Dật Ninh

Chương 57



Dật Ninh từ nhỏ đã hướng nội không thích nói chuyện, lại là võng hữu mới gặp mặt lần đầu tiên, nên càng im lặng.

Mọi người hát xong đem mic truyền cho cậu, cậu cũng lắc đầu nói không biết hát, nói mình tới là nghe bọn họ hát.

Trong những bài tình ca, đa phần đều là hai người song ca, người khác ở một bên nghe, sau đó vỗ tay.

Dật Ninh ngồi bên cạnh một nam sinh vừa rồi tự giới thiệu hắn là anh họ của một nữ sinh, phỏng chừng là tới bảo vệ cho em gái gặp mặt võng hữu.

Dật Ninh quay qua hắn lễ độ nở nụ cười, xoay người ôm lấy Thuỷ Thuỷ đặt trên sofa, đưa tay vuốt ve bộ lông của nó.

Nam sinh kia thuận tiện hỏi ” Có thể mang chó vào sao?”

Dật Ninh ngẩn người, cười đáp ” Vừa rồi phục vụ sinh không cho mang vào, bất quá nếu cậu nói cậu là khách Vip, người ta sẽ cho cậu mang vào.”

” Cậu là Vip? Cậu thường xuyên đến đây hát?” đối phương hỏi.

Dật Ninh lắc đầu, cười đến mức có chút giảo hoạt, ” Đây là lần đầu tiên tôi đến, không phải Vip.”

Đối phương cười một cái, cũng không hỏi vấn đề này nữa.

Bởi vì Dật Ninh quá mức yên lặng, nên người khác còn tưởng Dật Ninh là một cô gái đặc biệt cao ngạo mà còn lạnh lùng, tất cả mọi người cũng không dám cùng cậu nói chuyện quá thân thiết.

Rốt cuộc Thuỷ Thuỷ so với Dật Ninh còn được hoan nghênh hơn, trong chốc lát bị người này ôm, lát sau lại người kia sờ vài cái.

Dật Ninh ra ngoài đi WC, cửa phòng hình tròn bên trong còn lắp đặt bồn rửa tay được thiết kế tinh mỹ hệt như một cái bồn phun nước nhỏ, Dật Ninh đứng ở đó rửa tay, sau đó nhìn thấy nam sinh cao gầy vừa nãy hỏi cậu về vấn đề thú cưng kia bước vào, chính là cậu nam sinh đó tiến vào sau khi nhìn thấy Dật Ninh lập tức lui ra, hình như trên mặt còn nổi lên một mạt đỏ ửng.

Dật Ninh cảm thấy khó hiểu, nhìn về phía cửa, nghĩ ngợi không hiểu người kia rốt cuộc làm sao, đã đi vào tại sao lại lui ra.

Dật Ninh rửa sạch tay, đứng ở mặt kính sửa sang y phục, lại gỡ mũ xuống vén vén tóc.

Lúc cầm mũ muốn đội vào, thì nam sinh vừa lui ra lại tiến đến.

Dật Ninh vừa vặn đối diện với ánh mắt của hắn, đối phương nhìn Dật Ninh trên mặt có chút kinh ngạc, Dật Ninh muốn hỏi hắn có chuyện gì, nhưng ở trong WC hỏi cảm thấy không được hay cho lắm, nên muốn nói lại thôi.

Người khác đi tiểu tiện cũng không tiện đứng nhìn, Dật Ninh đi ra ngoài cửa chờ.

Sau khi đối phương đi ra, Dật Ninh hướng hắn cười hỏi ” Vừa rồi cậu có chuyện gì sao?”

Đối phương cũng không thể nói đây là vì bản thân đi nhầm WC nam nữ, liền nghiêng đầu, lại nhìn Dật Ninh đang đội mũ vài lần ” Không có gì.”

Dật Ninh còn tưởng rằng chính mình vừa rồi có gì thất lễ, mới khiến cho đối phương nhìn thấy mình thì lui ra ngoài.

Nghĩ không ra Dật Ninh cũng có thể tập trung suy nghĩ.

Đối phương nói trong phòng rất buồn bực, muốn ra quán cafe bên cạnh ngồi một lát, hỏi Dật Ninh có muốn đi không.

Dật Ninh kinh ngạc vì lời mời của hắn, cậu gật đầu.

Đây là một toà cao ốc, bên trong tầng hai tầng ba phần lớn là khu phục vụ KTV, những chỗ khác có rất nhiều khu phục vụ, bên cạnh KTV không xa là một tiệm ca fe có bầu không khí rất sáng sủa thoải mái.

