Dây Dưa Không Dứt

Chương 1: Thượng tòa



Mấy ngày gần đây , đâu đâu cũng bàn tán tin tức người đứng đầu tập đoàn Lệ Thị – Lệ Trọng Mưu ra tòa tranh giành quyền nuôi một đứa trẻ 6 tuổi . Trong vụ kiện ầm ĩ này , một bên là người đứng đầu giới kinh doanh quyền khuynh thiên hạ Lệ Trọng Mưu, còn một bên là Ngô Đồng tầm thường nhỏ bé không ai biết đến .

Trong thành phố , từ tạp chí bát quái chuyên đăng tin tức lá cải cho đến các tạp chí kinh tế nổi tiếng đều muốn săn lùng ,tìm hiểu gia thế bối cảnh của cô gái có tên Ngô Đồng kia. Kết quả lý lịch của cô gái này lại như một tờ giấy trắng .

Chỉ biết 7 năm trước khi chưa tốt nghiệp cô từng đến thực tập ở Lệ Thị, trừ lần đó ra thì cô cùng Lệ Trọng Mưu hầu như không hề có lấy một điểm liên quan.Không tìm hiểu được gì từ chỗ Ngô Đồng thế là đám chó săn này ngược lại muốn xuống tay tìm hiểu từ đứa trẻ.

Ngay lập tức bộ phận quan hệ công chúng của Lệ Thị liền phát ra công văn yêu cầu bọn họ không được phép quấy rầy đứa nhỏ .Có chủ biên một tạp chí chưa thấy quan tài chưa đổ lệ quyết tâm chụp hình của đứa bé đăng trên tạp chí của mình. Kết quả ba ngày sau tạp chí này chính thức bị Tập đoàn Lệ Thị thu mua. Trong ngày đầu tiên tiếp nhận Lệ Trọng Mưu đã ký ngay quyết định tạp chí ngừng phát hành.

Tạp chí này kỳ cuối có lượng tiêu thụ đặc biệt tốt , trên mặt bìa là hình ảnh một đứa bé có khuôn mặt phấn điêu ngọc thế, linh động phi thường, bộ dáng cực kỳ đáng yêu so với Lệ tổng lãnh khốc vô tình chính là một bộ dáng giống nhau như đúc, đích xác là cùng huyết thống .

Sau sự kiện của tạp chí kia , các hãng truyền thông không muốn mạo hiểm đành phải chờ cho đến khi phiên tòa mở ra.Phiên tòa lần này so với lần trước kéo dài lâu hơn.Bên ngoài tòa án nội trong vòng mười thước, đâu đâu cũng là phóng viên trên tay sẵn sàng máy ảnh , bút viết, máy ghi âm ……chỉ chờ phiên tòa kết thúc là bắt tay vào tra hỏi đương sự.

Thời tiết tháng tư có chút buồn ,cuối mùa xuân mà ánh mặt trời vẫn còn man mác một chút ưu thương.

Một thân ảnh ảm đạm từ cửa lớn tòa án đi ra, mấy trăm máy ảnh lập tức lia đến, đám phóng viên nhất thời xông lên, lớp sau tiếp lớp trước vây quanh cô gái mặc bộ đồ công sở màu xám.

Ngô Đồng bị tia sáng của máy ảnh cơ hồ làm cho lóa mắt, chung quanh đều là phóng viên làm cho cô muốn tiến không được, muốn lùi chẳng xong.Hàng loạt câu hỏi đã được chuẩn bị sẵn của phóng viên thi nhau ném lại phía cô:

“Nghe nói lần này Lệ tổng mời hẳn đoàn luật sư…”

“Có thể hay không tiết lộ một chút về cuộc sống của cô cùng đứa trẻ..”

“Lần thượng tòa này cô có hay không cùng Lệ Trọng Mưu…”

Ngô Đồng hồi tưởng lại lần thượng tòa vừa rồi,nhớ đến cái khí thế bức người của luật sư trong lúc chất vấn, khuôn mặt cô bỗng chốc trắng bệch.

Đúng lúc này Lệ Trọng Mưu xuất hiện.

Đám phóng viên liền bỏ qua Ngô Đồng tiến lại chỗ Lệ Trọng Mưu nhưng còn chưa đến được gần hắn đã bị vệ sĩ của Lệ Trọng Mưu cản lại. Lệ Trọng Mưu ánh mắt nhàn nhạt lướt qua đám người này rồi không thèm để ý trực tiếp đi khỏi , khi đi ngang qua chỗ Ngô Đồng thì chợt dừng bước.

Ngô Đồng lúc này đang bận đối phó với sự vây hãm của phóng viên nên không để ý thấy Lệ Trọng Mưu nhưng mà hắn lại thấy rất rõ cô.

Lệ Trọng Mưu khẽ nhíu mày, giây tiếp theo không biết dùng biện pháp gì lập tức túm lấy Ngô Đồng đi ra.

