Đạo Mộ Bút Ký

Quyển 6 - Chương 44: Người trong đá



Trong chớp mắt vừa thấy còn tưởng đó là bóng của mình, giật thót một cái, lại phát hiện bóng đen kia không hề di động theo mình.

Ba người chúng tôi như tiến vào trong khe nứt, nhìn bóng người giữa ngọc mạch kia, đứng cũng không thẳng được.

“Đó là cái quỷ gì vậy? Tôi nhẹ giọng hỏi.

“Có trời biết!” Bàn Tử cũng dùng giọng điệu đó đáp lại, ngừng một lát, “hình như… Hình như là người?”

“Sao có thể là người được? Nếu là người, hắn sao có thể chui vào trong vách đá này chứ?” tôi vặn lại.

Bàn Tử nhìn tôi một cái, run rẩy hỏi:” cậu từng nghe người ta kể lại truyền thuyết cá trong đá chưa?”

Anh ta vừa nói xong, toàn thân tôi bất giác nổi gai ốc.

Thạch trung ngư (cá trong đá) là một truyền thuyết ma quái có từ thời ngày xưa, kể về có một tảng đá nguyên vẹn sau khi bị người ta phá ra, phát hiện bên trong rỗng, chẳng những có nước, mà trong nước lại còn có một con cá vẫn còn sống nữa.

Không ai biết con cá này làm sao đi vào trong tảng đá đó được, cúng không ai biết sao nó có thể sống sót, trong tảng đá nào có thức ăn.

Hiện tượng đó được xem như là do thần linh tạo ra, trong đá có cá, nếu không phải từ bên ngoài bơi vào, thì chính là do bản thân tảng đá sinh ra. Tương truyền là ai ăn được con cá đó có thể trường sinh bất lão, nhưng cũng có người nói ăn nó lập tức sẽ mất mạng.

Truyền thuyết trong đá có cá được lưu truyền rộng rãi, nơi nào cũng có, dường như không phải là chuyện hư cấu, Bàn Tử giờ đột nhiên nhắc tới nó, tôi hiểu anh ta muốn ám chỉ điều gì. Nhưng cũng biết là thực sự thì không thể dùng cách đó để lý giái chuyện này.

“Không thể nào đâu.” tôi nói.

“Nếu trong đá có thể có cá thì tại sao không thể có người chứ?”

Tôi hít một ngụm khí lạnh, nhìn cái bóng người trong vách đá kia, vẫn lắc đầu, “không thể nào, đây nhất định chỉ là bóng đen giống hình người thôi.”

“Có đúng hay không, tiếp tục hắt nước là biết. Những chữ viết trên mặt đất kia, nói thứ này không chỉ có một.” Bàn Tử nói.

Chúng tôi lập tức tiến hành tiếp, rất nhanh sau đó đem vách đá bốn phía té đầy nước.

Trên những vách tường bị thấm nước, tôi kinh người phát hiện ra trong đá chung quanh đây có rất nhiều bóng người ẩn hiện, với đủ mọi động tác khác nhau.

Trong vách đá, nhìn như chỗ nào cũng có người.

Đếm qua một lượt thấy số lượng cũng gần giống như được ghi lại trên mặt đất.

“Thực sự đây là quỷ!” Bàn Tử lại ngồi xuống, “thảo nào phải để Lôi bí thư ra tay, con mẹ nó chứ, chuyện quái gì đây?”

“Chẳng lẽ là thai Côn Luân?” tôi nhớ tới trước đây từng nghe qua hoàn cảnh này, chẳng lẽ đây là một bảo huyệt ( có long mạch chạy qua), cẩm thạch ở đây có khả năng hóa thành người?

Bàn Tử lắc đầu:” thai Côn Luân rốt cuộc cũng chỉ là truyền thuyết, hơn nữa nghe nói phải là núi vô cùng lớn, nhìn bóng dáng quỷ dị thế này, tôi thấy chẳng phải cái gì hay ho, hơn nữa …” anh ta nhìn về phía giá sắt bên kia, ” tôi vừa rồi chắc đã đoán nhầm, cậu xem động tác của những cái bóng kia, có phải rất giống những tượng sắt này không?”

Tôi kinh ngạc không thốt lên lời, tiếp theo Bàn Tử tái mặt nói:” tôi biết chuyện này thực kinh khủng, có điều tôi thấy những công cụ nơi này đều là đồ đúc, bỗng nhiên lại nghĩ tới khả năng đó.”

Tôi nhìn những bóng người kia, “ý anh là, những tượng sắt kia không phải phương tiện chuyên chở mà dùng để niêm phong những bóng đen này khi họ đào ra ư?

“Chỉ sợ là không đơn giản như vậy.” Bàn Tử  cải chính, “những tượng sắt này chắc đã qua xử lý, có thể là trên mặt đá người ta khoan một cái lỗ rồi từ bên ngoài đổ sắt nóng vào trong, khiến cho người bên trong đông lại thành một khối rồi đập đá mang ra.”

Tôi nghĩ trong tầng hầm ở nhà cổ có vô số những tượng sắt này, cả người nhất loạt nổi da gà, nếu như thế thật thì nơi này chẳng biết phải đào ra được bao nhiêu thứ như vậy? Bật cười nói:” đây chỉ là suy đoán của chúng ta mà thôi.”

Bàn Tử sắc mặt vẫn tái nhợt, rõ ràng cũng cảm thấy suy nghĩ của mình thực kinh khủng, lại nói:” kỳ thật có một cách là đập tảng đá này ra, xem hình dáng bên trong kia thực ra là cái gì.” nói rồi chỉ chỉ về một cái chùy đá.

Tôi vuốt bề mặt đá, vô cùng dày, không phải dễ mà có thể đánh nứt nó được. Chợt nhớ tới trước kia có cái truyền thuyết trấn yêu, cổ nhân chẳng phải thường nói là, ông trời trấn yêu thường đem yêu quái yểm vào dưới chân núi sao?

Chết cmnr! Chẳng lẽ những cái bóng đen này chính là yêu quái?

Nếu như vậy, bọn họ mà thả chúng nó ra, chắc chắn chỉ còn đường chết?

Tôi vô cùng tò mò, nhưng cũng rất sợ hãi, đồng thời lắc đầu:” trước kia công nhân dùng cách vô cùng hao tổn công sức để xử lý, rõ ràng là những bóng người này khiến cho người ta thấy sợ hãi và coi như là điềm xấu, thậm chí vô cùng nguy hiểm, nhưng nó vẫn tuyệt đối bất động.”

Bàn Tử nghe tôi nói vậy, quay đầu nhìn Muộn Du Bình, tính trưng cầu dân ý.

Muộn Du Bình vẫn dán mắt nhìn chắm chắm những bóng đen kia, không trả lời anh ta, sau mới nhìn chúng tôi nói:” chúng ta và những bóng đen kia, … Thực ra là giống nhau.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.