Đấu La Đại Lục II (Tuyệt Thế Đường Môn)

Chương 605: Long hoàng chấn vực giới (thượng)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ở khu F, Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng ngồi ở phía sau Thánh Linh Tông chiến đội sắc mặt âm trầm đứng lên, hướng phía khu chờ chiến môi mấp máy, không biết đang nói gì.

Khu chờ chiến, Đường Nhã ngồi ở chủ vị xoay người nhìn về phía Hạt Hổ Đấu La, hơi gật đầu.

Hoắc Vũ Hạo vẫn đang chú ý bọn họ, ánh mắt cũng đồng dạng rơi vào bên cạnh Hạt Hổ Đấu La, trên người nữ nhân này có cái gì đó khiến hắn cảm giác cực kỳ quen thuộc, nàng rốt cuộc có phải tỷ tỷ hay không? Vô luận như thế nào, trước khi lần so tài này kết thúc, hắn nhất định phải dò xét một chút mới được.

Bối Bối đứng ở trên đài thi đấu, vẫn tập trung tinh thần hấp thu hồn lực từ bình sữa, một chút cũng không có bởi vì ngoại giới kinh hô mà chịu ảnh hưởng.

Thánh Linh Tông bên này, một gã đội viên ở phía dưới được Đường Nhã ra hiệu, thân hình chợt lóe lên, ngay lập tức xuất hiện trên đài thi đấu.

Người này vóc người rất cao, ước chừng phải trên hai thước, nhưng lại có vẻ thập phần gầy yếu, trông như một cây gậy. Hắc sắc trường bào mặc trên người hắn, cùng cái túi bị thủng hoàn toàn giống nhau.

Động tác của hắn rõ ràng có chút cứng ngắc, tốc độ cũng không nhanh, từng bước một đi về phía trung tâm đài thi đấu, người hơi khom xuống tựa hồ đầu gối bị đánh vậy.

- Song phương báo danh

- Đường Môn Bối Bối

- Thánh Linh Tông, Vương Tiểu Lỗi.

Thanh âm của Vương Tiểu Lỗi có chút khàn khàn, lại có chút âm lãnh, thậm chí còn mang theo vài phần quỷ dị, cùng thanh âm người bình thường có sự khác nhau rất lớn.

Chứng kiến Vương Tiểu Lỗi này lên đài, đáy mắt Hoắc Vũ Hạo hiện lên một tia dị dạng, môi mấp máy, hướng phía Bối Bối trên đài thi đấu nói mấy câu.

Cho tới giờ khắc này, Bối Bối mới một lần nữa mở hai mắt ra, rảnh tay thu hồi bình sữa.

- Song phương lui về phía sau, chuẩn bị thi đấu.

Bối Bối chậm rãi đi về một bên của đài thi đấu, Thánh Linh Tông Vương Tiểu Lỗi cũng giống như trước một bộ dáng dấp cứng ngắc đi về bên kia. Động tác của hắn chậm chạp cứng ngắc, rất có vài phần vị đạo gần đất xa trời.

Khán giả một lần nữa an tĩnh lại, một trận tranh tài cũng không thể chứng minh cái gì. Mặc dù đang có rất nhiều người trong lòng đã nghĩ Bối Bối và Vương Thu Nhi có năng lực giống nhau, nhưng dù sao hắn vẫn thi đấu rất ít. Liền nhìn xem tại vòng bán kết này hắn có thể đi được bao xa.

Trước khi cuộc tranh tài này bắt đầu, tuyệt đại đa số mọi người cũng không xem trọng Đường Môn. Dù sao, với dân chúng bình thường, tà hồn sư cũng tốt, phổ thông hồn sư môn cũng được, đều là thần bí khó lường, quỷ dị cường đại, lại càng là tồn tại đầy mùi máu tanh.

Không ai sẽ cho rằng, dưới tình huống tu vi bằng nhau, phổ thông hồn sư có thể chiến thắng tà hồn sư.

