ta đã 29 tuổi, ăn mặc nhã nhặn, dung mạo xinh đẹp. Nhưng mà khi nghe hai huynh đệ Hàn Phong thỉnh an xong thì khoé miệng nàng giật giật: Thì ra là hoàng thái phi, còn tưởng là vợ của tên kia..Sao bà ta còn trẻ dữ vậy? Yêu quái!!!

Hồ Điệp chấp hai tay sang một bên, đầu hơi cúi, một chân để phía sau nhún người hành lễ. Cử chỉ vô cùng tao nhã, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi không nịnh nọt: “ Hồ Điệp, xin bái kiến thái hoàng thái hậu, hoàng thái phi.” Nàng thầm cười trong lòng: Cũng không tệ có phải không? Rất ra dáng một vị tiểu thư khuê các a! Tao nhã và dịu dàng vô cùng!!!

“ Tiểu Điệp, không cần đa lễ. Mau, mau ngẩng đầu lên cho lão thân xem.” Giọng nói cực kì diệu dàng.

Nàng ngẩn đầu, miệng cười xinh đẹp làm cho hoàng thái phi không hề vui vẻ gì. Ả tiện nhân như yêu quái này từ đâu ra? Đúng là yêu nghiệt tóc nâu đỏ!!!

“ Qủa nhiên là quốc sắc thiên hương!” Ăn mặc đơn giản, tóc thì có màu nâu đỏ rất lạ và rất đặc biệt, kiểu tóc không rờm rà chỉ dùng một cây trâm cài tóc bằng ngọc, y phục không cầu kì. Mặt không trang điểm, tai lại xỏ nhiều lỗ và mang khá nhiều khuyên tai khá lạ. Bà cười ôn hoà gật đầu hài lòng. Không biết nàng ta từ đâu đến đây?

“ Đa tạ, thái hoàng thái hậu quá khen, Tiểu Điệp vô cùng hổ thẹn.” Nói hổ thẹn mà miệng nàng cười tươi, gương mặt không có chút gì xấu hổ và e thẹn gì như lời nàng đã nói.

Hai vị nam tử cũng bất ngờ nhìn nàng: Hổ thẹn? Bộ dáng nàng giống đang hổ thẹn sao?

Hừ! Có gì đâu mà đẹp, dung mạo cũng thuộc hàng tầm thường không có gì đặc biệt. Thái hoàng thái hậu chỉ nói quá lên, nhìn là biết chẳng phải là loại nữ nhi khuê các gì. Diệp Tú Huyên mắt liếc nhìn nàng một cái thoáng qua, chứa chút gì đó ganh ghét và không hài lòng. Tưởng không ai để ý vậy mà..

Xem ra, mụ thái phi này không thích mình. Mụ già ganh tị sao? Dáng vẻ xấu xí mà tỏ vẻ thanh cao ra dáng phượng hoàng, con quạ đen thì đúng hơn. Xí..Phượng hoàng hoá quạ đen..A..Ha ha..Mắt nàng nhìn Diệp Tú Huyên chứa ý trêu cười.

Thái phi lườm nàng: Ả nha đầu này, nhìn như vậy là có ý gì?

Nếu hoàng thái phi mà nghe được những lời nói trong suy nghĩ của nàng thì có nước chết ngay tại chỗ vì tức giận quá độ mà nghẹn chết cũng nên..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.