Đấu Phá Thương Khung

Chương 27: Trùng kích đệ thất đoạn



Thời gian như nước, trong lúc lơ đãng, lặng lẽ chảy qua những khe hở.
Cái nắng của mùa hè đã bị không khí mát mẻ của mùa thu thổi đi, lá cây màu xanh, cũng bắt đầu lẫn lộn nhiều điểm vàng úa.
Vẫn là căn phòng nhỏ trước kia, ánh mặt trời chiếu vào, ban điểm tứ bố (chịu cái này)
Mộc bồn trong phòng, thiếu niên hai mắt đóng lại, hai tay kết ấn, hô hấp đều đặn, như mọi ngày bình thường. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Khổ tu hơn nửa năm, làm khuôn mặt thanh tú của thiếu niên có thêm một nét kiên nghị, đôi môi gắt gao mím lại một chỗ, lộ ra vài phần quật cường, làn da trắng nõn như nữ tử, trong mấy tháng huấn luyện chịu đòn, đã hơi chuyển sang màu vàng, nhìn thân thể cũng không cường kiện này, lại ẩn chứa hung mãnh bạo phát lực.
Xem từ góc độ nào đi nữa, thiếu niên, tựa hồ đang lấy một tốc độ khủng bố, tiến hành thuế biến (biến đổi), lúc loại thuế biến này hoàn thành, sẽ làm bất cứ kẻ nào cảm thấy rung động!
Lúc thiếu niên hô hấp cực kỳ đều đặn, một tia khí lưu màu xanh, chậm rãi thấu phát ra từ mộc bồn, cuối cùng theo hô hấp của thiếu niên, đi vào trong cơ thể.
…..
"Hôm nay nhất định có thể đột phá vào bảy đoạn đấu khí!"
Đang tu luyện, trong lòng Tiêu Viêm bỗng nhiên toát ra một ý niệm tin tưởng mười phần trong đầu, không hề có nguyên do gì, nhưng lại giống như nước đến cừ thành, xuất hiện trong lòng của hắn.
Ở một tháng trước, Tiêu Viêm từng vài lần trùng kích vào bảy đoạn đấu khí, nhưng đều không ngoại lệ, lấy thất bại mà thu công.
Có lẽ hôm nay cho vào thủy bồn một giọt linh dịch cuối cùng, cỗ cảm giác mà Tiêu Viêm chờ đợi đã lâu, đột ngột xuất hiện trong đầu.
Ý niệm đột nhiên mà đến này làm thủ ấn của Tiêu Viêm run rẩy, thiếu chút nữa mất đi trạng thái tu luyện, nhưng cũng may là định lực của Tiêu Viêm mạnh mẽ đè xuống cỗ kích động trong lòng, bình khí ngưng thần, cố gắng đem tâm cảnh của mình, yên lặng mà xuống.
Hô hấp chậm rãi vững vàng lại, Tiêu Viêm bắt đầu tham lam hấp thu năng lượng từ ngoại giới, bắt đầu trùng kích vào bảy đoạn.
Trong mộc bồn, thủy dịch màu xanh khẽ gợn sóng, tia sáng lóe ra, một tia năng lượng ôn hòa khí lưu, theo thủy dịch phát tán, tiến vào cơ thể của Tiêu Viêm.
Dòng khí xanh nhạt càng càng lúc càng nhiều, chỉ một lát sau, không chỉ đem Tiêu Viêm bao phủ, mà ngay cả mộc bồn cực lớn cũng chỉ như ẩn như hiện, từ xa nhìn lại, cực kỳ kỳ dị.
Tại động tác của Tiêu Viêm, màu sắc của thủy dịch màu xanh trong trong bồn, cũng bắt đầu nhạt đi bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Vì một lượng lớn năng lượng tiến vào, khuôn mặt Tiêu Viêm hơi hồng lên, hơn nữa ẩn ẩn xuất hiện quang mang màu xanh nhàn nhạt.
