Đầu Gỗ, Em Nghĩ Em Yêu Anh Rồi

Chương 7



Hắn không hề phát hiện ra nàng!

Thạch Hạo Nhiên mở cửa chuẩn bị đi ra, ánh mắt ý thức nhìn về phía đối diện, hiện tại đã 5:10, bình thường nàng đúng giờ này tan tầm, hẳn là sớm về nhà.

Nhưng hiện tại không thấy nàng, nhìn thẳng cửa sổ phía trước, hắn biết trong phòng không có ai.

Nàng đang trốn hắn sao?

Lúc trước hai người ngẫu nhiên còn có thể đụng mặt, nhưng từ sau sự kiện phía sau núi, đã một tuần, hắn cũng chưa nhìn thấy nàng.

Hắn biết nàng có về nhà, phòng ở có sử dụng, nhưng hắn không gặp nàng, ngay cả buổi sáng mới bắt đầu, cũng không nhìn thấy thân ảnh nàng trước cửa sổ.

Nàng như là biến mất trước mặt hắn, rõ ràng biết nàng ở trên trấn nhỏ, nhưng không nhìn thấy nàng, làm cho hắn không khỏi tưởng tượng: Nàng đang trốn hắn sao?

Liệu nàng có ăn đủ ba bữa không??Tài năng của nàng chỉ có nấu mì ăn liền, ngay cả chất dinh dưỡng cũng không có, gần đây nhất nàng cũng không đến nhà hắn ăn cơm, nàng không phải là tùy tiện ăn đi?

Hắn…… Muốn hay không đi tìm nàng? Ít nhất muốn xem nàng có sống không, có gầy hay không, vẫn là……

Thạch Hạo Nhiên không khỏi cười khổ, rõ ràng là chính mình quyết định muốn buông tay, kết quả vẫn là không thể không quan tâm nàng. Nữ nhân bốc đồng kia cư nhiên chiếm hết tâm tư của hắn, làm cho hắn như thế nào cũng không bỏ xuống được……

Nghĩ vậy, trên mặt tươi cười thêm mấy phần bất đắc dĩ.

“Hạo Nhiên đại ca.” Hắc Xuyên Tĩnh đi vào, nhìn bộ dáng của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút kinh ngạc.“Hạo Nhiên đại ca ngươi như thế nào ăn mặc như vậy?”

Nhìn Hắc Xuyên Tĩnh, Thạch Hạo Nhiên lập tức thu hồi vẻ mặ chua xót, nhìn chính mình trên người mặc hắc tây trang, cười nhẹ.“Kiều Kiều nói hôm nay có tiệc đính hôn, bất quá mọi người không đủ, muốn em đi cùng.”

” Trung tâm được nghỉ phép?” Hắc Xuyên Tĩnh nhấp nháy đôi mắt đẹp, hứng trí bừng bừng lôi kéo tay hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi:“Em cũng có thể đi sao?”

Nhìn cánh tay bị giữ chặt, Thạch Hạo Nhiên khẽ thở dài, rút cánh tay ra, cùng nàng giữ khoảng cách.“Tiểu Tĩnh, ta đã nói rồi, chúng ta không có khả năng, ta chỉ xem ngươi……”

“Em biết, liền chỉ xem ta là em gái thôi!” Hắc Xuyên Tĩnh mở to cái miệng nhỏ nhắn, chưa từ bỏ ý định tiếp tục tiến lên giữ chặt tay hắn.“Hạo Nhiên đại ca, em cũng nói, em sẽ không buông tay anh.”

“Tiểu Tĩnh……” Thạch Hạo Nhiên vẻ mặt khó xử, thời gian trước hắn cùng nàng giải thích, hắn liền xem nàng là em gái mà yêu thương, khả năng cùng nàng ở một chỗ là không thể, tuy rằng nàng nghe lời hắn nói, lại vẫn cố chấp không chịu buông tay hắn, kiên trì muốn theo đuổi hắn.

“Nói sau đi, Hạo Nhiên đại ca, có em ở đây cũng không thể giúp anh sao?” Xem xét hắn, Hắc Xuyên Tĩnh cười đến ngọt ngào, mắt đẹp lóe rạng ngời. ‘‘Em thật ghen tị với nữ nhân kia nha!”

