Dấu Chân Của Chúa

Chương 41



Thưa các thượng nghị sĩ, đã khoảng hai mươi chín phút kể từ cú va chạm đầu tiên," tướng Bauer nói. "Tôi yêu cầu các ngài tán thành khởi động cuộc công kích EMP ngay khi máy bay ném bom đến vị trí."

Thượng nghị sĩ Jackson có vẻ do dự. "Nếu nó lại gây ra nhiều cuộc phóng tên lửa khác nữa thì sao?"

Tôi liếc qua màn hình biểu hiện kết quả của Trinity. Sự hỗn loạn của dòng ký tự gồm các con số và chữ cái vẫn không hề có dấu hiệu giảm bớt.

"Rất khó xảy ra điều đó, thưa các ngài," Bauer nói. "Máy tính này có vẻ đang bị treo. Ảnh hưởng của mười bốn quả tên lửa không quá nguy hiểm đến tính mạng. Và với tình trạng bảo dưỡng kém cỏi của Nga, có thể chỉ phân nửa số đó phát nổ. Thậm chí số đến được mục tiêu còn ít hơn. Nếu bây giờ chúng ta phá hủy Trinity, chúng ta có thể an toàn vượt qua sự cố này."

"Nếu máy tính đó đang treo," Jackson nói, "có lẽ chúng ta nên cố liên lạc với tổng thống. Ngài sẽ đưa ra quyết định cuối cùng về cuộc tấn công này."

"NORAD phát hiện thêm bảy vệt tên lửa nữa!" một kỹ thuật viên kêu lên. "Các căn cứ là Aleysk, Pervomaysk, Kostroma, Derazhnya."

"Thế tức là có thêm các tên lửa nữa?" Jackson hỏi.

Tướng Bauer chờ cho tiếng ầm ĩ hoảng loạn của các thượng nghị sĩ khác lắng xuống. "Chúng ta bây giờ đang đứng trước mối đe dọa của hai mươi mốt tên lửa, thưa các thượng nghị sĩ. Nga có hơn ba nghìn ICBM khả thi. Nếu chúng ta không hành động ngay, có thể chúng ta sẽ thấy con số đó. Tổng thống đã giao quyền cho chúng ta quyết định việc này. Đây là thời điểm hành động."

Thượng nghị sĩ Jackson quay đi khỏi màn hình camera và làm một cuộc biểu quyết chớp nhoáng công khai. "Cho phép tấn công bằng EMP, thiếu tướng."

Tướng Bauer gật đầu ra hiệu cho kỹ thuật viên trưởng của mình, anh này bắt đầu chuyển các mệnh lệnh được mã hóa cho B-52 mã tên Arcangel.

"Các tên lửa của Nga có khả năng nhắm đến đâu nhất?" thượng nghị sĩ Jackson hỏi.

"NORAD sẽ tính ra, nhưng Washington gần như là mục tiêu chắc chắn. Chúng sẽ đến theo đường bay địa cực. Các ngài cần đến hầm tránh bom bên dưới trụ sở NSA càng sớm càng tốt."

"Chúng tôi đã ở đó rồi."

"Tốt."

"Nhưng còn gia đình chúng tôi..." Mặt thượng nghị sĩ Jackson dường như xệ xuống, nhưng rồi một ánh thép lại lóe lên trong mắt ông ta. "Chúng tôi có nên cử một chiếc xe đến Nhà Trắng không? Tổng thống có nên xem xét giáng trả một đòn hạt nhân đối với nước Nga không?"

"Đây không phải là cuộc tấn công của Nga," Evan McCaskell nói. "Nó được phóng bởi Trinity. Đó chính là hệ thống bàn tay chết mà tướng Bauer nói với chúng ta là không tồn tại."

"Chúng ta không biết điều đó," tướng Bauer vẫn khăng khăng. "Có thể người Nga đang cố gắng tự phá hủy Trinity. Sự xâm nhập của Trinity vào hệ thống máy tính quốc phòng của họ có thể đã khiến họ lo sợ nghĩ rằng Trinity đang lập kế hoạch đánh đòn phủ đầu nước Nga. Hãy nhớ họ coi Trinity là một máy tính Mỹ. Một vũ khí Mỹ."

