Đảo Sao Băng (Ngân Tích Hệ Liệt Chi Nhị Lưu Tinh Tự)

Chương 21: Pn



Câu trai kia có một ánh mắt tĩnh lặng, như sao băng vụt bay ngang qua đời tôi, nhanh chóng tắt đi khiến tôi chẳng thể giữ lại dù chỉ là một tia sáng.

Tôi từ nay về sau, rơi vào bóng đêm, vĩnh viễn chẳng thể thoát ra.

Có một loại người, từ nhỏ cứ ngỡ hô phong hoán vũ, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, tất cả ưu ái đều có được, cả người tỏa ánh hào quang như con vua cháu chúa.

Không sai, chính là tôi.

Từ nhỏ tôi chỉ biết, chỉ cần tôi mỉm cười, làm dáng một chút, đôi mắt thâm trầm một chút, khuôn mặt quay ở góc độ đẹp một chút, tự nhiên sẽ có người đi đến quỳ dưới đũng quần tôi, cam tâm cho làm trâu làm ngựa.

Khi còn bé mẹ xem cho tôi một quẻ, nói tôi là cái gì “Triệu Khuông Dẫn lên ngôi vương, tứ hải thái bình, khắp chốn mừng vui”, là quẻ cực tốt, lớn nhất sổ. Cho nên ông trời đương nhiên ưu ái tôi,. Mà tôi cũng an tâm hưởng thụ ưu ái đó.

Từ nhỏ đến lớn, tôi cơ bản nam nữ đều ăn được, bất kể trẻ già luôn, còn nhớ năm bảy tuổi có cô bé nhà bên nước mắt giàn giụa ( nước mũi chiếm đa số ) vừa khóc vừa đòi gả cho tôi. Còn các vị tỷ tỷ lớn hơn cũng cố gắng làm quen làm lạ các thứ. Nói chung, dựa vào khuôn mặt này của tôi, cùng vận đào hoa trời sinh đã thế, tôi vẫn như cá gặp nước, đùa vui vô vạn tình nhân, chơi đến ngả nghiêng trời đất.

Thẳng tính là ưu điểm lớn nhất của tôi, tôi cũng không giấu diếm sự lăng nhăng của chính mình. Cũng may tính tình của con gái vốn dĩ bao dung , biết tôi thế nào cũng không có khả năng thuộc về bất cứ ai, các cô bèn nhất trí với nhau, cùng nhau hòa thuận, thậm chí còn có thể bình thường xuất hiện bên tôi hai cô bạn gái A, B, C mà hẹn hò tình cảm.

Cho đến một ngày, nhóm bạn gái A B C của tôi đều tức giận rằng, tôi lúc nào cũng mang theo 1 cái đuôi nhỏ, làm cho bọn họ vừa mất hứng vừa hoảng sợ.

Cái đuôi sao? Tôi quay đầu, quả nhiên, phía sau thân ảnh nhỏ nhoi, hình bóng em dần dần hiện ra dưới nắng.

Người kia thật ra là em họ tôi —— Kha Tiểu Thuần.

Cậu ấy là con thứ của dì tôi, dì tôi sinh ra một trai mội gái, gọi là Kha Di và Kha Tiểu Thuần, người trước so với tôi lớn hơn một tuổi, người sau so với tôi nhỏ hơn một tuổi. Sau khi sinh được Kha Tiểu Thuần không lâu, dì tôi không khỏe, đem Kha Tiểu Thuần gửi cho họ hàng ở thôn quê nuôi dùm, định đến sơ trung sẽ đón trở về lại.

Trước đây, thỉnh thoảng ngày lễ ngày tết ,cậu ấy sẽ như con thú nhỏ bị bỏ quên nơi góc nhà được người ta lôi ra chải chuốt rồi âu yếm một chốc lát.

