Đấu Trường Sinh Tử 2: Bắt Lửa

Chương 16



16.1

Haymitch nắm lấy cổ tay tôi như thể ông đã đoán được tôi sẽ làm gì tiếp theo. Nhưng tôi hoàn toàn cứng họng khi chứng kiến sự tra tấn của Capitol dành cho Darius. Có một lần Haymitch nói với tôi rằng họ đã làm gì đó với lưỡi của các Avox để họ không bao giờ có thể nói được nữa. Tôi cứ nghe tiếng Darius văng vẳng trong đầu mình, cái giọng đầy vui vẻ và hăng hái đó, vang lên từ bên kia chợ Hob để trêu ghẹo tôi. Không như kiểu tôi bị những người chiến thắng ở đây châm chọc, bởi chúng tôi thực sự rất thích nhau. Giá mà Gale có thể thấy anh ấy …

Tôi biết bất kì cử chỉ nào của mình dành cho Darius, bất cứ một hành động công khai nào, đều sẽ làm anh bị trừng phạt dã man hơn. Chúng tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm vào mắt nhau, đó là điều duy nhất chúng tôi có thể làm được. Darius, giờ anh đã thành một nô lệ câm, và phải đối mặt với cái chết. Chúng tôi sẽ nói gì đây? Rằng chúng tôi rất xin lỗi ư? Rằng chúng tôi hiểu nỗi đau của họ? Rằng chúng tôi rất vui vì quen biết nhau sao?

Không, Darius không nên vui vì anh ấy biết tôi. Nếu tôi có mặt ở đó và ngăn Thread lại, anh có lẽ đã không phải bước lên để cứu Gale. Đã không trở thành một Avox. Cụ thể hơn là không phải trở thành Avox của riêng tôi, bởi chắn chắn tổng thống Snow sẽ sắp xếp cho anh ấy ở đây vì “lợi ích” của tôi.

Tôi dằng cổ tay mình khỏi tay Haymitch rồi cắm đầu chạy tới phòng ngủ, khoá trái cửa lại. Tôi ngồi hẳn sang một bên giường, chống khuỷu tay lên đầu gối, nắm tay lại thành quả đấm và đặt lên trán, rồi cứ ngồi nhìn bộ đồ của mình phát sáng trong bóng tối, tưởng tượng như tôi đang trong căn nhà cũ ở quận 12, ngồi co ro trước đống lửa. Nhưng rồi đống lửa đó tan biến dần vào bóng tối như thể cái chết đang từ từ hút đi sự sống của nó vậy.

Cuối cùng Effie cũng gọi tôi đi ăn tối, tôi đứng dậy và cởi bộ đồ ra, gấp lại gọn gàng, đặt nó lên bàn cùng cái vương miện, rồi vào phòng tắm để rửa hết những vệt đen trên mặt đi. Tôi mặc một chiếc sơ mi cùng quần đơn giản rồi xuống hội trường, đi đến phòng ăn.

Tôi không biết nhiều về bữa tối ngoại trừ Darius và cô gái Avox tóc đỏ sẽ phục vụ chúng tôi. Effie, Haymitch, Cinna, Portia, và Peeta đều đã ở đó, tôi chắc họ đang nói về buổi lễ khai mạc. Khoảng thời gian duy nhất mà tôi cảm thấy mình đang ở thì hiện tại là lúc tôi cố ý làm rơi đĩa đậu xuống sàn, và trước khi bị ai đó ngăn lại, tôi đã tự mình cúi xuống để dọn sạch chúng. Darius ở ngay cạnh tôi khi tôi đem cái đĩa sang, cả hai đã ở gần nhau một lúc, bị che khuất đi tầm nhìn, chúng tôi đồng thời cầm cái xẻng múc đậu lên. Cái khoảnh khắc tay chúng tôi vô tình gặp nhau, tôi có thể cảm thấy làn da anh ấy, thô ráp do thứ nước sốt bơ từ món ăn. Trong cái sự chật hẹp xen giữa những ngón tay đó, một cái siết nhẹ đầy tuyệt vọng là tất cả những gì mà chúng tôi đã không bao giờ nói ra được. Effie bỗng hét lên từ đằng sau tôi “Đó không phải việc của cháu, Katniss!” và anh ấy lập tức buông ra.

Khi chúng tôi ngồi xem băng ghi hình buổi lễ khai mạc, tôi ngồi giữa Cinna và Haymitch vì tôi không muốn ngồi cạnh Peeta. Điều khủng khiếp xảy ra với Darius là do tôi và Gale, có thể cả Haymitch, chứ không do cậu ấy. Cậu có thể đã biết Darius bị gì khi anh ấy cúi đầu chào, nhưng Peeta không cùng đường với chúng tôi. Hơn nữa, tôi vẫn còn giận cậu ấy vì đã cười nhạo tôi cùng với những người chiến thắng khác, mà điều cuối cùng tôi muốn ở cậu ấy lại là sự thông cảm và niềm an ủi. Tôi vẫn chưa hề thay đổi suy nghĩ của mình về việc cứu cậu ấy trong đấu trường, nhưng tôi không hề muốn nợ cậu ấy hơn như vậy.

Trong lúc xem lại cuộc diễu hành ở Vòng tròn trung tâm, tôi nghĩ làm thế nào thì cũng là quá tệ khi cho chúng tôi mặc những bộ phục trang đó rồi đem phô trương từng người trên phố bằng xe ngựa hằng năm. Trẻ con trong những bộ đồ đó thì nhìn ngớ ngẩn, nhưng đối với những người già, hoá ra, nó trông thật ti tiện. Một vài người trẻ hơn, như Johanna và Finnick, hay những người có thân hình tuyệt vời, như Seeder và Brutus, vẫn cố gắng để giữ gìn lại một chút phẩm giá. Nhưng đa số lại phải mặc trang phục giống ly đựng đồ uống hay những viên thuốc đầy bệnh hoạn, họ trông thật kì quái trong những thứ phục trang đó, thật sự tôi thà miêu tả con bò, cái cây, hay thậm chí là ổ bánh mì còn hơn miêu tả họ. Năm ngoái chúng tôi nói nhiều về các thí sinh, nhưng tối nay thì thỉnh thoảng mới có vài lời bình luận. Điều kì diệu nho nhỏ là việc đám đông phát cuồng khi Peeta và tôi xuất hiện, nhìn chúng tôi trẻ đẹp và hùng dũng trong bộ trang phục rực rỡ. Chúng tôi là hình ảnh “cần nên noi theo” cho những Vật tế khác.

