Dật Ninh

Chương 8



Bởi vì chân bị thương, nên Dật Ninh dù muốn đến thư viện nhưng cũng không đi được, cậu chỉ có thể mỗi ngày đều ở nhà đọc sách và làm công việc phiên dịch.

Mỗi khi dùng đồ của Chu Diên mang đến, Dật Ninh lại nghĩ tới nam nhân cao lớn anh tuấn mạnh mẽ kia.

Chu Diên khi đó rời đi còn nói sẽ quay lại, thế nhưng cả một tuần, cũng không thấy hắn đến.

Dật Ninh cũng không phải mong hắn tới, chính là, dù sao một người cường ngạch xâm nhập vào cuộc sống của mình đột nhiên không thấy nữa, ít nhiều gì cũng sẽ nghĩ đến, huống chi những thứ mình ăn mình dùng đều là hắn mua tới, nhất là người tinh tế tỉ mỉ như Dật Ninh, mỗi khi nhìn mấy thứ kia, thì đều nghĩ đến chuyện xẩy ra ngày hôm đó.

Bất luận ngày đó chật vật cỡ nào, Chu Diên ngang ngược cường thế ra sao, thì sau khi nghĩ lại, vẫn giống như được che phủ bởi một tầng sa mỏng ấm áp, mơ hồ có một chút ngại ngùng cùng cảnh giác, tựa như khi đó không phải cơn mưa mùa thu lạnh lẽo, mà là cơn mưa bụi mùa xuân mềm mại.

Thời tiết mát mẻ, con người cũng không còn vô cớ nóng nẩy nữa, tinh thần cũng thoải mái không ít.

Chu Diên cảm thấy phương diện kia đã khôi phục được hứng thú, vì thế hắn lại bắt đầu trở về cuộc sống buông thả trước đây, so với Dật Ninh xinh đẹp ôn nhu trầm tĩnh, thì còn rất nhiều vưu vật đẹp đẽ hơn nhiều, say mê trong đó, hắn làm sao còn nhớ đến Dật Ninh.

Chỉ đến một ngày, bác sĩ gọi điện cho hắn, nói người bị thương hôm đó không thấy tới tái khám, nên mới liên lạc với hắn hỏi chuyện này.

Dật Ninh bị thương cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng, đến bây giờ cũng tốt lắm, không cần khám lại cũng không sao. Chỉ là vị bác sĩ muốn gọi cho Chu Diên hỏi việc này, cũng chỉ vì một chút giao tình mà thôi.

Nếu không phải vì bác sĩ nhắc đến, Chu Diên hơn phân nửa đã đem Dật Ninh vứt khỏi đầu, nếu bác sĩ đã nhắc đến, hắn đương nhiên lại nhớ tới.

Nghĩ lại lúc hắn dùng kính viễn vọng ngắm nhìn khuôn mặt trắng nõn tinh khiết của Dật Ninh, còn có những ngón tay thon dài thanh tú trắng trẻo đặt trên từng trang sách; nghĩ đến ngày mưa hôm đó, cậu bị hắt nước đầy người, mặt cũng bị vấy bẩn nhếch nhác, thế nhưng vẫn yên lặng mà dịu dàng, tựa như cơn mưa, tí tách từng giọt, dịu dàng, mát lạnh, mang theo một chút ưu thương không rõ; còn có ngày đó trên mâm cơm nho nhỏ, căn nhà trọ nhỏ kia, bên trong còn có một người….

Chính là hắn loại thiếu gia nhà giàu này, luôn có một tật xấu…

Người không quan trọng thì không có trong ký ức của hắn, luôn luôn gặp qua là quên. Ngày hôm trước còn quan hệ thân thiết trên giường, ngày hôm sau dù xuất hiện trước mặt hắn, không chừng hắn còn không nhớ nổi tên người ta.

Dật Ninh có thể khiến cho Chu Diên nhớ lại, Chu Diên kết luận Dật Ninh thuộc loại người mà từ lúc hắn sinh ra đến giờ, rất hiếm gặp. Dù sao bên cạnh hắn đều là một đám không có chuyện để làm nhưng tinh lực lại tràn đầy, hơn nữa, bên người hắn còn có bao nhiêu người muốn kiếm từ hắn một chút ích lợi, nhưng người kia lại không như vậy, người này luôn đem mấy thứ lợi ích đó mà gạt ra.

Chu Diên tự đưa đủ loại lý do để đến thăm Dật Ninh. Lần này hắn cũng không mua mấy thứ nhu yếu phẩm như trước, mà đổi lại là tặng phẩm, Chu Diên vẫn nhờ người khác mua hộ, hắn cũng không để ý, bên trong ngoài thuốc bổ, cư nhiên còn có cả rượu và thuốc lá.

Hiện giờ, quả thực chân của Dật Ninh đã ổn rồi, nhưng cậu vẫn nghe theo lời dặn của bác sĩ không nên vận động mạnh, cho nên không có ra ngoài, cậu vẫn luôn ở trong nhà luyện tập yoga, chỉ là vài động tác đơn giản.

