Đấu Trường Sinh Tử 2: Bắt Lửa

Chương 13



13.1

Cơ thể tôi phản ứng trước tâm trí tôi và tôi chạy ào ra khỏi cửa, băng qua những bãi cát ở Làng chiến thắng, tận sâu vào nơi mịt mùng phía xa kia. Hơi ẩm từ nền đất sũng nước làm ướt đẫm tất tôi và tôi sợ cả cái đau nhức vì lạnh buốt của những cơn gió, nhưng tôi không dừng lại. Tới đâu? Đi tới đâu? Tất nhiên là vào khu rừng. Tôi đã tới được chỗ hàng rào trước khi tiếng vo vo làm tôi nhớ lại tôi đã bị bẫy thế nào. Tôi lùi lại phía sau, thở hổn hển, nhấc gót chân, rồi lại đáp xuống đất.

Việc tiếp theo tôi biết là cả người tôi được đỡ bằng hai bàn tay và đầu gối xuống hầm chứa rượu của một trong số các ngôi nhà hoang ở Làng chiến thắng. Những tia sáng của ánh trăng mờ nhạt chiếu vào qua những ô cửa sổ hình vòm trên đầu. Tôi thấy lạnh, ướt nhẹp và choáng váng, nhưng nỗ lực trốn thoát không làm được gì để đánh bại sự kích động đang lớn lên trong tôi. Nó sẽ nhấn chìm tôi nếu nó không được giải thoát. Tôi cuộn tròn vạt trước của chiếc áo sơ mi, nhét nó vào trong miệng và bắt đầu hét lên. Việc này tiếp diễn trong bao lâu, tôi cũng không biết nữa. Nhưng khi tôi ngừng lại, giọng nói gần như mất hẳn. Tôi cuộn người về một bên và nhìn chăm chăm vào vết loang lổ của ánh trăng in trên sàn xi măng. Quay trở lại đấu trường. Quay trở lại nơi chất chứa những cơn ác mộng. Đó là nơi tôi sẽ tới. Tôi phải thừa nhận rằng tôi không thấy điều ấy sẽ diễn ra. Mà tôi nhìn thấy vô số những thứ khác. Bị làm cho bẽ mặt công khai, bị tra tấn và hành hình. Rồi chạy trốn vào nơi hoang vu, bị truy đuổi bởi những tên canh giữ và tàu chiến. Kết hôn với Peeta với những đứa trẻ của chúng tôi bị buộc phải tham gia vào đấu trường. Nhưng không bao giờ chính bản thân tôi lại phải lần nữa trở thành người chơi trong đấu trường. Tại sao vậy? Vì không hề có tiền lệ. Những người chiến thắng không bị tuyển chọn cho đến hết cuộc đời. Đó là một thỏa thuận nếu bạn thắng cuộc. Cho tới bây giờ.

Ở đây có vài tấm khăn trải giường được người ta lót xuống khi sơn tường. Tôi kéo nó qua người như một tấm chăn. Phía xa xa, có ai đó đang gọi tên tôi. Nhưng ở khoảnh khắc hiện tại, tôi miễn cho bản thân khỏi việc nghĩ tới thậm chí cả thứ tôi yêu quý nhất. Tôi chỉ nghĩ tới chính bản thân mình. Và những điều giả dối trước tiên. Tấm chăn thật cứng nhưng vấn giữ được ấm. Các cơ của tôi giãn ra, tim tôi đập nhịp chậm lại. Tôi nhìn thấy chiếc hộp gỗ trên tay của chàng trai nhỏ bé đó, còn tổng thống Snow đang mở chiếc phong bì vàng. Có phải nó thực sự là thứ được Hội dẹp loạn đường phố viết nên từ 75 năm trước hay không?. Có vẻ không hẳn là như vậy. Nó chỉ là một câu trả lời quá hoàn hảo về những rắc rối một khi đối mặt với Capitol trong thực tại. Tống khứ được tôi và khuất phục các quận khác, tất cả chỉ cần trong một chiếc hộp nhỏ bé gọn ghẽ!

