Đấu La Đại Lục II (Tuyệt Thế Đường Môn)

Chương 626: Quất Tử nhắc nhở (hạ)




Translator: Nấm Linh Chi

Một khắc lúc Nam Cung Oản đưa bàn tay dán lên cái hòm, tinh thần lực của Hoắc Vũ Hạo tập trung cao độ, bằng vào tinh thần lực cường đại của bản thân, đem tần số mà Nam Cung Oản đánh với tốc độ cao hoàn toàn ghi nhớ ở trong đầu của mình. Mặc dù có thể không hữu dụng, nhưng nhớ kỹ luôn là cơ hội.

Đánh khoảng hai mươi giây, tay của Nam Cung Oản mới một lần nữa giơ lên, màn ảnh lui trở về. Kèm theo thanh âm “Ghim, ghim” rất nhỏ, bắt đầu từ đỉnh chóp chính giữa cái hòm, chậm rãi mở ra. (Tiếng gì kỳ cục??)

Tam trưởng lão bên cạnh Nam Cung Oản liền khoát tay, một cái vòng bảo hộ hình nửa vòng tròn mang mấy người bao phủ trong nó, gồm cả chính hắn và vị Số 98 Mặc Khắc bị đào thải kia vào bên trong.

Thời điểm này, cái hòm mới hé ra một khe hở, ba người Hoắc Vũ Hạo liền hít vào một hơi, đồng thời hiểu nguyên nhân vì sao Tam trưởng lão muốn lấy vòng bảo hộ che lại.

Một cỗ khí xơ xác tiêu điều khó có thể hình dung từ một cái kim thiết, cơ hồ là lúc cái hòm mở ra liền phiêu dật bay ra ngoài.

Trong phút chốc, ngoại trừ Tam trưởng lão và Nam Cung Oản vô sự như đang ở ngoài, Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu, Hoàng Chinh cùng Mặc Khắc sắc mặt trắng nhợt, trong mắt toát ra vẻ kinh hãi mãnh liệt.

Trong đó, người cảm thụ sâu nhất là người có tinh thần lực mạnh nhất Hoắc Vũ Hạo, chính là bởi vì tinh thần lực mạnh, tinh thần hắn bị đánh vào sâu nhất. 

Hắn chỉ cảm thấy, mình phảng phất đang đối diện với một mảnh sắt cứng như trăm vạn đại quân tạo thành, cỗ sắt cứng này mang theo một luồng sát ý điên cuồng như nước lũ đang ào đến. Nếu đánh sâu thêm chút nữa là linh hồn hắn sẽ bị thất thủ. Toàn thân hiện lên một tầng quang mang vàng nhạt, Linh Mâu vũ hồn trong nháy mắt bị kích phát ra, tinh thần mới miễn cưỡng ổn định.

Bất quá, Hoắc Vũ Hạo cũng kịp thời thi triển hồn kĩ mô phỏng của mình, không để cho Hồn Hoàn thực hiện ra trước mắt mọi người trong tình huống này.

"Đây là ······" Hòa Thái Đầu thất thanh nói. Sau khi kêu lên, hắn mới nhớ tới ước định với Hoắc Vũ Hạo, chớ có lên tiếng vội vàng. Nhưng sự khiếp sợ trong mắt càng thêm mãnh liệt.

Lúc này, cái hồm đã hoàn toàn hé ra, lộ phần bên trong. Bên trong dùng một vật đặc thù để đỡ, một loại tên gọi là ngọc giao đồ. Bản thân trắng noãn như ngọc nhưng lại cực kì bền bỉ, một loại dùng để giảm xóc giống như các loại đệm khác.

Ngay chính giữa, từng cái ngọc giao đang đỡ một thứ gì đó.

Dài chừng một thước năm, hình trụ, có chốt khóa, đằng lưng có hình tròn lõm xuống.

Toàn bộ không có khe hở, nhìn qua là một khối. Bản thể kim khí màu vàng nhạt sáng lên mạnh mẽ.