Khi đoạn băng kết thúc, tôi đứng dậy cảm ơn Cinna và Portia về những gì họ đã làm cho chúng tôi rồi đi thẳng tới phòng ngủ. Effie nhắc tôi phải tới bữa sáng thật sớm để bàn về chiến lược luyện tập, nhưng ngay cả đó là giọng của cô, tôi cũng chỉ nghe ra tiếng ồ ồ. Tội nghiệp cho Effie. Bà cuối cùng cũng đã có một năm đầy toại nguyện trong Trò chơi này với tôi và Peeta, nhưng bây giờ thì mọi thứ hoàn toàn đổ vỡ dù cho đó là bà ấy đi nữa thì cũng không thể chuyển mọi chuyện theo hướng tích cực hơn được. Trong thời gian ở Capitol, tôi đoán việc này sẽ được tính như một bi kịch thực sự.

16.2

Sau khi tôi đi ngủ được một lúc, có tiếng gõ cửa, nhưng tôi lờ nó đi. Tôi không muốn ở cùng Peeta tối nay. Nhất là khi có Darius quanh đây. Nó tương đương với việc Gale đang ở đây vậy. Làm sao tôi có thể để cậu ấy đi với Darius trong khi anh ấy vẫn còn những ám ảnh về cái hành lang chết tiệt ấy được?

Hình dạng cái lưỡi nổi bần bật trong cơn ác mộng của tôi. Đầu tiên tôi thấy nó bị đông cứng và bất lực trong khi đôi bàn tay đeo găng mang từng khúc thịt đầy máu trong miệng Darius ra. Sau đó, tôi đang ở một buổi tiệc, tất cả đầu đeo mặt nạ, ai đó đang cầm một cây roi, với cái lưỡi thè ra ướt nhẹp, tôi cho là Finnick, bước dài tới chỗ tôi, nhưng khi anh ta túm được tôi và kéo mặt nạ xuống, lại là tổng thống Snow, ghê tởm hơn là đôi môi sưng húp của ông ta đang nhỏ từng giọt nước bọt đẫm máu xuống nền nhà. Cuối cùng tôi quay lại đấu trường, lưỡi tôi khô rát và đầy cát, trong khi tôi cố gắng lấy một ngụm nước từ con suối thì nó lại rút đi xa hơn mỗi lần tôi sắp với được nó.

Tôi bật dậy, tức tốc chạy thẳng vào phòng tắm và uống liền một hơi trực tiếp từ vòi nước cho đến khi không thể uống hơn được nữa mới thôi. Tôi cởi bộ đồ sũng nước ra rồi khoả thân trèo lên giường, cố tìm cách chìm vào giấc ngủ.

Tôi cố gắng tới bữa sáng trễ nhất có thể vì thật sự tôi không muốn thảo luận tí gì về “chiến lược luyện tập” cả. Thảo luận về cái gì chứ? Mỗi người chiến thắng đều đã biết những người khác có thể làm được gì. Hoặc đã từng có thể làm được gì? Vì thế tôi và Peeta chỉ cần tiếp tục diễn cho thiên hạ thấy rằng chúng tôi vẫn đang yêu nhau thắm thiết là được, chỉ vậy thôi. Tôi cố gắng không nhắc về chuyện này khi có Darius đứng yên lặng kế bên. Tôi ngâm mình trong bồn thật lâu, mặc đồ thật chậm – bộ đồ trang bị cho buổi luyện tập mà Cinna đã để lại cho tôi – gọi đồ ăn từ thực đơn bằng cách nói vào một cái ống loa nhỏ để trong phòng. Chỉ trong một phút, xúc xích, trứng, khoai tây, bánh mì, nước ép và sô cô la nóng liền xuất hiện. Tôi cố ăn cho thật no, không quên kéo dài bữa ăn từng phút cho tới 10 giờ, đó là lúc chúng tôi buộc phải tới Trung tâm huấn luyện. Khoảng 9 giờ 30 phút, Haymitch đập thình thịch vào cửa phòng như thể ông muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, chắc chắn ông tới để lôi xác tôi tới phòng ăn ngay lập tức. Dù thế, tôi vẫn quanh co đòi đánh răng trước khi xuống hội trường, cốt là để giết thêm 5 phút nữa.

Phòng ăn trống trơn, chỉ có Peeta và Haymitch. Tôi nhìn Haymitch, mặt của ông đỏ lựng lên vì rượu và cả cơn giận do tôi gây ra. Trên cổ tay ông có đeo một chiếc vòng vàng đầy hoa tiết hình ngọn lửa – đây chắc hẳn là kết quả từ sự nhượng bộ với kế hoạch “tạo dấu hiệu riêng” của Effie – và vấn đề là ông rất rất không hài lòng. Nó thật sự là một cái vòng rất đẹp, nhưng khi chuyển động, nó lại giống cái gì đó dùng để nhốt hơn, một cái còng tay, chứ không như một món đồ trang sức. “Cháu tới trễ,” ông càu nhàu.

“Cháu xin lỗi, cháu đã cố ngủ sau khi bị những cơn ác mộng về việc cắt lưỡi quấy phá vào nửa đêm.” Tôi có ý gằn giọng, nhưng giọng tôi bị cắt lại ở cuối câu.