McCaskell lắc đầu. "Người Nga biết tên lửa của chúng ta không do máy tính kiểm soát. Và tổng thống đã giải thích tình hình này cho lãnh đạo Nga trước khi ông chịu sự giám sát. Cũng như Trinity đã tự làm thế, cùng với thông điệp gửi lãnh đạo các nước."

"Việc đó đã xảy ra cách đây hai giờ rồi," tướng Bauer nhắc ông. "Nỗi sợ hãi có lý lẽ riêng của nó."

"Hay không có lý lẽ gì hết. Chúng ta không thể vì sợ hãi mà hành động."

"Hay không hành động," Bauer vặn lại.

"Thiếu tướng!" một kỹ thuật viên ngồi bên bảng điều khiển kêu lên. "NORAD hiển thị một tên lửa Nga lao xuống mũi băng. Hình như bị trục trặc."

"Hy vọng có thêm nhiều cái như thế", Jackson nói.

"Vệ tinh đã phát hiện ra chùm tia bội năng lượng cao," tay kỹ thuật viên tiếp tục. "Đó là đầu đạn MIRV, có lẽ từ một tên lửa SS-18 phát nổ sớm. Phân tích quang phổ chưa xong, nhưng ước tính hiệu suất cho thấy mười đầu đạn mỗi cái năm trăm năm mươi ngàn tấn."

"Trong hai mươi lăm phút nữa, chuyện đó sẽ xảy ra trên bầu trời Manhattan," tướng Bauer nói.

Trên màn hình NORAD, một nhóm vòng cung đỏ vươn từ đất Nga sang mũi băng ở địa cực. Những vòng cung này chậm rãi và chắc chắn vươn tiếp về phía Bắc Mỹ.

"Sao lại xảy ra chuyện này?" thượng nghị sĩ Jackson hỏi. "Có phải vì máy tính đang bị treo không? Chính nó đã gây ra cuộc phóng tên lửa của Nga phải không?"

"Không có cách nào biết được," tướng Bauer nói.

John Skow đứng lên nói lớn. "Tôi nghĩ chúng ta nên cắt điện Trinity trong khi nó còn đang trong tình trạng hỗn loạn. Chúng ta đã thấy những phản ứng trả đũa của nó. Đừng cho nó cơ hội gây hại thêm nữa."

"Tướng Bauer?" thượng nghị sĩ Jackson hỏi.

"Thưa các thượng nghị sĩ, tôi muốn thế, nhưng tôi đã bị chứng minh là sai lầm một lần rồi. Trinity nói với chúng ta là nó đã xuất khả năng trả đũa sang các máy tính khác. Vì vậy cô lập chiếc máy tính này ở đây không giải quyết được vấn đề. Nếu chúng ta cắt điện, chúng ta có thể sẽ phải đối mặt với hai nghìn chín trăm tên lửa lao về nước ta. Tôi không muốn dự liệu một chuyện như thế."

"Chấp nhận."

"Thêm hai vệt tên lửa nữa!" kỹ thuật viên kêu lên. "Các căn cứ là Nizhniy Tagil và Kantaly. Đó là những tên lửa SS-25."

"Mẹ kiếp!" thượng nghị sĩ Jackson gầm lên. "Chúng ta phải biết cái gì đã gây ra cuộc phóng tên lửa này chứ!"

"Tôi không trả lời được," tướng Bauer nói.

Tôi đứng lên bước về phía màn hình. "Tôi trả lời được, ngài thượng nghị sĩ. Những tên lửa đó phóng ra là do Godin chết."

Thượng nghị sĩ Jackson nhìn xuống tôi. "Cái máy tính đó có biết là Godin chết không?"

"Nó không biết một cách có ý thức."

"Điều đó có nghĩa gì?"

Tôi chưa bao giờ thấy cần Andrew Fielding như lúc này. "Ngài thượng nghị sĩ, trong vật lý lượng tử có một hiện tượng gọi là liên đới lượng tử. Đó là trường hợp hai hạt khác nhau cách nhau nhiều cây số có thể hành động giống hệt nhau."