Hơi thở cuồng bạo như giết chóc, tàn sát bừa bãi kia, chính là từ nó phát ra, có mấy phần ngày càng mạnh hơn. Chẳng qua, chỉ sợ là khi đối mặt với nó, bốn người Hoắc Vũ Hạo đều có cảm giác phải chống lại.

Mặc Khắc nuốt xuống một ngụm nước miếng, lẩm bẩm: "Này, đây là…… "

Hoàng Chinh cũng không còn cách nào giữ vững trầm ổn nữa, thất thanh nói: "Cấp chín, định trang hồn đạo pháo." 

Cấp chín định trang hồn đạo pháo, ý nghĩa như thế nào?

Được đánh giá ở cấp chín, bản thân nó mang ý nghĩa là một hồn đạo khí cấp chín. Hơn nữa chỉ duy nhất Hồn Đạo Sư cấp chín mới có thể sử dụng. Phối hợp với hồn đạo pháo cấp chín, thậm chí có thể đánh bại hơn một nửa đại lục. Cho dù không có hồn đạo pháo cấp chín cũng có thể nổ tung nó ở khoảng cách gần, nhưng điều kiện tiên quyết là, người đem nổ tung kia phải có giải pháp viễn độn trong nháy mắt. Nếu không, nhất định thần hình câu diệt.

Lực phá hoại của định trang hồn đạo pháo cấp chín, đủ để cho Siêu cấp Đấu La hơi biến sắc, Phong Hào Đấu La bình thường nếu đối mặt một quả chính diện, trừ chết thì không còn khả năng nào khác.

Định trang hồn đạo pháo cấp chín, trước mắt mới chỉ có Nhật Nguyệt đế quốc có thể chế tạo. Về phần cụ thể có bao nhiêu cái, phải là người có chức vị cao mới có thể biết được, nhưng số lượng chắc chắn sẽ không nhiều.

Tại sao lần này Minh Đô bị Nhật Nguyệt đế quốc phong tỏa, Bản Thể Tông, học viện Sử Lai Khắc, Tinh La đế quốc nhiều cường giả như vậy cũng muốn biến sắc, phải lựa chọn phía Tây làm cửa đột phá?

Bọn họ không phải là không nghĩ tới phía Tây có xuất hiện nguy hiểm, mà là không dám đi ba hướng kia để mạo hiểm a! Ba hướng kia đều đã xác định có ít nhất năm cái định trang hồn đạo pháo cấp chín.

Một khi bị cái thứ kinh khủng này khóa chặt lại, Phong Hào Đấu La cũng tuyệt đối không ngăn được. Đáng sợ hơn là, định trang hồn đạo pháo cấp chín phạm vi công kích rất lớn. Một khi nổ tung sẽ hủy diệt một mảng không gian, mà không phải là một điểm.

Năm cái định trang hồn đạo pháo cấp chín cùng tồn tại ở một hướng, ngay cả Huyền lão kia ở cấp bậc cường giả cũng hơi kiêng kỵ. Có lẽ hắn có năng lực xông qua, nhưng không thể nào bảo vệ người ở bên cạnh.

Vô luận là đối với người nào mà nói, định trang hồn đạo pháo cấp chín có thể nói là bảo vật vô giá. Mấy người Hoắc Vũ Hạo trăm triệu lần không nghĩ tới, Tịch Thủy Minh vì thắng lợi cuộc so tài lần này, mà lại lấy ra một món đồ như vậy làm phần thưởng. Vốn là Thần An cho Hoắc Vũ Hạo tin tức, còn có chia chút tiền đánh cuộc mà thôi. Mà có sự tồn tại của đạn pháo, bản thân sẽ phải cân nhắc kĩ lưỡng. Bởi vì … cái này vốn không phải có thể dùng kim tiền để cân nhắc, căn bản là mua không được a! 