Thạch Hạo Nhiên nhìn nàng, nhíu mày.“Ngươi không nên nói lung tung về nàng.” Tiệc thịt nướng ngày đó chính là bởi vì lời nói của nàng, Giang Lăng Lục mới có thể trở nên kỳ quái như vậy.

“Em là ở lại giúp anh nha!” Hắc Xuyên Tĩnh vẻ mặt vô tội.“Nàng tức giận liền tỏ vẻ không để ý anh? Nói sau đi, nếu nàng không chịu nắm chắc, em đây cũng sẽ không dễ dàng hết hy vọng.”

Nàng nhưng thực cố chấp, nàng thức sự thích Hạo Nhiên đại ca a! Đã có người không cần, nàng làm sao không cố gắng tranh thủ?

“Em biết anh hiện tại xem em là em gái yêu thương, nhưng không có nghĩa là em về sau không có cơ hội nha! Hạo Nhiên đại ca, Giang Lăng Lục nếu thật sự thích anh, sẽ đến hỏi thăm anh, nhưng nàng lại không như vậy, liền đối với anh thật vô tình nha!”

Thạch Hạo Nhiên trầm mặc, nhìn khuôn mạt tươi cười của Hắc Xuyên Tĩnh, hắn biết cô gái này thực không đơn thuần. Mỗi câu đều có ý nói — Giang Lăng Lục không thích hắn.

Bằng không, nàng mấy ngày nay sẽ không biến mất, sẽ không như vậy nhìn hắn cùng Hắc Xuyên Tĩnh đi ra đi vào, sẽ không để chuyện hắn cùng Hắc Xuyên Tĩnh truyền khắp trấn nhỏ mà vẫn lặng im không hé răng.

Nhìn vẻ mặt Thạch Hạo Nhiên thay đổi , đôi mắt Hắc Xuyên Tĩnh dời đi, giống như không dùng tâm địa nói:“Hạo Nhiên đại ca, em nghĩ hẳn là nàng đang bị tự tôn của nữ nhân giày vò? Dù sao trước đây anh đối với nàng tốt như vậy, nhưng hiện tại cũng không đối với nàng tốt lắm, nàng nhất định không thể thích ứng, cho nên ngày đó ở tiệc thịt nướng mới có thể tức giận……”

“Tiểu Tĩnh,” Thạch Hạo Nhiên đánh gãy lời của nàng, không cho nàng tiếp tục nói tiếp,“Đối với cá tính của nàng, ta biết rõ hơn ai hết.”

“Bất quá nàng là nàng, ngươi là ngươi, ta hiện tại nói với ngươi.” Hắn nhìn nàng, vẻ mặt chân thành.“Tiểu Tĩnh, nam nhân khác so với ta thích hợp với ngươi hơn.”

“Mặc kệ, em không nghe!” Hắc Xuyên Tĩnh che lỗ tai, trừng mắt nhìn Thạch Hạo Nhiên.“Dù sao em sẽ không chết tâm, trừ phi anh cùng người khác ở cùng một chỗ, bằng không em tuyệt đối không buông tay.”

“Ngươi……” Thạch Hạo Nhiên không khỏi bất đắc dĩ, nhưng cũng biết lời nói chính mình không thể thay đổi đc tâm ý của nàng, cuối cùng chỉ có thể im lặng.

“Được rồi, không nói chuyện này nữa.” Hắc Xuyên Tĩnh thông minh chuyển chủ đề,“Không phải đc nghỉ phép sao. Anh muốn làm j?”

Thạch Hạo Nhiên lắc đầu, cũng không nói thêm j nữa,“Vừa vặn cửa hàng bán hoa muốn đi bố trí tiệc cưới, ta giúp Phúc bá đi một chuyến.”

‘‘Em đây cùng anh đi đến cửa hàng bán hoa!” Hắc Xuyên Tĩnh đứng yên lập tức ôm lấy tay hắn.

“Tiểu Tĩnh……” Thạch Hạo Nhiên muốn tránh khỏi tay nàng, ai ngờ nàng lại cố ý muốn ôm lôi kéo hắn đến cửa hàng bán hoa.

