Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 6: Huynh đệ tương tàn



Mới tới đây cũng không quen biết ai chỉ gặp mỗi hắn, không biết đường xá, không biết người ở đây thế nào, không biết..Một đống không biết. Tên này có võ công..chắc cũng cao, chắc cũng có ít tiếng tăm trên giang hồ, võ lâm trong thiên hạ! He he..Cứ đánh cược với ngươi một phen, dù sao ở lại đây thế nào cũng chết, chết sớm còn hơn chết muộn! Thắng thì về, thua thì chết! Không sợ!!!

“ Nếu muốn giết thì giết đi! Ngươi giết ta xong..” Miệng cười gian: “ Nếu tin này truyền ra ngoài rằng ‘ Ngươi giết một người không biết võ công và lại là nữ nhân nữa chứ! Ta xem ngươi độn thổ trốn đi đâu để khỏi bị người đời khinh thường? Cho nên ngươi giúp..” Nàng định bảo hắn hãy giúp nàng tìm viên ngọc chưa nói hết thì..

“ Vậy ta hỏi ngươi, người nào biết ta đã giết ngươi ?” Nắm ly trà trong tay, trong một ngày mà hắn vừa bị chọc tức, vừa bị mắng chửi, còn giờ lại bị uy hiếp? Hừ..Thủ phạm đó không ai ngoài ‘Một nữ nhân nhỏ nhoi!’ Nếu nàng là kẻ thù thật sự của hắn thì dù là có hay không có võ công, dù là nữ nhân cũng đừng hòng sống.

Khoé miệng nàng giật giật, há mồm: “ Hả?” Toi rồi!!! Phần thắng tưởng nghiêng về nàng, vậy mà đến phút 89 hắn lại phản công làm cho tỉ số hoà 1-1. À, mà hình như đã là 2-1 rồi, nàng bị thất thế rồi, thua một trái. Có đá bù giờ không? Nếu có bù giờ..Nàng nhất định cố gắng gỡ lại một trái, hoặc hơn một trái càng tốt. ( Tỷ ấy nghĩ ‘ Y như bóng đá!’ -_-!)

Hàn Phong nhìn người nào đó, không biết trả lời câu hỏi của hắn như thế nào? Vẻ mặt lúng túng suy nghĩ, có chút rối rắm, tay thì gảy đầu, đi tới đi lui. Mặt hoang mang, lo lắng..

Miệng hắn tự dưng hơi cong lên, nhưng sau đó lại trở về trạng thái ban đầu, hắn cũng không nhận ra rằng hắn vừa mới nở nụ cười. Bưng ly trà lên uống, vẻ mặt hắn thì vô cùng đắc ý.

“ Chuyện này...” Ây da! Chết thiệt rồi. Nơi này vắng thế, chỉ có nàng và hắn, tìm đâu ra kẻ thứ ba chứ? Dù có ma cũng không dám ra gặp hắn nữa, nói chi đến người. Giờ hối hận quá, không muốn chết thì làm sao bây giờ??? Kích động quá lỡ dại rồi!!!

Một tên mặc bộ bạch y, lặng lẽ đứng cười sau căn nhà tranh. Không ngờ, vì một nữ nhân mà huynh ấy lại không có một chút đề phòng nào. Hắn đến đây đã lâu, vậy mà không bị phát hiện. Ha ha ha..Nhờ vậy mà nghe và thấy một chuyện hiếm có a!!! Kinh thiên động địa!!!

Tên mặc bạch y, lấy một cái khăn màu lam từ trong người ra, hắn che nửa khuôn mặt của hắn đi. Coi như nàng cũng nợ hắn một mạng!

Sau đó, hắn dùng khinh công bay ra khỏi chỗ ẩn nấp, đứng cạnh bờ hồ. Mắt hướng về căn nhà tranh bằng trúc ở giữa hồ. Miệng khẽ cong sau chiếc khăn che mặt.

Khi Hồ Điệp không biết làm sao tìm ra một người nữa, thì nghe thấy một giọng nam lạ truyền tới từ đằng xa: “ Ta đã nghe hết toàn bộ câu chuyện của các người rồi..Hắc hắc hắc..”.

Hồ Điệp quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói, nàng vui mừng quay đầu định bảo với tên kia: “ Ha ha..Ta..( đã có người làm chứng!)” Mắt nhìn xung quanh: “ Hả?...hắn đâu rồi?”

Nàng chạy ra, đứng trước cửa thì thấy tên hắc y nhân đang đuổi theo tên bạch y nhân. Biết vậy, thà té chết nàng cũng không muốn hắn cứu...Chết đuối tốt hơn!!!

Hồ Điệp thở dài: “ Tên này chán sống rồi, bị tảng băng di động kia đuổi theo thế nào cũng chết! Không ngờ, ngươi muốn cứu giúp ta mà cuối cùng ngươi phải chết! Haizz...”.

“ Sau khi thoát được, ta sẽ đốt ít tiền gửi xuống dưới cho ngươi. Coi như an ủi vong linh ngươi nơi chính suối.” Mà nếu như, hắn chết thật thì..éc..Tên khùng kia mà về, sẽ tới lượt mình đi hầu Diêm Vương. Nhân cơ hội hắn không ở đây..Hê hê hê..Mình trốn trước! Ha ha ha..