Hoắc Vũ Hạo từng nghe Hiên Tử Văn nói, ở Nhật Nguyệt đế quốc, định trang hồn đạo pháo cấp chín số lượng nhất định sẽ không vượt qua năm mươi cái. Có một ít tồn tại ngoài sáng, có một ít thì ở trong bóng tối. Cụ thể số lượng chỉ có hoàng đế đế quốc mới hoàn toàn rõ ràng. Nhưng điều có thể khẳng định chính là, một quả cấp chín định trang hồn đạo pháo, đủ để hủy diệt một thành thị quy mô nhỏ. Hai quả, như vậy, một thành thị cỡ trung đã tiêu đời rồi. 

Giống như Minh Đô này là thành thị có kích thước đứng đầu đại lục, cũng tuyệt đối không chịu nổi quá mười viên đạn pháo nổ tung. Có thể thấy được nó đáng sợ đến cỡ nào.

Nhật Nguyệt đế quốc dám lấy từng góc đất tới đối kháng tam quốc trên Đấu La đại lục, hơn nữa vẫn không bị tam quốc xâm lược, có quan hệ rất lớn với định trang hồn đạo pháo cấp chín.

Tịch Thủy Minh này, hoặc nói đúng hơn là Thánh Linh Giáo, thật sự là có năng lực. Chính là chờ quốc gia cấp vũ khí chiến lược, cư nhiên có một cái.

Cho dù là Hoắc Vũ Hạo tâm chí kiên nghị, cũng không khỏi tim đập thình thịch, tia sáng trong mắt trở nên nóng rực lên. Đối với hắn mà nói, đây không chỉ là một quả đạn pháo mà thôi. Hơn nữa là một hàng mẫu. Nếu như có thể đem nghiên cứu thấu triệt, thì có thể làm cho Đường Môn cũng có khả năng chế tạo định trang hồn đạo pháo cấp chín. Ít nhất Hiên lão sư có thể lấy đó mà dễ dàng đột phá hơn a!

Chẳng qua là, cái này là định trang hồn đạo pháo, có thể cứ như vậy mà cầm sao? Tầm quan trọng của chức vô địch  ở lần so tài này, chẳng lẽ còn quan trọng hơn cái đạn pháo này? 

"Nói vậy, các ngươi cũng đã nhìn ra sao? Không sai, đây chính là một quả định trang hồn đạo pháo cấp chín, tên của nó là Hủy Diệt Phong Bạo. Hiệu quả cụ thể, phương pháp sử dụng phải chờ người nào trong các ngươi có năng lực đạt được chức vô địch cuối cùng mới có thể dựa vào ta mà biết được. Nhưng phải bảo đảm, chỉ cần các ngươi đạt được thắng lợi trong cuộc tranh tài hôm nay, như vậy, phần giải thưởng lớn này chúng ta sẽ thực hiện tại chỗ. Cho nên, các ngươi cần phải nỗ lực." 

Vừa nói, tay Nam Cung Oản vung lên, cái hòm một lần nữa bị bế hợp, cũng đem phần hơi thở điên cuồng giết chóc kia che đậy trong đó. 

Hô hấp của bốn người Hoắc Vũ Hạo lúc này mới trở nên thông thuận. Bất quá, Mặc Khắc nhìn về phía ánh mắt của hắn nhưng tràn đầy oán độc. Lần trước bại dưới tay Hoắc Vũ Hạo, để cho hắn mất đi cơ hội tranh đoạt cái định trang hồn đạo pháo này, thậm chí còn mất đi cái đao khắc trong nhóm bảng khắc đao Hắc Ám Thanh Long. 

Đối với việc hắn nhìn chăm chú, Hoắc Vũ Hạo căn bản là không thèm để ý, lúc này tim của hắn đã yên tĩnh trở lại, hai tròng mắt một lần nữa trở nên trong suốt. Ngay cả Hòa Thái Đầu phía sau hắn, vẫn còn trong trạng thái phấn khởi. 

"Người trẻ tuổi, cố gắng lên." Nam Cung Oản khẽ cười nói. Mà thời điểm nói những lời này, ánh mắt của hắn lại nhìn chăm chú vào Hoắc Vũ Hạo. Khi hắn thấy ánh mắt Hoắc Vũ Hạo một lần nữa trở nên thanh minh, cũng không khỏi hơi sững sờ, cũng lập tức hướng hắn gật đầu.