Haymitch ban đầu nhìn tôi cau có, nhưng sau đó lại đột nhiên trở nên dịu dàng. “Được rồi, đừng bận tâm nữa. Hôm nay, trong buổi luyện tập, cháu có hai việc phải làm

“ Một, tiếp tục thể hiện tình yêu.”

“Đương nhiên rồi,” tôi nói.

“Và hai, kết bạn,” Haymitch tiếp tục.

16.3

“Không,” tôi phản đối. “Cháu không tin tưởng bất kì ai trong bọn họ, cháu không thể hiểu được họ muốn gì, và cháu chỉ muốn làm chuyện này trong giới hạn hai người bọn cháu mà thôi.”

“Đó là những gì tớ đã nói lúc đầu, nhưng -” Peeta bắt đầu.

“Nhưng như vậy sẽ không đủ.” Haymitch khẳng định. “Cháu cần nhiều đồng minh hơn trong khoảng thời gian này.”

“Tại sao?” tôi hỏi.

“Bởi vì cháu đang có một bất lợi rất khác biệt. Các đấu thủ của cháu đã biết nhau trong nhiều năm nay. Vậy cháu thử nghĩ xem họ sẽ chọn ai làm mục tiêu đầu tiên?”ông ấy nói.

“Bọn cháu. Và rồi bọn cháu sẽ không cần phải làm gì để phá hoại tình bạn của họ cả,” tôi nói. “Vậy thì việc gì phải bận tâm chứ?”

“Bởi vì cháu có thể chiến đấu. Cháu nổi tiếng với vô số người. Điều đó làm họ muốn trở thành đồng minh của cháu. Nhưng chỉ khi cháu có ý để người khác biết cháu muốn hợp tác với họ,” Haymitch nói.

“Ý ông là muốn bọn cháu tham gia vào đội của bọn Nhà nghề năm nay?” tôi hỏi, không thể không tỏ ra là mình không muốn. Theo truyền thống thì những vật tế từ các quận 1, 2 và 4 liên minh thành một đội đầy thế lực, có thể thêm vài đấu thủ đặc biệt nữa, và cùng đi săn những kẻ khác yếu hơn.

“Đó là chiến lược của chúng ta phải không? Được huấn luyện như lũ Nhà nghề?” Haymitch bỗng hỏi ngược. “Và ai là người sẽ được bổ nhiệm vào liên quân Nhà nghề khi mà thoả thuận thường được tiến hành ngay trước khi trò chơi bắt đầu? Peeta gần như nằm trong số họ năm ngoái.”

Tôi rùng mình nhớ lại cảm giác ghê tởm khi phát hiện Peeta cùng một giuộc với lũ Nhà nghề suốt Trò chơi năm ngoái. “Vậy, chúng cháu sẽ cố gắng để được vào đội của Finnick và Brutus – có phải đó là những gì ông muốn nói?”

“Không cần thiết phải là họ. Ai cũng là người chiến thắng. Tự tạo cho cháu một đội nếu cháu muốn. Chọn bất kì ai cháu thích. Theo ta thì nên là Chaff và Seeder. Dù thế cũng không nên bỏ qua Finnick,” Haymitch nói. “Tìm ai đó vào đội mà họ có thể hữu dụng cho cháu khi ở Đấu trường. Hãy nhớ là cháu không còn đứng chung vòng tròn với lũ trẻ run lẩy bẩy nữa. Tất cả những người này đều là những sát thủ đầy kinh nghiệm, không cần biết hình dạng họ trông ra sao.”

Có thể ông ấy đúng. Chỉ những ai tôi có thể tin tưởng thôi sao? Seeder cũng được. Nhưng tôi thật sự không muốn thoả hiệp với cô ấy, chỉ để có thể giết cô ấy sau này. Không. Tuy nhiên, tôi đã thoả hiệp với Rue trong tình huống tương tự như thế. Tôi nói với Haymitch là tôi sẽ cố, cho dù tôi nghĩ tôi sẽ làm điều này một cách tệ hại.

Effie tới sớm hơn một chút để đưa chúng tôi xuống vì năm ngoái, mặc dù chúng tôi tới đúng giờ, chúng tôi vẫn là hai Vật tế cuối cùng xuất hiện. Nhưng Haymitch nói với cô ấy ông không muốn cô ấy đưa chúng tôi xuống phòng tập. Không một người chiến thắng nào sẽ xuất hiện cùng với cô bảo mẫu cả, và vì là những người trẻ nhất, điều này lại càng quan trong hơn vì chúng tôi cần thể hiện mình không phụ thuộc vào bất kì ai. Vậy nên cô ấy cố gắng làm tròn nhiệm vụ của mình bằng cách đưa chúng tôi tới thang máy, xoa đầu chúng tôi, rồi bấm nút xuống tầng hầm cho chúng tôi.

Nó thật sự chỉ tốn chút ít thời gian nên không hề có khoảng trống nào để đối thoại cả. Nhưng khi Peeta nắm tay tôi, tôi đã không đẩy ra. Tôi có thể đã lờ cậu ấy tối qua vì lý do riêng tư, nhưng trong buổi huấn luyện, chúng tôi phải xuất hiện như một đội không thể tách rời.

Effie không cần phải lo lắng về việc chúng tôi sẽ tới cuối cùng. Chỉ có Brutus và người phụ nữ từ quận 2, Enobaria, là đang ở đó. Enobaria khoảng 30 và tất cả những gì tôi nhớ về cô ta là việc chỉ với hai bàn tay không, cô ta đã giết một Vật tế bằng cách xé toạc cuống họng anh ta bằng chính hàm răng của mình. Cô trở nên rất nổi tiếng vì hành động ấy, sau khi chiến thắng, cô được tu chỉnh lại hàm răng một cách rất “thẩm mỹ” nên mỗi cái răng của cô đều được dát vàng và tạo hình nhọn hoắt như răng nanh. Vì thế cô ta không hề thiếu những người ngưỡng mộ mình ở Capitol.