Tôi nghe tiếng tổng thống Snow vang lên trong tâm trí : “Vào lễ kỉ niệm thứ bảy lăm, như một lời nhắc nhở đến đám dân nổi loạn rằng sức mạnh lớn lao nhất trong chúng cũng không thể vượt qua quyền lực của Capitol, những vật tế nam và nữ sẽ bị chọn từ danh sách những người chiến thắng hiện nay”.

Phải rồi, những người chiến thắng là sức mạnh lớn lao nhất của chúng tôi. Họ là những kẻ đã sống sót trong trường đấu và thoát ra được khỏi nút thòng lọng của sự nghèo đói đang bóp nghẹt số còn lại trong chúng tôi. Họ, hay tôi nên nói là chúng tôi, là hiện thân của niềm hi vọng ở nơi mà không còn chút hi vọng nào. Và giờ hai mươi ba con người trong số chúng tôi sẽ bị giết hại để chứng tỏ rằng niềm hi vọng đó là bao nhiêu ảo tưởng. Tôi mừng vì tôi chiến thắng vào năm trước đó. Nói cách khác là tôi biết tất cả những người chiến thắng, không phải chỉ bởi vì tôi đã nhìn thấy họ trên TV mà vì họ còn là những khách mời trong mỗi cuộc đấu. Mặc dù họ không dày dạn kinh nghiệm như ông Haymitch luôn thế, thì hầu như tất cả phải quay trở lại Capitol mỗi năm cho sự kiện này. Tôi nghĩ rằng rất nhiều trong số họ là bạn của nhau. Trong khi đó người bạn duy nhất mà tôi sẽ phải lo lắng về việc bị giết sẽ là Peeta hay ông Haymitch. Peeta hoặc ông Haymitch! Tôi ngồi thẳng dậy, hất tung chiếc chăn. Cái gì vừa xẹt qua đầu tôi vậy? Chưa từng có tình huống nào mà tôi phải giết Peeta hay ông Haymitch cả. Nhưng một trong hai bọn họ sẽ phải ở trên trường đấu với tôi, đó mới là thực tế. Họ có lẽ thậm chí còn chưa quyết định xem ai mới là người sẽ tham gia. Bất cứ ai được chọn trước, người còn lại sẽ có lựa chọn tình nguyện được thay thế. Tôi đã biết điều gì sẽ tiếp diễn. Peeta sẽ yêu cầu ông Haymitch để cậu ấy vào trường đấu với tôi dù có chuyện gì đi nữa. Vì lợi ích của tôi. Để bảo vệ tôi. Tôi đi loanh quanh chỗ hầm chứa rượu tìm kiếm một lối ra. Làm thế nào mà tôi lại lọt vào chỗ này được nhỉ? Tôi lần mò bước chân tới khu bếp và nhìn thấy ô cửa sổ bằng kính trên cánh cửa lớn đã bị vỡ. Chắc đó là lí do mà tay tôi chảy máu. Tôi nhanh chóng quay trở lại vào màn đêm và cắm đầu đi về phía nhà ông Haymitch. Ông ấy đang ngồi một mình ở bàn bếp, với một chai rượu trắng đã vơi một nửa ở trên một tay, tay kia cầm một con dao. Say như một kẻ điên vậy.

“À, cô gái đây rồi. Thật mệt mỏi. Cháu cuối cùng đã tính toán xong chưa hả cháu yêu? Làm việc cật lực rồi cháu sẽ không phải bước đi một mình? Và giờ cháu ở đây để hỏi ta.. cái gì vậy?” ông ấy nói.

Tôi không đáp lại. Cánh cửa sổ mở toang và cơn gió cứa vào người tôi như thể tôi vẫn đang ở ngoài trời.

“Ta sẽ thừa nhận rằng, việc này dễ hơn đối với một chàng trai. Cậu ta đã ở đây trước khi ta cậy được cái nắp chai, cầu xin ta cho một cơ hội để tham gia vào. Nhưng cháu có thể sẽ nói gì nhỉ?” Ông ấy bắt chước giọng của tôi “Thế chỗ cậu ấy đi nào bác Haymitch, vì tất cả mọi thứ đều phải công bằng, cháu muốn Peeta có được chiến công trong phần đời còn lại của cậu ấy hơn là ông, đúng không?”

