Dấu Chân Của Chúa

Chương 31



White Sands

Vào lúc 7:52 phút sáng, giờ tiêu chuẩn miền núi, Peter Godin rơi vào tình trạng nguy kịch. Ravi Nara không có mặt tại kho chứa máy bay dùng làm bệnh viện, nhưng y ngủ ngay gần đó, và chỉ mất chưa đầy hai phút y đã đến bên giường Godin. Y đã chờ cho ông già tịch. Không rẽ tắt dòng để giảm bớt áp suất trong não thất thứ tư thì tràn dịch màng não là không thể tránh khỏi. Nhưng khi y đến Bong bóng, y thấy Godin đang lên cơn nhồi máu cơ tim thông thường.

Hai y tá của Godin đã luồn ống ôxy vào khí quản và một người đang xoa bóp để phục hồi nhịp tim. Ravi đọc điện tâm đồ và xác nhận chẩn đoán của họ: nhịp nhanh thất. Họ đang phải sốc điện vì không thấy mạch của lão. Cần đến hai liều thuốc kết hợp và phải sốc điện 360 jun để đưa tim về nhịp xoang. Ravi lấy máu để kiểm tra các enzym đặc trưng của tim, xem cơ tim đã bị hủy hoại đến mức nào. Sau đó, vì Godin vẫn còn bất tỉnh, Ravi ngồi xuống nghỉ một lát.

Y ghét y học lâm sàng. Luôn thường trực bất ngờ khiến anh phải ngạc nhiên. Godin đã được bắc cầu nối mạch vành cách đây mười lăm năm và được cấy ống dẫn tuần hoàn từ năm 1998. Nguy cơ nhồi máu cơ tim luôn còn đó, nhưng dưới áp lực phải cố sức xử lý u thần kinh đệm thân não, Ravi tạm quên đi nguy cơ về tim. Các y tá đã thấy y ngập ngừng trong khi cấp cứu. Không rõ họ có thể chờ mong gì ở một người được giải Nobel y học. Sau nhiều năm làm việc ở phòng thí nghiệm nghiên cứu, y đã không hành nghề chữa bệnh. Thế thì đã sao? Thậm chí một bác sĩ thú y cũng có thể lập phác đồ xử lý các ca nguy kịch.

Khi một y tá vừa chạm đến ống thở của Godin, ông già cố nói, nhưng cố gắng của lão chỉ tạo nên những tiếng kêu the thé.

Ravi ghé xuống sát tai Godin. "Đừng cố nói, Peter, ông hơi bị loạn nhịp tim, nhưng sẽ ổn định ngay thôi."

Godin giơ tay đòi vật gì để viết. Một y tá đưa cho lão chiếc bút và giữ một tấm bìa cứng gần sát tay lão.

Godin viết nghệch ngoạc: "ĐỪNG ĐỂ TÔI CHẾT! SẮP THÀNH CÔNG RỒI!!!"

"Ông không chết đâu." Ravi trấn an lão, mặc dầu chính y còn lâu mới tin điều đó. Giảm ôxy sẽ dễ gây ra cơn tràn dịch màng não chết người mà y đang chờ đợi. Y bóp vai Godin, rồi ra lệnh cho các y tá đặt thông khí. Việc này sẽ làm ông già khiếp sợ, nhưng lão có thể chịu đựng được.

Để tránh sự phản đối của Godin, Ravi rời Bong bóng. Khi y đóng cửa sập lại, y thấy Zach Levin đang lao vào bệnh xá.

"Cái gì thế?" Ravi hỏi. "Đã xảy ra chuyện gì?"

Levin phải dừng lại lấy hơi mới nói được. "Mẫu thần kinh của Fielding đang giải thuật toán cuối cùng! Ông ta đã liên kết được vùng ký ức với vùng xử lý, và đang tạo ra một mạch giao diện hoàn toàn mới. Tôi chưa từng thấy điều gì như thế."

"Ý cậu muốn nói mẫu thần kinh của Fielding đã làm tất cả những việc đó."

"Đúng, đúng. Nhưng tôi phải nói cho anh biết, ngay khi cỗ máy mới chỉ vận hành năm mươi phần trăm công suất, tôi đã có thể cảm thấy ông ta ở đó. Cứ như nói chuyện với một người tôi đã từng cùng làm việc suốt hai năm qua. Như thể ông ta đã sống lại vậy."