Có tiếng gõ cửa, Dật Ninh còn tưởng là bác chủ nhà, đến lúc nhìn qua khe hở mới thấy đúng là Chu Diên, vẻ mặt Chu Diên có chút lạnh lùng, mày hơi cau lại có vẻ hơi bực bội.

Dật Ninh trong một khắc thấy tim đập mạnh cùng loạn nhịp, hiện giờ cũng sắp được nửa tháng kể từ lúc cậu bị va chạm xe, cậu nghĩ Chu Diên sẽ không đến đây nữa, không ngờ hắn lại tới, Dật Ninh lúc đầu có chút khuẩn trương, cậu cũng không hiểu được chính mình vì sao lại khuẩn trương, còn có một tia vui sướng, cùng một chút sợ hãi.

Chu Diên lần trước đến có mang theo dép lê, Dật Ninh sau đó có giặt sạch phơi khô cho vào hộp rồi mới cất vào ngăn tủ, cậu vội vàng chạy vô phòng ngủ đem hộp dép mang ra, đợi đến lúc cậu ra đến cửa, thì tiếng đập cửa ngày càng mạnh hơn.

Dật Ninh mở cửa ra, Chu Diên ngẩng đẩu lên nhìn cậu.

Dật Ninh vừa rồi còn tập yoga, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, sợi tóc mềm mại dính vào hai bên má, trên trán có một chút, sắc mặt cũng không giống trước kia có chút trắng nõn, mà vì vừa vận động nên đổ ít mồ hôi cùng hây hây đỏ, trên người mặc áo phông hình con gấu nhỏ màu lam nhạt, phía dưới là quần thể dục rộng thùng thình.

Chu Diên nhìn người trước mặt, sửng sốt mất một lúc, ngay cả lúc cầm ra mấy thứ mua theo, mặt vẫn ngệt ra. Hắn vốn luôn là người yêu cái đẹp, hơn nữa hắn cho rằng cả đời này hắn cũng giống cha hắn chơi đùa với cái đẹp, nhưng lúc này đây, trong lòng hắn đã xao động, ánh nhìn không dời, hiện tại hắn cũng không đến mức muốn cùng người này tính chuyện tương lai, cũng không nghĩ tới người này đối với hắn sẽ quan trọng đến mức nào, hắn chỉ muốn nói chuyện yêu đương mà thôi.

Hắn biết người nào thích hợp để làm tình chơi đùa vui vẻ, những người nào thích hợp để nói chuyện yêu đương. Với hắn mà nói, mặc dù đều là giết thời gian, nhưng cảm giác cũng không giống nhau.

“Anh. . . . . . Anh vào đi!” Dật Ninh lau mồ hôi trên mặt, đem dép lê của Chu Diên ra, để cho Chu Diên đi vào.

Chu Diên thậm chí còn nhớ rõ lúc vào căn nhà trọ nhỏ này cần phải cởi giầy.

Thực ra bắt khách khứa cởi giầy khi vào nhà cũng là một hành động thiếu lịch sự, thế nhưng Chu Diên cũng không để ý.

Chu Diên đưa mấy thứ trong tay cho Dật Ninh, Dật Ninh nhận lấy, sức nặng làm cậu có chút giật mình.

Chu Diên tự nhiên ngồi xuống sô pha cũ kỹ trong phòng, nhìn Dật Ninh đi lại có vẻ không có vấn đề gì mới hỏi, “ Chân cậu ổn chưa?”

“Cũng không phải vết thương nghiêm trọng gì, đã sớm ổn rồi!” Dật Ninh pha cho hắn một ly trà, là loại lần trước Chu Diên đem tới.

“ Là bác sĩ gọi cho tôi báo là cậu sau đó không đến tái khám, cậu sao lại không đi!” Chu Diên  bưng chén trà lên sưởi ấm bàn tay.

Dật Ninh nghe hắn hỏi như vậy, có chút lúng túng, lần trước Chu Diên dẫn cậu trực tiếp vào phòng viện trưởng bây giờ bảo cậu tự đi, cậu làm sao có thể tự mình đi gặp viện trưởng được, hơn nữa, cậu cũng không thích bệnh viện, nên cũng không muốn đi. Vết thương trên chân cũng bôi thuốc khoảng một tuần là lành, cậu cần gì đi bệnh viện chịu khổ đâu.

“ Không nghiêm trọng, mấy ngày nữa là ổn rồi, không cần khám lại nữa.” Trong phòng bày hai ghế sô pha cũ, Dật Ninh  ngồi vào một ghế khác.

“ Chân rất quan trọng, tốt nhất nên chú ý một chút, hôm nay đi cùng tôi khám lại xem thế nào.”, âm điệu của Chu Diên có chút ép buộc .

“ Không cần, đã tốt lắm rồi. Hơn nữa, bệnh viện hiện giờ cũng tan tầm” Dật Ninh bị ánh mắt ngang ngược sắc bén của Chu Diên nhìn đến, thì có chút nao núng cùng sợ hãi.