"Lên đường!"

Nam Cung Oản vung tay lên, hắn và vị Tam trưởng lão kia đi phía trước, bốn người Hoắc Vũ Hạo theo sau, còn lại là những người áo đen kia vây quanh. 

Cái định trang hồn đạo pháo cấp chín kia tất nhiên là không thể để cho những người này mang, mà là Tam trưởng lão trực tiếp thu vào trong hồn đạo khí trữ vật. Ra khỏi Thanh Sáp tửu điếm, chạy thẳng tới hướng tây mà đi. 

Đối với nơi so tài, Hoắc Vũ Hạo cũng không có ý kiến gì, nhưng hắn lúc này đã bắt đầu nhắm hai mắt lại, tựa hồ như đang ngưng thần tĩnh khí, chuẩn bị một chút trong lúc chờ tới cuộc thi.

Hòa Thái Đầu cho đến khi ra khỏi tửu điếm, gió lạnh thổi qua mặt, mới hoàn toàn tỉnh táo lại. Trên mặt toát ra một tia thần sắc cổ quái, lắc đầu, ánh mắt khôi phục lại bình thường. 

Tình huống của Hoàng Chinh và Hòa Thái Đầu không khác nhau lắm. Mà Mặc Khắc kia, trong mắt cũng chỉ có oán độc, muốn bình phục tâm tình của hắn là không dễ dàng. 

Thanh Sáp tửu điếm tương đối ở vào vị trí trung tâm chợ, mà Minh đô trước mặt diện tích to lớn như thế, tất nhiên không thể nào trực tiếp đi bộ đi qua, như vậy là quá chậm. 

Ngoài tửu điếm, xe ngựa đã sớm chuẩn bị xong. Tất cả đều dùng xe ngựa Giác Lân Mã hoa lệ. (Xem lại chương Minh Đô dự thi.)

Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu, Hoàng Chinh, ba người dự thi ngồi một chiếc. Nam Cung Oản, Tam trưởng lão cùng với Mặc Khắc còn lại ngồi một cỗ xe khác. Còn lại đám áo đen mang các loại kim loại hiếm phóng đi trên một cái xe ngựa khác tương đối đơn giản. Một nhóm hơn trăm người, hạo hạo đãng đãng hướng phía Tây mà đi. 

Trong xe ngựa. 

“Sư phụ, người thật muốn dùng định trang hồn đạo pháo cấp chín  làm phần thưởng sao?” Mặc Khắc vẻ mặt căm phẫn nói.

Tam trưởng lão nhíu mày: “Câm miệng. Nơi này có phần cho ngươi nói chuyện sao?”

Mặc Khắc mặc dù không cam lòng, nhưng khi thấy lão sư như vậy thì phần không kiên nhẫn trên mặt cũng lập tức thu liễm. Nhưng hắn biết, vị lão sư này của mình tính tình cũng không tốt. Ban đầu, đã từng có một vị sư huynh bởi vì cãi lại lão sư hai câu, trực tiếp bị đem ra chặt đầu.

Tam trưởng lão ánh mắt hướng Nam Cung Oản nói, "Nhị ca, ngươi xem xem thế nào?"  

Trong mắt Nam Cung Oản sáng lên một tầng quang mang màu bạc, bên trong xe ngựa, nhất thời ánh sáng sáng lên vài phần, tựa hồ cũng che kín một tầng màu bạc.  "Tiểu tử này không đơn giản. Giây phút giật mình ngắn ngủi thế nhưng rất nhanh khôi phục lại thanh minh, điều này chứng minh tinh thần lực của hắn tương đối cường đại. Chúng ta suy đoán không sai. Hắn hẳn là thiên hướng về tinh thần triệu hoán năng lực Tà Hồn Sư. Nhưng nhất định không phải là người Nhật Nguyệt đế quốc, dù sao, lấy năng lực của bổn giáo, nhiều năm qua đã vơ vét gần hết. Nếu phát hiện nhân tài như vậy, không thể nào sót được."