Đau Lòng Vợ Trước

Chương 10-1



Địa điểm của đợt du lịch hàng năm của công nhân viên tập đoàn Thiên Mạc năm nay là đảo Bali, có sự kiện cuốn tạp chí, Hiểu Vũ thật sâu cảm thấy nhất định cái này cũng là âm mưu của Diêm Đằng.

Nếu không làm sao lại có sự trùng hợp như vậy chứ? Cô mới đi làm được hai tuần lễ, công đoàn công ty lại đột nhiên tuyên bố cho nhân viên công ty đi du lịch, hơn nữa một tuần lễ sau sẽ lên đường.

Cho nên —— cô quyết định không tham gia, không cho Diêm Đằng một cơ hội nào để thực hiện âm mưu.

Trên thực tế, quan trọng nhất là, đó là địa điểm năm đó bọn họ hưởng tuần trăng mật, cũng là nơi mà cô và anh có một đêm duy nhất, cũng có được Giai Giai, cô thật sự sợ hãi sẽ thấy cảnh thương tình. . . . . .

"Giai Giai của chúng ta nhất định rất vui vẻ, muốn ngồi máy bay sao. . . . . ." Thành Dũng Kiện đang chơi đùa với Giai Giai, vừa vui vẻ nói.

Hiểu Vũ đang đơm lại nút áo bị bung của Giai Giai, nghe được lời của cha, cô nhanh chóng ngước mắt lên, trừng mắt."Cha, cha nói vậy là có ý gì? Tại sao Giai Giai muốn ngồi máy bay?"

"Cái con bé này sao lại mau quên như vậy chứ? Mấy ngày nữa không phải sẽ đi đảo Bali chơi sao? Cha chưa từng ngồi máy bay, không biết đến lúc đó có sợ hay không. . . . . ."

"Cha!" Cô bỗng đứng phắt dậy, quần áo may vá rơi xuống đầy đất."Có phải cha lại có chuyện gì quên nói cho con biết không? Cha và Giai Giai muốn đi chơi ở đảo Bali, sao con lại không biết?"

"Con không biết?" Thành Dũng Kiện gãi gãi đầu."Tại sao có thể như vậy? Con rể nói nhân viên công ty đi du lịch, muốn chúng ta cùng đi, cha liền đem tất cả giấy tờ cần thiết của ba chúng ta cho thằng bé đi làm hộ chiếu rồi."

"Trời ơi, cha!" Cô sắp điên mất rồi."Con không muốn đi, cũng không đăng ký, đó là nơi con và Diêm Đằng hưởng tuần trăng mật, con không muốn đi!"

"Vậy làm sao bây giờ?" Thành Dũng Kiện lại gãi đầu một cái."Cha đã khoe khoang với tất cả hàng xóm sẽ xuất ngoại chơi, Giai Giai cũng rất hưng phấn muốn ngồi máy bay, con. . . . . . Con hãy đi đi."

Hiểu Vũ nhìn chằm chằm cha mình, mãnh liệt hoài nghi ông thông đồng với Diêm Đằng, muốn ép cô cùng đi.

Việc đã đến nước này, cô không đi được không?

Cha là cha của cô, con gái cũng là con gái của cô, nếu như cô kiên trì không đi, bọn họ cũng không được đi, nhất định sẽ rất thất vọng.

Vì vậy mấy ngày sau, cô nghiêm mặt lên đường.

Cuối cùng, cô vẫn đến đảo Bali một lần nữa, nơi khiến cho lòng cô ngập tràn cảm xúc, thật ra không có gì khác so với bốn năm trước, tuy đông du khách, không khí vẫn là nhàn nhã như vậy.

Thành Dũng Kiện cùng Giai Giai ngồi một hàng ghế, hai ông cháu đều rất hưng phấn, Giai Giai lần đầu tiên ngồi xe du lịch lớn, con bé ríu rít nói chuyện không ngừng.

Hiểu Vũ một mình một người ngồi, trên cổ đeo vòng hoa do dân bản xứ tặng, tầm mắt mới thu hồi khỏi ngoài cửa sổ, thình lình thấy chỗ trống bên cạnh nhiều thêm một người.

Hiểu Vũ nhìn gương mặt tuấn tú gần ngay trước mắt, có chút kinh ngạc.