"Cậu đã đạt được năm mươi phần trăm công suất?"

Levin cười ngoác miệng. "Và đang tăng lên. Lẽ ra tôi nên tin tưởng hơn vào linh cảm của Godin."

Ravi cố gắng giấu cơn sốc. Chín mươi phần trăm hiệu suất là điểm mà Godin đã dự tính một mẫu thần kinh có thể trở thành ý thức đầy đủ - một trạng thái mà lão gọi tên bằng thuật ngữ trạng thái Trinity.

"Cậu vừa bảo 'nói chuyện'," Ravi nói to suy nghĩ của mình. "Hay là bộ đồng bộ hóa giọng nói đã làm việc? Fielding nói với cậu à?"

"Ông ta cố gắng nói. Ông ta không thể giải thích việc ông ta đang làm. Nhưng hiệu quả đang tăng lên vững chắc. Chúng tôi đã đặt được lịch trình xác định."

Bất chấp hoàn cảnh cá nhân phức tạp, Ravi vẫn không chế ngự nổi cơn phấn khích. "Bao lâu?"

"Mười hai đến mười sáu tiếng."

"Đến trạng thái Trinity ấy à?"

Levin gật đầu. "Và tôi cá sẽ ngắn hơn mười hai tiếng. Chúng tôi đã đưa một nhóm trực đến nhà Cách ly."

Ravi nhìn đồng hồ. "Cậu chắc chắn chứ?"

"Chắc như mọi việc đã làm ở công trình này. Tôi phải đi báo cho Godin biết chuyện đang xảy ra."

Ravi không muốn Godin nghe chuyện này cho đến khi y nói cho Skow biết. "Cậu không vào ngay bây giờ được. Ông ấy không nghe được đâu. Peter lên cơn nguy kịch cách đây hai mươi phút."

Levin cứng người lại cảnh giác. "Ông ấy chưa chết chứ!"

"Chưa. Nhưng đang được thông khí."

"Có tỉnh không?"

"Không đủ tỉnh để hiểu cậu nói. Mà ông ấy cũng không nói được."

"Nhưng ông ấy phải biết việc này! Nó sẽ tăng bội ý chí chiến đấu của ông ấy."

Ravi cố tỏ vẻ đồng cảm. "Ông ấy chưa bao giờ thiếu cái đó."

"Đúng. Nhưng việc này sẽ làm thay đổi tất cả."

"Rất tiếc, Levin. Tôi không thể cho cậu vào được"

Levin khinh bỉ nhìn xuống Ravi. "Anh không thể có một quyết định như vậy được. Hạn chế Godin tiếp cận với những thông tin vô cùng trọng yếu ư?"

"Tôi là bác sĩ của ông ấy."

"Vậy thì anh đang làm một việc chó đẻ. Chẳng cần phải là bác sĩ mới biết điều tốt nhất ta có thể mang lại cho sức khỏe của Godin hiện giờ là cho ông ấy biết thông tin này."

Levin quay đi và bước tới bộ khử trùng cực tím. Ravi định cãi nhưng người kỹ sư đã ấn nút khởi động, làm cho cuộc đấu khẩu trở nên vô ích.

Nếu Levin cứ khăng khăng vào Bong bóng, Ravi không thể ngăn cản anh ta. Godin có thể gọi anh ta bất cứ lúc nào.

Ravi hối hả chạy ra cửa. Y cần báo với Skow ngay lập tức. Bởi vì Zach Levin có lý: nếu chỉ còn mười hai đến mười sáu tiếng nữa Trinity trở thành hiện thực, Godin gần như chắc chắn còn sống để thấy điều đó. Và như thế mọi chuyện sẽ thay đổi. Skow đang lập kế hoạch cho tổng thống thấy thất bại của Trinity, đổ mọi trách nhiệm lên đầu Godin, và dùng Ravi để giúp gã làm việc đó. Nếu Skow đi quá xa, và Godin vào giờ thứ mười một đưa ra được chiếc máy tính cách mạng mà lão đã hứa hẹn - thì Ravi sẽ rơi vào tình trạng hiểm nghèo. Peter Godin sẽ không nhẹ tay với kẻ phản bội. Lão sẽ tự đưa ra phán quyết của mình. Hình ảnh Geli Bauer lướt qua đầu Ravi. Hú hồn là ả đang nằm viện ở Maryland.

