Đảo Môi Tiểu Bảo Bối Nhi

Chương 17





Bảo Bối nhi thân mình trắng nõn dưới hoan ái kịch liệt mà nhuộm thành một đóa hồng sắc mê người , cái miệng nhỏ nhắn đỏ au chỉ có thể cố sức phun ra một thanh âm rên rỉ, thân thể bất lực tựa vào Long Nghị Vân hơi hơi run rẩy, vẻ phong tình mị hoặc này của Bảo Bối nhi làm cho Long Nghị Vân  thoáng chốc điên cuồng, lập tức một cái mạnh mẽ liền xỏ xuyên qua, Bảo Bối nhi thất thanh thét lên chói tai, vách tường thịt đang gắt gao bao vây lấy Long Nghị Vân không chịu được mà run rẩy co rút lại, cứ như hé ra cái miệng nhỏ nhắn ở dưới mặt làm hắn liều mạng hút cắn, Long Nghị Vân gầm nhẹ, theo thanh âm thỏa mãn của Bảo Bối nhi cùng nhau phóng thích ra, nháy mắt gục xuống trên người cậu, đem gương mặt mồ hôi đầm đìa tựa vào bên cổ Bảo Bối nhi mà thở gấp.

Long Nghị Vân thỏa mãn nhìn Bảo Bối nhi sau khi tình cảm mãnh liệt phóng thích liền mềm nhũn ở trong lòng, khóe miệng gợi lên một nét thoáng hiện tươi cười đắc ý của nam giới , trên thân mình trắng noản của Bảo Bối nhi che kín những ngân tử hồng hồng , những điều này là căn cứ xác thực xác minh Bảo Bối nhi đã thuộc về mình .

Qua một lúc lâu Long Nghị Vân mới không tình nguyện từ trong cơ thể ấm áp của Bảo Bối nhi rời khỏi, tuy rằng mình vẫn còn có thể lực, thế nhưng Bảo Bối nhi vẫn là lần đầu tiên, không cần làm lụng vất vả thì tốt hơn. Phân thân vừa rút khỏi người, Long Nghị Vân khẽ nhíu mi, từ huyệt nộn của An nhi chảy ra bạch dịch có lẫn một ít tơ máu, xem ra, vẫn làm bị thương tới nhóc.

Ôn nhu nhẹ nhàng phủ áo ngủ bằng gấm lên người Bảo Bối nhi, Long Nghị Vân tùy ý phi kiện ngoại bào, xuống giường đi ra gian ngoài, thấp giọng :“Tiến vào!”

Một hắc y thị vệ xuất hiện ở trước mặt Long Nghị Vân , thị vệ này vốn là thủ vệ của Long Nghị Vân , chính là đây là lần đầu tiên bị Vương gia gọi đến giữa đêm khuya , làm cho thị vệ này thực ngạc nhiên,“Có thuộc hạ.” kinh ngạc ở trong mắt hắn liền biểu hiện ra ngoài.

“Đi gọi hai người làm mộc dũng nước ấm, còn có, thông tri cho mọi người, ngày mai nghỉ ngơi, không chạy đi.” Long Nghị Vân khống chế không nổi vẻ mặt thoả mãn .

Thị vệ này là người đã theo Long Nghị Vân từ rất lâu , trong vương phủ mỗi người đều biết ông chủ đem Bình An nhi tiểu thiếu gia xem như tâm can bảo bối, hôm nay xem cái bộ dạng này chỉ sợ là đã hạ thủ , ha ha, trước khi đi trong vương phủ mỗi người đều cược xem lần này xuất hành Vương gia có thể xuống tay  hay không, xem ra ván bài này mình đã thắng a, một ăn tám nha! Ha ha ha ha!

Long Nghị Vân mặc kệ thị vệ đang mang trong lòng kế hoạch nham hiểm cười trộm, quay trở về xem Bảo Bối nhi đang ngủ , lại trộm hôn nhẹ lên má nhóc, Bảo Bối nhi thật sự là làm cho hắn nhìn cả trăm lần cũng không chán a!

Nước ấm được mang lên, Long Nghị Vân ôm lấy Bảo Bối nhi còn mê man bước vào bồn tắm, Bảo Bối nhi tựa hồ là đang ngủ lại cảm giác được không khoẻ, ân một tiếng, hơi hơi mở ra mắt, Long Nghị Vân dỗ dành nói:“Ngoan, ngủ tiếp đi, Vân ca giúp ngươi gột rửa.”