Khi còn bé, lúc mọi người tụ tập dưới một nhà, tôi lúc nào cũng thấy cậu ấy cúi đầu ngồi một góc lặng thinh. Khi tôi cùng Kha Di trò chuyện, người kia thật là mười phần ác nữ, còn tôi và đứa em trai ruột trông giống nhau kia đùa giỡn nhiệt tình thì cậu ấy lại chỉ đứng từ xa nhìn lại. Hơn nữa, bởi vì từ nhỏ đã bị gửi nuôi, cá tính của em thật sự trầm mặc, ba cái mỏ vịt cùng một con ốc im lìm hợp thành một nhóm nói toàn chuyện trời ơi.

Rồi có một lần, tôi mưu toan trêu chọc em, thấy tôi đến, mắt em ngời sáng, tựa như sao băng xẹt qua phía chân trời, tôi lại thích em dùng ánh mắt ấy mà ngưỡng mộ tôi, cứ như tôi là đại anh hùng tới cứu vớt em vậy.

Tôi mượn cớ dẫn cậu đi chơi, dẫn cậu đến công viên. Giữa công viên có một cái hồ phun nước nhỏ, tôi chỉ miệng hồ mà hô to, nhìn xem này, bên trong có vàng đấy!

Có sao? Kha Tiểu Thuần ngây ngốc nhìn qua…

Thấy được không?

Không thấy, đâu có?

Bên này nè, qua bên này một chút sẽ thấy…

Đợi được em đưa cả người rướn ra mặt hồ, tôi liền nhẹ đẩy một cái… em ngã hẳn vào hồ. Nước hồ cũng không sâu, nhưng đã đủ khiến người em ướt đẫm.

Nhìn cậu ấy ướt sũng giãy dụa trong hồ, chật vật bất kham, tôi hài lòng mà cười thật to.

Tôi cười,em ngã cũng lặng im, đứng ở miệng hồ, nước chảy xuống thành dòng, cái miệng nhỏ mím lại, tôi còn tưởng em sẽ khóc, ai biết tiểu tử kia si ngốc nhìn nụ cười của tôi, cũng cong môi cười cười lấy lòng, vẫn nhìn theo tôi? Em thực sự là ngu xuẩn hết thuốc chữa!

Một năm sau, tôi mười tuổi, em chín tuổi.

Giờ tôi luôn nghĩ rằng, nghiệt duyên chắc chắn được kết từ khi đó. Vào sơ trung em bị đón về T thị, giống như âm hồn vương vít lấy tôi, hết lần này tới lần khác chuyển đến gần tôi, tôi đi tới chỗ nào,em cũng theo đến chỗ đó, không việc gì cũng tới, đuổi mấy cũng chẳng đi.

Có đôi khi cuốn lấy tôi phiền liễu, tôi liền xuống chân xuống tay với em, học sinh sơ trung sức lực chưa nhiều, nhưng đòn tôi ra không hề nhẹ, em cũng chỉ cắn răng không rên một tiếng mà chịu đựng. Loại người yếu kém này càng làm người khác muốn hành hạ, tôi nổi điên, đá em ra khỏi nhà mặc cho em khóc lóc van xin.

Loại tình huống này vẫn duy trì cho đến cao trung. Sau khi nhập học thì bài vở cũng chẳng nhiều. Thế nên tôi nhận thiết kế cho một công ty tư nhân, ai ngờ bản thiết kế của tôi đơn giản lại sáng tạo khiến cho khách nhân ưu thích.

Sau đó không lâu tích lũy được kha khá, tôi thuê nhà trọ ngay gần trường, chỉ để thuận tiện hú hí cùng tình nhân. Ai mà biết, ngày lành cũng không được lâu, ngay trong sân trường lại đụng phải Kha Tiểu Thuần!

Em vẫn như thế, ốm yếu và lặng im, không hề gây chú ý, dù cho giữa ban ngày cũng chỉ lặng lẽ như một cái bóng.

Tựa hồ tiếp thu giáo huấn lần trước nên em chẳng dám lại gần tôi, rất sợ lại chọc giận tôi nữa . Em thay đổi cách tiếp cận, y như gián điệp, lúc rảnh rỗi liền lén lút đi theo tôi. Em tưởng rằng sẽ chẳng ai biết, nhưng vụng về như thế mà muốn qua mặt được con mắt tinh tường của tôi sao? Nằm mơ!

