Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song

Chương 192: Trò vui bắt đầu (1)



Tiêu Viêm và Nạp Lan Yên Nhiên quyết đấu rất thống khoái , tất cả con bài chưa lật đều ra hết , bọn họ đương nhiên không còn dấu bất cứ con bài tủ gì cũng chẳng còn suy nghĩ được gì , tất cả tâm trí đều đặt vào cuộc chiến chính vì vậy Tiêu Viêm đã quên mất một việc quan trọng .

Hắn từng mặc một kiện tro bào , từng đâm sau lưng đám người Cổ Hà một nhát , từng cướp đi dị hỏa trong tay Cổ Hà đồng thời hắn còn dùng Huyền Trọng Xích đập Cổ Hà thừa sống thiếu chết .

Cổ Hà mà một người rất trọng sĩ diện , đồng thời thiên phú của bản thân hắn cực tốt. Nếu cho Cổ Hà cùng Hàn Phong bước đi cùng một vạch xuất phát thì chưa chắc Cổ Hà đã thua chỉ có điều Cổ Hà xinh ra trong một nơi căn bản không đủ cho hắn phát triển mà thôi.

Bằng vào Thanh Liên Địa Tâm Hỏa – Cổ Hà hoàn toàn có tư cách cũng như có tự tin trở thành thất phẩm luyện dược sư , bằng vào danh hiệu thất phẩm luyện dược sư thì Cổ Hà hoàn toàn có tư cách khiến Vân Vận thuộc về mình bất quá Tiêu Viêm đã tự tay hủy hoại mộng tưởng của hắn.

Cổ Hà mất Thanh Liên Địa Tâm Hỏa từ đó mới phải dựa dẫm vào hồn điện , từ đó mới xảy ra sự việc Xà Thành , hắn bị chính Vô Song làm nhục , một lần nữa hắn lại mất tất cả đặc biệt là cả thể diện của hắn trước mặt Vân Vận cũng hoàn toàn mất đi .

Cổ Hà hiện nay thực sự không còn gì , dị hỏa không có , thiện cảm của mỹ nhân cũng không , đến cả lòng tin của Vân Lam Tông với hắn cũng dao động , Cổ Hà từ đó mới phải quyết chí ra nhập hồn điện .

Cổ Hà cũng có thể coi là Vân Lam Tông khách khanh trưởng lão thậm chí địa vị của hắn trong tông môn cực cao , rất nhiều trưởng lão trong Vân Lam Tông còn phải cầu hắn , dù sao thì cả Gia Mã đế quốc cũng chỉ có một lục phẩm luyện dược sư mà thôi .

Nhờ địa vị của mình trong Vân Lam Tông giúp Cổ Hà biết được rất nhiều tin tức , hắn biết Vân Vận cùng Phong Nhàn sắp cưới nhau , hắn biết có một thế lực cường đại còn hơn cả Vân Lam Tông bảo vệ Vân Vận , nhìn lại bản thân mình hắn chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng .

Kể cả khi Cổ Hà gia nhập hồn điện thì thế nào ? , hắn vẫn phải đi lên từ vị trí thấp nhất , với địa vị của hắn trong hồn điện tuyệt đối đừng hòng hồn điện ra tay vì hắn , đừng hòng hồn điện vì hắn đắc tội Phong Lôi Các .

Phong Lôi Các trong mắt hồn điện cũng chưa là gì cả nhưng vì một lục phẩm luyện dược sư đã hơn 40 tuổi đắc tội cùng một vị ngũ tinh đấu tôn thậm chí đắc tội Phong Lôi Các khả năng còn kéo thêm 3 các còn lại tham chiến , kẻ ngu cũng không đi giúp Cổ Hà .

Cổ Hà lúc này lựa chọn đánh lèn Tiêu Viêm vì hai nguyên nhân . Thứ nhất Cổ Hà cũng cảm thấy cực kì vô lý khi Tiêu Viêm là đấu hoàng cường giả kẻ đã đánh bại mình bất quá Tiêu Viêm thực sự quá giống , từ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa , từ Diễm Phân Phệ Lãng Thước đến cả Lục Hợp Du Thân Xích , cho dù Tiêu Viêm không phải là tro bào nhân kia thì quan hệ cũng không khác quá nhiều chưa kể Tiêu Viêm càng tỏa sáng bao nhiêu thì khuôn mặt của Cổ Hà càng bỏng rát bấy bấy nhiêu , Tiêu Viêm là do chính hắn đuổi đi trong khi đó đệ tử mà hắn thu nhận thay thế Tiêu Viêm là Liễu Linh lại làm hắn quá thất vọng .