16.4

10 giờ, chỉ có khoảng một nửa số Vật tế có mặt. Atala, huấn luyện viên, bắt đầu bài diễn văn của mình đúng giờ, không hề do dự vì sự thiếu hụt nhân lực này. Chắc cô ấy đã đoán trước. Tôi đại loại được thư thả hơn một chút, vì không có cả tá người cho tôi giả vờ kết bạn. Atala lược sơ qua danh sách những việc cần làm, bao gồm cả kĩ năng chiến đấu và sinh tồn, rồi để chúng tôi tự luyện tập.

Tôi nói với Peeta rằng tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu chúng tôi tách ra, như thế sẽ có nhiều diện tích để làm việc hơn. Khi cậu ấy tới nói chuyện với Brutus và Chaff, tôi lại đối mặt với bài học thắt nút, hiếm có ai lại muốn học nó như tôi. Tôi thích người huấn luyện và anh ấy cũng nhớ tôi, có thể là do tôi đã dành thời gian với anh ta vào năm ngoái. Anh rất vui khi tôi cho anh ấy xem cách tôi đặt bẫy có thể làm kẻ thù bị treo tòn ten trên cây. Rõ ràng là ấy đã chú ý tới cái bẫy của tôi tại đấu trường năm ngoái và bây giờ anh ấy nhìn tôi như thể tôi là một học sinh tiên tiến, nên tôi nói anh ấy cho tôi xem tất cả những loại nút hữu dụng và một vài loại nút mà tôi có thể không bao giờ dùng tới. Tôi cố gắng dành hết cả buổi sáng với anh ta, nhưng khoảng hơn một tiếng rưỡi, ai đó vòng tay quanh tôi từ đằng sau, những ngón tay của người đó dễ dàng hoàn tất cái nút phức tạp trước mặt mà tôi đã phải đổ mồ hôi vì nó. Tất nhiên đó là Finnick, người gần như đã dành cả tuổi thơ của mình không làm gì, ngoại trừ việc sử dụng các cây đinh ba và thực hiện vô số thao tác với dây để tạo ra những loại nút đặc biệt cho các cái lưới của anh ấy. Tôi đứng nhìn chừng một phút trong khi anh ấy nhặt sợi dây lên, làm một cái thòng lọng, rồi giả vờ như anh ấy bị treo cổ cho tôi giải trí.

Tôi nhìn dọc theo căn phòng rồi tới một trạm bỏ không khác, nơi những Vật tế học cách nhóm lửa. Tôi biết làm thế nào để nhóm được ngọn lửa lớn nhưng tôi vẫn còn quá phụ thuộc vào diêm để bắt đầu công việc đó. Vậy nên người hướng dẫn chỉ tôi cách tạo lửa với đá, thép, và một số mảnh vải bị cháy đen. Nó thật sự khó hơn vẻ ngoài rất nhiều, dù là tôi đã cố gắng học chăm chú, nhưng tôi vẫn mất khoảng một tiếng mới nhóm được một ngọn lửa nhỏ. Tôi nhìn lên với một nụ cười chiến thắng hiếm có.

Hai Vật tế từ quận 3 ở ngay cạnh tôi, họ cũng đang ráng sức nhóm một ngọn lửa hợp lệ bằng những que diêm. Tôi nghĩ tới việc rời đi nhưng tôi thật sự muốn thử dùng đá lửa lần nữa, và nếu tôi phải báo cáo lại với Haymitch về việc kết bạn, hai người họ cũng là một lựa chọn tạm được. Cả hai rất nhỏ với làn da xanh mét và mái tóc đen. Người phụ nữ, Wiress, tầm tuổi mẹ tôi, nói chuyện bằng giọng giản dị không kém phần khôn ngoan. Nhưng ngay lập tức tôi nhận ra bà ấy có một thói quen lạ là hay hạ giọng vào khoảng giữa câu, như thể bà ấy quên mất người đối diện đang ở đó. Beetee, người đàn ông, lớn tuổi hơn, có vẻ đang rất lo lắng. Ông ấy đeo kính nhưng lại dành nhiều thời gian để nhìn xuống phía dưới chúng. Họ hơi lạ, nhưng tôi khá chắc cả hai bọn họ sẽ không cố làm tôi thấy không thoải mái bằng cách khoả thân đâu. Hơn nữa, họ tới từ quận 3. Họ có thể xác nhận nghi ngờ của tôi về cuộc nổi dậy ở đó.

Tôi lướt sơ qua Trung tâm Huấn luyện. Peeta đang là trung điểm trong vòng tròn thô tục của những người phi dao. Những kẻ bệnh hoạn đến từ quận 6 đang trong trạm nguỵ trang, vẽ mặt cho nhau bằng những vòng xoáy màu hồng sáng. Vật tế nam từ quận 5 thì đang nôn rượu vang lên sàn đấu kiếm. Finnick và một phụ nữ già từ quận của anh ấy đang chiếm dụng trạm bắn cung. Johanna Mason lại được dịp khoả thân để rưới dầu lên người cô ấy lần nữa cho bài học đấu vật. Tôi quyết định ở lại.

16.5

Wiress và Beetee chính thức thành một hội. Họ có vẻ thân thiện ở mức độ vừa phải nhưng không tọc mạch lẫn nhau. Chúng tôi nói về tài năng của mỗi người, họ nói họ đều biết sáng chế, điều này làm giả thiết yêu thích thời trang của tôi dường như bị yếu đi. Wiress cho tôi xem một loại khâu thiết bị mà bà đang làm.

“Nó cảm nhận được cấu tạo của vải và tự lựa chọn độ bền,” bà nói, rồi hít một hơi trong ống sậy trước khi đi.