Nhưng quan điểm của bọn họ bây giờ lại xảy ra chút thay đổi. Bối Bối dùng hành động của hắn hướng mọi người chứng minh rồi: tà hồn sư cũng không phải vô địch, cố nhiên đáng sợ, nhưng ở dưới tình huống cấp bậc ngang nhau, vẫn có khả năng bị phổ thông hồn sư đánh chết.

Đương nhiên, người sáng suốt cũng có thể nhìn ra được, trên thực tế lúc trước may mắn vì đội viên Thánh Linh Tông có chút khinh địch, hồn kỹ mạnh nhất cũng không có sử dụng đến thì cũng đã chết trận rồi. Đây rõ ràng là biểu hiện khinh địch. Đường Môn đánh chết một người của đối thủ, vô luận là ở phương diện đấu loại cá nhân hay là đoàn đội thi đấu, đều đã chiếm cứ ưu thế, nhưng điều này còn xa mới là ưu thế mang tính quyết định. Trước mắt trận thi đấu thứ hai này cũng rất trọng yếu.

Hồn đạo hộ tráo một lần nữa xuất hiện. Bất Phá Đấu La đứng ở trung tâm đài thi đấu, âm trầm nhìn Bối Bối chạy tới mép đài thi đấu quay người lại, trên mặt hiện lên nụ cười nho nhã.

Thân là trọng tài, trong mắt hắn, hiện tại, đã không chỉ là Thánh Linh Tông thần bí. Đường Môn mà hắn nhiều lần làm trọng tài trong các cuộc thi đấu đồng dạng cũng ẩn sau một tầng khăn che mặt thần bí.

Những đội viên này của Đường Môn dĩ nhiên ẩn núp sâu như vậy. Trận đấu trước, đối chiến những cường giả kia của Bản Thể Tông, bọn họ lại còn không có xuất toàn lực. Cho tới giờ khắc này, Bối Bối này mới cho thấy hồn kỹ thứ năm cường đại của hắn.

Mặc dù Trịnh Chiến là hồn đạo sư, ở trên năng lực võ hồn càng xa không thể cùng Phong Hào Đấu La chân chính so sánh. Nhưng tu vi đến cái cảnh giới kia rồi, nhãn lực cũng tự nhiên cao hơn người bình thường rất nhiều. Long Ngạo Thiên có thể cảm giác được hoàn mỹ, hắn cũng có thể cảm thấy. Nhưng cảm giác khiến hắn khắc sâu hơn chính là nội uẩn.

Ban nãy bốn chưởng của Bối Bối vì sao có thể đạt được lực tàn phá kinh khủng như vậy? Hơn nữa còn là từ trong ra ngoài, tuyệt không chỉ là lực lượng của chính hắn, chắc là còn có lực lượng thân thể. Nói cách khác, công kích lúc trước của hắn thậm chí dẫn động hồn lực được thuận lợi trong cơ thể, cuối cùng mới xuất hiện tự bạo như thế. Đây cũng không phải giản đơn có thể dùng hai chữ hồn kỹ để hình dung. Cường giả hồn sư chân chính, chiến kỹ cư nhiên có thể đạt được trình độ như vậy a!

- Trận đấu bắt đầu. - Tuy rằng không ngừng suy nghĩ, nhưng cũng không ảnh hưởng Trịnh Chiến làm trọng tài cuộc tranh tài này.

Kèm theo tay phải hắn vẫy xuống, Bối Bối lúc trước vẫn còn vẻ mặt tươi cười ôn hòa, nhìn qua ung dung tùy ý thoáng cái chợt động. Thân thể trong nháy mắt vọt tới trước, so với trận trước, hắn lần này đột nhiên hướng đối thủ công kích trước. Mặc dù không có cái loại lực lượng kinh khủng như Vương Thu Nhi trong nháy mắt bạo phát tốc độ, nhưng cũng chỉ là thời gian một lần hô hấp đã vượt qua nửa tràng.