Thạch Hạo Nhiên không khỏi ở trong lòng thở dài, đối phương chính là em gái, hắn thật sự không thể nghiêm khắc cự tuyệt, chỉ có thể tùy ý nàng.

Vừa đến cửa hàng bán hoa, Phúc bá nhìn bọn họ thân mật, lập tức không đứng đắn huýt sáo.“Tiểu Tĩnh, A Hạo, các ngươi cảm tình tốt như vậy nha? Ngay cả xuống núi còn muốn đi cùng nhau.”

“Phúc bá, ngươi hiểu lầm……”

“Không cần phải nói, không cần giải thích, Phúc bá biết ngươi da mặt mỏng, không cần phải ngượng.” Phúc bá cười vỗ vỗ Thạch Hạo Nhiên, sau đó quay đầu nhìn Hắc Xuyên Tĩnh nói:“Tiểu Tĩnh à, A Hạo nhà chúng ta cá tính thành thật, bất quá nhưng là nam nhân tốt, ngươi nên hảo hảo nắm chắc nha!”

” Đương nhiên rồi ạ” Hắc Xuyên Tĩnh cười gật đầu.“Cháu sẽ không tha cho Hạo Nhiên đại ca đâu!” Nói câu này, nàng còn thật sự liếc Thạch Hạo Nhiên một cái.

Thạch Hạo Nhiên chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, hắn muốn giải thích hắn và Hắc Xuyên Tĩnh căn bản không phải như thế, nhưng cả trấn trên căn bản không có người tin, hơn nữa Hắc Xuyên Tĩnh lại không phủ nhận, tình hình liền biến thành như vậy!

Hắn lại không thể biện minh, chỉ có thể ảm đạm cười, theo bọn họ hiểu lầm, dù sao chờ Hắc Xuyên Tĩnh về Nhật Bản, hiểu lầm cũng có thể chấm dứt.

“Phúc bá, hội trường hoa tốt hay không? Muốn hay không, cháu cùng hỗ trợ ?” Hắn mở miệng chuyển đề tài, không cho Phúc bá tiếp tục nói. “Tốt lắm tốt lắm, ta cần chuyển lên xe vận tải, A Hạo liền phiền ngươi hỗ trợ.” Phúc bá ha ha cười.

“Không đâu, cháu cũng vừa tiện đường.” Thạch Hạo Nhiên cười cười.“Cháu……”

“Có thể cho ta đi nhờ không?” Một thanh âm đột nhiên truyền tới.

Nghe thấy thanh âm, Thạch Hạo Nhiên trong lòng chấn động.

“A? Tiểu Lục, ngươi thế nào mặc cảnh phục?” Phúc bá dẫn đầu trợn to mắt, nhìn nữ nhân mắc cảnh phục — Giang Lăng Lục.

“Trưởng quan vừa lúc ở dưới chân núi tổ chức tiệc cưới, cháu là cấp dưới đương nhiên đc bổ nhiệm!” Giang Lăng Lục cười nhún vai, sau đó nhìn Thạch Hạo Nhiên.“Thạch tiên sinh, dù sao ngươi cũng đc nghỉ phép, có thể cho ta đi nhờ không?”

Thạch Hạo Nhiên xoay người nhìn nàng, thấy khuôn mặt nàng tươi cười không thay đổi, vẫn một bộ dạng không đứng đắn, một thân cảnh phục nhìn rất quyến rũ. Rõ ràng là cảnh phục, nhưng lại vô cùng hấp dẫn, bộ ngực sữa no đủ bên dưới đang phập phồng, thân hình cao gầy làm cho chân váy chỉ dài tới gối, nàng lại mang giày cao gót, dáng ngươi đã thon thả nay càng thêm mê người. Mà còn đeo bông tai, một thân cảnh phục dường như càng thêm chói mắt.

Mà giờ phút này khuôn mặt tươi cười của nàng không khỏi làm cho Thạch hạo Nhiên ngây ngốc.

Thấy hắn ngẩn người, Giang Lăng Lục nghiêng đầu, bàn tay ở trước mặt hắn quơ quơ.“Này! Phát ngốc j thế?”