Nguyên nhân thứ hai rất đơn giản , Hàn hộ pháp muốn Cổ Hà ra tay . Tiêu Viêm chính là quá xuất sắc , Tiêu căn bản không được phép có nhân vật xuất chúng bực này chính vì lẽ đó Tiêu Viêm phải chết .

Trong nguyên tác hồn điện không được nhìn thấy cuộc chiến giữa Tiêu Viêm và Nạp Lan Yên Nhiên nhưng lần này lại khác , lần này hồn điện được đích thân quan sát. Hàn hộ pháp hoàn toàn tin tưởng một kẻ chưa bao giờ ra khỏi Gia Mã Đế Quốc vậy mà 18 tuổi đã đạt đến lục tinh đại đấu sư thì tuyệt đối là quái vật , hắn cần phải nóp nát từ trong trứng nước.

Ngay lúc này trong khi Tiêu Viêm đang chiến đấu với Nạp Lan Yên Nhiên thì hồn điện cũng đã ra tay với người nhà hắn tại Ô Thản Thành thậm chí là ở cả Tháp Qua Nhĩ sa mạc , hồn điện chính là muốn một lưới bắt hết đám người Tiêu gia .

Điều duy nhất ngăn cản Hàn hộ pháp ra tay chỉ vì Phong Nhàn , bằng thưc lực của ông ta căn bản không e ngại Phong Nhàn kể cả ba tên trưởng lão đi theo nữa bất quá Hàn hộ pháp chính là muốn tránh những rắc rối không cần thiết . Sự việc hồn điện tham dự vào Gia Mã Đế Quốc các thế lực Trung Châu biết càng ít càng tốt .

Toàn bộ quảng trường lúc này cực kỳ yên tĩnh thậm chí cả tiếng hít thở cũng rõ mồn một , trên võ đài Nạp Lan Yên Nhiên đang mệt mỏi dựa vào người Củu U còn Tiêu Viêm lúc này cũng đang khụy xuống ôm ngực thở hổn hển .

Vân Vận từ trên đài cao , đấu khí hóa cảnh xuất hiện , nàng lạnh lùng nhìn về phía Cổ Hà vừa bị Tiểu Y Tiên đánh bay đi , ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống “Cổ Hà ta cần ngươi cho ta một lời giải thích “.

Cổ Hà ánh mắt đầy hoảng sợ nhìn Tiểu Y Tiên sau đó mới ngước mắt lên nhìn Vân Vận , bất giác Cổ Hà lại quay ra sau lưng muốn tìm bóng hình Hàn hộ pháp chỉ tiếc là sau lưng Cổ Hà không hề có ai , vị hộ pháp này đã hoàn toàn biến mất , đến vô ảnh đi cũng vô tung .

Cổ Hà khóe miệng tràn ra một tia máu , một chương của Tiểu Y Tiên kể cả không dùng độc công thì cũng không phải chuyện bình thường , không phải Cổ Hà một cái đấu vương cường giả có tư cách đỡ được .

Cổ Hà khó khăn đứng dậy , ngón tay hắn run run chỉ vào Tiêu Viêm “ Vân Vận nàng còn hỏi ta , ta chính là đang giúp Vân Lam Tông giết một kẻ thù thì có gì sai ? , Vân Chiến Thiên , Vân Phá Thiên hai vị trưởng lão chẳng nhẽ còn chưa nhìn ra sao ?”.

Vân Chiến Thiên cùng Vân Phá Thiên đương nhiên cũng có thể nhìn ra hình dáng Tiêu Viêm rất quen thuộc bất quá hai người bọn họ không có thâm thù đại hận với Tiêu Viêm như Cổ Hà tuy vậy Cổ Hà đã lên tiếng thì hai nhân vật này vẫn phải xuất đầu lộ diện .

