Dật Ninh

Chương 9



Dật Ninh là người quá mức trầm lặng, trầm lặng tới nỗi cực kỳ nhàm chán.

Chu Diên tuy thường xuyên đến chỗ Dật Ninh, kỳ thực là muốn cùng cậu trò chuyện nhiều một chút, hoặc là nghe cậu nói vài câu, thế nhưng Dật Ninh chính là người vừa cứng nhắc vừa không thú vị như vậy, bất kể là hắn nói cái gì, cậu đều lẳng lặng ngồi nghe, đến mức hắn còn không biết cậu có thực sự nghe hay không, lúc nói xong có hỏi cậu, cậu chỉ gật đầu nói “ Được”.

Chu Diên cảm thấy mình không kiên trì thêm được nữa, hắn quyết định buông tay. Vì vậy chuyện yêu đương lần thứ hai bởi vì không có gì thú vị nên tuyên bố kết thúc, Chu Diên lần này tuy không cảm thấy thua cuộc, thế nhưng lại chịu rất nhiều đả kích, nói khó nghe một chút-  chẳng nhẽ hắn chỉ thích hợp cùng người trên giường, mà không thể cùng người nói chuyện yêu đương sao?

Dật Ninh chính là chờ ngày Chu Diên mệt mỏi.

Một công tử nhà giàu, đương nhiên là người không an phận, Chu Diên thường xuyên đến chỗ cậu như vậy, Dật Ninh dù ngốc cũng biết Chu Diên đến đây không phải vì quan tâm vết thương ở chân của mình, một vết thương nhỏ như vậy, căn bản không cần phải thăm.

Tuy vậy Chu Diên cũng không nói rõ là theo đuổi cậu, cho nên Dật Ninh cũng giả bộ không biết, cũng tự nhủ với bản thân, Chu Diên là người thế nào cũng không thể có quan hệ với hắn, bọn họ những kẻ có tiền cũng không phải là người tốt.

Chu Diên là người theo đuổi những cảm giác kích thích, muốn người như hắn tự động buông tha, cách đơn giản nhất, chính là làm cho hắn cảm thấy nhàm chán là được.

Cho nên, mỗi lần Chu Diên đến tìm, Dật Ninh vẫn luôn trưng bộ mặt cứng nhắc, cũng không nói chuyện gì nhiều, thỉnh thoảng chỉ nghe cậu lẩm nhẩm vài ba câu, sau đó không khí lại rơi vào xấu hổ.

Dật Ninh mặc dù biết như vậy là không đúng, cũng tự nhủ lần sau không thể làm thế, thế nhưng lần sau vẫn là như vậy.

Dù Dật Ninh hy vọng Chu Diên sẽ không đến nữa, thế nhưng mỗi khi Chu Diên đến, trong đáy lòng  vẫn nổi lên một ít tình cảm ấm áp, dù sao, cậu luôn rất cô đơn.

Cửa sổ phòng bếp ở hướng tây bắc, chỉ mỗi khi hoàng hôn, thì từ hai toà nhà cao tầng bên cạnh phía xa xa kia, chỉ vào lúc chiều tà này, mới có một lúc ánh nắng sẽ chiếu vào phòng bếp.

Ánh nắng chiếu trên bức tường men sứ trắng, trên gạch men còn có hoa văn hình hoa sen màu vàng, lúc này đây dưới ánh sáng của hoàng hôn làm cho không gian tràn ngập sắc màu, giống như cảnh sắc thật, những đoá hoa đang chậm rãi nở rộ trong ánh sáng.

Chu Diên tựa vào chiếc sô fa cũ kỹ, bộ sofa màu cam được làm theo kiểu cổ xưa phía trên còn thêu hình hoa mẫu đơn, đây chính là kiểu Dật Ninh thích nhất. Chu Diên vốn cũng là ‘ăn không ngồi rồi’ (1), lẳng lặng ngắm nhìn từng cử chỉ của Dật Ninh ở trong phòng bếp. ( (1) nhàn rỗi ko có việc gì làm)

Dưới phản xạ ánh nắng từ bức tường men trắng chiếu đến một bên mặt Dật Ninh, làm cho khuôn mặt Dật Ninh  từ trán đến sống mũi tới đôi môi được ánh sáng vẽ thành ba đường nét rất đẹp, làm cho làn da trong suốt, ở chỗ ánh mắt cùng mũi lại tạo thành bóng râm, làm cho ánh mắt cậu nhìn thực ôn nhu, khoé môi lúc cười tạo một chút nếp nhăn trên khuôn mặt tựa như nụ cười vĩnh hằng của nàng Mona lisa.