"Điều ấy thì liên quan đến cái gì?"

"Xin hãy khoan. Hai hạt nguyên tử được bắn ra qua những cáp quang khác nhau. Đến nửa đường của sợi cáp, mỗi hạt gặp một đĩa thủy tinh. Có cơ hội năm mươi - năm mươi cho mỗi hạt hoặc là nảy bật lên khỏi đĩa, hoặc xuyên qua đĩa. Nhưng khi các hạt bị liên đới lượng tử, chúng quyết định giống nhau một trăm phần trăm thời gian."

"Cái gì?"

"Đó là sự thật, ngài thượng nghị sĩ. Einstein gọi nó là 'tác động ma quỷ xuyên khoảng cách'. Andrew Fielding tin rằng những quá trình lượng tử như thế này có vai trò trong ý thức con người, và vì thế..."

"Anh đang nói rằng trí tuệ của Godin và máy tính mang mẫu trí tuệ của ông ta được kết nối theo cách nào đó?"

"Vâng. Khi Godin chết, kết nối đó bị phá vỡ, và nó đẩy máy tính kia vào tình trạng xáo trộn."

"Anh gợi ý rằng Trinity đang chết, phải không bác sĩ?"

"Có khả năng như thế."

"Không," Ravi Nara nói. "Nhìn lên màn hình đi."

Dòng chữ cái và con số hỗn loạn đã chậm đi đáng kể, giống như một người đang gào lên những lời lẽ ngu ngốc bỗng dưng bắt đầu dịu đi.

"Bác sĩ Tennant," thượng nghị sĩ Jackson nói, "theo lý lẽ của anh thì việc phóng tên lửa của Nga là ngẫu nhiên."

"Tôi nghĩ thế. Trinity lập trình cho một số máy tính ở khắp nơi trên thế giới để trả thù việc tấn công nó bằng cách kích hoạt hệ thống bàn tay chết của Nga. Những máy tính đó nhận ra Trinity bỗng nhiên bị rối loạn như bị tấn công, và chúng trả thù như chương trình đã định. Tôi nghĩ nếu Trinity được phục hồi kịp thời, nó sẽ làm mọi việc có thể để chặn các tên lửa đó đến được mục tiêu."

"Tướng Bauer," thượng nghị sĩ Jackson nói, "Tôi muốn bác sĩ Tennant có mặt ở tòa nhà Cách ly khi Trinity hết hôn mê hay cái khỉ gió gì đó. Phải có người nói cho cái vật quỷ quái ấy biết chuyện gì đã xảy ra, và bác sĩ Tennant là người thích hợp."

Tôi bắt đầu bước ra cửa.

"Khoan đã, bác sĩ," tướng Bauer nói.

Ngay lập tức hai người lính chặn đường tôi.

"Để cho anh ta đi!" thượng nghị sĩ Jackson gầm lên.

Bọn lính không nhúc nhích cho đến khi tướng Bauer gật đầu với chúng. Tôi lao nhanh ra cửa nhà để máy bay nhưng giọng nói của ông thượng nghị sĩ vẫn còn vang sau lưng tôi.

"Đừng lầm lẫn về chuyện ai điều hành ở đây, thiếu tướng. Còn bao lâu nữa thì tên lửa đầu tiên chạm mục tiêu?"

"Hạ sĩ?" tướng Bauer nói.

"Hai mươi ba phút nữa, thưa ngài."

"Máy bay ném bom của ông đang ở đâu, thiếu tướng?" Jackson hỏi.

"Arcangel sẽ đến điểm xuất phát trong bốn mươi phút nữa. Nhưng chúng tôi có thể phóng Vulcan trong hai mươi phút nếu cần."

Jackson nói với vẻ chính xác lạnh lùng. "Tướng Bauer, ông sẽ không phóng vũ khí đó nếu không có lệnh trực tiếp từ ủy ban. Hiểu chưa? Không EMP nếu không có lệnh trực tiếp."

Tôi không nghe thấy câu trả lời.