“Độ bền của chỉ,” Beetee giải thích thêm. “Một cách tự động. Nó loại đi những lỗi sai của con người.” Sau đó ông nói về sáng chế thành công mới nhất của ông ấy: một loại chip âm nhạc rất nhỏ, tới nỗi có thể giấu được trong một tia sáng nhưng lại lưu trữ được rất rất nhiều bài hát. Tôi nhớ Octovia đã từng nói về nó suốt buổi chụp hình đám cưới, và tôi thấy đây có vẻ là một cơ hội khả thi để nói bóng gió về cuộc nổi dậy.

“À, vâng. Đội chuẩn bị của cháu đã rất buồn mấy tháng qua, cháu nghĩ, là do họ có được nó,” tôi nói ra vẻ tình cờ. “Cháu đoán là rất nhiều đơn đặt hàng ở Quận 3 phải bị bỏ lại.”

Beetee rà soát tôi dưới cặp kính của ông ta. “Đúng vậy. Cháu có phải làm tương tự như vậy về việc sản xuất than năm nay không?” ông hỏi.

“Dạ không. Ừm, Chúng cháu mất vài tuần khi họ đưa tới một người cầm đầu Bảo vệ hoà bình mới và đội của hắn, nhưng không giúp được gì cả,” tôi nói. “Cho sản xuất, ý cháu là vậy. Hai tuần ngồi xung quanh nhà mà không làm gì cả đồng nghĩa với hai tuần phải chịu đói với hầu hết mọi người.”

Tôi nghĩ họ hiểu tôi đang cố nói điều gì. Đó là chúng tôi không có cuộc nổi dậy nào cả. “Ồ, Thật hổ thẹn,” Wiress nói bằng một thứ giọng khinh khi đầy thất vọng. “Ta nghĩ quận của cháu phải rất…” bà lê giọng, bị phân tâm bởi thứ gì đó trong đầu bà.

“Thật thú vị,” Beetee thêm vào. “Cả hai chúng ta đều nghĩ vậy.”

Tôi thấy thật tệ, biết rằng quận của họ phải cam chịu nhiều hơn quận chúng tôi. Tôi thấy tôi phải bảo vệ những người của mình. “Không có nhiều người trong chúng ta ở quận 12,” tôi nói. “Không phải chuyện sẽ ra sao nếu ở cạnh lực lượng Bảo vệ hòa bình bây giờ. Nhưng cháu nghĩ, chúng ta đều rất thú vị.”

Khi chúng tôi di chuyển qua các trạm trú ẩn, Wiress dừng lại và nhìn chăm chăm vào những nhà sản xuất Trò chơi đang đi lang thang xung quanh, chỉ – ăn – và – uống, thỉnh thoảng chú ý tới chúng tôi. “Nhìn kìa,” bà bảo, khẽ gật đầu về hướng của họ. Tôi nhìn lên và thấy Plutarch Heavensbee trong chiếc áo choàng tím tuyệt đẹp với cổ áo lông được cắt tỉa chỉnh tề biểu thị anh chính là người đứng đầu sản xuất Trò chơi. Anh ta đang gặm một cái chân con gà tây.

Tôi không hiểu tại sao điều này đáng được bình luận nhưng tôi nói, “À, anh ta vừa được thăng chức làm Trưởng sản xuất Trò chơi năm nay.”

“Không, không. Ở góc bàn kia. Cháu mới có thể …” Wiress nói.

Beete liếc xéo dưới cặp kính của ông. “Mới có thể hiểu được.”

Tôi nhìn theo hướng đó, đầy lúng túng. Nhưng sau khi tôi thấy nó. Một mảnh vá không gian khoảng 15 cm vuông ở góc bàn, nó gần như đang rung lên. Nó giống như những cơn sóng hữu hình ôm trọn bầu khí quyển chung quanh, thứ đang lay động mạnh mẽ, được tạo hình theo những khía nhọn trên lằn gỗ, hay như rượu trong ly ai đó để lại.

“Một hàng rào… vô hình sao? Họ đã dựng một cái để ngăn cách những người sản xuất Trò chơi và chúng ta. Ai đã khiến họ khơi mào vụ này vậy?” Beetee nói.

“Có thể là cháu,” tôi thú nhận. “Năm ngoái cháu bắn một mũi tên vào bọn họ trong buổi Đánh giá cá nhân.” Beetee và Wiress nhìn tôi tò mò. “Cháu bị chọc giận. Nên, cháu xoá bỏ mọi hàng rào vô hình như thế để họ đều phải chú ý tới cháu.”

“Người Trung Hoa,” Wiress mơ hồ nói.

“Trong bộ giáp, giống như bọn họ,” Beetee nói nốt. “Xem như nó vô hình, được chứ?”

Tôi muốn hỏi họ nhiều hơn, nhưng bữa trưa đã được thông báo. Tôi tìm Peeta, nhưng cậu ấy vẫn dính với nhóm gồm khoảng 10 người chiến thắng khác, nên tôi quyết định sẽ ăn với quận 3, có thể tôi sẽ mời Seeder đi cùng.

16.6

Khi chúng tôi vào khu ăn uống, tôi thấy một số người trong tốp Peeta có ý tưởng khác. Họ kéo toàn bộ bàn nhỏ lại, tạo thành một bàn lớn để họ có thể ngồi ăn cùng nhau. Bây giờ tôi chả biết làm gì cả. Ngay cả ở trường tôi đã quen với việc tránh ngồi ăn ở những bàn đông người. Thành thật mà nói, tôi chắc đã ngồi một mình nếu như Madge không tham gia với tôi. Tôi nghĩ tôi muốn ăn với Gale, nhưng vì cách nhau hai khối, nên bữa trưa của chúng tôi không cùng giờ.

Tôi lấy một cái khay và bắt đầu đi xung quanh các xe đẩy đầy đồ ăn đã được xếp thành vòng tròn quanh phòng. Peeta bắt kịp tôi ở món thịt hầm. “Thế nào rồi?”