Từ lần trước nghe Như Ý nói hưu nói vượn , Long Nghị Vân đã hiểu được phương diện ‘tri thức bần cùng’ là cái gì, vì hạnh phúc của mình cùng tiểu Bảo Bối nhi , Long Nghị Vân đặc biệt đi tới ngăn tủ sách của Như Ý tìm tòi một phen, quả nhiên tìm được [ Long Dương Thập Bát Thức ],[ Ngự Nam Bí Thuật ] cùng với một ít  *** thư linh tinh, tuy rằng ở chỗ của Như Ý cũng còn có rất nhiều [ Tố Nữ Kinh ] linh tinh nhưng hắn cũng chưa chú ý tới. Đem mấy quyển sách này cẩn thận nghiên cứu, Long Nghị Vân mới biết được một ít vấn đề nhất định phải chú ý, tỷ như nói hiện tại, hắn phải đem thân mình tiểu Quai làm sạch để ngừa nhóc ngày mai lại bị tiêu chảy.

Nhẹ nhàng đem ngón tay tham tiến vào nụ hoa đã muốn khép kín , làm cho chất lỏng màu trắng hồng bên trong chảy ra, cẩn thận lộng sạch sẽ bên trong Bảo Bối nhi , Long Nghị Vân đem Bảo Bối nhi ôm ra nhẹ nhàng lau khô, tùy tiện lau nước trên người mình , lại đi ra bọc hành  lý tìm thuốc mỡ tinh tế thoa lên huyệt đồ hơi hơi sưng đỏ kia, tiếp theo lấy tuyết cơ phù dung cao thoa lên mỗi một chỗ dấu hôn xanh tím . Làm xong hết thảy, Long Nghị Vân mới thoáng nhẹ nhàng thở ra, ôm lấy Bảo Bối nhi thoả mãn ngủ.

………

Từ trong giấc ngủ mơ màng ngọt ngào mà nặng trĩu trợn mắt tỉnh lại, Bảo Bối nhi khẽ xoay người.

“A! Ngô! Ôi!” Bảo Bối nhi nhanh chóng nhíu mi, liên tục phun ra mấy thanh âm đan xen. Khuôn mặt khéo léo vì đau mà nhăn lại tựa như cái bánh bao, như thế nào chỉ mới thoáng giật giật thân mình thế nhưng cả người không một chỗ nào không đau nhức, nhất là thắt lưng ……

“Vân ca!” Bảo Bối nhi nhớ lại chuyện tối ngày hôm qua, mặc dù không thập phần hiểu được sao lại thế này, nhưng là chính mình hiện tại rất đau nhức, không cần nghĩ cũng biết đầu sỏ gây nên là ai!

“Bảo Bối nhi!” Thanh âm của một người không hề nghĩ tới vang lên bên tai Bảo Bối nhi .

“Nhị ca! Ngươi như thế nào ở trong này?!” Bảo Bối nhi thập phần ngạc nhiên, quả nhiên người đi vào là công tử văn nhã phong lưu phóng khoáng Thạch gia lão Nhị Thạch Kinh Thiên.

Phía sau đi vào là vẻ mặt thần tình không vui của Long Nghị Vân,“Hắn gây họa đương nhiên là phải bù lại !” Kỳ quái?! Vì cái gì mỗi lần vào thời điểm hắn cùng Bảo Bối nhi ngọt ngào mật mật đều có người của Thạch gia đến sát phong cảnh?! Đã là lần thứ ba a!!! Chẳng lẽ không thể để hắn vào sáng sớm của đêm đầu tiên nói với tiểu Quai lời ngon tiếng ngọt, thề non hẹn biển sao, vì cái gì mỗi lần đều có người đến quấy rối?

“Gây rắc rối?” Bảo Bối nhi tạm thời quên chuyện của mình, kích động ôm lấy mền ngồi xuống, vốn là đau “Ôi” Một tiếng, lại vội vàng ngạc nhiên hỏi,“Nhị ca, ngươi gây ra họa gì rồi?!”

Thạch Kinh Thiên quét mắt sang Long Nghị Vân đang vui sướng khi người gặp họa một cái,“Hừ, cười ta? Trước nhìn xem tình hình của chính ngươi rồi nói sau! Đem Bảo Bối nhi ăn sạch, ngươi nghĩ rằng ta và đại ca có thể dễ dàng buông tha ngươi?!” Bản thân hắn vốn là tay già đời vừa nhìn sang Bảo Bối nhi môi anh đào thâm tím, trên vai lộ ra dấu hôn, bộ dáng kiều mỵ vừa mới bị mưa móc làm dịu qua, liền lập tức biết sao lại thế này .