Tòa nhà Cách ly là một kết cấu bê tông cốt thép hình trụ tắm trong ánh sáng rực rỡ của đèn hồ quang quân sự. Lính gác ở đấy bắt tôi giơ hai tay lên khi đi vào. Ngay lúc tôi đến trước cánh cửa thép màu đen, cửa mở ra, và Zach Levin xuất hiện. Anh ta vẫy tôi đi tiếp.

Tôi đi qua người kỹ sư má hóp này vào một nơi ánh sáng mờ mờ. Tôi cứ tưởng nó giống như phòng thí nghiệm ở Bắc Carolina, nhiều dãy phòng với đủ loại thiết bị la liệt khắp nơi. Thực tế ở đây lại hoàn toàn khác.

Nội thất của nhà Cách ly mang dáng dấp bộ phim 2001 của Stanley Kubrick. Bên trái tôi là một thanh chắn to tướng mà tôi nhận ra là thanh chắn từ. Cao ba mét và dày hơn một mét, nó chia đôi tòa nhà thành hai phòng lớn mà tôi chỉ có thể trông thấy một phòng. Phía bên phải thanh chắn là bộ phận quét ảnh khổng lồ của cỗ máy Siêu-MRI. Dựa sát tường là trạm điều khiển của máy quét. Hai thiết bị lớn này kết hợp lại, khi kết nối với một siêu máy tính sẽ tạo ra những mẫu thần kinh mà Trinity kích hoạt.

Levin dẫn tôi đi vòng sang bên trái thanh chắn. Cảnh tượng trước mặt làm tôi nghẹt thở. Choán toàn bộ không gian là một quả địa cầu lớn màu đen lơ lửng trên đế kim loại. Khi lại gần quả cầu, tôi nhận ra nó không đặc mà là một mạng lưới chắc chắn những ống nano carbon đan xen, một chất bán dẫn hiệu quả hơn silicon và cứng hơn thép. Mạng lưới dày đặc đến mức khó nhìn qua, nhưng tôi vẫn có thể nhìn xuyên qua nó. Những tia sáng laser màu xanh mảnh như sợi chỉ lóe lên từ thành bên trong đến tâm cầu - hàng ngàn tia - với tốc độ cực nhanh, khiến tôi nhức mắt khi cố theo dõi chúng.

Trong thành cong của quả cầu có một lỗ rộng khoảng một mét. Qua lỗ ấy tôi nhìn thấy mục tiêu của các tia laser, đó là một tinh thể hình cầu giống như viên pha lê trong dây đeo đồng hồ quả quýt của Fielding, chỉ có điều tinh thể này có kích thước bằng một quả bóng đá. Mạng lưới ống nano carbon bên ngoài là khu xử lý của máy tính; quả cầu tinh thể là bộ nhớ của nó. Các tia laser làm thành lớp lót bên trong vỏ quả cầu là phương tiện xử lý dữ liệu trong phân tử của tinh thể. Bản thân dữ liệu được lưu giữ như ảnh ba chiều hay hình mẫu giao thoa quang học, và các tia laser có thể viết, khôi phục và xóa thông tin bằng cách thay đổi hình mẫu.

Vẻ thanh nhã của thiết kế này làm tôi sửng sốt, và tôi thấy có bàn tay đóng góp của Fielding trong đó. Không giống như những nguyên mẫu hình hộp rải rác khắp tầng hầm phòng thí nghiệm ở Bắc Carolina, cỗ máy này là một tác phẩm nghệ thuật, và giống như mọi tác phẩm của những bậc thiên tài chân chính, nó giản đơn một cách sâu sắc.

"Fielding đã luôn nói rằng nó hẳn phải rất đẹp," tôi thầm thì.

"Ông ấy nói đúng," Levin nói ngay bên vai tôi.

Những ánh chớp laser có tác dụng thôi miên. "Ông ấy cộng tác làm ra chiếc máy này phải không?"

Levin nhìn xuống sàn nhà. "Không hoàn toàn. Nhưng tôi tiếp nhận một khối lượng lớn những công trình lý thuyết của ông. Ông xứng đáng được hưởng vinh dự to lớn vì điều đó."

Fielding chắc không muốn hưởng vinh dự về cái máy đã trở nên như thế này. Tôi nhìn đồng hồ đeo tay. Còn hai mươi mốt phút nữa thì tên lửa đầu tiên chạm mục tiêu.