“Tốt. Ổn cả. Tớ thích những người chiến thắng từ quận 3,” tôi nói. “Wiress và Beetee.”

“Thật à?” cậu hỏi. “Họ là một cái gì đó như trò đùa đối với những người khác.”

“Tại sao chuyện này không làm tớ ngạc nhiên nhỉ?” tôi nói. Tôi nghĩ về việc làm thế nào mà Peeta luôn được vây quanh bởi những đám đông toàn bạn bè. Điều đó rất tuyệt, thật sự, và cậu ấy chưa từng chú ý tới tôi ngoại trừ việc nghĩ tôi là một đứa kì dị.

“Johanna đã đặt biệt danh cho họ là Nuts và Volts,” cậu bảo. “Tớ nghĩ bà ấy là Nuts và ông ấy là Volts.”

“Và vậy nên tớ thật ngu ngốc khi nghĩ họ có thể hữu dụng. Chỉ bởi vì điều Johanna Mason nói trong lúc cô ta rưới dầu lên ngực để đấu vật,” tôi đáp trả.

“Thật ra tớ nghĩ biệt danh của họ đã là như vậy hàng năm qua rồi. Và tớ không hề có ý xúc phạm. Tớ chỉ muốn cho cậu biết chút thông tin thôi,” cậu ấy nói.

“Wiress và Beetee rất thông minh. Họ biết chế ra nhiều thứ. Họ có thể cho biết bằng mắt rằng có một hàng rào vô hình đã được đặt giữa chúng ta với những người sản xuất Trò chơi. Và nếu chúng ta buộc phải có đồng minh, tớ muốn họ.” Tôi ném cái muôi trở lại nồi thịt hầm, làm văng nước thịt lên cả hai.

“Cậu đang tức giận về cái gì vậy?” Peeta hỏi, cố lau vết nước thịt trên áo cậu. “Bởi vì tớ đã chọc câu trong thang máy sao? Tớ xin lỗi. Tớ nghĩ rằng nó sẽ giúp cậu sẽ cười.”

“Quên đi,” tôi lắc đầu. “Có nhiều thứ lắm.”

“Darius,” cậu nói.

“Darius. Trò chơi. Haymitch đòi chúng ta phải lập nhóm với những người khác,” tôi nói.

“Có thể chỉ cần tớ và cậu thôi, cậu biết đấy,” cậu bảo.

“Tớ biết, nhưng có lẽ Haymitch đúng,” tôi nói. “Đừng bảo ông ấy rằng tớ đã nói như vậy, nhưng thường là ông đúng, về những việc có liên quan tới Trò chơi.”

“Ừm, cậu có thể nói về đồng minh của chúng ta sau. Nhưng bây giờ, tớ nghiêng về phía Chaff và Seeder.” Peeta nói.

“Tớ thấy ổn với Seeder, nhưng không với Chaff,” tôi nói. “Dù sao cũng chưa được.”

“Tới ngồi ăn với ông ấy đi. Tớ hứa, tớ sẽ không để ông ta hôn cậu lần nữa đâu,” Peeta nói.

Chaff không có vẻ là gặp khó khăn với bữa trưa. Ông ta rất điềm tĩnh, và ngay cả khi ông nói quá to và có những trò đùa tệ hại, hầu hết bọn họ vẫn đặt nguồn tài trợ vào ông. Tôi có thể hiểu tại sao ông ta sẽ tốt cho Haymitch – người của những suy nghĩ đen tối. Nhưng tôi vẫn không chắc là mình có thể lập đội với ông ta.

Tôi cố gắng hết sức để hoà đồng hơn, không chỉ với Chaff mà còn với những nhóm khác. Sau bữa trưa tôi tới trạm có những loại côn trùng ăn được với Vật tế quận 8 – Cecelia, người đã có ba đứa con ở nhà, và Wood, một người đàn ông già gặp khó khăn trong việc lắng nghe và dường như không biết chuyện gì đang xảy ra kể từ khi ông cố giữ một thứ thuốc độc hại nào đó trong miệng ông ấy. Tôi ước tôi có thể nhắc tới việc gặp Twill và Bonnie trong rừng, nhưng tôi không tìm được cách để mở lời. Cashmere và Gloss, người chị và người anh tới từ quận 1, mời tôi tới và cùng họ làm võng một lúc. Họ lịch sự nhưng lại thoải mái, và thế là tôi dành hết toàn bộ thời gian để nghĩ về cách mà tôi đã giết hai Vật tế từ quận của họ, Glimmer và Marvel, vào năm ngoái, rất có thể họ biết hai người đó, thậm chí còn là cố vấn của bọn họ. Cả hai cái võng của tôi và nỗ lực của tôi tạo ra để phối hợp với họ thật bình thường nhưng lại rất đúng lúc. Tôi tập đấu kiếm với Enobaria và trao đổi vài lời bình luận, nhưng quá rõ ràng là cả hai chúng tôi đều không muốn hợp tác. Finnick lại xuất hiện lần nữa khi tôi đang học vài mánh bắt cá, nhưng chủ yếu chỉ để giới thiệu tôi với Mags, người phụ nữ già cũng tới từ quận 4. Giữa giọng nói hay nhấn câu từ quận 4 và những câu nói được cắt xén lung tung của bà – có khả năng là bà đã từng bị đột quỵ – tôi không thể hiểu nhiều hơn một từ trong cả câu bốn chữ đó. Nhưng tôi thề là bà ấy biết làm lưỡi câu từ bất cứ thứ gì – gai, xương đòn, bông tai. Sau một lúc, tôi nghe theo lời người huấn luyện và cố gắng bắt chước những gì Mags làm một cách đơn giản hoá. Khi tôi làm xong một cái lưỡi câu khá đẹp từ một cái móng con gì đó rồi buộc chặt nó vào vài sợi tóc của tôi, bà ấy cho tôi một nụ cười không răng và một lời bình khó hiểu, tôi nghĩ có thể là lời khen. Bỗng nhiên tôi nhớ lại cách bà ấy tình nguyện thế thân cho người phụ nữ trẻ, cuồng loạn trong quận của bà. Điều này là không thể vì bà không hề có cơ hội chiến thắng. Bà làm thế là vì cô gái, giống như tôi đã tình nguyện để cứu Prim vào năm trước. Và thế là tôi quyết định: tôi muốn bà ấy có mặt trong đội của tôi.