Mặt trời lặn xuống, trong phòng bếp không gian trong nháy mắt ảm đạm hơn rất nhiều.

Trong không gian tĩnh lặng này, những tia sáng dần dần mờ tối, những đoá sen đang huy hoàng nở rộ dường như lại héo tàn, Chu Diên cảm thấy trong khoảng khắc ngắn ngủi mà Dật Ninh pha cafe, lại giống như trải qua cả một thế kỷ, mà hắn tại đây lại dùng cả một đời để yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt một người, nhìn ánh mắt dịu dàng của cậu, khoé môi khẽ cười, mềm mại ngọt ngào như nước suối tuôn chảy, không phải như núi lửa phun trào nhiệt liệt, cũng không có cảm xúc mãnh liệt cùng nhiệt huyết sôi sục, cũng không có xa hoa phú quý, hay nhục dục tầm thường, hắn cảm thấy chính mình cho dù cứ như vậy mà gìa đi, có lẽ cũng là một loại hạnh phúc.

Dật Ninh bưng cafe ra, đặt ở trước mặt Chu Diên , “ Chỉ có cafe hoà tan thôi, anh xem hương vị thế nào? Anh uống có quen không?”

Hai cánh môi của Dật Ninh vẫn chậm rãi chuyển động, thanh âm mềm nhẹ.

……

Chu Sam kể từ lúc giao lại mọi việc làm ăn cho Chu Diên, trừ bỏ những quyết sách lớn ra, những việc khác đều tuỳ vào hắn, Chu Diên có đôi khi cũng phải lao lực quá độ, có rất nhiều chuyện gặp khó khăn, thế nhưng hắn biết mình cũng đã trưởng thành, cho nên nếu về nhà nhờ giúp đỡ sẽ rất thiếu bản lĩnh đàn ông, vì vậy dù nhiều lúc phải liều chết duy trì, sự tình tuy khó giải quyết, nhưng cũng không phải là không làm tốt, chính là có nhiều chuyện không được theo ý người mà thôi.

Vậy mà mới trải qua có mấy tháng, Chu Diên thực cảm thấy mình dường như thoát thai hoán cốt, cùng với lúc trước khi ở trường học còn tự do phóng đãng thực là hai người khác hẳn nhau.

Bởi vì hiểu biết nhiều hơn, cũng không còn như trước đây kiêu ngạo ngang tàng, con người cũng biết ẩn nhẫn rất nhiều, hắn cho tới nay vẫn chán ghét cha hắn, muốn vượt qua cha hắn, lấy mục tiêu là có thể có một ngày đem ông ta đánh vào trong địa ngục trở thành thứ đen tối và âm u.

Chu Diên hiện nay, bộ mặt luôn lạnh lùng cứng rắn cũng có chút nhu hoà hơn, hắn cầm cốc cafe lên uống một ngụm, thanh âm dường như cũng nhiễm một chút hương vị của Dật Ninh, nhẹ nhàng hơn: “ Cho dù là cafe hoà tan, cậu pha so với người khác cũng ngon hơn một chút.”

Dật Ninh nghe thấy hắn rõ ràng có ý khen ngợi, sửng sốt một lúc, mới cười ngượng ngùng, “ Cho dù anh nói uống không quen cũng không sao, anh khen tôi như vậy, thật ra tôi cũng không biết nên nói cái gì.”

“ Là thật đấy, đường cho vừa đủ. Nếu có thêm món bánh điểm tâm lần trước cậu làm, thì càng ngon hơn.” Chu Diên thấy vẻ mặt  Dật Ninh có chút xấu hổ thì càng nói thêm.

“A! Chính là hôm nay tôi không có làm, anh muốn ăn chắc phải để lần sau.” Dật Ninh trong giọng nói mang theo thẹn thùng cùng áy náy, lúc sau mới nói thêm, “ Có bánh quy, anh muốn ăn không? Bánh quy bơ ăn cũng không tồi.”