Một tiếng gió nhẹ vang lên , hai bóng người như từ hư không bước ra , đôi cánh đấu khí mở rộng giúp thân hình họ bình ổn trên không trung , đây chính là hai vị đấu hoàng cường giả hàng thật giá thật , ánh mắt nghi hoặc quan sát Tiêu Viêm đang vô lực nằm trên mặt đất , Vân Phá Thiên ánh mắt nheo lại , khóe miệng khẽ trầm ngâm “ Quả nhiên là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa , cây hắc thước cùng cái địa giai đấu kỹ kia hoàn toàn giống hệt , kẻ này chắc chắn cũng phải có quan hệ với tro bào lão giả chết tiệt tại Tháp Qua Nhĩ sa mạc lần đó “.

Nghe đươc hai vị đấu hoàng cường giả lên tiếng lập tức không ít người hít một hơi lãnh khí tuy nhiên chỉ có như vậy người ta mới thấy hợp lý , Tiêu Viêm căn bản không có thế lực đứng sau , hắn xuất phát điểm chỉ là một thiếu chủ của giả tộc nhỏ , một gia tộc mà huyền giai công pháp đã coi là chân bảo như vậy lấy tư cách gì để đánh hòa Nạp Lan Yên Nhiên .

Nếu đột nhiên Tiêu Viêm có thêm một vị sư phụ thần bí là đấu hoàng cường giả trợ lực sau lưng thì mọi việc đều dễ hiểu , đấu hoàng cường giả cơ hồ là tồn tại mạnh nhất Gia Mã đế quốc , nếu có một vị đấu hoàng toàn lực trợ giúp thì không gì là không thể .

Vân Vận lúc này cảm thấy tương đối khó xử bất quá nàng là tông chủ , nàng phải có khí độ của tông chủ ít nhất là trong ánh mắt của người ngoài . Vân Vận thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Cổ Hà “ Cho dù là thế thì ngươi cũng không thể ra tay với một tiểu bối , ngươi không thấy cuộc chiến này là quá quan trọng với Nạp Lan Yên Nhiên hay sao ? “.

Cổ Hà bật cười , hắn cười rất lớn rất thản nhiên “Ha ha thì sao ? , Vân Vận ta không hiểu ta ra tay với tên tiểu tử đó thì sao , Cổ Hà ta giết hắn chẳng khác gì giết một con kiến . Sư phụ của hắn giám đánh lén ta , giám mang Thanh Liên Địa Tâm Hỏa của ta cho hắn vậy thì tại sao ta không thể giết tiểu tử đó đoạt lai Thanh Liên Địa Tâm Hỏa về ? . Còn về cuộc chiến của Yên Nhiên cùng tên tiểu tử này chỉ là đại sự giữa hai bọn chúng , đối với những cường giả như chúng ta tuyệt đối không phải đại sự gì , kể cả ta có phá luật thì làm gì ? , nàng định ra tay với cả ta ? “.

Lời Cổ Hà nói thực sự cực kỳ bá đạo nhưng không phải là không có nguyên do , Tiêu Viêm về mặt nào đó có thể coi là kẻ thù của Vân Lam Tông trong khi Cổ Hà lại là một vị trưởng lão quyền cao chức trọng , kể cả Cổ Hà có giết Tiêu Viêm đi chăng nữa thực sự cũng chưa chắc có ai dám làm gì hắn , Vân Vận đương nhiên biết Cổ Hà không có Vân Lam Tông chống lưng sẽ ra sao và Vân Lam Tông không được Cổ Hà cung cấp đan dược thì sẽ ra sao.

Tiêu Viêm lúc này ôm ngực ho khan , hắn phun ra một ngụm máu độc , toàn thân đau nhức vô cùng nhưng ánh mắt của hắn đầy cay độc nhìn Cổ Hà , Tiêu Viêm và Cổ Hà thực sự đã kết thù .

Tiêu Viêm bật cười “ Cổ Hà ơi là Cổ Hà , ngươi cuối cùng cũng chỉ bắt nạt hậu bối mà thôi , trước mặt sư phụ lão nhân gia của ta khi đó ngươi chính là bị đánh không khác gì chó , nếu không phải lão nhân gia thương tình thì ngươi còn sống được đến hôm nay không “.