“A?” Thạch Hạo Nhiên nháy mắt hoàn hồn, biết chính mình nhìn nàng đến thất thần, khuôn mặt có chút xấu hổ, hắn mở to mắt, ho nhẹ một tiếng, vội vàng trả lời:“À, có thể, lên xe đi!”

“Cảm ơn!” Giang Lăng Lục mỉm cười, bước đến xe vận tải.

Thạch Hạo Nhiên cũng đi tới xe vận tải, nhưng Hắc Xuyên Tĩnh đột nhiên gọi hắn lại.“Đợi chút, Hạo Nhiên đại ca.”

“Làm sao vậy?” Thạch Hạo Nhiên dừng bước.

“Cà vạt của anh lệch rồi.” Hắc Xuyên Tĩnh kiễng cao mũi chân, giống như tiểu thê tử giúp hắn điều chỉnh caravat.

Thạch Hạo Nhiên sửng sốt, nhíu mày.

Hắc Xuyên Tĩnh lại chủ động buông tay, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn cười.“Tốt lắm.”

Thấy nàng tươi cười, mặc dù biết mục đích của nàng, nhưng Thạch Hạo Nhiên vẫn nói.“Cảm……” Còn chưa nói xong, Hắc Xuyên Tĩnh lại đột nhiên ngẩng đầu hôn má hắn một cái.

“Trên đường cẩn thận!” Nàng vẫy tay, ánh mắt thị uy liếc Giang Lăng Lục.

Nhìn Hắc Xuyên Tĩnh khiêu khích, Giang Lăng Lục nhíu mày, lười nhác tươi cười.“Thạch Hạo Nhiên, nếu không xuất phát sẽ đến muộn.”

Thạch Hạo Nhiên chau mày, hành động của Hắc Xuyên Tĩnh, không giận, trong lòng thở dài, xem ra, hắn thật sự nên nghiêm khắc cự tuyệt nàng mới được.

Hắn nhìn về phía Giang Lăng Lục, thấy nàng không thèm để ý, ánh mắt uể oải, không hề nói thêm cái gì liền lên xe.

Giang Lăng Lục cũng cất bước lên xe, đóng cửa xe xong, nàng đột nhiên lè lưỡi với Hắc Xuyên Tĩnh.

Hắc Xuyên Tĩnh sửng sốt, ánh mắt trầm xuống –

Là của ta chính là của ta.

Ngồi ở trên xe, Giang Lăng Lục ngắm Thạch Hạo Nhiên, sau đó lấy khăn giấy đưa cho hắn

Nhìn khăn giấy nàng đưa qua, Thạch Hạo Nhiên trên mặt có chút nghi hoặc.

“Trên mặt ngươi dấu son môi.” Nàng chỉ vào mặt hắn.

Thạch Hạo Nhiên nhíu mày hồi tưởng, nâng mắt nhìn gương xe.

“Ta giúp ngươi lau.” Giang Lăng Lục không chờ hắn kiểm tra, tự mình cầm khăn giấy chà sát lên khuôn mặt của hắn.

“Ngô!” Hắn bị chà đau quá,“Son môi khó trôi như vậy sao?”

Thấy má hắn đỏ lên, Giang Lăng Lục mới ngồi lại ghế, đem khăn giấy vứt sang một bên. “Lau xong rồi”.

“Cám ơn.” Từ sau chiếu kính, má phiếm hồng, Thạch Hạo Nhiên không khỏi hoài nghi thật sự sự có vết son môi sao? Hay là nàng tìm lý do để trút giận?

Hắn nhịn không được dò xét liếc nàng một cái, lại bị nàng quay lại nhìn.

“Làm sao?” Nàng nhíu mày nhìn hắn.“Ngươi hoài nghi ta lừa ngươi sao?”

Cho dù không dấu son môi cũng có nước miếng mà? Người nhật bản hay ăn hải sản linh tinh, ai biết nhỏ đó có độc hay không?

“Không có.” Thạch Hạo Nhiên thức thời thu hồi nghi vấn, còn thật sự chăm chú lái xe, do dự trong chốc lát mới mở miệng:“Ngươi…… gần đây khỏe không?”

“Ổn nha!” Đưa tay tựa vào cửa kính xe, Giang Lăng Lục lười biếng nhìn hắn.“Nhưng thật ra ngươi, gần đây rất hạnh phúc mà!”

