Đau Lòng Vợ Trước

Chương 4-2



Khóe miệng Diêm Đằng hơi nâng lên, một vẻ không thèm để ý."Chuyện của công ty anh đều đã an bài hết rồi, nhưng nếu như em muốn trở về như vậy, vậy chúng ta đi trở về. . . . . ."

"Không có, không có đâu..., ai nói muốn đi trở về? Em không muốn trở về chút nào!" Hiểu Vũ lớn tiếng mà nói.

Diêm Đằng nghe vậy cười.

Cô lấy tay che mặt, khó được xấu hổ nói: "Đây là lần đầu tiên em xuất ngoại, dĩ nhiên muốn chơi nhiều mấy ngày. . . . . . Tóm lại, cám ơn anh, Tổng giám đốc. . . . . ."

"Còn Tổng giám đốc?" Anh trêu ghẹo nói: "Nơi này không có người khác, có muốn thử gọi anh là ông xã một chút hay không, nếu không sau khi về nhà nhiều tai mắt, anh sợ em không cẩn thận lại bật thốt lên Tổng giám đốc, mấy người chị Lâm sẽ nghi ngờ."

Hiểu Vũ le lưỡi một cái."Nói cũng phải."

Cô cũng không thể bảo đảm mình sẽ không giống như lời anh nói, vẫn nên luyện tập một cái tương đối an toàn.

"Như vậy hiện tại gọi thử đi, gọi anh là ông xã." Anh dùng ánh mắt khích lệ nhìn cô.

Mặt của Hiểu Vũ nóng lên, cô lắp bắp kêu, "Ông xã ——"

Sau khi gọi xong, bên tai cũng nóng lên theo.

Đáng chết! Cô cần ngầm luyện tập thêm, nhưng muốn thoải mái gọi anh là ông xã vẫn rất khó chịu.

Anh thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần từ thư ký Thành biến thành gọi tên cô là được rồi.

Nhưng, bọn họ như vậy cũng có tiến triển rồi, thay đổi cách xưng hô, tự nhiên cảm giác cũng không giống nhau , trở nên càng thân mật hơn rồi, cộng thêm một đêm kia. . . . . .

Ồ! Một đêm kia, cái đêm anh ôm cô chìm vào giấc ngủ đó. . . . . . Mặc dù bọn họ cũng không có nhắc đến, nhưng quả thật đã xảy ra!

Cho tới bây giờ, cô vẫn không quên được cảm giác anh vuốt ve cô, chỉ cần nghĩ đến, cô sẽ mặt đỏ tim đập, nếu như đúng lúc anh ở trước mặt cô, thì cô sẽ lập tức cúi đầu xuống không dám nhìn anh.

Cô sẽ không cho là anh yêu cô, đây chẳng qua là dục vọng của một người đàn ông với một người phụ nữ, một phản ứng sinh lý rất đơn thuần, bởi vì ở trên giường, hai người lại ôm nhau quá chặt, cho nên anh mới có phản ứng.

Cho dù chỉ đơn giản là cơ thể cần cô, cô cũng bằng lòng.

Vấn đề là, anh không cho cô cơ hội hiến thân, bởi vì anh không yêu cô, cô không phải người vợ chân chính của anh, cô ngay cả tư cách hiến thân cũng không cô, lòng cô vì vậy mà đau đớn.

Thì ra trở thành vợ của anh, cô cũng không cảm thấy thỏa mãn, cô lại tham lam hơn nữa, cô muốn có được tình yêu của anh, cô khát vọng được anh yêu thật lòng.

"Ông Diêm, bà Diêm ——" bên ngoài, quản gia tư nhân của biệt thự biết nói tiếng Trung tới gõ cửa."Cơm trưa của hai vị đã chuẩn bị tốt, mời đi ra dùng cơm."

Hiểu Vũ nhảy dựng lên, cô nghe được hai chữ cơm trưa."Mặc dù tiếng Trung của ông ta rất không tiêu chuẩn, nhưng ông ấy gọi chúng ta ăn cơm đúng không?"

Mấy ngày nay cũng không có khẩu vị, cũng không ăn cái gì nhiều, cô chợt cảm thấy bụng đói kêu vang, thực sự đói bụng.

Đi ra khỏi phòng, bọn họ dùng cơm ở bên bể bơi, quản gia ở một bên phục vụ, đầu bếp tay nghề tuyệt vời trực tiếp nấu những món ăn ngon tại chỗ cho bọn họ.

"Em cảm thấy mình thật giống như quý phu nhân vậy." Cầm bộ dao nĩa làm bằng bạc, thưởng thức món ăn ngon được xử lý đẳng cấp, cây dừa bên hồ bơi chập chờn, gió nhẹ khẽ thổi, Hiểu Vũ thỏa mãn nói.