Jerusalem

Rachel ghì chặt thành xe cấp cứu khi nó chật vật nhúc nhích giữa dòng giao thông tắc nghẽn. David nằm bất tỉnh trên tấm băng ca đặt trên sàn xe. Người hộ lý ngồi phía sau biết tiếng Anh đủ để trò chuyện với Rachel, nhưng anh ta chỉ có thể nói rất ít, thậm chí còn nói ít hơn về tình trạng bệnh nhân của anh ta.

Khi David gục ngã trong nhà thờ, Rachel biết ngay rằng anh bị tai biến ngập máu. Nàng quỳ xuống đỡ lấy đầu anh khỏi đập xuống sàn, nhưng đó là tất cả những gì nàng có thể làm được. Việc nạn nhân tai biến tự nuốt lưỡi mình chỉ là chuyện tưởng tượng, nếu thò tay vào mồm để ngăn có thể mất ngón tay như chơi. Ibrahim đã dùng điện đàm gọi cấp cứu, nhưng Rachel có cảm tưởng ông ta đã gọi trước đó rồi.

Đám lính Israel nhanh chóng chạy đến lập hàng rào quanh nhà nguyện. Lúc xe cấp cứu đến, cơn tai biến của David đã qua, nhưng anh vẫn chưa tỉnh. Các hộ lý đo đường huyết của anh, thấy mức glucose vẫn bình thường. Trong trường hợp hôn mê, đấy là giới hạn những gì họ có thể làm tại chỗ, nên họ lắp nẹp cổ cho anh, đặt anh lên cáng, rồi gọi lính khiêng anh ra xe cấp cứu trong sân.

Khi họ luồn lách qua phố xá, tâm trí Rachel lướt nhanh qua các nguyên nhân có thể gây hôn mê. Nguyên nhân thông thường nhất là hạ đường huyết, nhưng David không có tiền sử lạm dụng chất gây nghiện. Đầu anh chạm đất không mạnh lắm nên không thể bị chấn thương, bốn mươi mốt tuổi thì cũng khá lớn tuổi để mắc chứng động kinh khởi phát muộn, mặc dầu nàng đã nghi ngờ điều đó ngay từ khi nghe về chứng ảo giác. Ravi Nara đã loại trừ bệnh động kinh, nàng nhớ lại.

Một cơn đột quỵ có thể gây tai biến và hôn mê, nhưng rất hiếm. Đầu độc? Nàng nghĩ đến chất bột trắng trong chiếc phong bì Fielding gửi qua FedEx. Liệu có thứ chất độc nào lẫn trong "cát" mà các nhà khoa học ở trường Duke không tìm ra? Có khả năng là virus viêm não ở phía Tây sông Nile chăng? David có thể từng bị muỗi độc đốt ở Tennessee mà mãi đến bây giờ mới phát bệnh viêm não? Anh cũng có thể nhiễm vi khuẩn viêm màng não ở sân bay Kennedy. Có thể là ung thư não, nhưng nếu thế thì Siêu-MRI của Trinity đã phát hiện ra rồi.

Ngay cả khi Rachel cố ghi nhớ để thuật lại tất cả cho bác sĩ trực cấp cứu, nàng vẫn còn tự mắng mình vì khi điều trị cho anh, nàng đã không kiên quyết yêu cầu David đi khám tổng quát. Thật ra, nàng đã rất kiên quyết. Nhưng David đã từ chối.

Chiếc xe cấp cứu cuối cùng cũng thoát ra khỏi đám đông và tăng tốc lên một đường đồi xanh tươi đến một khu nhà trông như pháo đài. Trên mái nhà chi chít ăng ten và ăng ten vệ tinh còn nhiều hơn ở một đài truyền hình.

"Kia là bệnh viện đấy à?" Rachel hỏi.

Người hộ lý gật đầu. "Hadassah. Bệnh viện tốt nhất đấy."