“ Cổ Hà ngươi năm đó nhận ta làm đệ tử ta chính là cảm kích ngươi nhưng khi ta trở thành phế vật thì ngươi đã làm gì ? , đừng tưởng ta không biết , ngưoi đuổi ta trở về Ô Thản Thành ngươi còn dồn Tiêu gia của ta suýt nữa rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục , loại người tiểu nhân nhỏ nhen như ngươi cũng dám xưng một tiếng đan vương ? “.

“ Cổ Hà ngươi nói ta là phế vật không thể luyện dược , ngươi nhận Liễu Linh làm đệ tử chân truyền nhưng rồi kết quả ra sao , chính là bị hạ nhục không thể hạ nhục hơn , đến cả top 3 luyện dược sư trẻ tuổi cũng không chui vào được lấy tư cách gì đòi hơn Tiêu Viêm ta “.

“ Cổ Hà ngươi năm đó 30 tuổi bằng vào ưu thế già đầu bắt nạt hậu bối mới có thể vô địch luyện dược sư đại hội bất quá Tiêu Viêm ta không cần , Tiêu Viêm ta 18 tuổi đã là tứ phẩm luyện dược sư , Tiêu Viêm ta 18 tuổi đã vô địch đại hội , so với Tiêu Viêm ta thì ngươi chẳng là gì cả “.

Tiêu Viêm lần này căn bản mặc sức mà nói , hắn nói không cần suy nghĩ , hắn nói hết uất ức của mình với Cổ Hà đồng thời Tiêu Viêm mạnh mẽ lấy ra một bộ mặt nạ đeo lên mặt , không ngờ đây chính là khuôn mặt của Nham Kiều lúc dự thi luyện dược sư đại hội .

Cử động này của Tiêu Viêm trực tiếp làm vô số khách quỷ trợn mắt há mồm thậm chí Tiểu Y Tiên trên khuôn mặt lạnh như băng của nàng cũng hiện lên thần sắc ngạc nhiên .

Chỉ có một điều khác với nguyên tác là khi thấy khuôn mặt này của Tiêu Viêm thì Nạp Lan Yên Nhiên đằng xa cũng thực sự không có cảm xúc gì quá đặc biệt , trong quảng thời gian luyện dược sư đại hội diễn ra chính là lúc nàng bế quan tu luyện cùng Vô Song , đến cả khi luyện dược sư đại hội kết thúc , kết quả được công bố thì nàng còn chưa xuất quan nữa . Tất cả mọi việc về cuộc thi luyện dược năm nay đều là Nguyệt Nhi kể lại , đương nhiên trong miệng của Nguyệt Nhi chỉ là Nguyệt Nhi giỏi thế nào , Nguyệt Nhi mạnh mẽ ra sao … cái tên Nham Kiều cùng Lãnh Phi Phàm đều được tiểu công chúa nhắc đến không nhiều , dù sao Nguyệt Nhi chính là tuổi nhỏ , tuổi nhỏ thì luôn phấn khích với chiến công của mình .

"Hắn là Nham Kiêu."

Trên ngọn cây, sự việc thình lình xảy ra, cũng khiến cho đám Gia Hình Thiên, Pháp Mã, Nạp Lan Kiệt rơi vào đờ đẫn. Có lẽ trước đó hai người sớm đã mơ hồ có một chút cảm giác, nhưng sau khi sự thực xuất hiện ở trước mắt. Bọn họ vẫn có chút cảm giác hoang đường.

"Nham Kiêu- Tiêu Viêm. Chúng ta thực sự là lão hồ đồ rồi."

Pháp Mã lắc lắc đầu than thở một tiếng, nhìn thanh niên có thân hình gầy yếu ở giữa sân, cười khổ nói:

"Không nghĩ tới a. Tên tiểu gia hỏa này không chỉ ở trên phương diện luyện đan thiên phú xuất chúng như vậy. Thậm chí ngay cả thiên phú tu luyện cũng khủng bố đến mức này. Ôi. Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên a."

