Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song

Chương 61: Bái sư (2)



Tô Thiên đại trưởng lão là người dẫn đường , Vô Song cùng ông ta đi thẳng đến hậu sơn của Già Nam học viện chứ không phải bất cứ căn phòng giáo viên nào . Làn gió hiu hiu thổi cộng với bầu trời đêm không trăng không sao làm khung cảnh xung quanh có chút mờ mịt .

Vô Song đang định lên tiếng hỏi Tô Thiên xem còn bao lâu nữa mới đến nơi thì hắn mới phát hiện có gì đó không đúng , Tô Thiên đại trưởng lão đã biến mất từ bao giờ chỉ để lại mình Vô Song đứng lặng im trên mảnh đất trống , tiếng gió thổi vào rừng cây xào xạc , xung quanh thậm chí không có bất cứ một sinh vật sống nào , yên tĩnh như tờ .

Vô Song cứ như vậy bị bỏ mặc trong một không gian hoang vắng và u tối , bất quá khuôn mặt hắn vẫn bình thản cực độ , hoàn toàn không nhận ra một chút lo lắng nào , Vô Song biết những lúc thế này thì càng phải tỏ ra bình thản , càng phải thả lỏng cơ thể .

Đôi huyết nhãn của Vô Song mở lớn , hắn quan sát toàn bộ không gian xung quanh , thậm chí phóng tầm mắt ra xa hết cỡ nhưng cũng chỉ thu được vài hình ảnh sinh vật nhỏ nhắn di chuyển , vẫn hoàn toàn không thấy một ai cả , thỉnh thoảng tiếng cú vọ vang lên giữa màn đêm lại càng tăng thểm vẻ đáng sợ cho không gian xung quanh .

Vô Song biết huyết nhãn có khả năng quan sát rất tốt tuy nhiên trong thế giới này nó hoàn toàn không có tác dụng với cường giả từ đấu tôn cường giả trở lên . Trở thành đấu tôn bắt đầu có thể vận dụng không gian chi lực , trốn trong không gian thì huyết nhãn hoàn toàn không có chút tác dụng nào cả .

Vô Song khóe miệng cong lên , hắn nhẹ nhàng ngồi xuống dựa vào một gốc cây , từ trữ vật giới chỉ lấy ra một cây đàn huyền cầm , đương nhiên cây đàn này không hề đặc biệt , một cây đàn hết sức bình thường có chăng thì tinh xảo một chút mà thôi .

Tiếng đàn vang lên trong không gian yên tĩnh , Vô Song với cây đàn trong tay bỗng rơi vào cảnh giới vong ngã , hắn mặc kệ tất cả chỉ tập trung vào tiếng đàn của mình , âm cao âm bổng , khi trầm khi xa , tiếng đàn trở thành bạn của Vô Song , toàn bộ không gian , toàn bộ ngọn núi rộng lớn phía sau nội viện chỉ còn Vô Song cùng cây huyền cầm của mình mà thôi .

Cũng chẳng biết bao nhiêu lâu trôi qua , đột nhiên có một âm thanh truyền đến bên tai Vô Song , giọng nói này rõ ràng đã bị làm cho thay đổi , nam không ra nam nữ không ra nữ cũng chẳng thể đoán được là già hay trẻ cả .

“ Đàn hay lắm , bất quá ta không hiểu tại sao một người tu luyện đấu khí lại cứ vướng vào ngoại vật như vậy , ngươi dành thời gian để tu luyện đấu khí không phải tốt hơn sao “.

Vô Song mở mắt ra , hắn vẫn không phát hiện âm thanh đến từ chỗ nào chỉ biết người lên tiếng mạnh hơn hắn rất nhiều , một khi không phát hiện ra đối thủ ở đâu dù đối thủ đã chủ động báo hiệu thì chắc chắn mình nằm ở thế yếu .