“ Bệnh viện sẽ không tan tầm, đi thôi!” Chu Diên đứng dậy muốn kéo Dật Ninh.

Dật Ninh lập tức né ra, cảnh giác nhìn Chu Diên, giọng điệu cũng trở nên kiên quyết, lên tiếng từ chối: “ Đây là chân của tôi, tôi không khám.”

“ Cậu…” Chu Diên có chút tức giận, nhìn Dật Ninh chằm chằm.

“ Cảm ơn ý tốt của anh nhưng thật sự không cần thiết.” Dật Ninh cảm giác được nguy hiểm, nên giọng nói có chút dịu đi.

“ Cậu không đi thì thôi vậy.” thanh âm của Chu Diên mang theo tức giận, sau đó lại ngồi xuống.

Hành động không biết điều của Dật Ninh làm cho hắn nổi nóng.

Lúc buổi chiều Dật Ninh làm chút điểm tâm, nên bây giờ chỉ cần dùng lò viba hâm lại cho nóng rồi mang ra. Chu Diên đang ngắm nghía đánh giá phòng ở của Dật Ninh, nhỏ bé chật hẹp, chỉ được cái sạch sẽ mà thôi.

Dật Ninh làm chút bánh khoai, vốn định để ăn khuy, mọi khi cậu chỉ ăn hai cái, thì hiện tại lại đem một đĩa lớn ra mời Chu Diên.

Dật Ninh vốn không giỏi giao tiếp với người khác, cậu đặt điểm tâm trên bàn, thêm đôi đũa cùng một cái đĩa nhỏ, nhẹ nhàng nói: “ Đây là điểm tâm tôi tự làm, anh muốn nếm thử một chút không.”

Đồ ăn nóng hổi đặt trước mặt, nếu không nếm một ít quả thực rất thiếu lịch sự, Chu Diên đương nhiên phải gật đầu.

Dật Ninh ngay từ nhỏ ngoài thích đọc sách viết lách này nọ, còn có quét dọn cùng nấu nướng, tính ra trù nghệ của cậu cũng không tệ, lần trước Chu Diên cũng đã được thưởng thức qua.

Món điểm tâm này bên trong còn được bỏ chút gạo nếp, ăn vào có cảm giác dẻo dẻo mềm mại lại thơm ngọt, hương vị quả thực không tồi.

Dật Ninh thực sự không biết trò chuyện cùng Chu Diên thế nào, cậu đứng ngồi không yên, chỉ mong rằng người này nhanh chóng rời đi.

Người ta đã có lòng nên đương nhiên mình cũng phải lịch sự mà ăn lấy vài cái, Chu Diên ăn được hai cái thì cũng không ăn nữa.

Nhìn Dật Ninh ngồi rất quy củ, mặc dù là ngồi trong nhà mình thế nhưng cũng rất ngay ngắn, hai tay đặt ở trên đầu gối, không có chút tác phong của nam nhân mà thật giống như thục nữ con nhà gia giáo.

Hai người nói chuyện cũng không có gì thích hợp, Chu Diên khi cùng người khác tán gẫu đều là thuận miệng mà nói, hiện giờ đột nhiên gặp phải Dật Ninh lúc nào cũng trầm mặc im lặng, hắn thật cũng biết nên nói cái gì cho phải.

Chu Diên cũng không lưu lại quá lâu đã rời đi.

Dật Ninh đóng cửa lại, nhẹ nhàng thở ra, đương nhiên Dật Ninh mong rằng về sau hắn sẽ không bao giờ … đến nữa! Thế nhưng lúc sau lại nghĩ đến nếu lần sau gặp lại, hẳn mình phải trò chuyện nhiều một chút, không thể làm cho không khí xấu hổ như vậy được.

Nói thật ra, qua nhiều năm phong lưu, bên người Chu Diên số người cả trai lẫn gái đếm đều đếm không hết, thế nhưng hắn lại chưa bao giờ nói chuyện tình yêu, có lẽ, vào năm hắn khoảng mười bốn mười lăm tuổi, khi đó tình cảm vẫn còn mãnh liệt, có thể thích hợp cùng người khác nói chuyện yêu đương, thế nhưng hắn lại dùng phần lớn thời gian để phân cao thấp với cha mình, cùng tình nhân của cha hắn sống chơi bời lêu lổng, về sau, hắn cũng có thích cùng theo đuổi Vệ Khê, thế nhưng vì thất bại mà chấm dứt, hơn nữa, là hắn thảm bại, sau lúc đó hắn cũng chán chường mất một thời gian dài.

Trước kia khi Chu Diên còn theo đuổi Vệ Khê cũng có nhờ đại tỷ làm quân sư, bất quá kết quả thất bại đã tố cáo mấy biện pháp của đại tỷ đều là vô dụng. Vì thế, nực cười nhất chính là, lần này hắn còn mua mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình về xem, mỗi quyển đều là đọc được cái mở đầu là không đọc nổi nữa, hắn chỉ thấy mấy thứ viết trong này tức cười muốn chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.