Tôi cắn môi vì khi ông ấy nói ra điều đó, tôi sợ rằng đó là những lời tôi thực sự muốn nói. Để Peeta được sống sót, dù nó có nghĩa là ông Haymitch phải chết. Không, tôi không muốn vậy. Ông ấy rất gây khó chịu, tất nhiên rồi, nhưng giờ Haymitch là gia đình tôi. Tôi suy nghĩ về việc tôi đến để làm gì. Tôi muốn điều gì ở đây?

“Cháu đến để uống rượu” tôi đáp.

13.2

Ông Haymitch bật cười thật lớn và lăn chai rượu trên bàn đến trước mặt tôi. Tôi xắn cao tay áo và nốc vài ngụm trước khi nuốt xuống. Phải mất vài phút để tôi trấn tĩnh lại mình, rồi sau đó mắt mũi tôi trào ra. Nhưng trong người tôi, thứ chất lỏng đó cảm giác như những ngọn lửa đang cháy và tôi thích nó.

“Có lẽ nên là bác mới phải” tôi nói như kiểu nó-là-điều-thực-tế khi kéo chiếc ghế bành ra. “Dù sao thì bác cũng ghét cuộc sống này”.

“Rất đúng” Ông Haymitch nói “Và vì lần trước ta đã cố cứu sống cháu….nên dường như nó giống với việc lần này ta bị bắt ép phải cứu cậu bé”.

Thêm một điểm tốt nữa” tôi nói, quẹt mũi và lại nhấp chai rượu.

“Lí lẽ của Peeta là vì ta đã chọn cháu, thì giờ ta đang nợ cậu ấy. Bất cứ điều gì cậu ấy muốn. Và những gì cậu ấy muốn là cơ hội được tham gia lần nữa để bảo vệ cháu” ông Haymitch nói.

Tôi biết điều đó. Theo cách này, Peeta không có gì khó đoán cả. Trong khi tôi đờ người trên sàn nhà của hầm chứa rượu, chỉ nghĩ tới bản thân, thì cậu ấy lại ở đây, suy nghĩ cho tôi. Xấu hổ chưa hẳn là một từ chính xác để miêu tả cảm giác của tôi.

“Cháu có thể sống hàng trăm cuộc đời nhưng không thể xứng đáng với cậu ấy, cháu biết không” ông Haymitch nói.

“Phải, phải” tôi nói cộc cằn “Không còn nghi ngờ gì, cậu ta chính là kẻ vượt trội hơn trong bộ ba chúng ta. Thế, bác định sẽ làm gì?”.

“Ta không biết nữa” Haymitch thở dài “Có lẽ là quay lại cuộc đấu với cháu nếu ta có thể. Nếu tên ta được đọc lên trong buổi tuyển người, sẽ không có vấn đề gì đâu. Cậu ta sẽ tình nguyện thế chỗ ta thôi”.

Chúng tôi ngồi một lúc trong im lặng.

“Sẽ thật tệ nếu bác ở trong trường đấu đúng không? Quen biết tất cả những người khác?” tôi nói “Ồ, ta nghĩ chúng ta có thể trông mong vào việc bất cứ nơi nào có ta thì sẽ không thể chịu đựng nổi”. Ông ấy gật gù trên chiếc chai.

“Giờ ta có thể lấy lại nó không?”.

“Không”. Tôi đáp, vòng tay quanh chai rượu.

Ông Haymitch lôi ra một chai khác từ dưới bàn và vặn nắp chai. Nhưng tôi nhận ra tôi không chỉ tới đây để uống rượu. Có vài điều gì đó khác nữa tôi muốn từ ông Haymitch “Được rồi, cháu vừa biết là cháu định nói gì rồi” tôi nói “Nếu Peeta và cháu cùng vào trong đấu trường, lần này chúng ta sẽ cố giữ cậu ấy sống sót” Có vài tia lóe lên trong đôi mắt đỏ ngầu của ông. Sự đau đớn.

“Như bác nói, mọi việc sẽ trở nên tồi tệ bất kể bác có cắt nhỏ nó ra thế nào. Và bất cứ điều gì mà Peeta muốn, thì cũng tới lượt cậu ấy cần được bảo vệ. Cả hai chúng ta đều nợ cậu ấy điều đó” Giọng tôi chuyển sang nói lí lẽ.

