Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 29: Nhận phụ thân 1



Có lẽ, hắn muốn trả ơn nàng bằng cách rót trà mời nàng. Hàn Phong rót đưa cho nàng một ly trà: “ Nàng, chắc cũng đã khát rồi.”

Hồ Điệp cười, tay nhận ly trà: “ Đa tạ.” Rồi uống hết.

Hắn liền rót thêm ly nữa cho nàng..nàng uống hết..

Lại rót thêm một ly..Nàng vẫn uống..Hắn lại rót..Cứ thế, kẻ thì rót trà người thì uống liên tục.

Nàng lườm Hàn Phong, định rót cho nàng uống tới khi nàng no chết luôn sao?

Thấy nàng tức giận Hàn Phong bưng ly trà lên uống, miệng khẽ nhếch lên.

Xem ra, hoàng thượng có chút gì đó đối với vị cô nương này rồi. Dương tổng quản nói không sai ' Hoàng thượng đã thay đổi rồi', đã lâu rồi bà không thấy hắn cười, cũng mười mấy năm rồi. Nhìn thấy hắn cười, trong lòng bà cảm thấy rất vui, không tài nào tả được sự vui mừng trong bà đến mức nào..

Bà cười nói: “ Tiểu Điệp, Phong nhi..Nghe nói hai ngươi ở cùng một phòng. Nếu vậy thì Phong nhi hãy lập Tiểu Điệp làm phi đi!!! Cho nàng một danh phận.” Hai đứa nhỏ này rất hợp nhau!!!

Hồ Điệp vừa uống nước thì nghe nói ‘ Lập nàng làm phi còn cho nàng danh phận’, nàng liền bị sặc, vừa ho vừa xua tay nói: “ Khụ Khụ..Giữa tiểu nữ và..Khụ khụ..Hoàng thường..Khụ..không có xảy ra chuyện gì..Khụ..Hết..Xin thái hoàng thái hậu minh xét!!!” Nàng lại giẫm lên chân Hàn Phong một cái nữa rồi nhìn hắn.

Hàn Phong cảm thấy đau, nhíu mày nhìn nàng một cái rồi nói với bà hắn: “ Bọn con hoàn toàn trong sạch.” Chết tiệt!!! Lại giẫm lên chân hắn.

Đám người hầu lại được tận mắt chứng kiến hoàng thượng cao cao tại thượng của bọn họ bị nàng giẫm lên chân thêm một lần nữa nhưng người không hề trách tội nàng. Lòng sùng bái của bọn họ đối với nàng lại được nâng lên.

“ Đúng thế, ạ!” Hồ Điệp tiếp lời. Nàng cũng giẫm lên chân Uy Nhiên một cái.

“ ...” Uy Nhiên cắn lấy đôi môi anh đào, đưa mắt nhìn nàng: Tại sao nàng lại giẫm lên chân ta???

Thái hoàng thái hậu lại nhìn Uy Nhiên hỏi: “ Nhiên nhi, ngươi sao vậy?” Hắn lắc đầu cười cười. Sau đó..

Miệng cười tươi phụ hoạ góp vui: “ Con tin Nhị ca và Tiểu Điệp, giữa hai người..tuyệt đối..không hề xảy ra bất cứ chuyện gì ạ!!!” Đau chết hắn rồi!!! Chân của mình..

Hàn Phong thấy đệ đệ hắn biểu hiện cũng như hắn vậy, liền nhìn hắn ta như muốn hỏi: Tam đệ, cả đệ cũng bị sao?

Màn giẫm chân lần này, lại chuyển rạp công chiếu trên người của Tam vương gia. Bọn người hầu liền nâng thêm cấp hâm mộ đối với nàng. Cả Tam vương gia tôn kính cũng bị nàng hạ gục..

“ Thật sao? Các ngươi, không có gạt lão thân ta chứ?”

Nghe lão thái hậu nói, cả ba người gật đầu.

Bà biết tính của Hàn Phong mà, tại bà hỏi thăm dò thôi!

Hồ Điệp nhìn Uy Nhiên khẽ cười, dáng vẻ rất hài lòng về cách hành xử của hắn. Bà bắt đầu hỏi về gia cảnh của nàng. Nàng bảo thân mẫu đều đã qua đời khi nàng còn rất nhỏ. Nàng sống trên một hòn đảo cách nơi đây rất xa, rất xa với đôi phu thê vị lão đại thúc. Rồi nói, nàng bị lạc mất lão đại thúc khi đi đến đây để tìm một viên ngọc lục bảo chữa bệnh cho thê tử ông.

Trên đường tìm đi đến đây thì nàng bị một đám lưu manh bắt nạt nhưng cũng may gặp được hai người là Uy Nhiên và Hàn Phong cứu giúp. Nàng nói đến khúc mấu chốt, thì hai người kia phụ hoạ vào làm cho tình tiết của câu chuyện trở nên sinh động hơn. Nếu im lặng, thì chân của bọn họ sẽ thê thảm.

Nàng còn nhỏ vài giọt nước mắt thương tâm làm ai nhìn cũng đau xót cho số phận tội nghiệp vừa đáng thương của nàng. Cũng may, hai người đã biết sự thật nếu không cũng bị nàng lừa rồi.

Viên ngọc lục bảo? Nàng đang tìm nó. Bà cũng có một viên nhưng hiện giờ thấy Phong nhi cháu bà đang vui vẻ khi ở cạnh Hồ Điệp bà đành ích kỷ vì cháu bà.