Vô Song khóe miệng hiện lên một nụ cười tự tin “Ta khác với những kẻ tu luyện đấu khí tầm thường khác “.

Giọng nói thần bí lại một lần nữa vang lên “ Vô chi tiểu bối , những kẻ tu luyện đấu khí tầm thường ? , ngươi có biết có bao nhiêu người tu luyện đấu khí trong thiên hạ không quan tâm đến thứ kỹ nghệ này không , ngươi có biết các đại nhân vật , các tuyệt thế cường giả từ thời thượng cổ cũng không đụng vào thứ kỹ nghệ này không , ngươi dám coi thường bọn họ ? . Quả nhiên là tuổi nhỏ tâm nhãn kém , dành thời gian cho mấy thứ tạp kỹ thế này chỉ làm chậm con đường phát triển của ngươi mà thôi “.

Vô Song mỉm cười , không hề vì bị đối phương chê trách mà phật lòng , nụ cười của hắn thật tươi , thật tự tin “ Ta không biết những thứ ngươi nói là thật hay là giả , ta cũng chẳng quan tâm các bậc tiên hiền trong lời ngươi làm được cái gì , trong mắt ta bọn họ vốn tầm thường “.

“ Cường giả trong thiên hạ này mạnh nhất là cảnh giới gì ? , đấu tôn , đấu thánh hay thậm chí đấu đế trong truyền thuyết ? . Một đấu đế cường giả có thể làm được gì cho thiên hạ , xin thưa đấu đế chẳng làm được gì cả , hắn là người mạnh nhất thiên hạ , hắn là người chưởng quản quyền sát phạt trong tay , hắn là vô địch nhưng thiên hạ này không có hắn vẫn sống tốt , sống khỏe , sống thoải mái “.

“ Đấu đế sống cả đời để tu luyện , đấu đế cả đời chỉ sống vì mình , cả đời chỉ chém giết cả đời chỉ toan tính thiệt hơn , công tích của hắn cho nhân loại ? , ngoại trừ sự tàn phá ra ta vẫn không biết hắn làm được cái gì “.

“ Đấu kỹ thì sao , công pháp thì sao ? Không có nó con người vẫn sống tốt . Trong một tòa thành thị có biết bao dân thường , ai là người làm ra quần áo cho các người , ai là người làm ra lương thực cho các người , ai là người cung ứng mọi thứ cho các người sinh hoạt , đó chính là dân chúng bình thường “.

“ Liệu đấu kỹ và công pháp có trước hay chính những người dân tầm thường yếu như kiến hôi trong mắt cường giả có trước , liệu có phải từ thủa sơ khai con người đã biêt tu luyện ? , liệu ai là người nghĩ ra phương pháp tu luyện cho nhân tộc ? , tất cả đều là từ những người dân thường mà ra , tổ tiên chúng ta là nhân loại bình thường chứ không liên quan gì đến đấu đế đấu thánh viễn cổ cả”.

“ Thứ mà ngươi gọi là tạp kỹ chính là thứ nuôi nấng linh hồn con người hàng vạn năm , vui cùng người , buồn cùng người . Thử hỏi những người dân thương làm lụng quanh năm vất vả một nắng hai sương xem họ quan tâm đến thiên giai đấu kỹ , quan tâm đến đế cấp đan dược hay đối với họ chỉ là ngồi nghe một bản nhạc hay giúp tâm tình giải tỏa sau mỗi ngày lão động vất vả ? “.

“ Đấu kỹ hay công pháp chỉ là vấn đề phụ trợ cho con người mà thôi , nó không đại diện cho con người , cho dù tất cả những kẻ tu luyện chết hết con người cũng vẫn tồn tại được , thứ mà những tu luyện giả làm được chỉ là tàn phá , hủy diệt , tranh đấu mà thôi . Ta cũng không hiểu các người có thể tự tạo được ra cái gì cho nhân tộc bằng đôi bàn tay của mình nữa hay trên đôi bàn tay đó chỉ toàn là máu , là tính mạng của đồng loại “.

