Đạo Mộ Bút Ký

Quyển 8 - Chương 10



Ngồi trong xe toàn thân tôi mệt rũ đi, nghĩ lại hết thảy sự vừa qua, tôi gần như không nhớ nổi đã có những chuyện gì xảy ra.

Có điều nhìn nét mặt Tiểu Hoa thì có vẻ chuyện này thành công rồi.

Trên xe Tiểu Hoa nói cho tôi biết ngay từ đầu, hắn biết bên tôi chắc chắn sẽ có vấn đề, cho nên trong toàn bộ kế hoạch bên tôi chỉ là một phần nhỏ, mục đích là đem toàn bộ người kéo tới quán trà này, sau đó hai thủ hạ của hắn ở bên kia đợi lệnh, một trong hai người đó cũng đeo mặt nạ chú Ba.

Nếu như Vương Bát Khâu không làm khó dễ, bên tôi diễn trọn vở kịch thì không vấn đề gì, còn một khi bên tôi nảy sinh biến cố, bị người vạch mặt hoặc bị Vương Bát Khâu chống đối, hắn sẽ thực hành kế hoạch sau.

Phan Tử vừa gục, hắn biết sẽ có chuyện, đã làm xong hết chuẩn bị quả nhiên ngay sau thì Vương Bát Khâu cũng kéo quân tới. Rõ ràng tên đó đã sớm mai phục bốn phía, Tiểu Hoa lập tức gửi tin nhắn cho thủ hạ, tiếp theo chính là cảnh tượng vừa rồi diễn ra.

Tôi nói:” vậy quả thực rất mạo hiểm, nếu thủ hạ kia gửi tin nhắn chậm vài phút thôi, hẳn là chúng ta sẽ chết.”

Tiểu Hoa đáp:” chuyện này phần lớn dựa vào vận khí không thì khó mà làm được.” Nói xong hắn đưa tôi xem điện thoại di động, màn hình còn hiển thị một đoạn tin: Lục gia, Tam Gia dẫn theo người tới cửa hàng chúng ta, làm sao bây giờ?”

“Thủ hạ đắc lực nhất của lão Lục, hôm qua đi hát karaoke với tôi không biết di động của hắn đã bị đánh tráo.” Tiểu Hoa nói, “đáng tiếc là loại tiểu xảo nho nhỏ này lần nào dùng cũng thành công.”

Tôi thầm cười khổ, không biết nên nói gì cho phải bây giờ, có điều buổi sáng gian nan nhất trong đời tôi xem như cũng trôi qua rồi.

Mặt nạ dán vô cùng khớp, trong xe tôi rút hơn nửa bao thuốc lá mới có thể từ từ bình tĩnh được, sau mới hỏi bọn họ giờ trở về phải làm sao.

Tiểu Hoa nói:” hiện tại chưa biết được, nhưng ít nhất chuyện Tam Gia trở về đã trở thành sự thật. Uy danh ở Trường Sa của chú Ba cậu lan rộng trong mấy chục năm nay, chúng ta vừa ầm ĩ một trận như vậy, thêm chuyện Phan Tử, khí thế giờ đã hoàn toàn khác rồi.”

“Tôi vẫn cảm thấy ảo lắm, sĩ khí đã suy bại, chỉ cần nhắc tới là có thể vùng dậy được sao?”

“Ví dụ thế này, giờ có rất nhiều thủ hạ mới là vì nghe danh Tam Gia mà gia nhập. Những người này đều tôn sùng Tam Gia như thần như thánh, chỉ cần Phan Tử nói thay Tam Gia làm vài chuyện, bọn họ có chết cũng đồng ý, nhưng điều kiện tiên quyết là Phan Tử phải đại diện cho Tam Gia. Như vậy bọn họ cảm thấy thay Phan Tử hành động là sẽ có thể bước vào địa bàn của Tam Gia, là được Tam Gia chỉ điểm.” Tiểu Hoa nói, ” đó chính là điểm khác biệt. Những người này số lượng không nhỏ, chỉ dựa vào một mình Phan Tử kêu gọi thì không ăn thua.”

Tôi gật đầu, quả thực rất có lý. Tiểu Hoa tiếp tục nói:” vừa rồi trong những người đó, chắc chắn phần lớn đều là người do Phan Tử trực tiếp gọi tới, Vương Bát Khâu và gã buôn cá kia là một mối bận tâm, có điều gì thì gì cũng phải đối mặt.”

Tôi hỏi tình hình Phan Tử, Tiểu Hoa nói :”cậu sẽ sớm gặp anh ấy thôi, anh ấy sẽ xuất viện.”