Long Nghị Vân ngồi vào bên giường đem mền kéo lên bao lại bả vai Bảo Bối nhi, khinh thường nói:“Ta?! Ta làm ta nhận, Thạch Phá Thiên muốn chém giết hay muốn róc thịt ta không ý kiến khác, so với kẻ sau khi ăn sạch sẽ lại không muốn nhận nợ thật là tốt hơn đi?! Còn gạt người ta tùy tiện lấy đồ dụ dỗ, tín vật bị lấy nhầm mới đến truy tìm, hừ! Báo ứng!”

Bảo Bối nhi vừa nghe, trí não thông minh lập tức nghĩ tới lời Cung Thiên Lãng, khuôn mặt nhỏ nhắn giãn ra:“Nhị ca! Ngươi sao có thể gạt người ta?!” Lập tức lại quay sang chính mình,“Vân ca, ngươi cùng Nhị ca đều làm giống nhau! Có phải cũng lừa ta hay không?!” trên khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện một nét bi thương .

“Không phải!” Long Nghị Vân thấy Bảo Bối nhi thương tâm, lập tức đau lòng phân trần,“Tiểu Quai, Vân ca có lúc nào lừa gạt ngươi! Vân ca là thích ngươi mới ôm ngươi, cùng Nhị ca ngươi cái thứ không có tiết tháo này như thế nào giống nhau?! Hơn nữa, trước khi đi đại ca ngươi cũng đã ngầm đồng ý , ta tuyệt đối sẽ không phụ ngươi!”

Bảo Bối nhi nghe xong lời này vừa sắp chuyển sang vui mừng thì chợt nghe Thạch Kinh Thiên cứ thế ngồi xuống cười lạnh nói:“Hừ! Nói so với xướng (hát) thật dễ nghe! Bảo Bối nhi, Nhị ca nói cho ngươi nghe, nếu vừa nghe nam nhân nói ra những lời này mà ngươi đã tin tưởng thì rất ngu xuẩn , lời này, Nhị ca ngươi đây tuy chưa nói qua một vạn lần, nhưng phỏng chừng cũng có tám nghìn !”

Vừa nghe lời này, Bảo Bối nhi ngẫm lại cũng rất có lí, Nhị ca ở phương diện này có thể nói là thủ lĩnh, nếu hắn nói như vậy, vậy, vậy……“Ô…… Vân ca thối, ngươi gạt ta! Ô…… Ta về sau không để ý tới ngươi nữa!” Thân mình đau quá, Vân ca nhất định là không thương mới đem mình biến thành như vậy!

“Bảo Bối nhi!” Long Nghị Vân thấy Bảo Bối nhi đô cao cái miệng nhỏ nhắn , giận dỗi xoay người sang chỗ khác, cả đầu lẫn mặt đều tiến vào trong chăn, lập tức chạy qua ôn nhu dỗ dành , bên cạnh lại có một Thạch Kinh Thiên chỉ e thiên hạ bất loạn ngồi tiếp tục châm chọc, Long Nghị Vân liều mạng phá vòng vây  khuyên can mãi Bảo Bối nhi vẫn tiếp tục giấu mặt ở trong .

Vốn hai người đang hảo hảo lại bị phá thành như vậy, Long Nghị Vân gần như phát hoả, lại nghĩ đến tương lai Nhị cữu ca này vẫn là đắc tội không được, cũng không tiếp tục để ý đến gã, nói khẽ với Bảo Bối nhi đang chôn trong chăn :“Ngoan, thân mình có khỏe không? Đứng lên mặc quần áo đi!”

Vừa nghe lời này, Bảo Bối nhi lúc này mới nhớ tới bản thân vẫn còn trần trụi bên trong chăn, chỉ cảm thấy “Oanh” một tiếng, từ đầu đến chân đều đốt thành màu đỏ. Tuy rằng trước đây vẫn để Long Nghị Vân giúp đỡ tắm rửa mặc quần áo , chính là trải qua chuyện tối hôm qua, hiện tại loại tình huống này làm cho hắn cảm thấy há lệ quẫn bách.