“ kẻ coi thương cái gốc của con người mới là kẻ đang khinh nhờn tiên tổ , nhớ kỹ xuất thân của ngươi vị cường giả không dám lộ mặt thật , tổ tiên của ngươi chính là gắn liền với những thứ bình thường thân thương này mà tồn tại “.

Vô Song xoay cây tròn cây huyền cầm , hắn đứng bật dậy “ Cuối cùng đừng so sánh ta với những kẻ khác , ta tuyệt đối không giống những kẻ chỉ biết sát sinh , chỉ biết tranh đấu đó . Ta là ta , ngươi nói thứ tạp kỹ này làm ta tu luyện chậm đi , làm ta phân tâm ? “.

Vô Song cuồng tiếu , nụ cười khinh miệt thế gian “Toàn bộ thiên hạ này có kẻ nào dám đứng trước mặt Vô Song ta , dám tự tin vỗ ngực có tư cách coi thường Vô Song ta ? , dám tự nhận tu luyện nhanh hơn ta ? “.

Mặc kệ thần bí nhân đang lẩn trốn suy nghĩ cái gì , mặc kệ hắn định làm gì Vô Song đều quay đầu bỏ đi , hắn ghét nhất là những kẻ coi thường người dân ghét nhất những kẻ coi thường sinh mạng con người .

Toàn bộ đấu phá thương khung thế giới lúc nào cũng kể về cường giả chiến đấu , kể về công pháp kể về đấu kỹ , kể về tất cả những thứ cao cao tại thượng nhưng mấy ai biết sự thực ở nơi đây là thế nào , mấy ai biết trong nguyên tác đẹp đẽ hào hùng bao nhiêu thì thế giới này lại đen tối bấy nhiêu .

Trung bình cứ một tu luyện đấu khí cường giả thì có một trăm thường dân , tất nhiên họ cũng có đấu khí nhưng cực kỳ mỏng manh , họ không có công pháp tu luyện cũng chẳng có đấu kỹ gì , họ sinh sống bình thường , ngày ngày làm việc , qua thời gian đấu khí trên đại lục làm họ mạnh lên , bất quá cả đời họ chỉ là đấu giả mà thôi .

Có ai biết được rằng họ mới là những người quan trọng nhất đại lục chứ không phải những cường giả có thể phất tay là hủy thiên diệt địa . Thử hỏi mất những con người bình thường đó kẻ nào trồng lương thực , kẻ nào đào sông , kẻ nào xây đe đập lắp mương , ai là người xây lên những ngôi nhà kiên cố , quần áo mặc là từ đâu mà ra ? . Cường giả ngoại trừ tu luyện và chém giết ra , chẳng làm nổi cái quái gì cho đời cả .

Vô Song còn nhớ như in hai mẹ con hắn khi đến Ô Thản Thành , hai ngươi trong mắt những kẻ tu luyện chỉ như con kiến hôi , trong mắt họ chỉ có sự khinh thường , vô tận khinh thường , cho dù chỉ là vai tên đấu giả canh cổng hay vài đấu sư nho nhỏ .

Vô Song thích nụ cười , thích sự hiền lành trong sáng của những người hàng xóm bên mình , hắn còn nhớ Triệu thẩm bán rau vì thương mẹ con hắn đơn côi lúc nào cũng lấy rẻ cho hắn , hắn còn nhớ Lâm thúc xây lại mái nhà cho mẹ con hắn , hắn nhớ rất nhiều rất nhiều những con người chân chất ấy , những người mà chỉ cần một câu cảm ơn từ tận đáy lòng là đủ với họ rồi chứ không phải cái thế giới tu luyện chỉ có máu , sự toan tính và giả dối này .

Cầu Thanks sau mỗi chương , thanks càng nhiều thì mình càng có động lực viết .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.