Cho dù em có theo sau, tôi vẫn vui chơi cùng A, cùng B, C và D, coi em như cây cỏ mà thôi. Nhưng mà, vui đảo điên đất trời thế nào thì cuộc sống vẫn tiếp diễn, nháy mắt đã đến lúc tốt nghiệp.

Tốt nghiệp đêm đó tôi cùng một đám bạn bè thiết kế giao hảo tụ tập cùng một chỗ, uống hết một thùng rượu đế hảo hạng, cả đám say như chết, ngã trái ngã phải. Tôi mơ hồ cảm thấy bên người vẫn có người còn tỉnh, xử lý bãi nôn cho tôi, rót nước cho tôi uống, trấn an mỗi khi tôi nói mê, lại cứ đều đặn dùng tay mát lạnh lau trán cho tôi, giảm bớt hậu quả của say rượu.

Tôi mở mắt, thấy một hình dáng mờ ảo, là A? Là B? Vẫn là C, D?

Không cần nhìn nữa, tôi ôm lấy người kia, xoay người đem người ta đè xuống. Cả người lúc đó khô nóng , thầm nghĩ làm sao cho hạ nhiệt là được rồi

Da thịt mát lạnh lại có hương thơm khác người, như một đòn trí mạng, tôi không kiềm chế nổi nữa mà kéo tay người ấy lại, hôn mạnh lên môi…

Chuyện sau đó thật sự tôi không còn nhớ nữa. Bất quá nói cho thành thật, dù sao nam nhân cùng nữ nhân thân sẽ có cấu tạo khác nhau, khi tôi mò bờ ngực phẳng lặng cùng hạ thân một khối, sự khiếp sợ của tôi liền đã bị rượu lấy đi mất rồi.

Tôi lúc đó nhất định là thật đáng sợ trong mắt em, bằng không ánh sao trong đôi mắt ấy lại luống cuống hoảng loạn như thế chứ.

Tại sao là em? Tôi nghe được giọng nói khàn đi của mình.

Em… Chỉ là đến đưa anh về mà thôi…

Em co người lại. Tôi đáng sợ như vậy sao? Tôi đè đầu, dục vọng lại bắt đầu phát tác, mà não bộ lại trì trệ, tôi đau đớn, cồn làm toàn thân tôi ngập trong lửa…

Anh có khỏe không ? Em vẫn không biết sợ mà vuốt trán tôi.

Nếu cậu còn không chịu đi, tôi xem như cậu đã ngầm đồng ý. Tôi hầu như là có chút bá đạo khi rống ra những lời này.

Y không nói chuyện, chỉ là lẳng lặng nhìn tôi, dưới ánh trăng, trong mắt của em ánh sao lấp lánh như mộng ảo, phảng phất mang theo một loại ma lực… Tôi không hề do dự, kéo chân em lên cao, tiến mạnh vào cơ thể đã mở ra cho tôi.

Em yêu tôi. Đã từ lâu, từ thật lâu về trước.

Tôi hết lòng tin vào điều này, vô số bằng chứng cũng xác minh điều này, tôi càng không hề cố kị mà hưởng thụ thống khổ của em, tiếng rên rỉ, cùng cái nhíu mày và nước mắt vô tội kia.

Yêu tôi là phải trả giá rất nhiều !

Tôi hầu như là ác ý dằn vặt em, một lần lại một lần làm em lên cực đỉnh rồi lại không cho em giải thoát, làm em phiếm hồng đôi mắt lệ chảy thành dòng, cho đến khi em vỡ vụn cầu xin… Không biết dằn vặt em bao lâu, đến khi tôi cảm thấy thỏa mãn mới buông em ra, lăn ra ngủ mất.

Một đêm này ngủ thật ngon.

Sáng sớm hôm sau, tôi ngửi thấy hương thơm của bữa sáng trước nay chưa hề có mà tỉnh lại, bánh kem, mì cùng há cảo đầy một mâm cơm, em mang ra từ phòng bếp, không còn có chút vết tích nào của tối hôm qua.