“Hạnh phúc?” Hắn không hiểu ý tứ của nàng.

“Thực ôn nhu, còn giúp ngươi điều chỉnh caravat, thoạt nhìn thực hạnh phúc đó thôi!” Nàng lạnh lùng nói, tuyệt không che giấu ý đùa cợt.

Nghe ngữ khí trào phúng của nàng, Thạch Hạo Nhiên trong lòng có chút kinh ngạc. Như vậy không có giống Giang Lăng Lục, nàng làm sao vậy?

“À, còn dưới ánh trăng tản bộ…… Còn hôn môi, thật sự là lãng mạn nha!” Những lời này nàng nói có vẻ cắn răng.

“Hôn môi?” Thạch Hạo Nhiên nhíu mày,“Ngươi đang nói cái gì?” Ai với ai hôn môi?

“Làm sao? Thẹn thùng a?” Giang Lăng Lục hừ nhẹ.“Ta đều tận mắt nhìn, chậc chậc,

Con nhóc Nhật Bản chủ động, thật là có diễm phúc nha!”

Thạch Hạo Nhiên nhăn mày, dưới ánh trăng tản bộ? Hôn môi? Hắn cùng Hắc Xuyên Tĩnh tản bộ cũng chỉ có mấy ngày hôm trước……“Ngươi nhìn thấy?”

Giang Lăng Lục hạ miệng,“Không chỉ ta, ngay cả Tiểu Phù cũng thấy.”

“Ngươi……” Hắn muốn nói nàng đang hiểu lầm, ngày đó là hắn tâm tình buồn, một mình đi đến dòng suối nhỏ, nhưng Hắc Xuyên Tĩnh lại đi theo hắn, hắn căn bản không cùng nàng dưới ánh trăng tản bộ, về phần hôn môi……

Hắn nhíu mày hồi tưởng, khi đó Hắc Xuyên Tĩnh ôm trụ mặt hắn, nói trên mặt hắn dính này nọ giúp hắn tẩy rửa……

Nhất định là nhìn đằng sau mới làm cho nàng hiểu lầm, mà hắn khi đó lại đưa lưng về phía nàng, cũng không thấy được nàng…… Đợi chút! Hắn đưa lưng về phía nàng, nhưng là Hắc Xuyên Tĩnh không có.

Nắm tay lái đến căng thẳng, Thạch Hạo Nhiên biết Hắc Xuyên Tĩnh khi đó nhất định có nhìn thấy Giang Lăng Lục, mới cố ý làm động tác kia khiến nàng hiểu lầm.

Định giải thích với nàng, nhưng lời chưa kịp nói đã vội thu hồi, con ngươi đen xẹt qua chút suy nghĩ sâu xa. Hắn nhớ rõ đó là chuyện năm ngày trước, mà trong năm ngày đó hắn cũng không gặp đc nàng.

Nghĩ vậy, Thạch Hạo Nhiên trong lòng chấn động, hắn nhịn không được hỏi, trong giọng nói lạnh nhạt cất dấu vội vàng.“Ngươi để ý?”

Giang Lục lỗ mãng cười, mắt đẹp lưu chuyển, tươi cười còn có nghiền ngẫm.“Như thế nào? Ngươi muốn ta để ý sao? Vẫn là……”

Nàng xoay người dựa gần hắn, mặt mày tươi cười giống khiêu gợi kiểu mèo hoang, thanh âm phóng thấp, lộ ra một loại dụ hoặc, ý tứ hàm xúc.“Ngươi đang chờ mong ta để ý?”

Thạch Hạo Nhiên thần sắc cứng đờ, nàng nói chuyện hơi thở lướt bên tai hắn, hắn ngửi được mùi trên người nàng, khuôn mặt thoáng không được tự nhiên.

Giang Lăng Lục trừng mắt nhìn, như là phát hiện cái gì, khuôn mặt nhỏ nhắn có kinh ngạc.“sao vậy? tai ngươi bỗng đỏ a! Ngươi đang thẹn thùng sao?”

Thạch Hạo Nhiên không nói chuyện, chính là bên tai càng ngày càng nóng lên.