"Đích thực gã thanh niên này tiềm tàng khả năng phi thường. Nạp Lan Gia và Vân Lam Tông thậm chí là cả Cổ Hà lần này xem ra như là chọn sai đối tượng áp bức rồi."

Người lên tiếng chính là Gia Hình Thiên, trên khuôn mặt biểu tình có chút chổ quái . Gia Hình Thiên từng xem Tiêu Viêm ở luyện dược sư đại hội biểu hiện , ông ta tự nhiên hiểu rất rõ gã thanh niên này rốt cuộc có khả năng tiềm tàng khổng lồ như thế nào. Chỉ cần dành cho Tiêu Viêm thời gian thì Gia Hình Thiên tuyệt đối tin tưởng người thanh niên này đủ sức làm Vân Lam Tông e ngại.

"Nạp Lan Gia lần này quả thật là muốn hối hận đến tận xương tủy."

Phía trên cây đại thụ, Mộc Thần cùng với đám người Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn trên khuôn mặt đồng dạng đều xuất hiện một nụ cười trên nỗi đau khổi của kẻ khác , ánh mắt chậm rãi quét về phía Nạp Lan Kiệt đang hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm, đặc biệt là Mộc Thần lúc này còn có chút hứng thú bỏ đá xuống giếng .

"Hô."Thở ra một hơi thật sâu, rồi rất nhanh lại ra sức hít vào trong bụng. Cứ như thế lặp đi lặp lại vài lần cuối cùng Nạp Lan Kiệt cũng đem khuôn mặt cứng đờ thả lỏng xuống , trên bàn tay cố gắng bình tĩnh không run rẩy, nhưng thân hình già nua của ông ta thì lại liên tục khẽ run lên .

"Tiêu Viêm lại là Nham Kiêu? Không thể nào , việc này quá đáng sợ , quá hoang đường !"

Nạp Lan Kiệt ánh mắt gắt gao chăm chú nhìn thanh niên đứng giữa sân. Trong đầu hiện ra bóng lưng khoác chiếc áo bào luyện dược sư dần dần bao trùm mà lên nhau cuối cùng hoàn hảo dung hợp làm một.

Khóe miệng nhịn không được hơi run run, trên khuôn mặt Nạp Lan Kiệt vẻ mặt lúc này có cảm giác như nói không nên lời, nếu như lúc trước với thực lực Tiêu Viêm thể hiện ra khi đấu với Nạp Lan Yên Nhiên thì Nạp Lan Kiệt chỉ nuối tiếc mà thôi nhưng hiện nay chính là trực tiếp nói không lên lời .

Một thanh niên không chỉ có thiên phú tu luyện xuất sắc, hơn nữa về phương diện luyện đan cũng có thiên phú xuất sắc, sự việc khủng bố này làm cho người khác khen không dứt miệng, người như thế, gần như là bất luận thế lực nào cũng muốn tiên phong tranh cướp đoạt nhân tài. Ai có hắn gần như là lập tức có một tên siêu cấp cường giả trong tương lai. Nạp Lan Gia của hắn vậy mà lại đem thanh niên có khả năng tiềm tàng cực kỳ khủng bố này đẩy ra khỏi cửa chính.

Mà một người vốn cần thiết đối với chống đỡ tương lai cho Nạp Lan Gia, hơn nữa khả năng tiềm tàng vô hạn cường giả, năm đó lại bị Nạp Lan Yên Nhiên, lấy một loại phương thức tổn thương người nhất, đẩy đi khỏi phe cánh Nạp Lan Gia tộc, tạo nên hoàn cảnh bây giờ đao kiếm gặp gỡ. Hai loại hoàn cảnh hoàn toàn bất đồng khiến cho trái tim Nạp Lan Kiệt truyền đến từng đợt cảm giác co rút đau đớn.

"Ôi." Thở một hơi thật dài, Nạp Lan Kiệt giờ này khắc này cũng không biết nói cái gì hơn. Với khúc mắc của Tiêu Viêm đối với Nạp Lan Yên Nhiên, chẳng lẽ Nạp Lan Kiệt còn có thể cho rằng bằng vào một đôi lời của mình, liền có thể làm cho hắn cùng với Nạp Lan Yên Nhiên quay về hòa hợp? Vì cái ba năm ước định này, Tiêu Viêm khổ tu ba năm, cho dù Nạp Lan Kiệt cũng không biết ba năm này tin tức của Tiêu Viêm xác thật hay không, nhưng mặc cho ai nghĩ gì thì nghĩ, muốn thực lực tăng lên mãnh liệt như vậy, cho dù bản thân thiên phú tuyệt hảo, không thể không có trả giá mà người thường khó có thể kiên trì được.