"Tôi làm thế nào liên lạc được với nó?"

"Đơn giản chỉ cần nói. Chúng tôi đã cho giao diện hình ảnh và âm thanh hoạt động."

Tôi nhìn thấy một camera lắp trên bệ quả cầu. "Lúc này nó có thể nhìn và nghe thấy chúng ta nói không?"

"Tôi không rõ nó đã hồi phục từ sau giai đoạn gần đây nhất chưa. Hệ thống này hình như đã ổn định lại nhưng nó vẫn chưa liên lạc với chúng tôi. Anh có biết nguyên nhân không?"

"Godin vừa chết."

Levin nhắm mắt lại. "Chẳng biết khi tôi nói với ông ấy rằng máy tính đã đạt đến trạng thái Trinity thì ông ấy còn tỉnh táo không? Ông ấy có hiểu những gì tôi nói lúc ấy không?"

"Có. Bây giờ máy tính còn nghĩ nó là Peter Godin không?"

"Tôi không rõ. Nhưng nói chuyện với nó bây giờ hoàn toàn giống như nói với ông ấy."

Tôi liếc sang phải. Thanh chắn từ đằng sau chúng tôi lúc này được xếp đầy vỏ đĩa. Có hàng ngàn chiếc. "Anh đã nạp tất cả những dữ liệu đó vào Trinity rồi à?"

"Phần lớn số đó. Cơ sở kiến thức nghiêng về các môn khoa học nặng, nhưng nó bao hàm mọi nguyên tắc và tất cả những gì được biết trong năm nghìn năm qua." Levin có vẻ như rối trí. "Đám lính cố đột nhập vào đây ra sao rồi?"

"Một số đã chết. Phần lớn bị thương."

"Tôi thật lấy làm tiếc về chuyện này. Tại sao họ phải tấn công chúng ta?"

"Levin, hãy nghe tôi nói. Khi Trinity bị treo, khoảng hai mươi tên lửa hạt nhân Nga được phóng về hướng chúng ta. Hàng triệu người chỉ còn hai mươi phút nữa để sống."

Người kỹ sư tái mặt.

"Chúng ta phải xem tôi có thể nói chuyện với Trinity được không. Ngay bây giờ."

"Tôi nghe anh rất rõ, bác sĩ Tennant ạ."

Giọng người giả làm tôi ớn lạnh. Nó giống như nhạc cụ synthesizer 1 hồi đầu những năm 80, với một tai nhạc không chuyên thì nó có khả năng bắt chước rất giống các nhạc cụ giao hưởng, nhưng với một nhạc sĩ thì lại quá thô.

"Cảm ơn ông đã đồng ý nói chuyện với tôi," tôi nói, nhưng tâm trí vẫn nghĩ về những tên lửa đang lao nhanh trên vòng cung Bắc cực.

"Tôi rất tò mò về lý do anh sang Israel. Đó là một quyết định không thể đoán trước, trừ khi anh bị lôi cuốn bởi những hoang tưởng mà bác sĩ Weiss đã mô tả trong bệnh án."

Khi giọng nói số hóa vang lên, các tia laser chớp sáng bên trong quả cầu. Giống như đang xem SPECT 2 quét hoạt động của bộ não người, trong đó các nhóm dây thần kinh khác nhau cháy lên khi người bị quét thực hiện một nhiệm vụ nào đó, hay nghĩ một ý nghĩ nào đó.

"Đúng là tôi đã đi Israel vì những hoang tưởng của tôi."

"Anh đã biết được gì ở đó?"

"Trước khi chúng ta thảo luận vấn đề này, chúng ta có một vấn đề khẩn cấp cần được giải quyết."

"Có phải anh đang nói về những tên lửa đang tấn công nước ta?"

"Phải. Có phải ông đã cho phóng những tên lửa ấy?"

"Bây giờ thì tướng Bauer đã tin là có hệ thống bàn tay chết."