Diêm Đằng liếc cô cười."Em đúng là Quý phu nhân mà, hiện tại em là phu nhân Tổng giám đốc của Công ty Xây dựng Thiên Mạc, tương lai sẽ là phu nhân Tổng giám đốc."

Bởi vì vấn đề về Thuế, cha anh để lại tập đoàn Thiên Mạc, trước mắt do ông chú lớn tuổi của anh giữ chức tổng giám đốc, mà hai năm sau anh sẽ tiếp nhận chức vị tổng giám đốc, những điều này đã được lập kế hoạch rồi.

Hiểu Vũ chắc lưỡi hít hà trợn to hai mắt."Phu nhân Tổng giám đốc. . . . . ."

Không ngờ Thành Hiểu Vũ cô cũng có một ngày lên làm phu nhân của Tổng giám đốc, thật sự là không ngờ. . . . . .

Nhưng, khế ước của bọn họ khi nào sẽ hủy bỏ đều dựa vào một câu nói của anh, nàng không biết mình có ở bên cạnh anh đến"Tương lai" lúc làm phu nhân của Tổng giám đốc hay không.

Mà cái ngày anh tiếp nhận chức vụ Tổng giám đốc kia, người phụ nữ bên cạnh anh có còn là cô hay không? Nếu như không phải là cô, thì là ai đây?

Hiểu Vũ cho là Diêm Đằng ở lại trên đảo nhiều lắm cũng chỉ 2, 3 ngày thôi, không ngờ bọn họ đã lưu lại 1 tuần.

Anh mời Michael một hướng dẫn viên du lịch địa phương biết nói tiếng Hoa, mỗi ngày đều đi thăm quan 1 -2 điểm thăm quan, xem miếu thần biển một chút, lại đi dạo bộ, có lúc ra biển đến một hòn đảo nhỏ khác, thời gian còn lại bọn họ dùng để hưởng thụ nhiều loại SPA cùng Vil¬la bãi biển cảnh đẹp không gì sánh được.

Hôm nay Michael sắp xếp chèo thuyền du ngoạn, Hiểu Vũ rất hưng phấn, còn chưa lên đường đã rủ rỉ rù rì không ngừng, đến nơi chèo thuyền du ngoạn thì ánh mắt càng tỏa sáng lấp lánh.

"Em muốn chèo thuyền du ngoạn đến vậy sao?" Diêm Đằng cười nhìn cô, tâm tình cũng tốt hơn theo.

Bạch Nhã Hân không thích hoạt động ngoài trời, cô ấy chỉ thích hưởng thụ cảm giác của một khách quý mua đồ ở trung tâm thương mại có điều hòa đầy đủ, cũng chỉ có số tiền lớn trong tài khoản có thể làm cho mắt cô ấy lóe sáng.

Rõ ràng Hiểu Vũ và Bạch Nhã Hân là 2 người phụ nữ khác nhau, sợ rằng Hiểu Vũ vĩnh viễn cũng không hiểu, tại sao chiếc túi xách trong tay Bạch Nhã Hân phải giá trị bằng một chiếc xe, cũng sẽ không hiểu tại sao có người sẽ dùng nhiều tiền như vậy đi mua một cái túi xách, sau đó qua một mùa lại gác nó vào xó.

"Ah. . . . . ."

Huấn luyện viên chèo thuyền du ngoạn đang giảng kỹ xảo cùng quy tắc của thuật chèo thuyền du ngoạn, vốn dĩ Hiểu Vũ đang nghe rất chuyên tâm, nhưng một đội nam nữ trẻ tuổi vừa bước xuống đã hấp dẫn lực chú ý của cô.

"Sao vậy? Có người em quen biết sao?" Diêm Đằng nhìn theo ánh mắt vừa mừng vừa sợ của cô, trực giác cái người trẻ tuổi cao nhất trong đội ngũ chính là cái người mà cô đang nhìn, khuôn mặt của cô đỏ ửng một cách khả nghi.

"Nhìn thấy . . . . . . Ách, một người bạn học thời cấp 2." Cô nhìn đối phương giống như bị thôi miên vậy.

Trái đất này thật nhỏ, thật không nghĩ tới sẽ nhìn thấy Trác Thiếu Nghĩa trên đảo Bali này, thời cấp hai cô thầm mến anh ấy 3 năm, đã từng viết thư tình muốn đưa cho anh ấy, nhưng cuối cùng bị bản thân vứt đi, không dám đưa cho anh, đúng là nhát gan.

Chẳng qua, anh ấy vẫn đẹp trai như trước, có phải lại cao thêm hay không? Cái cô gái da trắng trắng đó là bạn gái của anh ấy sao? Hai người thật đúng là xứng đôi, giống như kim đồng ngọc nữ vậy. . . . . .