Đơn độc khổ tu, cũng là tuyệt đối không có thể đạt được hiện tại tình trạng!

Ho dữ dội một tiếng, khuôn mặt Nạp Lan Kiệt vốn hồng hào không tự giác trở nên u ám một ít, bởi vì nỗi lòng phức tạp, hắn lúc này nhìn qua dường như đột nhiên già yếu đi rất nhiều, bộ dáng mệt mỏi, khiến cho người chung quanh hiểu được, đả kích lần này đối với người chèo chống Nạp Lan Gia tộc thật sự là quá lớn. Dù sao, bất kỳ ai thấy một tên con rể phế vật vốn bị gia tộc vứt bỏ, bỗng nhiên biến hóa nhanh chóng, trở thành như thế kia, thân phận đủ để cho mọi người giương mắt mà nhìn, ai có thể bảo trì yên lặng đây? Đặc biệt vẫn là khi con rể, vốn ban đầu có thể trở thành tấm chắn dày bảo hộ Nạp Lan Gia tộc, nhưng vì bọn họ diễn tấu ngăn cản tạo thành mưa to gió dữ, nên hiện tại tấm chắn kia, lại biến thành trường mâu sắc bén chĩa vào bọn họ, một mũi trường mâu đáng sợ uy nghiêm, khiến cho Nạp Lan Kiệt cảm thấy lạnh cả người.

Trái với vẻ đau khổ của Nạp Lan Kiệt thì Thước Đặc Nhĩ Đằng Sơn lại là người vui vể nhất , đại sự của Thước Đặc Nhĩ gia tộc lúc này hầu hết giao cho Nhã Phi quản lý điều này làm rất nhiều kẻ không đồng tình làm áp lực của ông ta phải chịu là rất lớn bất quả lại một lần nữa Nhã Phi thể hiện tài nhìn người , Nhã Phi cùng Thước Đặc Nhĩ gia tộc chính là thế lực thân thuộc nhất với Tiêu Viêm . Thân phận của Tiêu Viêm lộ ra vô hình chung làm địa vị của Nhã Phi tăng lên một bậc .

"Nham Kiêu là Tiêu Viêm, Tiêu Viêm là Nham Kiêu?" Ngoài ra còn có Liễu Linh cũng vô cùng kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm ở giữa sân, thất thanh nói. Toàn thân Liễu Linh run rẩy liên tục sau đó một ngụm máu ứ đọng trong cổ họng phun ra , hắn lập tức ngã lăn xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Liễu Linh chính là vì không chịu được ánh mắt cao cao tại thượng của Tiêu Viêm mà sẵn sàng đâm Tiêu Viêm một đao năm xưa , sẵn sàng đoạt vị trí trân truyền đệ tử của đan vương Cổ Hà . Hắn đã sớm quên đi Tiêu Viêm là ai , đã sớm coi Tiêu Viêm là một con kiến hôi để hắn dễ dàng tiêu diệt ,

Liễu Linh có thể thua một cái hắc mã không biết từ đâu chui ra như Nham Kiều nhưng hắn không thể chịu được cú Shock khi mà mình thua Tiêu Viêm , Tiêu Viêm trở lại với vị trí thiên tài năm xưa , Tiêu Viêm lại một lần nữa dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn hắn , hắn lúc này mới là phế vật còn Tiêu Viêm mới là thiên tài . Cảm xúc ngổn ngang làm Liễu Linh không thể chịu đựng được , đặc biệt mỗi khi hắn nghĩ đến ánh mắt mọi người nhìn mình , Liễu Linh chính là nộ khí công tâm mà ngất đi . Bi ai cho Liễu Linh giờ phút này chẳng ai quan tâm đến hắn còn sống hay đã chết , Tiêu Viêm chính là nắm mọi sự thừa nhận , Tiêu Viêm đang thu hút ánh mắt của tất cả mọi người .