“Còn nữa, Capitol rất ghét cháu, họ nghĩ giờ cháu tốt hơn là chết đi. Cậu ấy có thể vẫn còn cơ hội. Làm ơn, bác Haymitch. Nói bác sẽ giúp cháu đi”. Ông ấy cau mày nhìn chai rượu, đánh giá lời nói của tôi “Được rồi”, cuối cùng ông ấy cũng nói.

“Cảm ơn bác” tôi đáp. Giờ tôi nên tới gặp Peeta, nhưng tôi không muốn thế. Đầu tôi đang xoay mòng mòng bởi thứ rượu mạnh và tôi không tỉnh táo, ai biết ông ấy có thể khiến tôi đồng ý điều gì chứ? Không, giờ tôi phải về nhà để đối mặt với mẹ tôi và Prim. Khi tôi loạng choạng đi từng bước về nhà, cửa trước đang mở và Gale kéo tôi vào vòng tay anh “Anh đã lầm. Chúng ta đáng nhẽ nên bỏ đi khi em nói thế” anh thì thầm.

“Không” tôi đáp. Tôi gặp khó khăn trong việc tập trung và rượu tiếp tục trào ra khỏi chai và đổ xuống phía sau áo khoác của Gale, nhưng có vẻ anh ấy không để ý lắm.

“Không quá muộn đâu” anh ấy nói.

Qua vai anh, tôi nhìn thấy mẹ và Prim đang giữ chặt lấy nhau trên ngưỡng cửa trước. Chúng tôi chạy trốn đi. Họ sẽ chết. Và giờ tôi lại nhờ cậy Peeta bảo vệ mình. Hết phải bàn cãi.

“Phải rồi, chưa muộn”. Đầu gối tôi chực ngã và anh nâng tôi dậy. Khi chất cồn đánh gục đầu óc tôi, tôi nghe thấy tiếng chai thủy tinh bị vỡ trên sàn nhà. Điều này thật thích hợp vì tôi rõ ràng là mất đi nhận thức về mọi thứ. Khi tỉnh dậy, tôi chỉ chực chạy vào toilet trước khi thứ rượu trắng như xuất hiện trở lại. Nó như thiêu đốt cả khi dâng lên lẫn trôi xuống, và mùi vị thì kinh khủng gấp đôi. Tôi run rẩy và đổ mồ hôi khi nôn xong nhưng ít nhất là hầu như các chất đã ra khỏi cơ thể tôi. Dù vậy nó cũng đủ ngấm vào máu, dẫn tới cơn đau đầu như búa bổ, miệng khô nứt và dạ dày đang sôi sùng sục.

13.3

Tôi mở vòi hoa sen và đứng dưới dòng nước ấm áp chừng một phút trước khi tôi nhận ra là mình vẫn còn mặc quần áo lót. Mẹ tôi chắc chỉ cởi quần áo bẩn bên ngoài và nhét tôi vào giường. Tôi vứt chỗ quần áo lót bị ướt vào bồn và đổ dầu gội lên đầu. Tay tôi đau nhói và đó là lúc tôi để ý thấy những mảnh găm, nhỏ và đều, xuyên vào một bên lòng bàn tay và dựng đứng ở mặt bên của tay còn lại. Tôi ngờ ngợ nhớ ra đã làm vỡ chiếc cửa sổ bằng kính tối qua. Tôi lau chùi từ đầu tới chân, chỉ dừng lại để xả dưới làn nước. Nước hầu như chỉ bắn ở trên mặt và trôi xuống đường ống cùng với bong bóng xà phòng thơm ngào ngạt.