Không phải anh vừa lên một chiếc xe khác sao? Thế nào lại xuất hiện trên xe này rồi ?

Tối hôm qua cô mất ngủ, hiện tại thì lại giống như có chút hoảng thần, phản ứng của cô ngơ ngác.

"Nơi này không hề thay đổi chút nào, đúng không?" Miệng Diêm Đằng mang theo ý cười nhẹ nhàng, nắm tay của cô, nhìn cô sâu sắc."Ở nơi này, em giao bản thân cho anh, cũng là ở nơi này, chúng ta có Giai Giai bảo bối của tuần trăng mật."

Hiểu Vũ xấu hổ muốn chết, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nóng lên, bên tai cũng nóng."Anh anh anh...lúc này anh nói những điều này làm gì? Bây giờ vẫn còn là ban ngày. . . . . ."

Đáng chết! Có sơ hở trong lời nói, lời của cô co sơ hở rồi!

Quả nhiên, Diêm Đằng cười."Vậy buổi tối anh lại nói."

Anh cầm tay cô lên, đưa lên bên môi hôn nhẹ.

Trong lúc nhất thời, Hiểu Vũ sững sờ không tỉnh táo lại được.

Trời mới biết, tâm tình của cô có lẽ cả đời đều bị người đàn ông này thao túng rồi. . . . . .

Âm mưu, quả nhiên là âm mưu.

Ngày thứ nhất ngủ lại khách sạn chính là Villa cao cấp mà bọn họ ở vào tuần trăng mật, Diêm Đằng cố ý muốn gợi lại ký ức của cô, làm sao cô có thể chống đỡ được chứ?

Tâm trạng sau một trận rối loạn, ở đại sảnh cô lấy được thẻ ra vào, quay đầu lại nhưng không thấy bóng dáng của cha cùng Giai Giai, cũng không nhìn thấy Diêm Đằng, bọn họ đều đi đâu rồi?

"Hiểu Vũ, em đang tìm cha em và con gái sao?" Thư ký Hà kéo vali đi tới."Bọn họ cùng các gia đình mang theo em nhỏ đi chơi ở Thế giới nhi đồng rồi, nghe nói buổi tối có cả tiệc nữa, còn có tiết mục kể chuyện xưa và chương trình thám hiểm nữa, lát nữa chị cũng muốn dẫn con trai chị đi, có thể rất khuya mọi người mới về phòng, tự em hãy lên phòng trước đi!"

Hiểu Vũ thầm rên một tiếng trong lòng, lời nói của thư ký Hà lại càng khiến lòng cô bất an.

Cô đã không còn ngốc nghếch ngây thơ nữa rồi, ly khai cha cô và Giai Giai, Diêm Đằng muốn làm gì đây?

Nghĩ đến ý đồ của anh, cơ thể của cô không khỏi sinh ra một trận khô nóng.

Cô vẫn còn nhớ rõ cảm giác khi anh tiến vào, còn nhớ rõ sự co rút lúc lên đỉnh, cái cảm giác khoái hoạt đó không gì có thể thay thế được, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ tìm một người đàn ông khác.

Trừ anh ra, cô hoàn toàn không thể chấp nhận sự đụng chạm của một người đàn ông nào khác, thân mật với người khác như vậy, cô không thể tượng tượng được, và cô cũng không muốn.

Mấy năm nay, cô để tâm nuôi nấng con gái, dùng sự bận rộn để quên đi nhu cầu sinh lý của mình.

Thật ra thì cũng đều rất tốt, dục vọng giấu ở sâu trong thân thể rất an phận, cũng không có tác quái, cũng không phát ra tần số thúc giục cô đi tìm người đàn ông khác cái gì, cho nên làm sao mà vừa tới nơi này cô đã khởi sướng bệnh háo sắc lên rồi?

Loại bỏ suy nghĩ, ngồi lên xe do nhân viên phục vụ điều khiển, càng đến gần gian phòng, tim cô càng đập nhanh hơn.

Vil¬la dựa núi nhìn ra biển, chính là Vil¬la Hoa Lan cao cấp mà trước kia đã ở.

Thanh toán tiền boa, phục vụ sau khi giỡ hành lý xuống liền đi, bốn phía yên lặng, chỉ có tiếng sóng biển dâng lên.