Tôi ngồi xuống không khách khí mà ăn cho bằng sạch, sau khi ăn xong lại ngẩng đầu, nhìn mắt em lấp lánh, tựa như khi còn bé nhìn chằm chằm tôi như vậy, tôi cảm thấy mình như nuốt phải một con bọ, nuốt cũng không xong, nhả ra lại không được, nổi điên lên!

Cậu thế nào lại ở chỗ này? Tôi cố ý hỏi như vậy.

Nghe tôi hỏi thế , hình như em giật mình. Tối hôm qua anh uống say, tôi đưa anh về nhà. Em cẩn thận chọn từng chữ để trả lời.

Phải? Tôi uống say sẽ làm xằng bậy, chắc là không làm gì cậu nhỉ.

Quả nhiên, mắt em thoáng chốc tối hẳn đi.

… Không có…

Em tựa như cố gắng phủ nhận chuyện đó, rồi gục đầu buồn bã như cỏ cây. Tôi hầu muốn cười, tức giận đầy ắp trong lòng bỗng nhiên mất sạch.

Sau đó tôi như cũ khứ cùng tình nhân ước hội, làm trò trước mặt em, không hề quan tâm tình cảm của em. Ngày hôm đó, tôi cố ý chơi đến gần sáng mới về nhà, quả nhiên, em không có chìa khóa vào nhà đành ngồi tựa vào tường mà ngủ.

Ánh đèn mờ nhạt rọi vào gương mặt thanh tú của em, lông mi cong dài như đường vân trên vỏ sò, phủ bóng xuống thần sắc tiều tụy.

Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống nhìn em, Kha Tiểu Thuần này, tôi phát giác thực ra chính tôi từ nhỏ đến giờ chưa từng để vào mắt, thậm chí là xem thường em, tôi như thế mà cũng xứng đáng để em ra nông nỗi này hay sao?

Đây là yêu sao? Tôi không rõ, tôi chỉ cảm thấy nôn nóng.

Thân thể suy yếu của em sốt cao vào ngày thứ hai, rốt cuộc lương tâm của tôi chiến thắng, tôi đưa em về nhà chính, còn tự mình chăm sóc em, đút em uống nước, hầu em uống thuốc.

Tôi đời này còn chưa hầu hạ ai, cuối cùng lại trả nợ cho em . Mặc kệ thế nào cũng là do em đã bỏ rất nhiều cho tôi, đợi em hơi khỏe lại, tôi đã bò lên giường, lại lần muốn ngắm ánh sao trong mắt em, lại không khách khí mà nhào tới.

Cả buổi chiều em chỉ kịch liệt run rẩy, kịch liệt lệ chảy đầy vai.

Từ nay về sau quan hệ giữa chúng tôi trở nên thật kì quái, không phải thân thích, cũng chẳng phải tình nhân, lại không hề giống hai người chung nhà, chắc là phải nói, giống như chủ nhân cùng vật nuôi đi.

Em tựa như con chó trung thành đáng mến của tôi, cho vài miếng ăn em sẽ ăn, còn không cho, em sẽ không dám ăn. Kêu em đi qua trái em cũng sẽ không dám đi qua phải, hoàn toàn không còn cá tính.

Đây là yêu sao? Tôi nghĩ đến xong còn nôn nao, còn phát sợ mà.

Kiên nhẫn của tôi duy trì liên tục không được bao lâu, lại quay về cuộc sống thất thường lúc trước, bắt đầu dắt díu bạn gái ra vào nhà tôi. Mỗi lần gặp Kha Tiểu Thuần, tôi lại quang minh chính đại giới thiệu, này là em họ tôi Kha Tiểu Thuần, này là bạn gái tôi tiểu A tiểu B tiểu C.

Kha Tiểu Thuần mỗi lần đều là lẳng lặng cười, cùng các cô bình thường chào hỏi. Không biết là em nghĩ như thế nào, em là người tôi thấy có tính tình tốt nhất , có lẽ nên nói là người không hề có nét cá tính riêng. Nhẫn nhục chịu đựng, mặc người chà đạp, vì vậy tôi nhân lúc rãnh rỗi, cũng bình thường chà đạp em một phen.