Cuối cùng khi đã sạch sẽ, tôi với lấy cái áo choàng tắm và quay lại phía giường ngủ, mặc kệ mái tóc còn đang nhỏ nước. Tôi chui xuống dưới chiếc chăn, chắc chắn một điều rằng cảm giác này như kiểu bị hạ độc vậy. Tiếng bước chân đi trên bậc thang gợi lại cảm giác hoảng sợ của tôi tối qua. Tôi chưa sẵn sàng để gặp mẹ và Prim. Tôi phải bình tĩnh để can đảm và an lòng về con đường mà tôi đã đi khi chúng tôi nói lời tạm biệt vào ngày tuyển người trước đó. Tôi phải mạnh mẽ. Tôi phải đấu tranh với một thái độ ngay thẳng, vén mái tóc còn ướt khỏi hai bên thái dương đang đau nhói, dốc hết sức cho việc đối mặt này. Rồi mẹ và Prim xuất hiện trên ngưỡng cửa, tay cầm ấm trà và ổ bánh mì, khuôn mặt thì tràn đầy sự quan tâm. Tôi mở miệng, định mở lời với vài câu chuyện đùa cợt, nhưng lại bật khóc. Thật quá sức để trở nên mạnh mẽ.

Mẹ tôi ngồi bên một mép giường còn Prim bò lên ngồi ngay cạnh tôi rồi hai người ôm lấy tôi, cất lên tiếng nói nhẹ nhàng cho tới khi tôi gần như khóc rống lên. Sau đó Prim đi lấy một chiếc khăn lau khô tóc cho tôi, chải thẳng chỗ tóc bị rối trong khi mẹ đút trà và bánh mì cho tôi. Họ mặc cho tôi bộ đồ ngủ ấm áp, đắp thêm nhiều chăn cho tôi và tôi lại thiếp đi.

**********

Khi tỉnh lại tôi có thể nhìn ánh nắng ngoài trời để biết giờ đã quá trưa. Có một cốc nước trên chiếc bàn cạnh giường và tôi uống từng ngụm vẻ rất khát. Dạ dày và đầu tôi vẫn không tỉnh táo nhưng khá hơn nhiều lúc chúng mới ngấm rượu. Tôi đứng dậy, mặc quần áo và buộc lại mái tóc. Trước khi xuống lầu, tôi dừng bước trên đầu cầu thang, cảm thấy hơi xấu hổ về cách mà tôi xử lí thông tin về Cuộc dẹp loạn đường phố. Cuộc trốn chạy lang thang, uống rượu với ông Haymitch, rồi khóc. Bị rơi vào tình huống như vậy, tôi đoán tôi xứng đáng với một ngày được hưởng đặc ân. Dù thế nhưng tôi mừng là các máy ghi hình không ở đây.

Khi xuống dưới lầu, mẹ tôi và Prim lại ôm tôi lần nữa, nhưng họ không quá bày tỏ cảm xúc. Tôi biết họ đang giấu nhiều chuyện để khiến mọi thứ trở nên dễ dàng với tôi. Nhìn khuôn mặc Prim xem, thật khó tưởng tượng em ấy là cô gái nhỏ bé yếu đuối mà tôi bỏ lại phía sau trong buổi tuyển chọn 9 tháng trước. Sự kết hợp giữa thử thách và tất cả những thứ – vẻ tàn bạo của quận, cuộc diễu hành đầy rẫy bệnh tật và thương tổn mà em phải tự chữa cho mình khi mẹ tôi quá bận rộn – những thứ này đã làm cho em như tăng thêm nhiều tuổi. Em cũng trưởng thành hơn một chút; chúng tôi thực ra giờ đã cao gần bằng nhau, nhưng đó không phải là thứ làm em như thêm nhiều tuổi.

Mẹ múc ra một chén nước súp cho tôi và tôi hỏi mẹ thêm chén thứ hai cho ông Haymitch. Rồi tôi băng qua bãi cát tới nhà ông ấy. Ông ấy chỉ mới ngủ dậy và nhận lấy bát nước mà không bình luận thêm gì. Chúng tôi ngồi đó, gần như im lặng, nhấp ngụm nước súp và ngắm nhìn mặt trời lên qua ô cửa sổ phòng khách nhà ông. Tôi nghe thấy ai đó đang bước đi lên lầu và cho đó là bà Hazelle, nhưng vài phút sau Peeta bước xuống và sau cùng quẳng một thùng các tông toàn chai rượu rỗng xuống mặt bàn.

“ Đây, xong” cậu ấy nói.

Những chiếc chai thu hút mọi sự chú ý của ông Haymitch, nên tôi lên tiếng.

“ Cái gì xong?”.