“A a…… Càng đỏ nha!” Nguyên lai hắn cũng sẽ thẹn thùng nha! Hơn nữa hồng không phải mặt, mà là lỗ tai, phát hiện này làm cho Giang Lăng Lục vui vẻ nở nụ cười.

“Giang Lăng Lục!” Bị người cười khó nén đc tức giận.

“Chậc chậc chậc, không nghĩ tới ngươi đầu gỗ thế nhưng cũng sẽ thẹn thùng, ta trước kia như thế nào cũng chưa phát hiện ra?” Nàng nửa cười nữa nói, hơn nữa nhìn đến hắn thẹn quá thành giận càng cười đến càng thoải mái.

Trời ơi, nàng trước đây thế nào cũng không phát hiện? Nguyên lai nam nhân này cũng có điểm đáng yêu đến vậy.

Nghe được lời của nàng, ánh mắt Thạch Hạo Nhiên không khỏi hiện lên một chút ảm đạm, hắn thản nhiên mở miệng.“Bởi vì ngươi chưa từng thật sự xem qua ta.”

Giang Lăng Lục dừng lại tiếng cười, mím môi nhìn hắn.

“Bởi vì ngươi cũng không thật sự đáp lại ta.” Thạch Hạo Nhiên cười nhẹ, dừng xe lại, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn nàng.“Bởi vì ngươi chưa từng nghĩ tới muốn thật sự hiểu ta.”

Giang Lăng Lục mím môi cánh hoa, vẻ mặt của hắn làm cho nàng khó chịu, biết chính thái độ của mình trước kia thật sự làm hắn thương tổn, nàng gấp đến độ không nói bình thường nổi,“Ta……”

“Đến rồi.” Hắn đánh gãy lời của nàng, thần sắc khôi phục lạnh nhạt,“Đã tới 6h, tiệc cưới hẳn là chuẩn bị bắt đầu, ngươi nên đi vào.”

Giang Lăng Lục há miệng thở dốc, nhưng nhất thời cũng không biết nên nói như thế nào với hắn, đành phải mở cửa xuống xe.“Cám ơn ngươi đưa ta đến đây.”

“Vừa vặn tiện đường, dù sao ta cũng muốn đến đây.” Hắn lại lãnh đạm, phảng phất đâu đó bộ dạng đáng yêu hồi nãy.

Giang Lăng Lục gãi gãi đầu, lại đối hắn tươi cười.“Nhớ buối tối chở ta về”

Bỏ lại câu này, nàng đối hắn phất phất tay, quay đầy bc vào cửa chính.

Nhìn bóng dáng nàng rời đi, Thạch Hạo Nhiên không khỏi nhíu mày, không biết tại sao, hắn cảm thấy nàng có điểm không giống với trước kia, dĩ vãng hắn nếu đối dùng thái độ này vs nàng, tuyệt không tươi cười như vậy.

Nhưng vừa mới đó nàng lại tươi cười vs hắn, lại muốn hắn chờ nàng, đưa nàng trở về, thật sự không giống…

Nàng…… Làm sao vậy?

Không phải ảo giác, nàng thật sự là lạ!

Tiệc đính hôn, Giang Lăng Lục ở trong đại sảnh cùng trưởng quan nói chuyện phiếm, mà thạch hạo nhiên trong trường hợp đó hỗ trợ tuần tra. Quay đai quay lại lại bắt gặp ánh mắt đối phương. Mà nàng lại không coi như không thấy đư, ngược lại đối hắn mỉm cười, bằng không liền chạy đến bên cạnh hắn, hỏi hắn có đói bụng không?

Hắn lẳng lặng lắc đầu, nàng cũng không để ý tới, gắp miếng thịt bó đưa tới bên miệng hắn.“thịt bò này ngon lắm.”

“Ngươi……” Hắn mở miệng muốn nói nói, nàng lại bỏ miếng thịt bò vào miệng hắn.

“Tiệc cưới trong một giờ liền xong, nhớ rõ ở cửa chờ ta.” Nói xong, nàng lại giống trận gió, bước nhanh trở lại bên đồng nghiệp.

Mà hắn thật kinh ngạc nhìn nàng, không hiểu nổi hành động của nàng.