Cậu vừa nói xong đã lấy ra một hộp.

Chu Diên không tiện từ chối ý tốt của cậu, mới cầm mấy cái lên ăn.

Chu Diên về sau mới cảm thấy mỗi lần hắn đến chỗ Dật Ninh, Dật Ninh bộ dáng đều là khuẩn trương tiếp khách, đối mặt với hắn mà cứ như trên chiến trường.

Hắn vốn đã quyết định không chơi đùa thêm nữa, sau đó lại quyết định phải tiếp tục.

Chỗ của Dật Ninh mang đến cho hắn cảm giấc rất đặc biệt, mà hắn chưa từng cảm nhận được ở nơi nào khác.

Chu Diên thích chính là các quán Bar ngầm ồn ào, bề bộn, xa hoa truỵ lạc cùng phóng túng bừa bãi.

…….

Trong đêm Giáng Sinh, Chu Diên cùng Tào Dật Nhiên vốn là bạn từ thủa nhỏ hẹn đi uống rượu gặp mặt, Chu Diên lại từ chối, hắn đi tới chỗ Dật Ninh, hẹn Dật Ninh cùng đi nghe nhạc hội.

Chu Diên vốn không có thói quen hẹn trước, luôn luôn thích thì đến, mặc kệ thời gian, cũng không quan tâm người khác có việc bận hay không.

Điểm này làm cho Dật Ninh rất ghét.

Vẫn là vào buổi chiều, Lúc Dật Ninh đang chuẩn bị bữa ăn khuy cùng điểm tâm, chuẩn bị xong mới đem nhà cửa tổng vệ sinh một lần.

“ Cộc….Cộc Cộc Cộc…” “ Cộc …Cộc…Cộc….” (^_^ chỗ nì ta chém thêm cho sinh động”

Cái cách gõ cửa ầm ĩ ngang ngược như vậy, ngoại trừ Chu Diên, Dật Ninh thật không nghĩ ra người thứ hai.

Đưa tay rửa sạch bột mì còn dính, Dật Ninh lúc này mới ra mở cửa.

Dật Ninh trên người còn đeo tạp dề, trên mặt vẫn dính một chút bột mì.

Chu Diên thực tự nhiên vào nhà đổi giày, đôi dép kia thỉnh thoảng Dật Ninh cũng đem đi giặt sạch, nhưng cũng không cất đi.

“ Cậu đang làm cái gì, bột mì sao?” Chu Diên hỏi.

Nếu không phải từng nhìn thấy Dật Ninh dùng bột mỳ làm điểm tâm, thì Chu Diên cũng không biết bánh vốn được làm từ các loại bột mà ra.

“ Chuẩn bị làm bánh khúc cây” Dật Ninh trả lời một câu, lại đi pha trà cho Chu Diên. Vẫn là loại trước đây Chu Diên mang đến, vì Dật Ninh chỉ thích uống Trúc Diệp Thanh, vì thế mấy thứ Chu Diên mang tới hầu như chỉ dùng để chiêu đãi chính hắn.

Một cái lò nướng vốn là thứ Dật Ninh tiết kiệm rất lâu mới mua được, về sau cậu càng mê dùng lò nướng làm các lại bánh này nọ.

Chu Diên chờ Dật Ninh đem bánh nướng xong xuôi mới nói: “ Tôi đến là để mời cậu đi nghe nhạc hội.”

Dật Ninh vừa mới đem đĩa bánh ra đặt trước mặt hắn, sửng sốt một lát mới nói: “ Một lúc nữa tôi còn phải dọn dẹp nhà cửa.”

“Dọn dẹp thì lúc nào chả được. Cậu là không muốn đi phải không?” Chu Diên bình tĩnh hỏi.

“ Không, không phải! Nhưng lúc này ngoài trời rất lạnh, tôi cũng không muốn ra ngoài.” Dật Ninh không dám nhìn thẳng Chu Diên, đem ánh mắt quay vào phòng bếp mới dám nói ra lời cự tuyệt.