Xe dừng lại trong sân tiếp nhận bệnh nhân bằng bê tông, và những người hộ lý đẩy xe David vào phòng cấp cứu. Họ không mất thời gian xếp theo thứ tự ưu tiên; mà đưa ngay anh vào phòng điều trị. Rachel đã nói với họ nàng là bác sĩ nên họ cho nàng vào theo. Nàng lấy ghế ngồi sát tường và nhường chỗ cho họ làm việc.

Một y tá kiểm tra ven của David, rồi chuyển từ ôxy trong chai rời sang ôxy của bệnh viện. Một người khác cởi quần áo cho anh và nối những đầu dây của màn hình máy điện tim vào ngực anh. Nhìn thấy David nằm trần trụi bất lực, Rachel đau đớn đến nỗi cái vỏ giáp nghề nghiệp cũng không che giấu nổi. Nàng nhặt chiếc túi bao tử cùng quần áo của anh bỏ vào một túi nylon.

Một người đàn ông mặc đồ trắng đến trước cửa, nói tiếng Hebrew với mấy người hộ lý. Ông ta liếc nhìn Rachel, rồi bước vào yêu cầu nàng tóm tắt chuyện xảy ra ở nhà thờ bằng thứ tiếng Anh nặng trịch. Nàng làm theo và cung cấp tiền sử bệnh lý của David đầy đủ nhất trong chừng mực nàng biết.

Anh đã bất tỉnh ba mươi phút. Đa số bệnh nhân bị co cứng, co giật toàn thể thì sau chừng ấy thời gian cũng phải tỉnh rồi. Vị bác sĩ ra lệnh xét nghiệm máu; chụp X-quang lồng ngực và xương cổ, chụp CT để loại trừ nguyên nhân đột quỵ, u, xuất huyết dưới màng nhện; và lấy tủy xem có viêm màng não không.

Sau khi y tá lấy mẫu máu, một hộ lý chuyển anh vào buồng X-quang chụp CT, mất gần một tiếng. Khi trở lại phòng điều trị, anh vẫn còn mê man. Tiếp đó, một bác sĩ trực cấp cứu khác chích đốt sống. Dịch lấy ra từ xương sống có áp suất bình thường, và Rachel dễ thở hơn hẳn khi nhìn thấy chất dịch trong. Có nhiều khả năng chỉ là nhiễm trùng.

Bước tiếp sau là tham chiếu thần kinh, và từ giây phút này Rachel bắt đầu hoảng sợ. Một bảng tham chiếu thần kinh có nghĩa là cho nhập viện, kèm theo những câu hỏi về bảo hiểm y tế và thanh toán tiền. Trong hai túi bao tử có 15.000 đô la, nhưng nàng không muốn bị nghi ngờ khi phải xuất ra số tiền mặt lớn như vậy. Nàng suýt nữa thì ôm lấy bác sĩ trực cấp cứu khi ông ta thông báo rằng khoa thần kinh không còn giường trống. David sẽ ở lại khoa cấp cứu.

Một nhân viên kỹ thuật điện não đẩy một chiếc máy di động vào để làm điện não đồ cho David, Rachel nhận thấy ngay anh ta rất sắc sảo. Anh ta tắt hầu hết các thiết bị điện trong phòng rồi mới tiến hành làm điện não đồ, như vậy loại trừ tất cả các nguồn gây nhiễu và khiến điện não đồ dễ đọc hơn.

Khi điện não đồ hiện ra, kỹ thuật viên tỏ vẻ căng thẳng, và Rachel hiểu ngay lý do. Não David chỉ hiện sóng alpha có tần số và biên độ không đổi. Kỹ thuật viên viên nhoài người vỗ tay gần tai phải của David, nhưng các sóng alpha vẫn đồng bộ. Chúng chẳng thay đổi gì cả.

Tim Rachel chùng xuống. David đang rơi vào tình trạng gọi là hôn mê alpha. Rất ít bệnh nhân tỉnh dậy sống sót sau cơn hôn mê alpha.

"Chị là bác sĩ phải không?" kỹ thuật viên hỏi khi nhận thấy nét mặt Rachel.

"Vâng."

Ánh mắt anh ta dịu lại. "Tôi rất tiếc."

Khi anh ta dợm tắt máy, Rachel thấy một sóng theta xuất hiện trên màn hình.

"Đợi chút!" nàng kêu lên, đoạn giơ tay chỉ.

"Tôi thấy rồi."

