Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song

Chương 274: Hoàng kim tháp (4)



Hoàng Kim Tháp tầng 30 lúc này Độc Cô Tuyệt hai mắt nhắm lại, cánh tay nắm chặt thanh hắc kiếm của mình, Độc Cô thế gia nổi tiếng dùng kiếm, kiếm đạo thông thần, người trong gia tộc này bề ngoài thì lạnh lùng lãnh huyết tuy nhiên bên trong lại có chút hào khí của Chiến Tộc.

Độc Cô thế gia nói thẳng ra cũng là những kẻ cuồng chiến đấu, những người có lòng tự trọng cao vô cùng, càng những lúc áp lực nặng nề thế này Độc Cô Tuyệt càng phải tập trung, càng phải cảm nhận.

Tầng 39.

Tầng 38.

…....

Tầng 33.

Tầng 32.

Tầng 31.

….....

Áp lực càng ngày càng nặng nề, tất cả những thứ Độc Cô Tuyệt quan sát được, cảm nhận được cũng chỉ là một đôi mắt mà thôi, hắn hoàn toàn không nhận ra chủ nhân đôi mắt đó là ai, cũng hoàn toàn không thể suy đoán được nhân vật đang tiến tới rốt cục là thần thánh phương nào.

Thứ Độc Cô Tuyệt sợ nhất không phải mình thua, cho dù thua cùng lắm cũng chỉ trọng thương, hắn cũng có đôi chút tự tin mình sẽ không bị giết chết, giết chết mà còn chưa kịp nhận thua việc này căn bản rất khó xảy ra ngoại trừ khi cách biệt thực lực là quá cao.

Độc Cô Tuyệt có tự tin đánh một trận cùng Vấn Đỉnh cảnh cường giả hậu kỳ còn chưa chắc đã thua, kể cả đối phương có mạnh mẽ đến mức nào đương nhiên cũng có giới hạn.

Thứ Độc Cô Tuyệt sợ nhất chính là việc đối phương là cường giả từ đại lục khác tiến vào, nói gì thì nói cho dù Nam Địa đánh nhau liên miên thì cũng vẫn là việc của Nam Địa, không chỉ có một mình Nam Địa mà tất cả các đại lục khác đều có tính bài ngoại rất cao.

Đáng buồn cho Độc Cô Tuyệt, hung thần mà hắn chờ đợi dĩ nhiên vẫn đứng ở tầng 31 không chịu tiến lên tầng 30, nếu như những tầng khác bản thân Vô Song chỉ dừng lại tối đa là 5 phút thì ở tầng 31 hắn dừng lại rất lâu rất lâu, Vô Song lúc này chính là đang tìm chỗ ngủ, hắn nào biết có một kẻ đang căng hết sức ra chờ đợi hắn.

Độc Cô Tuyệt đã vận khí suốt vài giờ đồng hồ, tinh thần kéo căng đến cực hạn thậm chí tích xúc toàn bộ lực lượng vào một chiêu kiếm, đáng buồn thay đối phương cứ như vậy không thèm xuất hiện.

….........

Nếu ở tầng 30 Độc Cô Tuyệt của Độc Cô thế gia đang bị tra tấn khủng khiếp về tinh thần thì một nhân vật nữa của Độc Cô thế gia là Độc Cô Chiến Thần cũng không khác gì cả, nói đúng hơn là cảnh tượng ở tầng 10 lúc này cực kỳ kinh hoàng.

Bình thường mà nói người thủ tầng cũng giống như binh sĩ thủ thành, bọn họ không bị điên mà rời khỏi thành trì ra quyết đấu với đối phương nhưng lúc này dĩ nhiên Tiêu Thu Phong lại ra ngoài đối chiến, nói cách khác tầng 10 lúc này vô chủ.

Tầng 10 vô chủ tuy nhiên tuyệt đối không có một ai dám tiến vào nhập tầng bởi từ nãy đến giờ có tổng cộng 5 cao thủ Vấn Đỉnh cảnh đỉnh phong gục ở tầng thứ 10.

Điều đáng nói hơn không phải là bọn họ đơn đả độc đấu mà là lấy 5 địch một, 5 thiên tài đỉnh tiêm của của Tiềm Long Môn lần này vậy mà không thể nào là đối thủ của Tiêu Thu Phong, thứ mà Tiêu Thu Phong mang lại đó chính là sự tuyệt vọng.

Trên mặt đất lúc này có tổng cộng 6 người, 3 người đã bất tỉnh nhân sự, 3 người còn có thể đứng thẳng bằng hai chân, trong 3 người đó thì có một người vừa đặt chân đến tầng 10 – Đắc Kỷ.