Cũng không thấy em phản kháng hoặc oán giận, chỉ là lặng im, lặng im, giống như nước mà lặng im… Nhưng ánh sao xinh đẹp trong mắt em, càng lúc càng lu mờ mất rồi.

Có lúc ở trên giường, nương theo ánh trăng nhàn nhạt, mắt của em ướt như đang khóc, hay là,em thật sự đã khóc, chỉ là, không muốn cho tôi thấy.

Không nghĩ tới, sau đó em trai tôi đập cửa, nhào vào chỉ mặt nói tôi là đồ khốn lạm dụng tình cảm người ta. Tôi cùng em trai là song sinh, từ bé đã giống nhau như đúc, khó phân cao thấp. Nó cùng tiểu Thuần có cảm tình thật tốt, tất nhiên sẽ muốn bênh vực em. Không biết làm sao nó biết chuyện của tôi và em, chắc là em nói cho nó nghe , nhìn mặt em bày ra vẻ vô tội, cơn giận của tôi lại tăng thêm vài phần.

Tôi cười lạnh phản kích nói với nó là nếu thích Kha Tiểu Thuần, tôi sẽ dùng hai tay mà dâng cho nó. Nó nổi điên nhào vào tôi, em bắt đầu khuyên can, che cho nó, tôi vung tay trúng vào ngực em, chỉ thấy em co người, ngất lịm.

Tôi cùng em trai tức tốc đưa em vào viện, cho tới bây giờ tôi vẫn thấy đó là lần đầu tiên tôi hoảng sợ đến mức bất chấp. Thật vất vả đợi được Kha Tiểu Thuần thức tỉnh, vậy mà em cũng chỉ cho em trai tôi vào nói chuyện.

Tôi bực tức phá cửa xông vào, để rồi tận mắt thấy em ôm lấy em trai mình, hai người tình cảm hôn nhau.

Đôi mắt của tôi đỏ lên, buông cậu ấy ra! Buông cậu ấy ra! Tôi gào thét , lại bị hộ sĩ cùng bảo vệ ngăn cản.

Kha Tiểu Thuần là của tôi rồi. Em trai quay đầu nhìn tôi, rồi hắn tuyên bố như thế.

Kha Tiểu Thuần!

Tôi lớn tiếng kêu tên em, tim tôi như chết lặng.

Kha Tiểu Thuần ngẩng đầu, khuôn mặt thanh nhã không chút nào xúc động,em thậm chí tươi cười khác thường, tự châm chọc, tự bất đắc dĩ, tự buồn cười, lại tự chán ghét.

Em và anh chỉ là vui đùa một chút mà thôi, hiện tại em chán rồi, chúng mình cứ như vậy kết thúc đi.

Tôi khiếp sợ, không thể tin được, cuồng nộ, giận dữ sau đó lại buồn cười, những lời này nên là tôi nói với cậu mới đúng chứ. Cậu nghĩ rằng tôi và cậu lên giường, là bởi vì yêu sao? Đừng có nằm mơ, tôi cũng không giống cậu biến thái như thế, cho dù là nam nhân cũng sẽ chủ động dâng mông lên.

Bị em cướp đi lời kịch quen thuộc, tôi thẹn quá thành giận, miệng không nói nên lời. Nhưng mà, nói lời nghiệt ngã trước khuôn mặt trầm tĩnh của em chỉ càng làm tôi thêm phần xấu xí. Tôi rốt cục vẫn là bỏ chạy trối chết.

Từ nay về sau, tôi triệt để khôi phục cuộc sống bê tha sa đọa, tình nhân càng nhiều hơn, chưa cùng một cô gái nào duy trì hơn được một tháng.

Thứ khác biệt duy nhất là, nếu trước đây tôi yên ổn hòa thuận với các cô, thậm chí là vô tình chia tay, thì bây giờ chỉ có các cô ấy thấy vui, còn tôi thì u buồn lãnh đạm, còn bị đồn thổi là bất lực xa xôi.