******

Khu rừng trúc..

Hàn Phong mặt lạnh lùng đứng ở bên dưới của khu rừng trúc rậm rạp, hắn đứng quay lưng lại với tên bạch y kia, trên người hắn không ngừng toả ra sát khí nghi ngút, làm cho người khác không dám lại gần. Khí thế cao ngất trời, thiên hạ có mấy người được như hắn.

Hai tay nắm hờ ra sau, môi đỏ khẽ mở: “ Ngươi dám đặt chân lên nhà ta, lại còn nghe lén ta nói chuyện?”

Tên bạch y nhân đứng trên ngọn trúc, cách một khoảng khá xa với Hàn Phong, tay cầm một cây sáo bạch ngọc: “ Tự ý đặt chân là sai. Nghe chuyện là tình cờ thôi.” Xem ra, không gặp mặt hai năm mà Nhị ca chẳng thay đổi gì mấy! Dẫn lạnh lùng như trước!!!

Hàn Phong nhàn nhạt hỏi: “ Ngươi không muốn sống?” Khinh công lẫn võ công của tên tiểu tử này tiến bộ lên không ít. Đã hai năm rồi không gặp, mà gặp lại vào tình cảnh này.

Bạch y nhân vừa cười, vừa hỏi: “ Ha ha..Định giết ta???”. Thấy tên kia im lặng, hắn mở miệng nói tiếp: “ Nếu chuyện ta đã thấy mà đồn ra giang hồ, rằng: Sát thủ Lãnh Hàn đem một nữ nhân về nhà thì sao đây ta? Lại còn bị vị nữ nhân đó làm cho tức giận! Ài, chuyện hiếm đây!!!”.

“ Ngươi dám?” Xem ra, không cho Tam đệ ngươi một bài học thì uổn phí một chuyến đi tới đây rồi. Không đợi tên kia lên tiếng, Hàn Phong tung một chưởng đánh về phía của tên bạch y nhân.

Một chưởng tuy không dùng lực quá nhiều, nhưng những cành cây, lá trúc rơi xuống như mưa. Tên bạch y vuốt ngực: Haiz..May mà mình tránh kịp, nếu không bị chính Nhị ca mình đánh chết rồi!

Tên bạch y nhanh chóng trả lại một chưởng kia, Hàn Phong né sang một bên. Quay mặt lại thì, tên bạch y đó bay mất. Nhị ca thật đáng sợ, không chơi nữa: “ Ta có việc phải đi rồi..”. Nói xong phi thân đi.

Định trốn sao? Đâu có dễ vậy. Hàn Phong đuổi theo đến giữa rừng trúc xanh mướt um tùm, hắn dừng lại, tứ phía không thấy người đâu.

Chỉ nghe tiếng hắn ta nói vang lên từ bốn phía, giọng nói trong trẻo: “ Việc Tam đệ thấy hôm nay, sẽ không nói ra với bất cứ ai. Nhị ca yên tâm!”. Rồi lại cười nói tiếp: “ Mau quay về, lo bảo vệ nữ nhân của huynh đi. Nghe nói Hắc Qủa Phụ hôm nay sẽ đến tìm huynh!”.

Nghe vậy, Hàn Phong mặt không chứa cảm xúc quay đầu bỏ đi. Nhưng trước khi đi, hắn dùng nội công bẻ một chiếc lá trúc nhỏ phóng về phía tên kia “ Vèo”, tốc độ bay của lá trúc rất nhanh. Nó trở thành một đoản đao nhỏ, một ám khí có tính sát thương khá cao.

Giọng nói lạnh lẽo đầy đe doạ: “ Đây là cảnh cáo. Lần sau, Tam đệ mà còn xen vào chuyện của Nhị ca, hoặc đem chuyện này nói với bất cứ ai thì Tam đệ ngươi đừng trách Nhị ca đây vô tình.”

Hàn Phong bỏ đi khá xa. Ngay sau đó, trong bụi trúc xanh um tùm phía xa xa, nam tử bạch y đã tháo khăn che mặt xuống từ từ bước ra, khuôn mặt tuấn tú, ngũ quan tinh tế .

Tay phải ôm cánh tay trái đang chảy vài giọt máu tươi vì bị lá trúc sát thương ngoài da. Miệng khẽ cong, nụ cười ai oán nói: “ Rõ ràng biết ta là Tam đệ của huynh hừm..mà huynh cũng ra tay, đúng là máu lạnh mà!”. Hắn cứ tưởng trốn như vậy Hàn Phong không biết, nhưng hắn đã lầm. Võ công của Nhị ca không thể xem thường.

Mắt nhìn vết thương trên tay, ống tay áo trắng tinh đã bị rách một đường, máu chảy thấm ra mấy lớp ống tay áo nhuộm màu đỏ tươi, bậm môi cắn răng: “ Ây da! Tay của ta..híc..Đau quá!!!”. Mắt nhìn hướng Hàn Phong đi, hắn nhăn mặt hít hà không ngừng.

Hắn ôm cánh tay, xoay người từ từ đi về theo hướng ra khỏi khu rừng trúc, thân ảnh hắn khuất dần sau những cây trúc mọc khắp nơi và ngổn ngang..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.