Xích Tiêu – Vấn Đỉnh cảnh đỉnh phong đồng thời trên người có 13 con khôi lỗi Vấn Đỉnh cảnh cùng 3 con khôi lỗi đạt đến Thiên Kiếp đệ nhị trọng, ánh mắt hắn nhìn Tiêu Thu Phong lúc này chỉ có sự bất lực.

Độc Cô Chiến Thần năm nay 16 tuổi, là tuyệt thế yêu nghiệt của giải đấu năm nay thậm chí hắn là con át chủ bài mà Độc Cô thế gia cất dấu, năm sau kẻ này là một trong những ứng cử viên số 1 cho ngôi vị vô địch Tiềm Long đại hôi, 16 tuổi Vấn Đỉnh Cảnh đỉnh phong, 16 tuổi đại thành hủy diệt kiếm ý- thiên tài ngàn năm có một. Đáng tiếc trong mắt Độc Cô Chiến Thần cũng chỉ có sự bất lực.

Đắc Kỷ là người từ bên ngoài vào tuy nhiên nàng lúc này chỉ biết lựa chọn bất động, nàng nhìn thấy biểu đồ hình thái cực trên người Tiêu Thu Phong, Tiêu Thu Phong là người của Tiêu Dao Môn.

Tiêu Dao Môn tại Nam Địa đã nổi tiếng nhưng ở các đại lục khác còn nổi tiếng hơn kể cả đối với Viễn Cổ Bát Tộc, bất cứ nhân vật nào từ bên ngoài tiến vào Nam Địa cũng được trưởng bối dặn dò – TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC XUNG ĐỘT VỚI TIÊU DAO MÔN.

Tiêu Thu Phong nhìn ba người còn có thể đứng liền mỉm cười, tuy nhiên hắn cũng không lựa chọn đánh bại luôn ba người trước mặt ở đây. Thiên biết hắn đang đoạt xá Tiêu Thu Phong, nếu hắn vẫn thể hiện thế này thì không sao nhưng nếu dùng thủ đoạn khác không phải của Tiêu Dao Môn thì cực kỳ phiền phức.

Tiêu Dao Môn nổi tiếng với phương châm, kẻ mạnh nhất là kẻ không thua, đối với Tiêu Dao Môn mà nói cái quan trọng nhất không phải là đánh bại đối thủ mà là khiến cho mình không thua, điều này khiến thiên tài Tiêu Dao Môn cực khó bị đánh bại nhưng cũng cực khó đánh bại người khác, điều này làm Thiên cực kỳ bực mình, nếu Thiên quay lại thời kỳ đỉnh phong nhất định sẽ tìm Tiêu Dao lão tổ đập cho một trận.

Bàn tay vẫn nhẹ phe phẩy trước quạt của mình, Tiêu Thu Phong hắn biết ở dưới tầng 10 nói đúng hơn là tầng 11 lúc này chẳng khác gì nơi cao thủ võ lâm tập hợp cả, ở đó rất nhiều nhân vật đủ sức chen chân vào top 10 đang tập hợp lại, bọn họ cũng đang đợi thời gian, đang đợi nhất cử tiến vào tầng 10, 6 người lúc này ở tầng 10 chỉ là 6 kẻ muốn chiếm tầng 10 sớm hơn những người khác mà thôi.

Tiêu Thu Phong khi xưa không rõ là người như thế nào nhưng Tiêu Thu Phong hiện nay thì tuyệt đối không bao giờ chơi cái trò làm không công cho kẻ khác, ít nhất hắn không dở hơi mà làm người chặn cổng.

Nhiệm vụ của Tiêu Thu Phong thực sự đúng là làm người chặn cổng, ngăn cản tất cả các thế lực bên ngoài Nam Địa tiến vào top 10, đương nhiên nhiệm vụ này Tiêu Thu Phong đã sớm vất khỏi đầu, hắn ra ngoài quyết đấu đơn giản chỉ là làm tăng độ thành thạo mà thôi.

Tiêu Thu Phong tay vẫn phe phẩy chiếc quạt, khuôn mặt tươi cười :”Được rồi được rồi ba người các vị đừng nhìn ta như đại địch nữa được không, tầng 10 ở ngay sau lưng thì cứ chiếm đi, ta không ngăn cấm đâu”.

Nói xong Tiêu Thu Phong vậy mà chấp nhận bỏ tầng 10, hắn tiến vào nhận chủ tầng 10 khoảng vài phút đồng hồ sau đó tiến thẳng lên tầng 9, cuộc chiến ở tầng 10 hắn không có hứng thú nữa, tốt nhất là ném cái công việc này cho gã tầng 9 bất quá tầng 9 là ai Tiêu Thu Phong cũng lười nhớ tên.

….........

10 phút sau – Lãnh Huyết chủ nhân tầng 9 bị Tiêu Thu Phong áp chế không ngóc đầu lên được, một tay Tiêu Thu Phong ép quỳ xuống mặt đất, chỉ cần 10 phút – Tầng 9 đổi chủ, bản thân Tiêu Thu Phong đến cả vạt áo cũng không có dấu hiệu bị nhàu.