“ Tớ đã đổ hết rượu xuống ống cống” Peeta nói.

Điều đó dường như làm ông Haymitch giật nảy lên khỏi trạng thái sững sờ và ông thọc tay vào cái hộp với vẻ không thể tin nổi.

“ Cậu đã làm gì cơ?”.

“ Tớ quẳng đi một lô rồi” Peeta nói.

“ Ông ấy rồi sẽ mua nhiều hơn thôi” tôi nói.

“ Không đâu” Peeta đáp “ Tớ đã đi xuống chỗ bà Ripper sáng nay và bảo với bà ấy tớ sẽ lật tung chỗ bà ấy trong một khắc nếu bà ấy bán rượu cho cả hai người. Tớ cũng thanh toán cho bà ấy nữa, đó là kế sách tốt, nhưng tớ không nghĩ bà ấy lại muốn quay lại với sự giam cầm của bọn lính canh đâu”.

Ông Haymitch giật lấy con dao nhưng Peeta lại làm chệch nó đi quá dễ dàng. Sự cáu giận dâng lên trong tôi “Những gì ông ấy làm không phải là việc của cậu”.

“Đó hoàn toàn là việc của tớ. Dù nó gây bất hòa nhưng cả hai chúng ta sẽ phải ở trong đấu trường lần nữa với kẻ còn lại sẽ là người cố vấn. Chúng ta không thể có một kẻ nghiện rượu trong nhóm được. Đặc biệt càng không phải là cậu. Katniss” Peeta nói với tôi.

“Gì cơ?” tôi lắp bắp vẻ căm phẫn. Điều đó sẽ thuyết phục hơn nếu tôi vẫn không quá choáng váng.

“Tối qua là lần duy nhất tớ uống say” “Phải rồi, và hãy xem dáng vẻ của cậu đi” Peeta đáp.

Tôi không biết tôi đã trông đợi điều gì vào lần gặp đầu tiên với Peeta sau buổi tuyên bố. Vài cái ôm hôn. Có lẽ cả sự thoải mái nữa. Không phải thế này. Tôi quay sang ông Haymitch “Đừng lo.Cháu sẽ mang cho ông thêm nhiều rượu”.

“Rồi tớ sẽ vác hai người lên. Và để hai người tỉnh dậy trong kho hàng” Peeta nói.

“Cách giải quyết cho việc này là gì?” ông Haymitch hỏi.

“ Cách giải quyết là hai người sẽ trở về nhà từ Capitol. Một là cố vấn và một là kẻ chiến thắng.” Peeta nói “Bà Effie đã gửi cháu tất cả cuộc phim về toàn bộ những kẻ chiến thắng còn sống. Chúng ta sẽ xem trận đấu của họ và học hỏi mọi thứ về cách họ chiến đấu thế nào. Chúng ta sẽ tăng cân và trở nên khỏe mạnh. Rồi bắt đầu hành động như những kẻ nhà nghề. Một trong chúng ta sẽ trở thành nhà vô địch lần nữa bất kể có thích hay không” Cậu ta xông ra khỏi phòng, đóng sầm cửa trước.

Ông Haymitch và tôi co người lại vì tiếng đóng cửa.

“Cháu không thích những người tự cho là mình đúng” tôi nói.

“Như việc gì?” ông Haymitch hỏi, bắt đầu hớp phần còn lại của chiếc chai rỗng.

“Bác và cháu. Đó là những kẻ mà cậu ấy định cho về nhà” tôi nói.

“Chà, sau đó chúng ta sẽ cười nhạo cậu ta” ông Haymitch đáp.