“ Không lạnh lắm đâu. Đây là lần đầu tiên tôi mời cậu, cậu từ chối như vậy, rất không hợp tình hợp lý.” Chu Diên nhìn bộ dáng sợ hãi thấp thỏm của Dật Ninh, giọng điệu mới hoà hoãn xuống.

“ Vậy…… vào lúc nào, ở đâu?” Dật Ninh nhẹ giọng hỏi.

“ Chúng ta đi ăn cơm trước, sau đó cùng đi nghe nhạc hội, tại phòng nhạc Lam Sâm, khoảng tám rưỡi”

Dật Ninh đến lúc ngồi vào xe Chu Diên, cuối cùng mới là lúc hối hận.

Tuy cậu cũng muốn đi nghe nhạc hội, nhưng lại không muốn đi cùng người này. Hơn nữa, đi ăn cơm trước, sau đó lại đi nghe nhạc dù thế nào cũng có cảm giác là đi hẹn hò.

Chính là Chu Diên biểu tình lạnh lùng, thái độ cường ngạch, tất cả giống như đương nhiên, làm cho cậu dù không muốn nghĩ nhiều, cũng không dám hỏi nhiều, chúng ta thế này là đang hẹn hò sao?

Bữa tối dùng tại một nhà hàng tiêu chuẩn, đây cũng là lần đầu tiên Dật Ninh đến nơi như thế này dùng cơm. Tuy nhiên nghi lễ cùng cách thức, cậu cũng đã được học qua môn ngoại khoá thời đi học, cũng thực hành được vài lần.

Tuy rằng cũng không quá khuẩn trương thế nhưng cũng không tránh khỏi có chút lúng ta lúng túng.

Nhà hàng này không khí rất tốt, Chu Diên còn mời rượu cậu vài lần, Dật Ninh ăn xong một món mới uống một ngụm cũng không bị quá say, cậu cũng không ngốc giống như trước đây, mỗi lần uống rượu chính là uống một ngụm nhỏ, đến nỗi ngay cả Chu Diên cũng không thấy được trong ly của Dật Ninh có ít hơn chút nào.

Lúc xuống lầu, lại gặp đúng người quen của Chu Diên, đối phương nhìn Dật Ninh một chút, còn đối với Chu Diên khen ngợi bạn của hắn lần này vừa đẹp lại vừa có khí chất.

Chu Diên rất quen bày tỏ sự cảm ơn, vốn từ đầu hắn cùng Dật Ninh còn đứng cách nhau một khoảng, lúc sau lại cố ý tiến lên ôm lấy eo Dật Ninh.

Dật Ninh vô cùng ngại ngùng, nhưng bởi vì có nhiều người ở đây, nên cậu cũng không tiện làm mất mặt Chu Diên, bỏ ra tay hắn sẽ làm hắn khó xử, vì thế lúc ra đến cửa, Dật Ninh mới đem tay Chu Diên bỏ ra, hơn nữa có chút tức giận mà đi trước.

Sự trầm mặc của Dật Ninh có thể thay thế cho tất cả tâm tình của cậu.

Người đã thường xuyên ở bên cậu, đều có thể cảm nhận được. Vui mừng, yên tĩnh, sầu lo, bất an, phẫn nộ, cự tuyệt, chán ghét….

Tất cả mọi cảm tình, Dật Ninh đều dùng sự trầm mặc để biểu đạt.

“ Làm bạn với tôi, khiến cậu khó xử sao? Cậu không muốn?” Chu Diên nhìn Dật Ninh tức giận, vốn định hỏi cậu mấy lời này, cuối cũng cũng không biết nên làm thế nào, khi Dật Ninh đứng bên cạnh xe chờ hắn, hắn liền cảm thấy cùng người vô vị như vậy nổi giận đúng là không có chút hứng thú, vì thế cũng không nói gì.

Mở cửa xe, Dật Ninh liền lên xe, nếu cậu đã đồng ý đi cùng Chu Diên, vậy cho dù hối hận, cậu cũng không bỏ dở chừng.

Dật Ninh tuy là người yếu đuối cùng tự ti, nhưng cũng không phải người dễ chùn bước.

Trong phòng nhạc, mọi người đều đã ngồi xuống.