…......

Tiếp tục qua 10 phút – Thiết Tượng Tông – Hổ Si bất lực nhìn bóng lưng Tiêu Thu Phong, tầng 8 cũng đổi chủ.

….......

Khi thời gian trong tháp còn 35 tiếng cũng là lúc Vô Song mở mắt ra, bên tai hắn lúc này đương nhiên vang vọng giọng nói dễ nghe :”Công tử, ngài tỉnh rồi”.

Vô Song cả đêm qua đang gối lên đùi mỹ nhân mà ngủ, Lạc Nhạn có chút ôn nhu im lặng chờ đợi hắn tỉnh lại, điều này khiến Vô Song cảm thấy tương đối hài lòng, Lạc Nhạn càng ngày càng ngoan ngoãn, càng ngày càng hợp với thân phận nữ nô của hắn hơn.

Đương nhiên nữ nô là một thân phận ti tiện tại đại lục này có điều phải xem là nữ nô của ai, Vô Song lúc này có thể chưa có gì nhưng chắc chắn một điều rất nhanh cả đại lục này sẽ phải nhớ tên hắn.

Ngồi dậy khỏi đùi mỹ nhân, Vô Song mỉm cười hướng mắt nhìn về phía cầu thang tầng 30, hắn mất thêm vài phút thời gian để nhập chủ tầng 31 sau đó tiến thẳng vào tầng 30, Lạc Nhạn vẫn ngoan ngoãn như một cái bóng nhẹ nhàng bước theo Vô Song.

…......

Độc Cô Tuyệt lúc này ở tầng 30 cực kỳ thảm, ánh mắt hắn căng ra đỏ rực vì thiếu ngủ, đối với những cường giả cấp số như Độc Cô Tuyệt không ngủ không nghỉ cả tuần cũng không có vấn đề gì, quan trọng là gần 10 tiếng qua toàn bộ tinh thần của hắn bị tra tấn một cách quá đáng.

Vừa thấy Vô Song xuất hiện Độc Cô Tuyệt lập tức gầm lên :”Khinh người quá đáng” sau đó một kiếm mạnh mẽ xuất ra, đây là kiếm mạnh nhất cả đời của Độc Cô Tuyệt, đáng tiếc kiếm này mạnh thì có mạnh nhưng độ chính xác thì hoàn toàn không có.

Vô Song cùng Lạc Nhạn cũng thực sự bất ngờ, bản thân Vô Song không thể nào hiểu được tại sao hắn vừa tiến lên tầng 30 đã gặp một kẻ thù địch chính mình, một kiếm kia của hắn thậm chí vượt khỏi phạm trù Vấn Đỉnh Cảnh hậu kỳ, có thể so sánh với Vấn Đỉnh Cảnh đỉnh phong một đòn toàn lực, một chiêu này chỉ bằng mắt Vô Song cũng nhận ra đã vượt khỏi giới hạn của Độc Cô Tuyệt.

Đáng tiếc là đường kiếm khi kinh thiên này bắn thẳng lên trời, cách người Vô Song cả chục m, thậm chí đường kiếm khí này ngoại trừ làm màu ra thì không hề có một tác dụng nào khác.

Vô Song nghi hoặc không thôi nhìn Độc Cô Tuyệt ánh mắt chớp chớp :”Vị đại ca này, người đang Tấu Hài à ?”.

Độc Cô Tuyệt nghẹn ngào nhìn Vô Song sau đó trong ngực hắn bốc lên một luồng nộ hỏa không tên, cổ họng ngọt ngọt lập tức phun máu ra bất tỉnh nhân sự.

Vô Song thở dài sau đó ánh mắt trầm ngâm nhìn Lạc Nhạn :”Thấy chưa, ngươi nhìn kẻ này mà học tập, tu luyện quá độ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, tội gì chứ, haizz”.

Nếu Độc Cô Tuyệt lúc này còn tỉnh được hắn chắc chắn sẽ chửi ầm lên đáng tiếc hắn không có tỉnh.

Vô Song cùng Lạc Nhạn dễ dàng vượt qua tầng 30 bước vào tầng 29.

Chỉ cần vừa đặt chân đến tầng 29 bỗng nhiên ánh mắt Vô Song nheo lại, toàn bộ khí thế trên người hắn thay đổi, lúc trước rõ ràng có chút cợt nhả tùy ý nhưng hiện nay thì không, tầng 29 làm khóe miệng Vô Song cong lên :”Thú vị thú vị”.

Tầng 29 là một tầng vô chủ.

(Chưa xong còn tiếp).

( Hôm nay sẽ bạo chương tiếp).

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.