Sau khi ngồi xuống được một lúc, hai người cũng không biết phải nói chuyện gì với nhau.

Đối phương uống trà nhài, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ hoặc là thản nhiên lướt qua bầu không khí trong tiệm.

Dật Ninh cũng không phải người chủ động nói chuyện, cũng im lặng uống trà, chẳng hề nói một lời.

Ngồi trong chốc lát, đối phương nhìn Dật Ninh nói ” Tôi là Trương Hoàn.”

Dật Ninh mỉm cười, đối phương đã giới thiệu tên thật, cậu cũng không thể không nói tên thật của mình, ” Tôi họ Tô, gọi là Tô Dật Ninh” lại hỏi ” Cậu vẫn là học sinh sao?”

Đối phương kinh ngạc liếc mắt nhìn Dật Ninh một cái ” Tôi học năm ba, cậu không phải?”

Dật Ninh ngượng ngùng cười ” Tôi đã tốt nghiệp đi làm được vài năm rồi, không còn đi học.”

Đối phương càng kinh ngạc, quan sát Dật Ninh một chút nói ” Thật không nhìn ra, Tôi nghĩ người ra ngoài xã hội công tác sẽ không giống anh thế này.”

Dật Ninh có phần kinh ngạc, vừa lúc tóc mái cọ cọ vào lông mi có chút không thoải mái, liền gỡ mũ xuống, lấy tay vén vén, hỏi : Giống tôi làm sao?”

Đối phương nhìn Dật Ninh mở to hai mắt vẻ mặt đơn thuần, hắn cũng không thể nói ra Dật Ninh nhìn quá non nớt tinh khiết, chỉ mỉm cười, thẳng thắn nói ” Mọi người còn tưởng anh là nữ sinh, vừa rồi Lộ Lộ cũng nói như vậy, không ngờ mọi người bị anh lừa hết.”

Dật Ninh càng ngẩn ra, sau đó cười khổ một chút, không có trả lời.

Đối phương biết động đễn chỗ đau của Dật Ninh, cũng không nói thêm về đề tài này.

Dật Ninh nhớ đến vừa rồi Trương Hoàn đi vào WC nam nhìn thấy cậu ở trong thì lui ra ngoài, lúc này mới hiểu rõ là vì nguyên nhân gì, hoá ra người này cũng nghĩ cậu là con gái, cho nên hắn tưởng mình đi nhầm WC.

Dật Ninh nghĩ đến đó, trong lòng có chút rầu rĩ, có lẽ mình không nên đi gặp mặt võng hữu.

Dật Ninh đang chuẩn bị nói tính tiền để về phòng KTV, thế nhưng đối phương đã gọi phục vụ tới tính trước.

Cùng người khác ra ngoài ăn uống linh tinh, ở trong ấn tượng của Dật Ninh, bắt đầu từ thời đại học, hình như lần nào cậu cũng bị coi như nữ sinh, đối phương nếu là con trai, như vậy sẽ không cho cậu trả tiền.

Dật Ninh vừa cảm thấy khổ tâm, vừa thấy bất đắc dĩ.

Muốn đi đến cửa phòng bọn họ, phải rẽ qua một khúc quanh nơi có treo một bức hoạ cùng đặt một bồn hoa, Dật Ninh đang cùng Trương Hoàn đứng bên cạnh nói gì đó, chợt nghe thấy một giọng nói mang theo chút giận dữ gọi mình : ” Dật Ninh “

Dật Ninh ngẩng đầu dưới ánh sáng lờ mờ nhìn thấy cách đó không xa một người mặc chính trang, vóc người thon dài cao ngất, khí thế bất phàm dường như là Chu Diên.

Dật Ninh dừng bước cũng chưa có đi qua, Chu Diên đã sải bước tới trước mặt cậu, ánh mắt quan sát Trương Hoàn đang đứng bên Dật Ninh một chút, đưa tay ôm lấy bả vai Dật Ninh ” Đúng lúc có thời gian rảnh, anh xuống xem em. Em vừa đi nơi nào?”

Dật Ninh thấy thực sự là Chu Diên, với tính cách bá đạo cùng với khoảng thời gian này hắn luôn thích ăn dấm chua, cậu thực sự sợ hắn cùng người bạn mới quen này xẩy ra chuyện, vì vậy chỉ có thể dùng ánh mắt an tâm xoa dịu hắn, dịu dàng đáp ” Trong phòng quá buồn bực, cho nên mới nãy ra quán cafe bên cạnh ngồi một chốc.”