Sở dĩ hắn đột nhiên mạnh mẽ ra tay là bởi vì Hoắc Vũ Hạo lúc trước nói cho Bối Bối một câu, đối thủ này am hiểu công kích tầm xa, buộc hắn cận chiến. Tinh thần tham trắc (dò xét) vào lúc này phát ra càng cường đại không gì sánh kịp.

Bên kia, Thánh Linh Tông Vương Tiểu Lỗi cũng đứng tại chỗ không nhúc nhích. Ngay khi cánh tay phải của hắn giơ lên, từng vòng hồn hoàn từ dưới chân mọc lên.

Không hổ là tà hồn sư đến từ tông môn cường đại, đồng dạng cũng là một dạng hồn hoàn, hơn nữa còn là tổ hợp hồn hoàn tốt nhất từ từ mọc lên, hai vàng, hai tím, hai đen.

Cũng đúng lúc này, từ ống tay áo xuất hiện một thủ trảo bạch cốt âm u, một ngón tay nhanh chóng hướng phía Bối Bối vọt tới. Trên người Vương Tiểu Lỗi, đệ nhất hồn hoàn cũng theo đó lóe sáng.

Một màn quỷ dị xuất hiện. Một đống cốt trảo trắng hếu bằng thép đột nhiên cứng rắn từ mặt đất chui ra, chỉ vừa lúc Bối Bối phát lực, hai chân vọt tới trước. Mặt khác cốt trảo này cũng hướng phía chân của hắn chộp tới.

Mặc dù là ban ngày, nhưng sắc trời vốn là âm u, hơn nữa đột nhiên xuất hiện mảng lớn cốt trảo, nhất thời dẫn tới một trận kinh hô ở hiện trường.

Đây là vật gì? Võ hồn gì a!

Theo thanh âm trầm thấp giống ** của áo choàng Vương Tiểu Lỗi vang lên (tác giả tả thanh âm gì giống hai dấu * thế?eek), hắn vươn cốt trảo ra ngoài, năm cái xương ngón tay di chuyển theo quy luật, trên người bốn cái hồn hoàn thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm vậy mà luân phiên sinh ra bộ dáng nhấp nháy quỷ dị (nguyên văn là năm cái hồn hoàn nhưng lại không nói đến hồn hoàn thứ nhất và thứ sáu, hẳn do lỗi typeD). Mỗi một hồn hoàn đều là hơi lóe sáng một chút, liền kéo dài đến cái kế tiếp. Độ sáng giống như là cuộn sóng không ngừng bồi hồi như nhau, căn bản nhìn không ra Vương Tiểu Lỗi này là muốn sử dụng hồn kỹ gì.

Hai chân chợt bị nắm chặt, xu thế vọt tới trước của Bối Bối nhất thời bị kiềm chế. Hơn nữa bởi vì thế xông ra quá mãnh liệt, trên thân hắn cũng lập tức ở dưới tác dụng của xung lượng ngã về phía trước.

Hai tay Bối Bối trước người hướng mặt đất nhấn một cái, người đã một lần nữa bắn lên, cùng lúc đó, mảng lớn điện quang tụ tập ở hai chân hắn bắn ra. Chính là hồn kỹ đệ nhị Lôi đình vạn quân.

Bối Bối đối với lực khống chế đệ nhị hồn kỹ của hắn xác thực làm người khác xem thế là đủ rồi, trước đó đánh một trận, hắn chính là bằng vào Lôi đình vạn quân hình thành một rừng lôi điện ở song chưởng mạnh mẽ át chế đầu lưỡi thuận lợi. Lúc này Lôi đình vạn quân lại đổi thành tập trung ở trên hai chân. Nhất thời, một trận âm thanh "Đùng đùng", cốt trảo đang bắt lấy hai chân hắn tất cả đều bị đánh nát bấy.

Phải biết rằng, lôi điện vốn là thiên địa chính khí tụ tập, đối với tất cả sinh vật tà ác đều có tác dụng khắc chế.