Trong không khí hôn ám, Dật Ninh từ lúc ngồi xuống đến giờ cũng không có chuyển động, đương nhiên cũng không nói chuyện cùng Chu Diên.

Hiện tại Dật Ninh không phải đang giận, mà là đang tập trung.

Chu Diên mở miệng đang muốn nói vài câu, nhưng thấy Dật Ninh đang chăm chú nhìn lên sân khấu, cũng không có hứng thú. Ngọn đèn mờ tối, lại có vài ca sĩ hát tình ca liên miên, rất thích hợp để làm vài chuyện…, nhưng nhìn Dật Ninh chuyên chú nghe, hắn cư nhiên lại để yên cho một người cứ như vậy hơn nửa giờ, cái gì cũng không làm.

Trong tiếng nhạc du dương trầm bổng, Dật Ninh say mê trong đó, cuối cùng khi khúc hát Merry Christmas vang lên, tất cả mọi người đều hát theo, Dật Ninh cũng đứng lên hát cùng.

Chu Diên tuy là người phóng túng, trước đây còn đầy thói hư tật xấu, nhưng dựa vào những lễ nghi được dạy dỗ dành cho một đại công tử, thì trong suốt thời gian nhạc hội Chu Diên luôn rất lịch sự cùng yên lặng làm cho Dật Ninh đối với hắn càng có thêm ấn tượng tốt.

Từ đại sảnh nhạc hội đi ra, bầu trời đã bay xuống từng hạt tuyết nhỏ, nhưng bông tuyết li ti, vừa rơi xuống đã tan biến.

Khuôn mặt Dật Ninh lộ ra vẻ vui sướng, ánh mắt toả sáng nhìn vào không trung đen thăm thẳm, nhìn những bông tuyết từ nơi vô tận kia nhẹ nhàng bay xuống.

“Không nghĩ tới lại có tuyết rơi, năm nay không biết có lạnh không?” giọng nói của Dật Ninh mang theo thích thú, trên mặt tràn đầy tươi cười, đây cũng là câu đầu tiên kể từ lúc ra khỏi nhà hàng cậu nói với Chu Diên.

“ Là người ta làm cho tuyết rơi” Chu Diên thuận theo nói.

“Thật không? Chính phủ sao không đem số tiền này đi làm công ích.” Dật Ninh nghe Chu Diên nói vậy, sửng sốt một lúc mới cảm khái mà phát biểu quan điểm.

“ Cũng không phải chính phủ chi tiền.” Chu Diên nói một câu, lại nghĩ Dật Ninh vốn tiết kiệm thành tính, xem chừng không thích nói về những thứ phung phí như hắn, mới sửa lại hỏi: “ Cậu thích tuyết rơi?”

Dật Ninh hít sâu, cái mũi bị không khí đông lạnh làm cho đỏ ửng, lộ ra lỗ tai hồng hồng, cậu nhìn lên không trung nói: “ Rất thích, Ở quê tôi hàng năm đều có tuyết rơi.”

“ Tôi cũng biết có một chỗ có rất nhiều tuyết rơi, cậu muốn đi không?” Chu Diên đem khăn choàng của mình gỡ xuống quàng vào cổ Dật Ninh, cuốn vài vòng đem cả lỗ tai cùng miệng của Dật Ninh che lại, chỉ chừa ra mỗi chóp mũi.

Mỗi khi hít thở Dật Ninh đều cảm nhận được hương vị trên khăn quàng của Chu Diên, mùi vị đàn ông nhẹ nhàng khoan khoái, còn mang theo chút hương vị nước hoa.

Dật Ninh cũng không hiểu được tâm tình của mình, lúc đuổi kịp Chu Diên lên xe mới mở miệng nói cụt lủn một câu “ Cảm ơn!”

Chu Diên rất không tự nhiên đáp lại “ Không có gì”

Bên này là khu dành cho người giàu có, xen lẫn giữa những hàng cây xanh là từng gian nhà ở, dưới ngọn đèn ban đêm lại có vẻ huyền bí.

Tuyết ở chỗ này rơi cũng nhiều hơn, trên từng nhành cây đã bao phủ một lớp tuyết mỏng trắng xoá, Dật Ninh nhìn ngắm, trong lòng lặng lẽ có chút vui mừng cùng hạnh phúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.