Giường có bốn cột lụa trắng rủ xuống rất lãng mạn, Hiểu Vũ khẽ vuốt ve chiếc giường mềm mại, trong mũi ngửi được mùi thơm cháo trứng, cô hít một hơi thật sâu, nghĩ đến tình cảnh khi đó cô phá đám ngã bệnh, Diêm Đằng hết lòng chăm sóc cô.

Trời ơi, tại sao mọi chuyện lại như hiển hiện rõ mồn một trước mắt như vậy?

Vì tránh cho càng nghĩ càng sâu, cô vội vàng mở hành lý ra, lấy quần áo đi tắm.

Sau khi tắm nhẹ nhàng sảng khoái hơn, cô ngồi ở trước bàn trang điểm sấy tóc, thổi khô một nửa thì mệt mỏi không sấy nữa, dù sao trời nóng nực, sẽ rất nhanh khô.

Cô vừa đứng lên, thì cảm thấy có người tới.

Dĩ nhiên không phải cha cô và Giai Giai rồi, bình thường Giai Giai còn chưa vào, thì âm thanh đã tới rồi, hơn nữa nơi này chỉ có một cái giường, rõ ràng bọn họ ở trong một villa khác của khu du lịch rồi.

Cho nên . . . . . Nhịp tim của cô, hô hấp dần dần dồn dập, nín thở mà đợi.

Diêm Đằng đi tới, hơn nữa bên hông chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cặp mắt tràn đầy kích tình, giống như một chú Hắc Báo trước khi săn mồi, nói rõ nó sẽ không đợi thêm nữa, giờ phút này anh sẽ ăn cô.

Nhìn thấy thật sự là anh, trong lòng Hiểu Vũ không hiểu được cuồng loạn, cô không tự chủ đưa lưỡi ra làm ẩm ướt đôi môi khô nóng của mình.

Từ trong gương cô thấy được Diêm Đằng đi tới phía sau cô, anh không nói gì, trực tiếp ôm cô từ phía sau, bàn tay to của anh vòng qua eo cô, để cho cơ thể của cô dính sát vào anh.

Cảm nhận được cơ thể bền chắc mạnh mẽ lại cứng rắn của anh, cô rùng mình một cái.

Đáng chết! Cô đang đợi anh, cả ngày, cô đều đang đợi giờ phút này. . . . . .

Ngón cái của anh quét qua nụ hoa đã đứng thẳng dưới lớp áo choàng tắm của cô, đôi mắt cô mờ mịt thở hổn hển, anh khẽ liếm vành tai cùng cổ của cô, cô không tự chủ được phát ra một tiếng thở gấp, lại ngửa đầu thuận theo anh.

Anh kéo dây áo choàng tắm của cô xuống, áo choàng tắm của cô rơi trên mặt đất, anh ôm cô, đi đến bên giường, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, khăn tắm bên hông anh cũng theo đó rơi xuống.

Màn đêm lại tới, trong Villa không mở đèn, bên ngoài cay cối tản ra mùi hoa nồng đậm, giống như thuốc trợ tình, trong không khí chỉ có tiếng gió cùng tiếng sóng biển, còn có tiếng thở dốc kích tình của bọn họ.

Diêm Đằng trằn trọc bú, hôn khắp toàn thân cô, ánh mắt đen của anh âm u, giọng nói khàn khàn lặp đi lặp lại anh yêu em.

Hiểu Vũ nhìn vết sẹo lưu lại vì phẫu thuật trước ngực anh, so với cô tưởng tượng còn dài hơn, không khó tưởng tượng lúc đó thương thế của anh nặng thế nào.

Nếu như một đao kia đâm vào trái tim, cõi đời này cũng không còn Diêm Đằng nữa. . . . . .

Trong lòng cô níu chặt lại, chủ động ôm lấy anh.

Cảm thấy cô chủ động, lòng Diêm Đằng khẽ run lên, anh ôm lại cô, cuồng dã hôn môi cô.

Nhiệt độ cơ thể của anh cuốn bay thần trí của cô, vật đàn ông cứng rắn nóng bỏng chìm sâu vào nơi mềm mại của cô, Hiểu Vũ không cách nào tự quyết cả người run rẩy.