Sóng theta tăng đều về biên độ. Sau đó một vài sóng beta xuất hiện.

"Anh ấy đang mơ," Rachel nói, thấy khó mà tin được điều đó. "Có phải anh ấy chỉ đang ngủ không?"

Kỹ thuật viên cấu tay David. Không có phản ứng gì. Anh ta ghé xuống sát tai và gào lên, "Dậy đi!"

Không có gì xảy ra.

"Không phải anh ấy đang ngủ," kỹ thuật viên trầm ngâm nói. "Nhưng những sóng theta này rõ ràng đang mạnh lên."

"Anh nghĩ chuyện gì đang xảy ra?"

"Anh này chắc chắn đang bị hôn mê alpha. Nhưng não anh ấy đang hoạt động thì phải. Làm gì thì tôi không biết." Kỹ thuật viên bước ra cửa rồi quay lại nhìn Rachel.

"Tôi cứ để máy hoạt động và đi mời một bác sĩ thần kinh xuống đây. OK?"

"Cám ơn anh."

Nàng ngồi một mình bên giường, tay run rẩy khi nhìn màn hình. Cho đến khi nhìn thấy sóng theta đó, nàng vẫn đinh ninh là David chết. Bây giờ nàng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng có gì đó đang xảy ra trong đầu anh. Có thể anh đang bị ảo giác trong hôn mê giống như những khi anh bị chứng ngủ rũ quật ngã? Cũng có thể anh không hề hôn mê? Đôi khi có bệnh nhân trông như bị hôn mê trong khi thật ra anh ta đang bị một cơn tai biến nhỏ. Thế nhưng điện não đồ không thể hiện điều này. Nó thể hiện trạng thái hôn mê alpha, ngắt quãng bởi sự xâm nhập không giải thích được của sóng theta và beta.

Nàng không muốn nghĩ David đã làm những gì trước khi bị tai biến, nhưng lại không thể bắt mình ngừng suy nghĩ. Trong không gian âm u thời trung cổ của nhà thờ Mộ Chúa, anh đã đi tìm dấu tích của cuộc đời Jesus trên trái đất. Hay nghĩ về cái chết của anh. Anh đã khinh thường những địa điểm truyền thống mà khách hành hương thường sùng kính - phiến đá xức dầu, bản thân ngôi mộ, nhưng đến chỗ đánh dấu nơi Jesus chết trên thánh giá, anh đã quỳ sụp xuống mà kêu lên, "Chính là chỗ này đây." Đúng lúc đó bắt đầu tai biến.

Sự cố này chắc hẳn đã bắt đầu từ trước đó. Khi David ngắm bức tranh tường mô tả cảnh Chúa Jesus bị đóng đinh trên thánh giá, anh siết chặt hai nắm tay lại, như thể bàn tay bị đau. Điều gì diễn ra trong tâm trí anh lúc đó? Anh thật sự tin mình là Chúa Jesus ư? Anh hoàn toàn tin tưởng điều đó đến nỗi cảm thấy các vết thương của Jesus? Nàng từng nghe nói có những trường hợp tâm trí sinh ra dấu Chúa, nhưng nàng chưa bao giờ thực sự tin. Phải chăng lần này nàng đang chứng kiến một chuyện tương tự?

Nàng nắm chặt bàn tay mềm rũ của David. Mặc xác các điện não đồ, nàng ngờ rằng anh sẽ mở mắt. Thế nhưng mắt anh vẫn nhắm. Nàng thầm cảm ơn thượng đế vì bác sĩ cấp cứu đã chỉ định chụp CT thay vì MRI. Làm thế nào nàng có thể khuyên ông ấy đừng áp dụng phương pháp xét nghiệm hình ảnh mà ông tin là vô hại với bệnh nhân? Làm thế nào nàng có thể bảo vệ cho David khỏi mọi thứ ở đây? Nàng không biết kẻ thù của mình như thế nào. Người duy nhất nàng nghĩ có thể trả lời về tình trạng hôn mê lạ lùng của David là Ravi Nara. Nhưng theo David, Nara chính là một trong số kẻ đang tìm cách giết họ.

"Tỉnh dậy đi, David," nàng dịu dàng nói bên tai anh. "Lạy Chúa, hãy tỉnh dậy đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.