Cuộc sống như vậy làm tôi mệt mỏi rã rời, mà thế giới nhỏ như vậy, thỉnh thoảng vẫn có thể gặp được Kha Tiểu Thuần em trai bên nhau, càng làm tôi phiền muộn khó chịu.

Có lúc cả nhà cùng ăn tiệc, bọn họ thường thường cùng xuất hiện. Thấy em trai cùng Kha Tiểu Thuần che chở quan tâm, lòng tôi bốc lửa. Có mấy lần, tôi nhịn không được kéo em trai lại chất vấn xúc xiểm , cũng chỉ là em gục đầu xuống, cắn chặt môi dưới trầm mặc trả lời.

Tôi càng khó chịu hơn, cường hôn em rồi phủi áo bỏ đi.

Lúc nào cũng nhớ em, lúc nào cũng cảm thấy em còn trong lòng, như xúc tua chiếm lấy tất cả của tôi, tôi không thể tin tưởng tất cả chuyển biến nhanh như vậy, oán giận chính em làm rối loạn nhịp sống của bản thân. Sống cùng một mình em, lại còn là người thân ruột thịt, tôi sẽ xa vào trong vực thẳm, mãi mãi chẳng thể thoát được.

Tôi lên kế hoạch xuất ngoại chu đáo nhất, bỏ hết tiền bạc, bao trọn nơi nghỉ cùng thật nhiều bạn gái chỉ để quay lại ngày tháng chơi bời lúc xưa. Ngày nghỉ có mỹ nữ làm bạn, yến oanh mềm mại thủ thỉ, nắng vàng cát trắng, tối tối ôm ấp người này kẻ nọ, nhưng hàng đêm mất ngủ, đầu óc tràn đầy đều là bóng dáng người con trai kia.

Tôi nhớ em! Nhớ em dịu dàng, nhớ em lặng thinh, nhớ em nhường nhịn, nhớ miệng cười nhẹ nhàng của em, nhớ cả cặp mắt lấp lánh ánh sao xa…

Tôi biết tôi là thứ là hết thuốc chữa, triệt để xong đời rồi, vẫn nên nộp vũ khí đầu hàng đi thôi.

Cậu ấy là khắc tinh từ trời xuống của tôi, có xua đuổi thế nào cũng chẳng được. Phần này cảm tình, rốt cục chính tôi cũng phải thừa nhận thôi.

Tôi như tỉnh từ mộng ra, ngộ ra tất cả.

Nỗi nhớ nhà góp phần thúc tôi quay về T thị, ai biết rằng ra đón tôi, cũng không phải là ánh mắt đẹp xinh của Kha Tiểu Thuần, mà chỉ là một cái hũ cốt nhỏ nhoi.

Tôi nằm mơ cũng thật không ngờ, phim tình cảm tám giờ lại xảy đến với tôi, thế mà, nó xảy đến thật!

Tôi đón lấy em, nghe em trai tôi kể lại em đã yêu tôi thế nào, kể rằng do em biết bệnh mình không còn thuốc chữa nên đành cố ý lừa tôi, để cho tôi rời xa em, vì em không thể tự mình bỏ lại tôi cho được…

Mộng mị tất cả bừng tỉnh, cuộc đời tôi lần đầu tiên gào khóc than van. Đau nhức đến cực hạn, tôi hận mình không tự giết chính mình được để đổi lấy mạng sống của y, thế nhưng, tất cả là không thể, là không thể rồi,em đã mất, người yêu tôi nhất, đã đi mất!

Qua hơn nửa năm sống mơ mơ màng màng, người nhà có khuyên ngăn cỡ nào, tôi cũng măc kệ mà leo lên máy bay thẳng đến nơi khác. Nơi này là chỗ quen thuộc của tôi, thế nhưng, tôi không thể ở lại được nữa.

Đi khỏi đó, xa xôi vạn lý. Khoảng cách có thể cứu sống trái tim thoi thóp của tôi, có lần tôi đã nghĩ sẽ đi gặp em, nhưng con người thật sự là sinh vật kiên cường . Rốt cuộc tôi cũng không làm điều gì dại dột, tôi phải sống, cứ như vậy sống sót, sống ở trong thế giới không có Kha Tiểu Thuần.