Chu Diên nghe xong Dật Ninh trả lời, càng đưa tầm mắt chuyển sang người bên cạnh cậu- Trương Hoàn.

Trương Hoàn hẳn cũng nhìn ra quan hệ giữa hai người, vãng sang bên cạnh khoảng hai bước, cười nói ” Xin chào, tôi là Trương Hoàn, cùng em họ tới gặp võng hữu.”

Chu Diên gật đầu, nói ” Tôi là Chu Diên .”

Lúc Dật Ninh trở về phòng, Chu Diên cũng vào theo.

Thuỷ Thuỷ nhìn thấy Chu Diên, vội vã từ trên sofa cạnh một cô gái nhẩy xuống, vọt tới bên người hắn, Chu Diên cười đem Thuỷ Thuỷ ôm lấy, xoa xoa đầu nó.

Chu Diên rốt cục trở thành khách quý Dật Ninh mang tới.

Dật Ninh không hát, mọi người lại để Chu Diên hát, Dật Ninh ngồi ở một bên, không ngờ Chu Diên có giọng hát không tệ, rất có cảm xúc.

Chu Diên tuy bình thường thích nghiêm mặt, khiến người khác khó gần, bất quá, nếu hắn muốn hoà mình cùng người khác, hình như chỉ là chuyện hắn thích hay không thích mà thôi.

Dật Ninh cùng mấy người bạn này ở trên mạng rất quen thuộc, nhưng lúc gặp mặt cũng không trò chuyện nổi đề tài gì, Chu Diên cùng những người này chưa bao giờ biết đến, nhưng chỉ chốc lát bất kể nam hay nữ đều nói rất vui vẻ, hát cũng rất thoải mái.

Còn có cô cùng hát tình ca với hắn.

Chu Diên đem ánh mắt chuyển tới trên người Dật Ninh, Dật Ninh rất sợ hắn bắt mình cùng hắn song ca, vội vã xua tay, khẩu hình nói không được.

May mà Chu Diên buông tha cậu, Dật Ninh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Có phục vụ sinh mang nhiều đồ ăn vặt đến, Chu Diên nói là hắn mời, lại hỏi mọi người có muốn uống rượu hay không.

Ở đây, phần lớn là sinh viên, có vài ba người không phải, nhưng cũng là vừa mới vào xã hội không lâu.

Dù sao chỉ là võng hữu gặp mặt, uống rượu không thích hợp, Dật Ninh là người đầu tiên từ chối.

Qua hơn nửa tiếng đồng hồ, Chu Diên nói có việc phải đi, mang theo Dật Ninh, muốn Dật Ninh cũng ôm Thuỷ Thuỷ đi cùng.

Dật Ninh thở dài, cũng chỉ có thể ôm cẩu cẩu đi theo Chu Diên .

Trương Hoàn nhìn bóng lưng hai người, cười một chút, lại đem ánh mắt chuyển tới màn hình.

Mọi người tiếp tục chơi đùa, có nữ sinh bàn tán  chuyện vừa rồi, liền cảm thán vài câu ‘ bạn trai Ninh Ninh thực sự đẹp trai các loại’

Dật Ninh ôm cẩu cẩu đi theo Chu Diên, Chu Diên tới quầy quẹt thẻ một chút, nói với nhân viên quản lý mấy câu, sau đó dẫn theo Dật Ninh ra ngoài.

Chu Diên không nói gì, một số nhân viên mặc đồng phục nhận ra Chu Diên, liền cúi đầu hướng hắn chào hỏi, Chu Diên tuỳ ý gật đầu một chút, dẫn Dật Ninh đi thang máy chuyên dụng lên lầu.

Trong thanh máy, Chu Diên đưa tay nâng cằm Dật Ninh, cúi đầu hôn xuống môi cậu, ” Bạn võng hữu gì vậy, tại sao anh thấy em cùng bọn họ cũng không thân thiết lắm?”

Dật Ninh ngửa đầu nâng ánh mắt nhìn Chu Diên” Mọi người đều có cuộc sống riêng, cũng không hiểu đối phương, làm sao có thể thân thiết được. Hiện thực cũng không giống như trên internet, bất quá, em nghĩ bọn họ cũng rất tốt, chỉ là em không biết nói gì mà thôi.”

Thang máy vẫn đi lên, Chu Diên không mặc áo vest, hắn đưa tay kéo kéo cà vạt, đem cà vạt nới lỏng ra, sau đó đem mũ của Dật Ninh bỏ xuống, ngón tay lướt qua gương mặt trơn nhẵn của Dật Ninh, giúp cậu vén tóc, thang máy tới nơi, hắn liền ôm Dật Ninh đi ra, cúi đầu nói với Dật Ninh ” Nếu như em ở nhà thấy quá buồn chán, quá cơ đơn, nếu em sẵn lòng đến công ty làm việc, cũng là có thể.”