Thật không giống bình thường! Nàng thế nào lại quan tâm hắn có đợi hay không? Hơn nữa còn bắt hắn ăn, nàng làm sao vậy?

Thạch Hạo Nhiên trong lòng lộ vẻ khó hiểu, Giang Lăng Lục lại trừng mắt nhìn hắn, lại quay đầu cười cùng người khác nói nói.

Thạch Hạo Nhiên mặt nhăn mày, trong lòng nghi hoặc càng ngày càng sâu.

Một giờ sau, tiệc cưới đã xong, hắn đi tới cửa, lại phát hiện bên ngoài trời mưa, hơn nữa mưa còn rất lớn, sấm sét không ngừng, có vẻ rất lâu nữa mới tạnh.

“Trời mưa.” Giang Lăng Lục cũng đi tới cửa, nhìn đến bên ngoài mưa to, không khỏi nhíu mày, ở trong lòng vui mừng.

Này trời mưa! Nàng vừa vặn có việc cùng hắn mà không bị “Kiều Kiều” cản trở.

“Như vậy cũng không tốt hơn, tối rồi, mưa lớn, lúc này cũng không thích hợp về nhà.” Nàng hai tay khoanh hai tay trước ngực, tươi cười, lười biếng dựa vào tường.

“Làm sao bây giờ? Muốn tại đây qua một đêm sao?” Ân, chủ ý này hay đấy!

“Ta trên người tiền không đủ.” Nơi này là trung tâm cao cấp, hắn lại không mang nhiều tiền,“Ngươi trên người tiền mang đủ sao?”

“Làm sao có thể?” Giang Lăng Lục nhún vai.“Ta ngay cả một xu cũng không mang.” Thạch Hạo Nhiên nhìn bên ngoài liếc mắt một cái,“Chúng ta ở đây đợi mưa tạnh.”

“Nếu mưa đến buổi sáng thì sao?” Nàng tức giận nhìn hắn.

“Này……”

Thấy hắn vẻ mặt phiền não, Giang Lăng Lục nhịn không được xem thường.“này, quản lí ở đây không phải em rể ngươi sao, sao không nhờ hắn?” Này đầu gỗ, thế nào lại ngốc như vậy?

Nghe nàng nhắc nhở, Thạch Hạo Nhiên mới nghĩ đến,“Di động……” Hắn trên thường không mang theo di động.

Biết đc thói quen của hắn, nàng móc di động ném qua cho hắn.

Thạch Hạo Nhiên nhận di động, gọi điện thoại nhờ em gái.“Kiều Kiều, là ta, ta ở trung tâm, mưa rất lớn, ta xem đêm nay không thể trở về, ngươi nhờ Thiên Tề giúp chúng ta chuẩn bị hai cái phòng đc không?”

Hai phòng? Giang Lăng Lục nhíu mày, hai phòng như thế nào kể sự tình? không thể được……

“Hai phòng?” Đồ Kiều Kiều nghi hoặc nhíu mày.“Ca, ngươi sẽ không cùng Tiểu Lục ở một chỗ chứ?”

“Ừ, ta vs nàng đang cùng một chỗ……”

“Các ngươi làm sao có thể ở cùng một chỗ?” Đồ Kiều Kiều nghi hoặc, nàng đương nhiên biết đại ca đưa Tiểu Lục đến trung tâm, nhưng là lấy tính cách Tiểu Lục, nàng bình thường người vừa đến sẽ bỏ lại đai ca, làm sao bây giờ còn ở cùng đại ca?“Là Tiểu Lục muốn quay lại sao? Nàng còn không hết hy vọng, còn muốn tiếp tục ức hiếp ngươi sao?”

“Không phải……” thanh âm em gái có vẻ lớn, sợ phía sau Giang Lăng Lục nghe được, Thạch Hạo Nhiên che phone, đưa lưng về phía nàng,“Ta cùng nàng cùng một chỗ là vì……”

Đột nhiên, hắn cảm nhận được gáy sau truyền đến một trận đao phong, vội phát ra tia nguy hiểm, nhưng đối phương như là sớm đoán được hành động của hắn, giật lấy di động.

Đột nhiên sau gáy truyền đến tê dại,“Ngô……” Hắn nhíu mày chống cự,nhưng vẫn là ngất đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.