“ Nếu đã vậy thì ngươi cứ tạm thời ở Doãn Uy quốc. Nếu ngươi đã không còn người thân nào khác thì..Hay là ngươi nhận Thái Uý đại nhân làm nghĩa phụ đi. Rồi dọn về phủ ở, khi nào tìm được viên ngọc hay không tìm được thì hãy tính tiếp.” Bà quyết định là tạm thời giữ chân nàng lại.

“ Ngươi nghĩ sao? Tiểu Điệp.” Mặt bà cười tràn đầy lòng nhân từ. Nếu như hai đứa có thể vun đắp tình cảm thì càng tốt, cháu bà vui bà cũng vui. Bà cũng rất thích tiểu nha đầu này!

Hồ Điệp trầm tư suy nghĩ, nghe bà Hàn Phong nói cũng đúng. Nếu ở trong cung mà làm sai chuyện gì là bị trảm ngay, dù hắn có bao che cho nàng cũng bị đám quan lại xử đẹp. Con Thái Uý, quan nhất phẩm đứng đầu quan võ. Lại ở trong kinh thành đầy nào nhiệt, nàng có thể đi đâu tuỳ thích. Coi như đi du lịch trước khi đi về!

“ Dạ, thái hoàng thái hậu..Người có thể để Tiểu Điệp gặp mặt Thái Uý đại nhân trước, có được không ạ?” Dù gì, cũng nên gặp mặt trước khi quyết định nhận hay không nhận a! Xem mặt trước!!!

“ Hai người, các ngươi thấy thế nào?” Bà cười nhìn Hàn Phong và Uy Nhiên.

Thấy bà quyết định rồi mà còn hỏi ý kiến bọn họ. Nếu hai người không chịu thì có thể phản đối không?

“ Nếu hai ngươi không có ý kiến gì. Vậy, Trần tổng quản truyền Thái Uý đại nhân và Thượng Tướng quân tới đây đi.” Lão thái hậu giọng vẫn ôn hoà nhưng đầy uy nghiêm.

Trần tổng quản liền đi ngay..

Một lúc sau, có hai người đi vào hành lễ: “ Vi thần, xin bái kiến thái hoàng thái hậu. Hoàng thượng.. vạn tuế, vạn, vạn tuế.” Một người khoảng 45 tuổi và một nam tử dung mạo rất mỹ khoảng 20 tuổi.

“ Thái Uý và Thượng Tướng quân không cần đa lễ.” Giọng bà vẫn ôn hoà đều đều.

Hồ Điệp liền đứng dậy nhìn hai người vừa đến, hành lễ chào với hai người họ.

Hai ân nhân nhìn nàng, chẳng biết nàng muốn gì đây?

Nàng nhìn thái hoàng thái hậu: “ Dạ, Tiểu Điệp có một số câu muốn hỏi với hai vị đại nhân..Nếu Tiểu Điệp, có hỏi gì..hoặc không biết lễ nghĩa thì mong thái hoàng thái hậu thứ tội.”

Bà nở nụ cười và gật đầu đồng ý là vì bà nghĩ nàng sẽ không hỏi mấy câu thất lễ.

Nàng liền nhìn hai cha con Thái Uý cúi đầu: “ Cũng mong Thái Uý đại nhân và Thượng Tướng quân thứ tội cho.”

Hàn Phong nhíu mày nhìn nàng, ánh mắt đầy nghi hoặc.

“ Tiểu thư có gì thắc mắc cứ hỏi. Không sao cả.” Ông nói một giọng vô cùng ôn hoà và cương nghị. Ông cũng đã nghe Trần tổng quản nói là thái hậu muốn ông nhận nàng đây làm nghĩa nữ.

Tống Trác Kỳ nhìn nàng: Nàng sẽ là tiểu muội của hắn sao?

Hồ Điệp nghe vậy liền cười tươi hỏi: “ Dạ, không biết..Thái Uý Đại nhân đã có bao nhiêu thê thiếp rồi?” Nhìn ông chính trực quả là người đàng hoàng!

Hàn Phong nhíu mày nhìn nàng: “ Tiểu Điệp...” Nàng muốn gì đây? Tại sao hỏi về thê thiếp của Tống Trác Phàm?Tự dưng nàng hỏi như vậy? Chẳng lẽ..

Tống Trác Kỳ, Uy Nhiên và cả những người khác cũng tỏ vẻ khó hiểu. Tống Trác Phàm cũng đoán được nàng hỏi vậy để làm gì.

Hồ Điệp nhìn Hàn Phong nói: “ Hoàng thượng, ý của tiểu nữ không phải như ngài đang nghĩ đâu.” Biết ngay mà, hắn chắc đang tưởng mình muốn làm thiếp của ông ta? Cả những người kia nữa!

Tống Trác Phàm khẽ cười trả lời: “ Ta có hai thê thiếp nhưng đều đã qua đời. Ta có ba người con.” Ông nhìn Tống Trác Kỳ nói tiếp: “ Đây là trưởng tử của ta, Tống Trác Kỳ-20 tuổi. Hiện đang làm Thượng Tướng quân. Là con của đại phu nhân ta. Ta và nàng ấy còn có một nữ nhi..nhưng nó đã mất khi mới 3 tuổi vì một căn bệnh khó chữa.”

Ông kìm nén sự bi thương nói tiếp: “ Sau khi nàng ấy qua đời. Thì ta có bước thêm một bước nữa nhưng..Khi vị phu nhân mới của ta vừa mới hạ sinh thêm một nam tử nữa thì cũng qua đời ngay khi sinh hắn ra..Từ đó trở về sau, ta không lập thiếp nữa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.