Chu Diên nói, ” Anh chỉ lo lắng em ở nhà ngột ngạt đến phá huỷ mà thôi. Anh mong muốn em có thể ra ngoài gặp gỡ nhiều người, mong em có thể có nhiều niềm vui, bất quá anh ghét những nam nhân khác nhìn em chằm chằm.”

Dật Ninh có chút kinh ngạc vì những lời Chu Diên nói, gương mắt nhìn Chu Diên, một lát sau mới đáp ” Em không giỏi cùng người khác giao du, cũng không muốn đi.”

Đã tới phòng làm việc của Chu Diên, bước vào trong phòng, trợ lý thấy Chu Diên dẫn theo Dật Ninh tiến vào, liền đứng dậy chào hỏi, Dật Ninh có chút xấu hổ, đỏ mặt, đáp lại một chút.

Phòng làm việc của Chu Diên là một gian phòng lớn, phong cách trắng đen đơn giản, không gian rất trang nhã.

Cẩu cẩu bị đặt xuống đất liền ở bên trong thám hiểm tán loạn.

Chu Diên cười cười nhìn con cún, lại nói tiếp với Dật Ninh mấy lời vừa rồi ” Được rồi, em thích ở trong nhà thì ở trong nhà, bất quá nếu em có thể có thêm vài người bạn thì tốt rồi, anh hy vọng em có chút bạn bè. Chính là, những người hôm nay, em cùng bọn họ không thích hợp làm bạn.”

Dật Ninh cảm thấy có chút buồn cười, cậu kết bạn còn cần Chu Diên khảo sát trước một chút, sau đó cậu mới có thể kết bạn hay sao.”

Trong lòng tuy ê ẩm nhưng cảm thấy Chu Diên rất chuyên chế, lại khiến cậu không khỏi nổi lên một chút tình cảm ấm áp, mở miệng nói ” Được.”

Chu Diên hôn lên môi Dật Ninh, nói bên cạnh phòng làm việc còn một gian phòng nghỉ, để Dật Ninh đi tới đó nghỉ ngơi, đợi một lát thì cùng nhau đi ăn chiều, sau đó cùng nhau về nhà.

Dật Ninh không muốn quấy rầy Chu Diên làm việc, liền đi tới phòng nghỉ xem ti vi cùng dùng máy vi tính, chỉ là Thuỷ Thuỷ tinh thần hưng phấn ở trong phòng lủi tới lủi đi, Dật Ninh vỗ về nó một chút, mới ra ngoài lấy nước uống.

Chu Diên ngồi đằng sau bàn làm việc rộng lớn, vẻ mặt chăm chú nhìn văn kiện, đây là lần đầu tiên Dật Ninh thấy bộ dạng Chu Diên chăm chú làm việc, bởi vì lúc Chu Diên ở nhà luôn luôn rất không đứng đắn.

Thân hình Chu Diên vốn to cao, thể trạng ưu mỹ, một thân chính trang khiến cho người ta cảm thấy mị lực mười phần, hơn nữa nam nhân lúc chăm chú làm việc luôn luôn hấp dẫn, Dật Ninh không khỏi nhìn đến ngây người.

Không ngờ tới lúc hắn chăm chú làm việc lại là bộ dạng này, Dật Ninh cười thầm trong bụng, vẻ mặt không tự giác trở lên vui sướng cùng yêu say đắm.

Dật Ninh hỏi trợ lý cà phê để ở nơi nào, cậu pha cho mình một tách, lại pha cho hai trợ lý của Chu Diên , còn bưng một tách cho Chu Diên.

Chu Diên ngẩng đầu lên thấy là Dật Ninh, hướng cậu cười cười ” Một lát nữa thì tốt rồi, buổi tối muốn ăn gì, em nghĩ trước đi.”

Dật Ninh lại lấy nước cho Thuỷ Thuỷ, nghe thấy bên ngoài Chu Diên đang bàn bạc với người khác, cậu liền ở trong phòng nghỉ ôm cẩu cẩu xem ti vi không ra ngoài nữa.

Buổi tối hai người cùng nhau đi ăn cơm, Chu Diên lại quay về phòng làm việc xử lý chút chuyện, hướng người quản lý làm ca đêm dặn dò vài chuyện, lúc này mới mang Dật Ninh về nhà.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.