Tiêu Viêm trùng kích vào bảy đoạn đấu khí, không nghi ngờ là đã trở thành một cục nam châm lớn, không chỉ có đấu khí xung quanh nhanh chóng bị hút lại, ngay cả chất lỏng màu xanh, cũng bắt đầu biến thành những dòng nước nhỏ. (Khiếp, nam châm gì mà hút cả nước)
Sơ giai chín đoạn đấu khí, từ một đến ba đoạn là sơ cấp, bốn đến sáu đoạn là trung cấp, bảy đến chín đoạn là cao cấp.
Bảy đoạn đấu khí, có thể nói là cánh cửa quan trọng nhất của sơ giai đấu khí, chỉ cần bước vào bảy đoạn, chính là tiến vào sơ giai cao cấp, tới lúc đó, đấu khí chứa trong cơ thể, sẽ gấp mấy lần sáu đoạn đấu khí, cho nên, bảy đoạn đấu khí, bình thường đều được cho rằng là chiếc chìa khóa đầu tiên cho việc trở thành đấu giả, mức độ quan trọng, không cần nói cũng biết.
Cùng với thanh sắc khí lưu cấp tốc xuất hiện, trong mộc bồn, chất lỏng màu xanh càng ngày càng nhạt, cuối cùng, tại một khắc, chất lỏng màu xanh, lại biến thành một chậu nước trong có thể nhìn thấy đáy.
Không có năng lượng của trúc cơ linh dịch duy trì, khí lưu màu xanh nhạt cũng chậm rãi ảm đạm xuống, hắn bây giờ, chỉ có thể hấp thu đấu khí bạc nhược xung quanh để tiếp tục trùng kích.
Hấp thu đấu khí trong không khí tuy có thể duy trì Tiêu Viêm hoàn thành trùng kích, dù vậy, thời gian cần thiết, không chỉ lâu hơn, mà cho dù đột phá, đấu khí trong cơ thể, cũng cần phải ôn dưỡng một tháng, mới có thể khôi phục sung mãn.
Tiêu Viêm bây giờ, thứ thiếu nhất, chính là thời gian!
Lúc dược lực cảu linh dược biến mất, hắc sắc giới chỉ trên ngón tay Tiêu Viêm hào quang lóe lên, một giọt cực phẩm trúc cơ linh dịch màu phỉ thúy lại bắn vào mộc bồn, nhất thời, màu nước trong suốt, lại trở thành xanh đậm.
Có một giọt linh dịch mới duy trì, tinh thần Tiêu Viêm chấn động, cảm tạ dược lão trong lòng một tiếng, hai tay bảo trì kết ấn, tâm thần khống chế hô hấp, điên cuồng hấp thu nguồn năng lượng nồng đậm vừa truyền tới.
Thời gian kéo dài khoảng nửa giờ, rốt cuộc bắt đầu hoãn hòa xuống, mà lúc này, nước màu xanh đậm, đã nhạt đi vài phần.
Khi một luồng năng lượng ôn hòa cuối cùng tiến vào cơ thể theo hô hấp, thân hình của Tiêu Viêm hơi trầm tịch, sau đó lập tức run rẩy kịch liệt, bụng hơi co rút lại, hai mắt Tiêu Viêm chợt mở, con ngưoi màu đen, hai màu xanh trắng nhanh chóng lóe ra, miệng mở hơi lớn, một ngụm khí thể, bị nhổ ra…
Khí thể vừa thổi ra, khuôn mặt Tiêu Viêm nhất thời tinh thần thêm vài phần.
Khép hờ hai mắt, trầm thần cảm ứng một chút sung doanh đấu khí trong cơ thể, Tiêu Viêm cười nhẹ lẩm bẩm.
"Cuối cùng cũng đến bảy doạn a…."
Mở to mắt sửng sốt một lúc, Tiêu Viêm lúc này mới vươn vai, phát ra một trận thanh thúy tiếng vang, bàn tay khẽ nắm lại, một cỗ sung mãn lực lượng cảm giác, làm khóe miệng Tiêu Viêm nổi lên một trận vui sướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.