Ở nước ngoài, tôi vẫn sống như cũ, nhưng nhà tôi là cấm địa, bất luận kẻ nào cũng được phép bước vào. Bất quá, ở bên ngoài lại có tình nhân, lại trêu hoa ghẹo nguyệt, lại cười đến hào hiệp, cười đến sảng khoái.

Trái Đất này cũng không vì thiếu đi một người mà ngừng xoay, tôi cũng sẽ không bởi vì thiếu đi Kha Tiểu Thuần mà tìm chết, chỉ là héo rũ, héo rũ… Mỗi ngày duy trì sự sống để rồi không ngừng héo rũ từng chút một… Ở chỗ không ai thấy, thậm chí ngay cả chính tôi cũng không nhận ra…

Thực sự đau , đau đớn có lúc tôi không thể chịu nỗi nữa mà phải oán hận em ấy, giận em sao mà lại dùng cách này buộc tôi phải nhớ em, tại sao lại dùng cách này để dạy tôi biết thế nào là yêu. Rốt cuộc là vì cái gì ? Em không nói một lời mà quăng tôi vào bóng đêm, để rồi nhẹ bước nơi thiên đường, sao mà em nhẫn tâm như thế ?

Nhưng mà, tôi có chất vấn thế nào, cũng sẽ không ai trả lời cho tôi được.

Từ nay về sau, tôi không bao giờ còn có thể ngẩng đầu nhìn được ánh dương.

Mỗi một khắc đều là em, mỗi một khắc cũng không phải em.

Mỗi năm một lần, tôi quay về T thị một chuyến, ngay ngày giỗ của em, lẳng lặng ngồi trước mộ cả ngày, cái gì cũng không làm, chỉ là nhìn em ấy… chỉ có thể nhìn em mà thôi…

Quét xong mộ, tôi thường sẽ tới “Lưu Tinh Tự” ngồi chơi một chút. Nơi đó có một cậu trai thật giống Kha Tiểu Thuần, cũng là ánh mắt dịu dàng trầm lắng đó, lúc cười lại lấp lánh ánh sao.

Tôi nhìn y, tựa như thấy Kha Tiểu Thuần. Mà y nhìn tôi, trong mắt luôn luôn có một chút bi thương, y biết chuyện cũ của tôi cùng em, chắc là đau lòng thay cho tôi rồi.

Có đôi khi, tôi sẽ nhịn không được mà trêu y, cố ý làm mất mặt em trai dấu yêu của tôi, khiến nó tức đến bốc lửa, tôi thế mà vui được một chút.

Hai người bọn họ xứng đôi như thế, mỗi một năm qua đi, đều thấy cảm tình bọn họ càng ngày càng tốt, như keo như sơn, mặc dù có điểm đố kị, nhưng tôi vẫn là thật sâu chúc phúc cho thời gian về sau của hai người.

——

Nếu như, có một ngày, người đi đến mệt mỏi, muốn tìm một chỗ nghỉ chân, hãy đến bar “Lưu Tinh Tự”, nơi đây có đủ loại người thú vị, cùng nhau ôn lại chuyện cũ nhẹ nhàng và đau thương, bất quá, nghìn vạn lần đừng quên gọi một ly “Thệ cùng Lưu Tinh” .

Đó là thứ cốc tai tôi vì Kha Tiểu Thuần mà chế ra, uống thử một ngụm xem, người sẽ cảm thấy được nhiều, rất nhiều thể nghiệm cùng cảm xúc…

Giống như gặp được sao băng mà nhớ mãi không quên, giống như số phận đã định trước an bài.

Nếu như, trời xanh làm cho tôi mất đi em, như vậy, tôi chỉ cần đợi mấy kiếp người sau, trời xanh sẽ lại đem em trả cho tôi chăng?

Kha Tiểu Thuần, xin đừng để anh đợi nhé!

——END——



———-oOo———-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.