Tuyệt thật. Giờ tôi chỉ cần trở về và nói với Haymitch tôi muốn một người đàn bà tám mươi tuổi cùng với Nuts và Volts làm đồng minh. Ông ấy sẽ thích thế.

16.7

Vậy nên tôi từ bỏ việc kết bạn và đi tới khu bắn cung để lấy lại tỉnh táo. Thật tuyệt vời khi ở đó, thử tất cả các loại cung và mũi tên khác nhau. Người huấn luyện, Tax, nhận thức được rằng các mục tiêu trên tấm bia đã đặt sẵn không hề là thử thách đối với tôi, nên anh bắt đầu khởi động lũ chim giả ngu ngốc bay vào không trung để tôi bắn. Lúc đầu thì tưởng là vớ vẩn nhưng hoá ra cũng thú vị phết. Rất giống như đang săn một sinh vật đang chuyển động. Vậy nên tôi bắn tất cả những con mà anh ấy thả ra, anh ta bắt đầu tăng dần số lượng chim thả vào không trung. Tôi quên luôn phần còn lại của phòng tập với những người chiến thắng, cả việc tôi đã khổ sở thế nào và cứ thể thả mình vào việc bắn cung. Khi tôi cố bắt cả năm con chim trong một lần bắn, tôi nhận ra mọi thứ rất yên tĩnh tới nỗi tôi nghe được cả tiếng bước chân người khác trên sàn nhà. Tôi quay lại và thấy hầu hết những người chiến đều dừng lại để nhìn tôi. Gương mặt họ biểu lộ tất cả mọi loại cảm xúc, từ ghen tị, tới căm ghét, rồi cả sự ngưỡng mộ.

Sau khi luyện tập, Peeta và tôi đi lang thang, đợi Haymitch và Effie tới ăn tối. Khi chúng tôi được gọi ra ăn, Haymitch vồ lấy tôi ngay lập tức. “Vậy là ít nhất nửa số người chiến thắng đã chỉ thị cho cố vấn của họ tới yêu cầu cháu làm đồng minh. Ta biết đó không phải là do tính cách nổi bật của cháu.”

“Họ thấy cô ấy bắn,” Peeta nói với một nụ cười. “Thực tế, cháu thấy cô ấy bắn, tận mắt, lần đầu tiên. Cháu sắp tự đặt mình vào họ để được yêu cầu nhập hội với cô ấy một cách hợp lệ đây.”

“Cháu giỏi tới thế sao?” Haymitch hỏi tôi. “Giỏi tới nỗi Brutus muốn cháu ư?”

Tôi nhún vai. “Nhưng cháu không muốn Brutus. Cháu muốn Mags và quận 3.”

“Đương nhiên là cháu muốn rồi.” Haymitch thở dài và gọi một chai rượu. “Ta sẽ nói với mọi người là cháu vẫn đang suy nghĩ.”

Sau buổi triễn lãm bắn cung của tôi, tôi vẫn bị chọc ghẹo vài lần, nhưng tôi lại không cảm thấy mình bị chế nhạo. Thực tế, tôi cảm nhận như mình đã bắt đầu vào được vòng tròn của người chiến thắng. Suốt hai ngày tiếp theo, tôi dành thời gian với hầu hết những người đã đối đầu với Đấu trường. Ngay cả những kẻ bệnh hoạn, với sự trợ giúp của Peeta, họ đã vẽ cho tôi một bức tranh với cánh đồng đầy hoa vàng và tất nhiên, có cả tôi trong đó nữa. Cả Finnick, người đã cho tôi cả một giờ để học về đinh ba để đổi lấy một giờ học hướng dẫn bắn cung. Tôi càng biết nhiều người bao nhiêu, thì mọi chuyện càng tệ đi bấy nhiêu. Bởi vì, trên tổng thể, tôi không ghét họ. Còn có một vài người tôi thích. Và rất nhiều người trong số họ rất dễ bị hại đến nỗi bản năng tự nhiên của tôi sẽ là bảo vệ họ. Nhưng tất cả đều phải chết nếu tôi cứu Peeta.

Ngày cuối của việc huấn luyện kết thúc bằng buổi đánh giá cá nhân. Chúng tôi lần lượt nhận được mười lăm phút để gây ngạc nhiên cho các Nhà sản xuất với các kĩ năng của chúng tôi, nhưng tôi không biết bất kì ai trong chúng tôi phải cho họ thấy cái gì bây giờ. Họ đã nói đùa về việc này rất nhiều vào bữa trưa. Chúng tôi có thể làm gì. Hát, nhảy, thoát y, kể chuyện cười. Mags, người mà giờ tôi đã hiểu hơn một chút, quyết định bà ấy sẽ đánh một giấc. Tôi không biết tôi sẽ làm gì. Bắn vài mũi tên, tôi đoán vậy. Haymitch nói rằng hãy làm họ ngạc nhiên nếu chúng tôi có thể, nhưng tôi cạn kiệt ý tưởng rồi.

16.8

Là cô gái tới từ quận 12, tôi được sắp sếp để đi cuối cùng. Phòng ăn càng lúc càng yên tĩnh khi các Vật tế rời đi chuẩn bị cho việc trình diễn. Thật dễ dàng nếu để chúng tôi cứ giữ thái độ xấc xược, bất khả chiến bại mà chúng tôi đều có lúc ở cùng nhau. Khi mọi người dần biến mất qua cánh cửa, tất cả những gì tôi nghĩ là họ đều có vấn đề với những ngày sống của họ.