“Xuất viện, vì sao lại xuất viện?” tôi hỏi, “con mẹ nó, anh ta không muốn sống nữa sao!”

“Buổi tối hôm nay rất quan trọng”, Tiểu Hoa đáp:” chúng ta vừa mới đạt được “thành quả”, cần phải có một người “thực hiện”, Phan Tử bắt buộc phải ra mặt, xác định rốt cuộc là có bao nhiêu thủ hạ bên phe ta, sau đó từ nửa đêm tới sáng, phải diệt trừ tận gốc Vương Bát Khâu cùng lão Lục.”

Trong lòng tôi cả kinh:” là ý gì chứ?”

“Có điều chuyện đêm nay tất cả đều là quy định của Tam Gia, Vương Bát Khâu hiểu rõ, cũng sẽ không khoanh tay chịu chết.” Tiểu Hoa nói xong liền dõi mắt lên trời:

“Nếu đêm nay mưa cũng là lúc máu đổ.”

Tôi nhìn hắn, bất an nói:” nói gì kinh vậy, cậu nói thất bại cũng chẳng tới mức áp lực như vậy, chẳng lẽ không làm khác được sao?”

Tiểu Hoa cười cười:” câu nói vừa rồi là của ông nội tôi, mẹ tôi thuật lại cho tôi nghe. Khi tôi nghe được câu đó lần đầu là lúc mới được mười bảy tuổi.” Nói xong lại thở dài, ” những áp lực đó, nói rồi sẽ không còn nữa.”

Tôi nhíu mày, cảm thấy thực sợ hãi. Tôi chưa từng nghĩ lại có chuyện như vậy phát sinh, hỏi:” nhất định phải làm vậy sao? Hay là chúng ta gọi điện nặc danh báo cảnh sát tới xử lý hắn?”

“Thiên Chân đúng là ngoại hiệu hợp với cậu lắm.” Tiểu Hoa nói, “nếu như tôi là chú Ba của cậu, chắc tôi sẽ phải tìm cách để cậu tiếp tục thiên chân một thời gian dài nữa, đáng tiếc là tôi không phải. Tiểu Tam Gia à, đối mặt với sự thật đi, đây là do chính cậu chọn lựa mà.”

Tôi lặng đi không nói gì, nhìn Trường Sa bên ngoài kia, lại nhớ tới những lời giống như vậy Phan Tử từng nói với tôi. Đây đúng là lựa chọn của tôi.

Quay lại quán trọ nhỏ tối hôm qua ở, tôi lấy hết hành lý, mang tới “nhà khách” của Tiểu Hoa ở Trường Sa, nơi này so với tòa nhà ở Tứ Xuyên thì kém nhiều, rõ ràng là mới được sửa sang lại, hẳn là khi hắn làm giàu lên mới xây cái trạm trung chuyển này. Có người nói đầu bếp trong căng tin kia từng làm trong quán Sử Tử Lâu ở Thành Đô, người đó làm cho chúng tôi ba món ăn rất đẹp mắt vào bữa sáng.

Chúng tôi về đến phòng, lúc ăn cơm tôi có hỏi chuyện buổi tối lúc nào thì bắt đầu. Tiểu Hoa chỉ cười mà không nói, tay liên tục chuốc rượu tôi.

Tôi không biết đó ra loại rượu gì, đoán là có thể làm từ đậu xanh rang, là cái loại rượu trước đây thổ phu tử thường mang theo trong máng đựng nước, trộn thêm một chút đường và dược liệu mà thành. Rượu này lúc uống hơi cay cay, cảm giác có mùi đỗ xay thoang thoảng, nhưng sau mấy chén tôi chẳng thấy say, cũng chẳng biết mình mơ mơ màng màng lúc nào nữa.

Khi tỉnh lại đã là buổi sáng hôm sau, tôi thấy Tiểu Hoa và Phan Tử đang nằm trên ghế xa lon trong phòng tôi, trên người bọn họ đầy vết máu, hai người ngủ rất say. Tôi nhìn ra ánh nắng chiếu bên ngoài cửa sổ, chỉ biết là hết thảy đều đã kết thúc rồi.

Tôi cũng hiểu ý mà không hỏi tới chi tiết chuyện đêm hôm qua, chỉ biết là có bảy đầu lĩnh trong địa bàn đứng về phía tôi, thủ hạ Vương Bát Khâu cũng gã buôn cá đều là lũ ô hợp, bản thân bọn chúng chỉ giỏi kinh doạnh không quen bắn giết, kết quả không đề cập gì nhiều. Phan Tử thu được tiền hàng từ những đầu lĩnh thiếu nợ, tổng tộng ít hơn mười triệu, tiếp theo nhanh chóng chỉnh đốn lại tổng thể Trường Sa. Tôi trong thời gian này giống như một vật trang trí, đâu đâu cũng thấy cái mặt bé nhỏ của tôi ló vào.