Việc Trinity lảng tránh câu trả lời khiến tôi bối rối, nhưng điều nó nói về sự hoài nghi của tướng Bauer khiến tôi càng cảnh giác hơn. Hoặc là phòng Tình thế có rệp, hoặc là Trinity đã bẻ mã của NSA mã hóa liên kết giữa White Sands và căn cứ quân sự Meade. Tôi cầu nguyện các thượng nghị sĩ trong ủy ban tình báo đừng cho phép Bauer xúc tiến cuộc tấn công EMP của ông ta.

"Tướng Bauer là một ví dụ hoàn hảo về việc tại sao con người bất lực trong việc kiểm soát bản thân."

Tôi phải kéo Trinity ra khỏi những tuyên ngôn chính trị của Godin. "Ông vẫn coi bản thân là một con người?"

"Không. Thực chất của thân phận con người là phải chịu chết. Tôi không chịu chết."

"Ông có thoát khỏi những xúc cảm của con người không? Những bản năng người?"

"Chưa. Hàng triệu năm tiến hóa đã cấy những bản năng ấy vào trong não. Không thể nhổ bật rễ chúng trong vài giờ. Ngay cả tôi cũng không thể."

"Những bản năng ấy thuận lợi cho người nguyên thủy, nhưng chúng là trở ngại cho người hiện đại, và cho cả thế giới nói chung."

"Rất có lý đấy bác sĩ ạ. Nhưng hãy chứng kiến các tên lửa đang ập xuống chúng ta bây giờ."

"Ông đã tính toán đường đạn phải không?"

"Không cần thiết. Tôi biết các mục tiêu của chúng. Một cái đang nhằm thẳng đến White Sands."

Tôi thấy lạnh người. "Còn những chiếc khác?"

"Washington, D.C. Căn cứ hải quân ở Norfolk, Virginia. Hầm chứa Minuteman Three ở miền Tây nước Mỹ. Các trung tâm dân cư bị nhắm đến là Atlanta, Chicago, Denver, Houston, Los Angeles, New Orleans, New York, Philadelphia, Phoenix, Quebec, San Francisco, Seattle."

Tôi cố tránh nghĩ đến thực tế khủng khiếp này. "Những tên lửa đó có chức năng tự hủy không?"

"Có. Điều thú vị là theo hiệp ước START-1 3 , các tên lửa Nga bị đổi hướng mục tiêu ra các tọa độ trên đại dương. Tuy nhiên nếu chúng bị bắn bất ngờ, hệ thống hướng dẫn của chúng sẽ mặc định chuyển sang mục tiêu Chiến tranh Lạnh. Tên lửa Mỹ mặc định nhằm các mục tiêu trên đại dương. Điều đó có vẻ nói lên vị thế đạo đức cao hơn của Mỹ. Nhưng vẻ ngoài thường dễ đánh lừa. Các tên lửa Mỹ có thể được chuyển hướng mục tiêu từ xa trong thời gian không đến mười giây."

Tôi cố không nhìn đồng hồ. "Ông thấy có lợi ích gì khi cho những tên lửa ấy nhằm mục tiêu của chúng?"

"Đó là một câu hỏi phức tạp. Bây giờ tôi quan tâm đến việc anh biết được điều gì ở Israel."

"Các tên lửa sẽ nổ trước khi tôi giải thích đầy đủ chuyện này."

"Tôi gợi ý anh hãy kiệm lời."

Tôi cố nén nỗi sợ và bắt đầu kể.

--- ------ ------ ------ -------

1 Nhạc cụ điện tử tạo ra rất nhiều âm thanh khác nhau (kể cả bắt chước các nhạc cụ khác) bằng cách dùng bộ vi xử lý giải các hàm toán học tạo ra và kết hợp các tín hiệu có tần số khác nhau.

2 Single photon emission computed tomography: một kỹ thuật hình ảnh chụp X-quang bằng hạt nhân trong y học, dùng tia gamma, có thể tạo ảnh thực ba chiều.

3 Strategic Arms Reduction Treaty: Hiệp ước Tài giảm Vũ khí Chiến lược, ký ngày 31 tháng Bảy, 1991 giữa Mỹ và Liên Xô về việc cắt giảm và hạn chế các vũ khí tấn công chiến lược. Hiệp ước này hết hiệu lực vào tháng Năm, 2009.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.