**************

13.4

Nhưng vài ngày sau, chúng tôi nhất trí sẽ hành động như những kẻ chuyên nghiệp vì đó cũng là cách tốt nhất để khiến Peeta sẵn sàng. Mỗi tối chúng tôi cùng xem những đoạn băng cũ về các cuộc đấu mà những người chiến thắng còn đang sống sót đã giành được. Tôi nhận ra chúng tôi chưa bao giờ chạm trán bất cứ ai trong số họ ở cuộc Diễu hành chiến thắng – một kiểu hồi tưởng quá khứ thừa thãi. Khi tôi nêu nó ra, ông Haymitch nói việc tổng thống Snow không muốn nhất là tạo dịp cho Peeta và tôi, đặc biệt là tôi ,liên kết với những kẻ vô địch khác ở những quận có khả năng nổi loạn. Những kẻ chiến thắng có một vị trí đặc biệt và nếu họ ra mặt để ủng hộ việc tôi thách thức Capitol, nó sẽ trở nên nguy hiểm về mặt chính trị. Khi thích nghi với thời cuộc, tôi nhận ra một vài trong số những đối thủ có thể là những người già cả đều chắc chắn và bình tĩnh. Peeta đã thu thập được nhiều điều cần lưu ý, ông Haymitch tự nguyện cung cấp thông tin về tính cách của những người đã chiến thắng, và dần dần chúng tôi cũng bắt đầu biết về khả năng cạnh tranh của mình.

Mỗi sáng chúng tôi đều tập thể dục để làm tăng cường sức khỏe cho cơ thể. Chúng tôi chạy, nâng các thứ và kéo dãn các cơ. Vào mỗi buổi chiều chúng tôi thực hành kĩ năng chiến đấu, phi dao, đấu tay đôi; tôi thậm chí còn dậy họ trèo cây. Thực ra, những vật tế không nhất thiết phải huấn luyện, nhưng không ai ngăn cản chúng tôi cả. Thậm chí vào những năm chính thức, những vật tế từ quận 1, 2 và 4 còn có thể sử dụng giáo mác và gươm. Việc này không gì có thể sánh được.

Sau tất cả những năm tháng bị ngược đãi, cơ thể ông Haymitch không chịu cải thiện. Ông ấy vẫn khá khỏe mạnh, nhưng một quãng đường chạy ngắn nhất vẫn làm ông ấy lảo đảo. Và bạn sẽ nghĩ một kẻ từng ngủ hàng đêm với một con dao thực ra có thể đánh sập một bên nhà bằng một tay, nhưng tay ông ấy bị run tới nỗi nó mất hàng tuần để đạt được như thế.

Dù vậy Peeta và tôi lại vượt trội hơn dưới chế độ ăn mới. Nó mang đến cho tôi vài thứ để làm. Nó mang đến cho chúng tôi nhiều thứ để làm bên cạnh việc chấp nhận bị đánh bại. Mẹ tôi khép chúng tôi vào một chế độ dinh dưỡng đặc biệt để tăng cân. Còn Prim thì chữa trị những cơ bắp bị sưng tấy. Madge lén đem cho chúng tôi những tờ báo của Capitol từ bố cô ấy. Những dự đoán ai là nhà vô địch trong các nhà vô địch làm chúng tôi thấy đang đứng giữa những kẻ đã chắc thắng. Thậm chí Gale cũng tham gia vào các ngày chủ nhật, dù không dành sự yêu mến với Peeta hay ông Haymitch, và dạy chúng tôi tất cả những gì anh biết về bẫy lưới. Điều đó thật kì quặc với tôi khi phải đối thoại với cả Peeta và Gale nhưng có vẻ như họ bỏ qua một bên tất cả những vấn đề có liên quan tới tôi. Một tối, khi tôi đi bộ cùng Gale trở lại thị trấn, anh cũng thừa nhận rằng “Sẽ tốt hơn nếu bác ấy có thể dễ dàng ghét bỏ”.

“Nói với em về việc đó đi” tôi đáp “Nếu em chỉ ghét ông ấy trong cuộc đấu thì tất cả chúng em giờ sẽ không phải ở trong đống hỗn độn này. Ông ấy sẽ chết và em sẽ tự mình là kẻ chiến thắng bé nhỏ”.

“Và rồi chúng ta sẽ ở đâu, Katniss?” Anh Gale hỏi.

Tôi dừng lại, không biết nói gì. Tôi sẽ ở đâu với người bác “giả vờ” ấy, người mà sẽ không là bác của tôi nữa nếu không phải là vì Peeta? Ông sẽ vẫn hôn tôi và tôi vẫn hôn lại ông như tôi đã từng thấy thoải mái khi làm thế chứ? Tôi sẽ để bản thân cởi mở với ông ấy, ngay cả khi bị làm cho lu mờ bởi sự đảm bảo về tiền của, thức ăn và ảo giác được an toàn mà khi làm một kẻ chiến thắng có thể mang lại dưới nhiều hoàn cảnh khác nhau sao? Nhưng vẫn luôn có cuộc tuyển người bao trùm lên chúng tôi, lên những đứa trẻ nhà chúng tôi. Bất kể tôi muốn gì….