“Ngô…… Các ngươi……” Bảo Bối nhi nằm giữa cái đống áo ngủ bằng gấm nói chuyện, thanh âm cách trong chăn truyền tới, mơ mơ hồ hồ nghe không rõ ràng lắm, Long Nghị Vân mò qua ,“Tiểu Quai, ngươi nói cái gì?” Nhẹ nhàng vạch trần một góc chăn, chứng kiến cái lỗ tai của Bảo Bối nhi lộ ra đều là một mảnh đỏ bừng .“Ngoan, mau bỏ chăn ra, nhìn ngươi sắp bị luộc chín rồi!”

Bảo Bối nhi không thể nhịn được nữa, lộ đầu ra khỏi chăn, lớn tiếng hướng Long Nghị Vân kêu lên,“Mau đi ra !”

Thạch Kinh Thiên cười nói:“Đúng vậy đúng vậy! Bảo Bối nhi nói ngươi rất phiền , mau cút đi ra ngoài a!”

“Bảo Bối nhi! Ngươi chán ghét Vân ca sao?” Long Nghị Vân đem tư thế ủy khuất tranh thủ đồng tình, khỏi nghĩ cũng biết là người này châm ngòi ly gián, Bảo Bối nhi như thế nào có thể chán ghét mình!

Bảo Bối nhi nhìn nhìn Nhị ca vui sướng khi người gặp họa ,lại chuyển hướng tới vẻ mặt cùng một bộ dáng bi thương của Long Nghị Vân, nâng miệng vô lực nói:“Hai người các ngươi đều đi ra ngoài!” Vì cái gì không thể để cái thần kinh mảnh khảnh của hắn nghỉ ngơi một chút , da mặt mình vốn có hơi mỏng , hai cái tên mặt dạn mày dày thần kinh thô này không thể không phiền hắn được sao?

Hai người chứng kiến bộ một dáng buồn bực của Bảo Bối nhi , ánh mắt trao đổi một chút, Thạch Kinh Thiên nói:“Vậy Bảo Bối nhi của huynh hảo hảo nghỉ ngơi a! Có chuyện gì còn có Nhị ca làm chỗ dựa cho ngươi !” Đi đến trước cửa,“Họ Long , còn không mau đi!”

Long Nghị Vân luyến tiếc nhìn nhìn Bảo Bối nhi,“Ngoan, Vân ca không phiền ngươi, ngươi muốn cái gì cứ kêu một tiếng, ta phái người ở bên ngoài coi chừng dùm.” Trước tiên nên đi ra ngoài tốt hơn, miễn cho đem Bảo Bối nhi chọc tức.

Hai tên ôn thần đồng loạt xuất môn, Bảo Bối nhi “Phanh” một tiếng ngồi lại trên giường, trời ạ! Hắn như thế nào xui xẻo như vậy! Như thế nào ở thời điểm kỳ quái này đụng tới Nhị ca?!“A! Đau quá!” Bảo Bối nhi vừa động liền động đến miệng vết thương, đành phải chậm rãi xoay người nằm nghiêng,“Không biết vì cái gì đau như vậy! Nhất định là Vân ca làm không đúng, hừ! Không để ý tới hắn nữa! Làm cho nhân gia đau như vậy .”

Nghỉ ngơi trong chốc lát, cảm thấy được mông đã bớt bớt đau , Bảo Bối nhi chậm rãi đứng lên mặc quần áo, nhìn thấy trên người mình điểm nhiều đốm nhỏ xanh nhạt , căn cứ kinh nghiệm nhiều năm va chạm cũng biết là đã được sát dược qua, thình lình lại nhớ đến tối hôm qua lập tức đỏ mặt lên, trong lòng thầm nghĩ, nhất định là ngày hôm qua Vân ca vừa xoa vừa cắn , tên Vân ca bại hoại này , ngày hôm qua khi hắn cắn  mình còn không cảm thấy được đau, không nghĩ tới lại có thể ác như vậy , hiện tại trên người cứ như bị tảng đá lớn đè xuống. Thiệt là, bản thân còn muốn đối với hắn tốt vì hắn giải độc, hắn lại đối với mình như vậy.

Mặc xong quần áo, Bảo Bối nhi đang do dự có nên đi ra ngoài hay không, đột ngột Cung Thiên Lãng tiến vào đụng phải hắn :“Bảo Bối nhi Bảo Bối nhi! Ta sắp đi rồi! Ta tìm được sư phụ ta rồi!”

“A?!” Bảo Bối nhi cảm thấy ngoài ý muốn:“Ngươi tìm được sư phụ rồi? Làm sao tìm được ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.