Đám phóng viên nhất thời không kịp phản ứng, Ngô Đồng chỉ cảm thấy một trận choáng váng , chợt ngẩng đầu lên phát hiện chính mình đã bị ôm xuống bậc thang. Cánh tay rắn chắc của Lệ Trọng Mưu mạnh mẽ kéo cô ra khỏi vòng vây.Ngô Đồng đột nhiên cảm thấy mất hết khí lực, toàn thân mềm nhũn , cô không dám nghiêng đầu liếc mắt nhìn hắn. Phóng viên lập tức muốn đuổi theo họ lại bị hàng dài vệ sĩ áo đen chặn lại .

Trợ lý của Lệ Trọng Mưu là Lâm Kiến Nhạc không hổ là đã kinh qua nhiều sóng to gió lớn liền bình tĩnh đứng ra mỉm cười vừa nói lời cảm tạ đối với phóng viên vì đã quan tâm tới ông chủ của mình vừa khéo léo từ chối hiện giờ không thể tiếp chuyện.

Ngô Đồng bị Lệ Trọng Mưu một đường kéo đến chiếc xe Maybach đỗ ở ven đường. Cô theo bản năng muốn phản kháng đáng tiếc khí lực của cô so với người nào đó thật sự là quá nhỏ bé liền bị ấn vào trong xe. Lệ Trọng Mưu theo sau “phanh” một tiếng đóng cửa xe lại đồng thời lạnh như băng ra lệnh cho tài xế: “lái xe”.

Chiếc xe ngay lập tức tăng tốc, rời xa chốn thị phi.

Ngô Đồng liếc mắt nhìn phía sau xe, vài phóng viên chưa từ bỏ ý định đuổi theo đuôi xe đang dần bị bỏ xa. Cô đang muốn thu hồi tầm mắt, lại phát hiện người đối diện đang gắt gao nhìn mình, nhất thời hai ánh mắt va chạm vào nhau.

Hắn đang quan sát nàng, bí ẩn mà cẩn thận.

Tâm Ngô Đồng khẽ run lên,cô cúi đầu . Lệ Trọng Mưu liền ngưng hồi ánh mắt đánh giá.

Ngô Đồng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một giọng nam trầm thấp đạm mạc như đàn cello đã vang lên bên tai:

“Ngô tiểu thư đi đâu, tôi tiễn cô một đoạn? “

Ngô Đồng bỗng cảm thấy trong lòng đủ mùi ngũ vị, không có nói tiếp. Mắt thấy cánh phóng viên đã bị bỏ xa, cô nghiêng đầu nói với tài xế:”Dừng xe”.

Tài xế nghe cô nói thế đang định dừng xe, lại quay qua nhìn Lệ Trọng Mưu thấy sắc mặt tổng tài không một biểu tình liền đối với yêu cầu của Ngô Đồng coi như không nghe thấy, chiếc xe như trước vẫn tiếp tục chạy.Ngô Đồng ngồi đằng sau cắn cắn môi.

” Lệ Tổng, tôi còn có việc rất quan trọng mong ngài cho tôi xuống xe “. Cô rốt cuộc hiểu được cầu ai hữu hiệu nhất.

Lệ Trọng Mưu đối với ngữ khí mềm mỏng của cô , trong thanh âm tràn đầy khẩn cầu cảm thấy rất hưởng thụ, lông mày khẽ nhíu nhìn thẳng vào cô.Trước mắt về việc đòi quyền nuôi đứa trẻ hắn đã giao toàn quyền cho Lâm Kiến Nhạc phụ trách. Có một lần hắn ngẫu nhiên nghe Kiến Nhạc nói cô gái này vô cùng cường ngạnh làm sao cũng không chịu nhượng bộ.

Vậy mà lúc này hắn thấy như thế nào lại là một bộ dáng tràn đầy ủy khuất ?

Trong ánh mắt của người đàn ông này không hề có lấy một độ ấm so với ánh mắt lạnh như băng càng làm cho người ta khiếp sợ hơn, lại giống như vũng lầy làm cho người ta vô thức bị hãm sâu vào trong đó.Ánh mắt đó đã từng làm cho cô trầm luân.Có lẽ bây giờ vẫn vậy. Ngô Đồng không dám nhìn tiếp, rũ mắt tránh đi.

Lệ Trọng Mưu nhìn thấy trong mắt cô thoáng qua ảm đạm, suy tư nửa giây rồi ra lệnh: ” Lão Tống, dừng xe.”

Xe vừa dừng lại cô liền mở cửa xe, cũng không quản dòng xe cộ đông đúc,một đường băng qua bên kia, cách xa người đàn ông đó. Bên này , chiếc Maybach cũng không có lập tức rời đi, mà là quay đầu dừng xe ở dải phân cách. Lệ Trọng Mưu ngồi trong xe liếc mắt một cái nhìn thân ảnh nhỏ bé đang đứng chờ sau đám người ở đằng kia.

Thu hồi ánh mắt, hắn lật giở bản báo cáo hồi chiều lẳng lặng xem.

Ngô Đồng cũng là lẳng lặng đứng chờ xe, ảo não nhuốm dần nơi khóe mắt.

Cô thật không rõ sự việc làm sao có thể đi đến nước này?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.