"Ngươi không ngờ lại là Nham Kiêu "Chứng kiến Tiêu Viêm trong bộ mặt thứ hai thì Cổ Hà thân hình ngùn ngụt bốc lên sát khí , Tiêu Viêm lúc này bắt buộc phải chết , bằng thiên phú mà Tiêu Viêm thể hiện thì căn bản chỉ cần thêm vài năm nữa thôi tuyệt đối Cổ Hà hắn sẽ bị bỏ lại , sẽ bị đạp lên đầu .

Cổ Hà rất nhanh lạnh lùng mỉm cười “ Vân Vận , ta không quan tâm tiểu tử kia là Tiêu Viêm hay là Nham Kiều nhưng sư phụ ta cùng hắn có thù , sư phụ hắn nợ ta một đóa dị hỏa , ta muốn bắt giữ tiểu tử này ? , nàng có ý kiến gì không ? “.

Tiêu Viêm lúc này cũng đã chuẩn bị toàn bộ sức lực thoát đi , hắn có Dược Lão , nếu dùng hết tốc độ thì hoàn toàn ở đây không ai giữ được hắn lại , thực sự mà nói Tiêu Viêm cũng cảm thấy mình thất sách , hắn không ngờ Cổ Hà có thể liều lĩnh ra tay đến mức độ này .

Vân Vận thực sự cảm thấy rất khó giải quyết , hai vị trưởng lão Vân Phá Thiên cùng Vân Chiến Thiên cũng nhè nhẹ lại gần nàng , hai người chính là muốn gia tăng áp lực cho Vân Vận .

Cả hai đã lựa chọn lên tiếng tức là ngồi trên 1 con thuyền với Cổ Hà đồng thời cũng là đắc tội Tiêu Viêm , thiên tài cỡ Tiêu Viêm thì bắt buộc phải giết , chỉ có giết Tiêu Viêm mới đảm bảo hắn không gây nổi sóng gió gì .

Vân Vận hít một hơi thật sau trong đó trước ánh mắt chờ đợi của toàn trường , nàng thản nhiên nói “ Sư phụ của Tiêu Viêm đúng là có thù với đan vương Cổ Hà nhưng đây là tranh chấp của bậc tiền bối đi trước không thể lấy vãn bối ra khai đao . Tất cả mọi việc tiếp theo đợi vị sư phụ thần bí kia xuất hiện rồi giải quyết tiếp , đương nhiên Tiêu Viêm không thể để cho Cổ Hà ngươi giữ , sư phụ hắn cũng đồng đạng đắc tội Vân Lam Tông , tên tiểu tử này từ nay do ta coi chừng , có ý kiến gì không ? “.

Khí thế tứ tinh đấu hoàng của Vân Vận tràn ra không hề giữ lại một chút nào ép cho Cổ Hà lùi lại ba bước đồng thời sau lưng nàng ta một bạch y nữ nhân như bóng ma nhẹ nhàng xuất hiện , chỉ bằng ánh mắt nàng ta đã ép cho hai người Vân Chiến Thiên cùng Vân Phá Thiên không thể cử động nổi .

Tiêu Viêm lúc này cũng đầy cảm kích nhìn Vân Vận , hắn biết Vân Vận đang cứu mạng hắn . Nếu dùng sức mạnh của Dược Lão trốn đi là hoàn toàn có cơ hội bất quá lúc đó thù càng thêm thù , oán càng thêm oán chưa kể Tiêu Viêm cũng đang bị thương rất nặng chẳng thà ở trong Vân Lam Tông tĩnh dưỡng ít hôm .

Tại khoảng sân nhỏ trong đại viện của Vân Vận , Lục Tuyết Mi mỉm cười “ Công tử kỳ nghệ càng ngày càng cao , Tuyết Mi bội phục “.

Vô Song thản nhiên mỉm cười , hắn đứng lên phủi phủi quần áo “ Trò vui đến rồi , đi tham gia thôi “.

Vô Song nhẹ nhàng bước ra khỏi của đại viện , Lục Tuyết Mi ngoan ngoãn đi theo phía sau , thân hình hai người rất nhanh biến mất .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.