Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 3: Người quái dị - mỹ nam cổ đại



Quỷ Vô Thường? Mỹ nam? Hắn là quỷ? Hàn Phong nghe xong câu nói đó của nàng không khỏi nhíu mày. Cứu người mà bị xem là quỷ, nên tâm trạng hắn có chút không tốt. Vừa quay lại bờ sông, hắn liền mạnh tay ném nàng xuống một cái “ Phịch”. Cảm thấy đau đau..

Hình như, có ai ném nàng thì phải? Tên quỷ này!!! Dám ném ta, ngươi đợi đó..Khi ta khoẻ lại, ta sẽ đến kiện ngươi với lão Diêm Vương!!! Dám đối xử với phạm nhân như vậy..o0oooo..

Hàn Phong bỏ nàng nằm ở đó trong khi tâm trí không còn biết gì. Xoay lưng bỏ đi, không thèm liếc nhìn nàng dù là một cái. Đi được hai, ba bước chân thì dừng lại. Không có tiếng động? Ngất thật?

Hàn Phong với gương mặt lạnh như băng, xoay người lại nhìn nàng. Đôi mày khẽ nhíu lại khi thấy y phục của Hồ Điệp thật kì lạ, chưa bao giờ thấy qua. Nhìn giống như..E hèm! Y phục ( lót)..Không chỉnh tề!!!

Tại Hồ Điệp mặc một cái áo thun ba lỗ màu trắng, cổ vuông hở ngực. Một cái quần short jean ngắn, để lộ cặp chân thon dài trắng nõn. Chân mang đôi giày bata cổ ngắn màu trắng. Vai mang một chiếc ba lô màu đen, một chiếc túi rút nhỏ bằng len màu nâu và trắng. Tóc nàng màu nâu đỏ, được búi cao trên đỉnh đầu bằng một cây bút chì màu đen. ( Tỷ ấy là con lai nha! Cha châu âu, mẹ châu á! ^-^ Đẹp + kinh!!!)

Chỉ qua những điều đó, thì Hồ Điệp ở trong mắt Hàn Phong như một người quái dị, cực kì khác người, chẳng phải là loại nữ nhi khuê các. Nhưng cũng may là, hắn không cho rằng nàng là yêu quái. Hắn không thèm ngó ngàng gì tới dung mạo như hoa kia của nàng.

Lai lịch cô nương này không biết ra sao? Nếu vậy, thì không nên đụng vào. Nghĩ vậy, Hàn Phong lại bỏ đi nhưng đầu lại suy nghĩ: Nếu để nàng ta ở lại đây, e rằng sẽ làm mồi cho thú dữ. Đôi mắt lạnh lùng đắn đo suy nghĩ, xoay lại nhìn Hồ Điệp.

Hàn Phong khom người xuống, dùng hai tay bế bổng nàng lên. Hắn sử dụng khinh công tay bế nàng bay lên cao, hướng đi thẳng về khu rừng trúc mọc phía xa xa với một tốc độ kinh người.

Xuyên qua rừng trúc, có một hồ nước rất lớn. Chính giữa hồ nước trong xanh có một căn nhà tranh bằng trúc đơn sơ. Phong cảnh xung quanh rất đẹp, nơi đây giống như một bức tranh sơn thuỷ tiên cảnh được vẽ nên.

Hàn Phong điểm ba bước trên mặt hồ, thì đã đứng trước cửa căn nhà tranh. Hắn dùng chân mở cửa rồi nhanh chóng tiến lại chiếc giường cũng làm bằng trúc, đặt Hồ Điệp xuống.

Ba lô và chiếc túi len của nàng thì đặt ở trên bàn, hắn ngồi xuống ghế và rót một ly trà nóng. Nâng ly trà lên thổi, từ từ đưa vào miệng với một cử chỉ tao nhã. Mắt lạnh lùng quan sát người đang nằm trên giường kia có những cử chỉ kì lạ, tay chân quơ lung tung, mặt thì nhìn có vẻ hoảng sợ. Gặp ác mộng?

Hàn Phong đoán không sai, Hồ Điệp thấy nàng bị rơi xuống một vực thẳm, bốn bên toàn là vách núi cao, cứ rơi..cứ rơi..

Nàng hoảng hốt la lên một tiếng: “ Á...” Ngồi bật dậy. Khi nàng ý thức được thì cười lạnh: “ Hừm! Chỉ là mơ!..Mơ?”.

Bất giác, nàng đưa tay lên sờ khuôn mặt đang đẫm mồ hôi, rồi véo một cái vào má: “ Á! Đau quá..Đau? Ha ha...Mình còn sống!!!”. Nhưng, đang ở đâu đây? Ai cứu vậy? Xuyên không thiệt rồi sao?v.v.v.

Nàng nhìn xung quanh với một đống câu hỏi trong đầu, đôi mắt đẹp to tròn ngừng lại một chỗ. Hắn là ai? Ăn mặc..Một bộ y phục cổ trang màu đen, tóc dài, dung mạo vô cùng tuyệt mỹ, mỹ nam cổ đại!!!

Khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ, đôi mày kiếm sắc bén, đôi mắt cực đẹp hơi mơ hồ và chứa sự lạnh lẽo, mũi cao và thẳng, còn đôi môi của hắn đỏ tự nhiên hơn cả nàng, nước da trắng...Không bằng nàng.