"Chỉ như vậy thôi sao? Chỉ là bạn học?" Diêm Đằng nhíu mày nhìn cô, ánh mắt dao động giữa hai người, phát hiện hai mắt người tuổi trẻ kia cũng nhìn Hiểu Vũ nhiều hơn hai lần, hiển nhiên cũng nhận ra cô.

"Ách ——" Hiểu Vũ đỏ mặt, lắp ba lắp bắp nói: "Ách —— cái đó —— trước kia em đã từng thích anh ấy."

Bất luận kẻ nào bị nhìn chằm chằm dưới ánh mắt đó của Diêm Đằng đều không thể nói láo, dù là nói thật, trái tim cũng sẽ đập loạn, giống như làm chuyện gì xấu vậy.

"Cậu ta cũng thích em?" Diêm Đằng chậm rãi mở miệng, một dòng cảm xúc buồn buồn lan ra từ đáy lòng.

"Làm sao có thể?" Nhớ tới những chuyện đã qua, ký ức thầm mến quá rõ nét rồi, mặt của Hiểu Vũ hồng như trái cà chua chín.

Có một năm vào ngày lễ tình nhân của phương Tây, cô còn tiết kiệm mua một cái chocolate tặng cho cậu ấy, kết quả nhìn thấy trong ngăn kéo của cậu ấy chất đầy keo chocolate của các nữ sinh tặng, mỗi một hộp dều được bọc gói tinh xảo, chỉ có cái của cô là nhỏ nhất, không có bao gói, không bắt mắt nhất.

Ah, cô chợt phát hiện, hình như mình rất sở trường thầm mến rồi? Luôn yên lặng thầm mến, hơn nữa còn lâu dài giống như bình sạc ắc quy vậy, đây coi là chuyện tốt hay là chuyện xấu?

Cũng không thể coi là chuyện tốt rồi, thầm mến luôn có kết quả không bệnh mà mất khá nhiều. . . . . .

Bắt đầu chèo thuyền du ngoạn, vốn dĩ cô nhao nhao muốn thử, lại bị sự xuất hiện của Trác Thiếu Nghĩa quấy rối, cả người vùi lấp trong ký ức quá khứ.

Ký ức của vài năm thanh xuân tuổi trẻ, thật là đẹp, khi đó ba cô còn có công việc lương rất tốt, mẹ còn chưa bị bệnh, ông nội cũng không bị xơ gan, cho nên cô còn có tâm tình mà thầm mến cậu ấy, thấy Trác Thiếu Nghĩa khiến cho cô nhớ tới gia đình hạnh phúc mỹ mãn lúc đó. . . . . .

Cho đến khi chèo thuyền du ngoạn kết thúc, cô và Diêm Đằng cùng với bốn khách du lịch vùng chèo thuyền du ngoạn cùng nhau xuống khỏi thuyền, cô mới nhìn thấy trên cằm Diêm Đằng có vết xước.

Trên bờ song hai bên có thật nhiều cành cây nhô ra phía ngoài mặt nước, nước lại chảy xiết, có thể lúc đi qua không kịp tránh nên bị quẹt vào.

"Cằm của anh bị thương."

Cô vươn tay muốn nhìn rõ thương thế của anh, thế nhưng anh lại nghiêm mặt tránh đi.

"Không việc gì." Diêm Đằng nguội lạnh nói.

Hiểu Vũ hơi sững sờ.

Sao vậy? Anh đang tức giận sao? Sắc mặt sao lại âm trầm như vậy?

Kỳ quái, cô có chọc giận anh sao?

Trước khi chèo thuyền du ngoạn không phải vẫn còn vui vẻ sao? Bọn họ còn nói nói cười cười cùng nhau hưởng dụng bữa ăn nội tạng vịt nổi tiếng của địa phương mà, cũng nói buổi tối muốn đi xem hoa hậu nam, thế nào mà sau một chuyến chèo thuyền du ngoạn, trong mắt của anh đầy tức giận khiến người khác nhìn mà sợ như vậy.

Chẳng lẽ, là du khách cùng chèo thuyền du ngoạn không cẩn thận chọc giận anh?

Nàng không khỏi nhìn về phía hai đôi vợ chồng trung niên này, mặc dù người ta đều có vẻ thành thực đôn hậu, nhưng cô quyết định xem bọn họ là đầu sỏ gây ra chuyện, nhất định là Diêm Đằng giận bọn họ, không phải cô.

Trở lại mặt đất bằng phẳng, Michael đã ở đó chờ bọn họ rồi, một lát sẽ đưa bọn họ đi một quán cà phê bên cạnh bãi biển Kim Balan để bọn họ nhàn nhã uống trà chiều.