Ngón tay của cô trượt vào trong làn tóc sau cổ anh, như một cô xử nữ già đã đói khát rất lâu, chỉ mong giờ khắc này vĩnh viễn sẽ không dừng lại.

Thừa nhận đi, cô thật sự rất yêu anh. . . . . .

Hiểu Vũ không hề nghĩ tới, kiểu phụ nữ đàng hoàng, tiểu thư con gái giống như cô lại nở hoa hai lần.

Trước kia ở trên báo thấy người nào đó nở hoa hai lần, cô đều sẽ không tự giác phun thanh lão bất tử, hiện tại cô cũng gia nhập hàng ngũ động tình lần thứ hai.

Chẳng qua, kết hôn lần thứ hai vẫn gả cho cùng một người đàn ông mà thôi, này giống như hơi tốn chút, nể tình anh là ba của đưa bé, cô sẽ gắng gượng tiếp nhận anh một lần nữa xem sao.

Đám cưới của cô và Diêm Đằng 10 ngày sau sẽ cử hành, không vội vàng giống như lần kết hôn khế ước trước, lần này anh còn tỉ mỉ thiết kế màn cầu hôn trên du thuyền, dưới bầu trời đầy sao, anh cầm chiếc nhẫn kim cương cùng một bó hoa hồng 100 đóa, quỳ một chân xuống, cầu hôn cô.

"Không có cảnh chim bồ câu sao?" Gương mặt cô tỏ vẻ không hài lòng lắm.

"Cái gì?"

Nghĩ đến vẻ mặt Diêm Đằng lúc đó, cô liền không nhịn được mà buột miệng cười.

Đương nhiên, bọn họ lại chụp ảnh cưới một lần nữa, cô rất vui vẻ mình mặc áo cưới vào còn xinh đẹp hơn so với 4 năm trước, bởi vì bộ ngực của cô đầy đặn hơn, eo cũng mảnh khảnh hơn.

Anh trả cho người nhà của người bị Hiểu Khải làm bị thương một số tiền lớn, còn sắp xếp cho đối phương ra nước ngoài chữa trị, lại thuê luật sư xin tòa xử lại, hy vọng có thể bằng lời khai tốt của đối phương mà giảm bớt thời hạn thi hành án cho Hiểu Khải.

Anh còn nói, sau khi cưới muốn cùng sống với cha cô nữa.

Đối với những ý tốt của anh, cô đều vu8 vẻ tiếp nhận hết rồi.

Cô biết trong lòng anh cảm thấy có lỗi với cô, anh muốn đền bù mới cảm thấy tốt hơn một chút, cho nên cô cũng rất rộng rãi mà cho anh cơ hội.

Sáng nay cô xin nghỉ nửa ngày, mua hoa tươi và trái cây, cũng cha mang theo Giai Giai cùng đi thaem ông nội và mẹ, nói cho 2 người biết tin vui là cô sắp cưới, để bọn họ trên trời có linh thiêng cũng sẽ vui mừng cho cô.

Lúc đưa cha cô và Giai Giai về nhà, cũng đã gần trưa rồi, cô nhanh nhẹn làm bữa trưa cho 2 ông cháu, sau đó còn cố ý làm ơm hộp cho Diêm Đằng nữa.

Đồ ăn ở ngoài thực sự quá nhiều dầu mỡ, vẫn là tự mình làm cơm tương đối sạch sẽ, sau này sức khỏe của anh liền giao cho người vợ hiền là cô chăm sóc thôi.

Mệt mỏi vội vàng trở lạ công ty, đang là thồ gian nghỉ trưa, đa số mọi người đều ra ngoài ăn trưa rồi, cô để túi xách xuống liền trực tiếp đẩy cửa phòng tổng giám đốc.

Lúc không có ai, cô luôn công tu bất phân, còn bí mật đem chồng mình ra làm tư liệu, có ai làm được điều này chứ, như vậy thật kỳ quái đi?

"Hello! Tổng giám đốc Diêm, anh vẫn chưa ăn trưa chứ?" Cô vui vẻ nói.

Nhưng một màn trước mắt, lại khiến cô ngây dại.

Trong phòng làm việc yên tĩnh, người đàn ông sắp kết hôn với cô đang ôm một người phụ nữ yểu điệu, lời nói của cô đã kinh động đến bọn họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.