“Đi săn. Như mỗi ngày chủ nhật” tôi nói. Tôi biết thật ra anh không có ý nghi ngờ, nhưng đó là điều tôi có thể trung thực trả lời. Gale biết tôi đã chọn anh ấy hơn là Peeta khi tôi không chạy trốn khỏi cuộc tuyển chọn. Với tôi, thật vô ích khi bàn tới những thứ mà có thể xảy ra. Mặc dù tôi có thể đã giết Peeta trong trường đấu, nhưng tôi vẫn không muốn kết hôn với bất kì ai. Tôi chỉ đính hôn để cứu sống tính mạng mọi người, và điều đó hoàn toàn đem đến kết quả ngược lại. Dù sao thì tôi vẫn sợ hãi bất cứ cuộc cãi vã nào với Gale có thể khiến anh ấy làm gì đó quá quyết liệt. Như việc châm ngòi cho cuộc nổi dậy tại khu mỏ. Và như ông Haymitch nói, quận 12 chưa sẵn sàng cho điều đó. Nếu có gì đó thì quận 12 vẫn chưa thực sự sẵn sàng trước bản tuyên bố về Cuộc dẹp loạn, vì vào buổi sáng tiếp theo, hàng trăm tên lính canh đã tới nơi bằng đường tàu hỏa.

Vì tôi không định khuấy động mọi thứ lần thứ hai, Gale càng để tôi đi sớm hơn càng tốt. Tôi đã thật sự định nói một hay hai điều với anh ấy sau cuộc tuyển người khi chúng tôi được phép nói lời tạm biệt trong vòng một giờ. Để cho Gale biết rằng anh ấy quan trọng với tôi thế nào trong tất cả những năm qua. Rằng cuộc sống của tôi tốt đẹp hơn thế nào khi được quen biết anh ấy. Khi được yêu anh ấy, dù đó là một trong ít vòng vây mà tôi có thể thoát ra được.

Nhưng tôi không bao giờ có cơ hội.

Ngày tuyển chọn nóng nực và oi bức. Toàn bộ dân quận 12 đợi chờ, đổ mồ hôi và im lặng, ở quảng trường với những khẩu súng máy trang bị trên người. Tôi đứng chơ vơ trong khu vực được chăng dây cùng với Peeta và ông Haymitch ở cùng bãi rào chăng kín phía bên phải tôi. Cuộc tuyển chọn chỉ mất có một phút. Bà Effie, tỏa sáng với bộ tóc giả màu vàng kim, đã mất đi sự hăng hái thường ngày. Bà ấy phải khua khoắng trong quả cầu tuyển người gồm các cô gái tầm một lúc để bốc ra một mẩu giấy mà ai cũng biết là ghi tên tôi trên đó. Rồi bà bốc được tên ông Haymitch. Ông ấy chỉ kịp bắn cho tôi một cái nhìn buồn bã trước khi Peeta tình nguyện lên thay chỗ ông.

Chúng tôi ngay lập tức hành quân vào tòa nhà tối cao để tìm gã Chỉ huy lính canh Thread đang đợi chúng tôi “Thủ tục mới đây” ông ta nói với một nụ cười mỉm. Chúng tôi được dẫn ra cửa sau, vào trong một chiếc xe hơi và được đưa đến ga tàu. Không có cái máy quay nào ngoài sân ga, không có đám đông nào ngáng đường chúng tôi. Ông Haymitch và bà Effie xuất hiện, được hộ tống bởi vệ sĩ. Những tên lính thúc giục tất cả chúng tôi lên tàu và đóng sầm cửa lại. Con tàu bắt đầu chuyển bánh.

Và tôi bị bỏ mặc, nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, quan sát quận 12 đang biến mất, với tất cả những lời tạm biệt vẫn còn ở trên môi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.