Bọn họ đến phòng tắm rửa lợp mái cỏ thay đổi quần áo ướt, tắm rửa một phen, lại thay vào quần áo khô đã chuẩn bị trước.

Hiểu Vũ ra khỏi phòng tắm nữ, đúng lúc Diêm Đằng cũng bước ra khỏi phòng tắm nam.

Gian phòng này rất có phong tình của hội quán Nam Dương bị mấy gốc đại thụ bao quanh, không có ai sử dụng thì có vẻ hết sức u tĩnh, mà lúc này cũng chỉ có hai người bọn họ sử dụng, khách du lịch tự do cùng đi tắm với bọn họ đã cưỡi xe máy đi rồi.

"Chờ một chút, em bôi thuốc giúp anh." Hiểu Vũ vội vàng tìm kiếm trong túi y tế nhỏ, sau khi tìm được, mở hộp thuốc ra.

Anh rất cao, cô kiễng chân lên, tỉ mỉ thoa thuốc lên vết thương trên cằm anh, hai người vì vậy mà rất gần nhau.

Diêm Đằng cảm giác nhịp tim bỗng tăng tốc, vượt qua tốc độ mà anh nghĩ, hơi thở con gái của cô ở trong khoảnh khắc bao vây lấy anh.

Anh cúi đầu nhìn cô, thấy khuôn mặt cô bởi vì chèo thuyền du ngoạn mà đỏ ửng, ẩm ướt tóc dài phủ trên vai, hơi rối loạn, chiếc váy hai dây hoa nhỏ dài đến gối trên người cùng đôi dép bãi biển màu hồng đều được mua ở đây, vô cùng thích hợp với cô, hơn nữa bây giờ nhìn lại cực kỳ khiến người yêu.

Một tháng trước, nếu nói anh sẽ vì một người đàn ông Thành Hiểu Vũ thầm mến thời cấp 2 mà ghen hờn dỗi, anh tuyệt đối sẽ không tin, nhưng bây giờ. . . . . .

Anh thình lình kéo Hiểu Vũ không hề có chuẩn bị vào trong ngực, làm cho hộp thuốc trong tay cô cũng rơi mất.

Hiểu Vũ hốt hoảng ngước mắt lên, đôi môi hé mở còn chưa kịp nói, thì đã bị Diêm Đằng hôn lên.

Thân thể của anh hoàn toàn làm theo bản năng cùng ý nguyện của bọn chúng, môi lưỡi của anh dây dưa với Hiểu Vũ theo một phương thức trừng phạt, làm cổ họng của cô căng thẳng, gần như sắp không thể hô hấp.

Hiểu Vũ chưa từng bị hôn, chưa từng có kinh nghiệm với chuyện như vậy, giống như đang nằm mộng vậy.

Đầu lưỡi của Diêm Đằng đẩy tách hàm răng của cô ra, anh tiếp tục hôn cô, bừa bãi hút lấy, gặm cắn, dây dưa, mất hồn mà sâu xa, dục vọng nóng rực làm cho da anh giống như sẽ nóng lên, cô cũng giống vậy.

Thật lâu sau, cuối cùng anh cũng buông môi cô ra, nhất thời Hiểu Vũ cảm thấy mình mềm nhũn, giống như lúc nào cũng có thể sẽ ngã xuống.

Tay Diêm Đằng giữ chặt eo cô, vẻ mặt anh khiến cho cô cảm thấy hưng phấn, mê võng, hoa mắt chóng mặt, cô muốn biết tại sao anh lại hôn cô, anh. . . . . . Thích cô sao?

"Hello, hai vị có thể lên đường được chưa?"

Xa xa, Michael đang gọi bọn họ, bọn họ mới như tỉnh khỏi cơn mơ tách nhau ra.

Diêm Đằng hít một hơi thật sâu, anh dẫn đầu đi về phía Michael.

Hiểu Vũ cảm thấy một trận thất vọng.

Bọn họ lại ai đi đường nấy rồi sao?

Như vậy, nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt như cơn bão vừa trải qua vừa rồi là gì chứ? Không phải là đại biểu rằng anh cũng có cảm giác với cô, cho nên mới hôn cô sao?

Nhưng, tại sao anh ngừng lại?

Trong lúc Hiểu Vũ mang theo đầy bụng nghi ngờ, không rõ tình huống đi đến bên cạnh Diêm Đằng thì Diêm Đằng bỗng nhiên đưa tay ra dắt tay cô.

Sâu trong nội tâm của Hiểu Vũ nổi lên một dòng cảm xúc vui vẻ, cô cố ý bước nhanh hơn đuổi theo bước chân của anh, miệng nhẹ nhàng hát ca.

Đã nói, đám cưới giả cũng sẽ có hạnh phúc thật sự, bọn họ có thể dứt khoát làm giả thành thật hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.