OMG!!! Yêu tinh!!! Tại sao trên đời này, lại có ‘Loài Con Trai’ mà đẹp kinh người như vậy? Đáng tiếc, thật là đáng tiếc lại đầu thai nhầm thời đại! Haiz..Nếu ở thời hiện đại, chắc là một mỹ nam làm ai gặp cũng chao đảo! Cái gọi là giết người không cần làm gì cả..Dùng ánh mắt thôi là đủ rồi! Có thể, hắn mà nhìn một cái là một loạt cô gái chết..Hắn..Sao quen quen..Thiên aaaa!!!

Nàng đang nhìn hắn suy nghĩ, thì bỗng nhiên nàng nghe hắn phun ra bốn chữ: “ Tỉnh rồi, về đi.” Nghe xong bốn chữ đó Hồ Điệp cứng người, nàng tự hỏi: Hắn nói mình sao? Đang đuổi mình đi sao?

Thái độ, suy nghĩ của nàngđối với Hàn Phong liền thay đổi 180 độ: Coi hắn kìa, mặt lạnh lùng, không cảm xúc. Trai ngôn tình? Mới lần đầu tiên gặp là mất thiện cảm rồi!!!

Chỉ vì Hàn Phong nói bốn chữ đó, nàng đã quyết định liệt hắn vào “ Danh Sách Đen”, chủng loại thuộc hàng ‘ Nguy Hiểm Cần Phải Đề Phòng’ và cần phải ‘Tiêu Diệt Ngay Khi Có Thể’. Ỷ cứu nàng rồi muốn lên mặt à? Đưa nàng về đã rồi, giờ kêu nàng đi thì nàng đi? Nàng là con..con, con___ đó sao? ( Ý tỷ là con chó đó ạ! -_-!)

“ Này! Có cần đuổi ta đi như vậy không? Nói năng lịch sự một chút đi!!!!”. Bộ dạng vô tình và bất cần..Mẫu người nàng ghét nhất!!!

Đôi mắt lạnh lẽo nhìn nàng: “ Lịch sự? Vậy, cho hỏi cô nương cần gì nữa?”. Lần đầu, có người bảo ân nhân cứu mình mất lịch sự.

Nghe hắn hỏi vậy, nàng không khỏi vui mừng muốn nhảy ra khỏi trái đất tiến thẳng về vũ trụ. Thái độ và cách nhìn của nàng đối với hắn lại đột ngột thay đổi nhanh như là tên lửa.

“ Hì..hì..Ta đói quá! Ngươi có gì ăn không? Tại vì ta chỉ lo đi, mà chưa bỏ gì vào bụng cả!!!” Hồ Điệp làm khuôn mặt cún con nhìn hắn, chờ cho ăn. Nàng đã làm khuôn mặt này không biết bao nhiêu lần và bao nhiêu người bị nàng lừa tình.

Cứu người, rồi còn đem về nhà, giờ còn phải cho ăn? Khuôn mặt tuấn mỹ nhìn nàng có chút ngạc nhiên, vì khi nhìn thấy vẻ mặt tươi cười và cún con của nàng đang nhìn hắn. Đòi sát thủ cho mình ăn cơm sao?

Đôi mắt lạnh như băng nhìn nàng hỏi: “ Tại sao ta phải cho cô nương ăn?”.

Ánh mắt tràn đầy sự hy vọng của nàng lại trở thành vô vọng và nó bắt đầu phát hoả, núi lửa phun trào. Sao? Hắn hỏi nàng tại sao phải cho nàng ăn ư? Hơ hơ hơ..Trời ơi! Trên đời này, có người nào như hắn không? Người ta thường nói: ‘ Đã làm ân thì phải làm tới cùng’. Bộ hắn không biết điều này sao? Hắn là người từ sao hoả tới hay sao vậy?

Hồ Điệp nhìn HànPhong, bắt gặp ánh mặt lạnh lẽo đáng sợ của hắn ta. Ây da, thú dữ xẩy chuồng, không nên chọc, lỡ phát dại cắn bậy thì khổ. Hồ Điệp xoa xoa cái bụng, tự an ủi: Nhịn ăn đi, về nhà thì tha hồ mà ăn, đồ ăn ở đây không ngon!!! Ngộ độc thực phẩm..Chết!!!

Nàng đi lại lấy ba lô và chiếc túi mang vào định đi thì nàng dừng lại..Hình như, có vì sai sai, thiếu thiếu??? Viên ngọc? Rơi..rơi xuống dòng sông rồi. Nàng về bằng cách nào đây? Đi bằng máy bay, tàu vũ trụ hay niềm tin và hy vọng?

Hai tay vò vò cái đầu, miệng nàng lẩm bẩm: “ Xong rồi, hết rồi. Viên ngọc rơi xuống dòng sông rồi..hụ hụ..Sao ta về nhà đây? Hụ hụ...”. Hồ Điệp khóc la ầm ĩ lên, mà chẳng thấy nước mắt đâu.

Khóc rồi? Hắn đâu làm gì nàng? Hàn Phong ngồi đó nhìn nàng, mày kiếm cau lại giọng nhẹ lạnh: “ Này...”. Nàng vẫn khóc.

Nàng thầm nghĩ: Phải ở lại đây cả đời, tới chết cũng chết ở đây. Không ai bên cạnh, không ai chôn cất sau khi chết..hụ hụ..Nghĩ vậy, nàng vừa la, vừa khóc còn lớn hơn khi nãy nhưng nước mắt thì không thấy ra một giọt chỉ minh hoạ bằng âm thanh.

“ Hụ hụ hụ...Ta không muốn ở..ở..lại đây..ức..đâu! Hụ hụ hụ..” Nàng nhập tâm vô cùng, chuẩn diễn viên...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.