Lúc trước Bối Bối thi triển đệ ngũ hồn kỹ vì sao được Mục lão đặt tên là Long Hoàng phá tà liệt, cũng là bởi vì lôi đình chính khí còn hơn cả quang minh lực, tạo thành năng lực phá tà mạnh mẽ, đối với tất cả tà hồn sư cấp độ tương đương đều có tác dụng khắc chế. Đây cũng là vì sao vị quốc sư thần bí kia khi thấy Long Hoàng phá tà liệt tái hiện thế gian, tâm tình liền xuất hiện ba động kịch liệt.

Bất quá Bối Bối để lỡ cơ hội, hồn kỹ đối thủ đã hoàn thành.

Vương Tiểu Lỗi hướng Bối Bối làm ra một động tác hư án, trên cốt trảo của hắn đột nhiên lóe lên một đoàn băng lam sắc ba động quỷ dị. Nhất thời, một vòng hào quang màu trắng ảm đạm xuất hiện ở dưới chân Bối Bối.

Bối Bối chỉ cảm thấy một trận khí tức rét lạnh mãnh liệt trong nháy mắt tập kích bản thân, sau một khắc chu vi cũng đã biến thành một mảnh bạch sắc.

Đệ nhị hồn kỹ, Tà ác sương giá

Vương Tiểu Lỗi thi triển năng lực đông lạnh không thể cùng so với cực hạn chi băng của Hoắc Vũ Hạo.Hồn kỹ này của hắn căn bản cũng không phải là thuần túy băng thuộc tính, mà là từ bổn nguyên oán linh đề luyện ra khí tà ác ngưng tụ mà thành, cảm giác lạnh vô cùng, kỳ thực đến từ chính áp súc tà ác cùng oán khí. Cái hồn kỹ này của hắn nhất định phải không ngừng bổ sung oán linh mới có thể thủy chung bảo trì năng lực thi triển. Mà mỗi một oán linh, đều đến từ chính một sinh mệnh, cùng đại đa số tà hồn sư như nhau, năng lực của hắn, cũng là thành lập trên giết chóc.

Vương Tiểu Lỗi đầu óc rất lãnh tĩnh, hắn chính là muốn bằng vào kỹ năng này tới ô nhiễm Bối Bối, chỉ cần ô nhiễm võ hồn Bối Bối, khiến hắn không dùng được quang minh lực lúc trước, như vậy, hắn liền có thể tuyệt đối chiếm thượng phong.

Tà ác sương giá thi triển ra, chớp mắt một cái Vương Tiểu Lỗi bước ra một bước về phía trước, tay phải giơ lên thật cao. Kèm theo tay phải hắn giơ lên, có tiếng kinh hô từ phía khán giả, ống tay áo của hắn tự nhiên cũng theo đó tuột xuống tới vị trí vai, cánh tay phải lộ ra ngoài, dĩ nhiên cũng hoàn toàn là bạch cốt âm u.

Chẳng lẽ nói Vương Tiểu Lỗi che giấu ở dưới trường bào màu đen, dĩ nhiên căn bản là một bộ xương khô sao?

Tà hồn sư quỷ dị, làm vô số người da đầu tê dại, toàn thân rét run.

Vương Tiểu Lỗi giơ tay phải lên cao, tử hắc sắc quang mang (ánh sáng màu tím đen) ngưng tụ. Tà ác sương giá của hắn không chỉ có thể ô nhiễm đối thủ, khiến khí tức oán linh tà ác điên cuồng ăn mòn đối thủ, thậm chí đem đối thủ cũng thay đổi thành oán linh, đồng thời cũng có tác dụng hạn chế cực mạnh. Về phần có thể hạn chế đối thủ bao lâu sẽ phải xem thực lực của tự thân đối thủ như thế nào.

Mà lúc này, trên người hắn đệ ngũ hồn hoàn sáng lên.

Hấp thụ hoàn toàn giáo huấn sơ suất khinh địch lại bị đối thủ giết chết trước đó, Vương Tiểu Lỗi lúc này cũng không có ý định thủ hạ lưu tình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.