Peeta và tôi cuối cùng cũng bị để lại một mình. Cậu đưa tay qua bàn để nắm tay tôi. “Quyết định sẽ làm gì cho những người sản xuất chưa?”

Tôi lắc đầu. “Tớ thật sự không thể dùng họ như tấm bia luyện tập năm nay được, với cái hàng rào vô hình ấy. Có thể là làm vài cái lưỡi câu. Cậu thì sao?”

“Chả có gì cả. Tớ đang ước là có thể nướng bánh hay thứ gì đó,” cậu ấy nói.

“Hãy nguỵ trang đi,” tôi đề nghị.

“Nếu những kẻ bệnh hoạn có để lại cho tớ bất kì thứ gì có thể làm được,” cậu ấy vặn lại. “Họ đã dán mắt vào trạm đó từ khi buổi huấn luyên mới bắt đầu.”

Chúng tôi ngồi yên lặng một lúc và rồi tôi buột miệng nói về điều đang ở trong đầu cả hai. “Chúng ta định giết những người này thế nào đây Peeta?”

“Tớ không biết.” Cậu ấy dựa trán mình lên hai đôi tay đang gắn chặt vào nhau của chúng tôi.

“Tớ không muốn họ làm đồng minh. Sao Haymitch lại muốn chúng ta biết họ chứ?” Tôi nói. “Điều này sẽ làm mọi chuyện khó hơn nhiều so với lần trước. Có thể loại trừ Rue ra. Nhưng dù sao thì tớ nghĩ tớ không bao giờ có thể giết cô bé. Cô bé quá giống Prim.”

Peeta ngước lên nhìn tôi, cặp lông mày của cậu nhăn lại. “Cái chết của cô bé là điều đáng kinh nhất, phải không?”

“Chả có cái chết nào nhìn đẹp cả” tôi nói, nghĩ tới kết thúc của Glimmer và Cato.

Họ gọi Peeta, nên tôi đợi một mình. 15 phút trôi qua. Rồi nửa tiếng. Gần 40 phút trước khi tôi được gọi.

Khi tôi bước vào, tôi ngửi thấy mùi hương rất rõ từ người quét dọn và chú ý tới tấm thảm đã được kéo ra giữa phòng. Không khí rất khác so với năm ngoái, khi những người sản xuất đã ngà say và bị phân tâm bởi những món ngon trên chiếc bàn dạ tiệc. Họ thì thầm với nhau, bực bội nhìn cái gì đó. Peeta đã làm gì vậy? Cậu ấy đã làm gì khiến họ khó chịu như thế?

Tôi cảm nhận được sự đau đớn vì lo lắng. Không ổn rồi. Tôi không muốn Peeta phải một mình làm tấm bia cho cơn tức của những nhà sản xuất. Đó là một phần việc của tôi. Kéo lửa giận của bọn họ ra khỏi Peeta. Nhưng cậu ấy làm thế quái nào mà bọn họ tức giận chứ? Bởi vì tôi mới là người muốn làm điều đó và thậm chí còn hơn như vậy. Để phá vỡ cái sự tự phụ của những người chỉ biết sử dụng não vào việc tìm trò giải trí bằng cách giết chúng tôi. Để làm họ nhận ra chúng tôi rất dễ bị tổn thương bởi sự tàn nhẫn của Capitol, và họ cũng như thế.

Các người có biết tôi ghét các người tới thế nào không? Tôi nghĩ. Các người, những người đã đem tài năng đổ vào Trò chơi này.

Tôi cố để bắt được ánh mặt của Plutarch Heacensbee, nhưng dường như anh ta cố ý lờ tôi, như thể anh có toàn bộ thời gian ở đây. Tôi nhớ anh ta đã từng mời tôi nhảy, nhớ cái cách anh hài lòng như thế nào khi cho tôi xem hình con chim húng nhại trên chiếc đồng hồ của anh ta. Sự thân thiện của con người này không có chỗ ở đây nữa rồi. Làm sao có thể, khi tôi chỉ là một Vật tế và anh ta là Nhà đứng đầu sản xuất. Thật quá quyền thế, quá dễ thay đổi, quá an toàn…

Đột nhiên tôi biết tôi sẽ làm gì. Cái gì đó có thể cuốn trôi mọi thứ Peeta đã làm ra khỏi dòng nước chảy xiết kia. Tôi bước tới trạm học thắt nút và lấy một sợi dây. Tôi bắt đầu các thao tác của mình, nhưng nó rất khó vì thực tế tôi chưa bao giờ tự làm một cái nút như vậy. Tôi chỉ nhìn những ngón tay khéo léo của Finnick, và chúng làm rất nhanh. Sau khoảng mười phút, tôi bước lên với một cái thòng lọng tạm được.Tôi lôi một trong những người nộm ra giữa phòng, sử dụng nó như một con mồi, luồn cái thòng lọng qua cổ nó và để nó bị treo lủng lẳng trên cao. Trói tay nó lại sau lưng cũng là một ý hay, nhưng tôi nghĩ tôi sắp hết thời gian rồi. Tôi vội vàng chạy tới trạm hoá trang, chắc chắn là mấy kẻ bệnh hoạn đã làm nên một mớ lộn xộn ở đó. Nhưng tôi vẫn tìm được một ít nước dâu đỏ trong chén đựng, có thể nó sẽ có lợi cho nhu cầu của tôi. Loại vải giả thịt của da hình nộm rất tốt, dễ hấp thụ. Tôi cẩn thận dùng ngón tay vẽ những chữ cái lên thân hình nộm, cố giấu cho họ không thấy. Sau đó tôi bỏ đi nhanh chóng để xem phản ứng trên mặt những người sản xuất, khi họ đọc được tên của con hình nộm đó.

SENECA CRANE.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.