Tới khi tôi rời Trường Sa bay tới Hàng Châu, tổng cộng đã có hơn bốn mươi thủ hạ, tuy rằng phần lớn là người mới, nhưng dưới sự chỉ đạo của Phan Tử, tất cả những xung đột mối hàng ở Trường Sa này đã được ổn định lại.

Đến tận lúc này, coi như là cửa ải khó khăn đầu tiên đã trôi qua, khi trở lại Hàng Châu, không còn gió tanh mưa máu như ở Trường Sa, chỉ có phong hoa tuyết nguyệt cũng đủ rồi. Trong khoảng thời gian đó, Phan Tử ở lại Trường Sa chuẩn bị đội ngũ cho tôi, lợi dụng danh tiếng chú Ba để gắp lạt ma cũng không tới nỗi tệ, mà tôi lại phải ở Hàng Châu xử lý công việc của chú Ba ứ đọng lại thời gian qua. Đồng thời lại cố gắng bắt chước chú Ba một cách có hệ thống hơn, bao gồm cả thanh âm giọng điệu.

Nhìn qua thì rất khó, Tiểu Hoa dạy cho tôi một ít kỹ xảo, mục đích trước tiên vẫn là nghĩ cách cứu người ở Ba Nãi,  ít nhất có thể đại khái làm cho thanh âm chú Ba không đột nhiên cao vút lên.

Sau khi Tiểu Hoa trở vì Bắc Kinh, tiếp tục giằng co với người của Hoắc gia, kéo dài thời gian cho tới khi đội ngũ bên Phan Tử xuất phát mới thôi.

Toàn bộ kế hoạch chúng tôi chỉ dùng hết năm ngày, trong lòng tôi vẫn thầm cầu nguyện, Muộn Du Bình và Bàn Tử bọn họ có thể kiên trì, nhất định phải được cho tới khi chúng tôi tới cứu!

Những chuyện lôi thôi khác không cần nhắc tới, năm ngày sau tôi, Tiểu Hoa, Phan Tử từ Hàng Châu, Bắc Kinh, Trường Sa, đội ngũ từ ba hướng tập trung đáp máy bay tới Quảng Tây gặp mặt. Vừa tới sân bay, tôi liền thấy Phan Tử dẫn theo hơn hai mươi người chậm rãi tiến tới, bọn họ trông như một đoàn khách du lịch. Phan Tử cầm một lá cờ nhỏ, trên có viết “Trung Thanh lữ”, anh ấy cầm điện thoại hướng về phía tôi cười cười.

Quả nhiên là Phan Tử có đánh cũng không chết được, năm ngày qua vết thương của anh ấy chắc chưa thể lành được, nhưng nhìn khí sắc đã hoàn toàn khác, tóc cũng nhuộm thành đen. Tiểu Hoa bên kia chỉ đem theo Tú Tú, hai người nhìn như một đôi tình nhân trẻ vậy.

Tôi đi một mình mặc trang phục thường ngày của chú Ba, bỗng nhiên có một cảm giác cô độc, những người này bước tới trước mặt tôi, Phan Tử liền nói với người phía sau:” chào Tam Gia.”

“Tam Gia!”

Tất cả những người phía sau đồng thanh hô lên, tôi gật đầu, cố gắng không thốt ra lời nào, Phan Tử đi trước dẫn đường.

Chúng tôi lên mấy chiếc xe tải nhỏ tương đối cũ kỹ, tôi và Phan Tử, Tiểu Hoa ngồi trong chiếc xe đầu tiên. Dọc đường Phan Tử giới thiệu hết một lượt những người có mặt trong xe sau với tôi.

Tôi nghe vô cùng chăm chú. Bản thân tôi biết những khâu này bình thường là do chú Ba làm, giờ tôi chính là chú Ba, khi không có Phan Tử ở cạnh thì bọn họ sẽ nghe lời tôi, rất nhiều quyết sách tôi đưa ra sẽ ảnh hưởng tới sinh tử của đoàn người phía sau này. Tôi không thể cứ ngây ngô như trước được, cố gắng ghi lòng tạc dạ những điều đó.

“Bảy giờ nữa chúng ta sẽ tới Ba Nãi, tôi đã gọi điện báo cho A Quý ra đón, sau đó chúng ta sẽ lập tức tiến vào núi, có điều hiện giờ có đôi chút phiền toái, mọi người phải chú ý một chút, đặc biệt là Tam Gia.” Phan Tử nói.

“Là chuyện gì?” tôi hỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.