Đế Bá

Chương 1811: Quỳ Hoa lão tổ (1)



Biến dị đột nhiên này làm các lão tổ bị dọa kêu to một tiếng, cũng lui về phía sau một bước, sắc mặt trắng bệch, không dám tin tưởng nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ.

Nhánh cây dài ra từ thân thể tổ đằng, lúc này vậy mà đâm chết Hác thị lão tổ! Đây quả thật là chuyện không có khả năng, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.

Đối với thành Thiên Đằng mà nói, tổ đằng không chỉ là thủy tổ của bọn họ, càng là thần che chở bọn họ, thế thế đại đại che chở bọn họ.

Nhưng mà vào hôm nay, nhánh cây từ trên người tổ đằng vươn ra không có giết địch nhân, mà là giết lão tổ của thành Thiên Đằng.

Tổ đằng đánh chết lão tổ thành Thiên Đằng, chuyện như thế mà truyền đi, tuyệt đối không có người tin tưởng, cho dù tận mắt thấy cũng không dám tin tưởng.

- Yêu thuật, đây tuyệt đối là yêu thuật, yêu thuật --

Cho dù là lão tổ thành Thiên Đằng tận mắt nhìn thấy cũng không tin nổi, hét to lên.

Đối với kết quả này, bọn họ chỉ có một giải thích, Lý Thất Dạ có yêu thuật, chỉ có yêu thuật mới có thể khống chế tổ đằng giết Hác thị lão tổ!

- Hắn tu luyện yêu thuật tà ác, lưu hắn không được, không tiếc cái giá lớn giết hắn!

Có một lão tổ hoảng sợ, kêu lên.

- Giết -

Lúc này các lão tổ thành Thiên Đằng cũng điên cuồng hét to lên, toàn bộ binh khí đánh ra, chém giết Lý Thất Dạ.

Lúc này đối với các lão tổ thành Thiên Đằng mà nói, bọn họ không tiếc giá nào, tuyệt đối không thể để cho Lý Thất Dạ còn sống rời khỏi thành Thiên Đằng, nếu không sẽ thành họa lớn trong lòng thành Thiên Đằng.

- Một đám ngu xuẩn --

Lý Thất Dạ lạnh lùng nhìn qua bọn họ, hắn lật tay đánh ra, lười nhìn bọn họ.

Hô một tiếng, lúc bàn tay Lý Thất Dạ đánh ra ngoài, một nhánh cây cực lớn mọc ra từ tổ đằng quất ngang.

"Phanh, phanh, phanh" binh khí nứt vỡ vang vọng, từng kiện từng kiện binh khí đánh giế Lý Thất Dạ đều bị đánh nát.

Phanh -- một tiếng, tiếng vang lớn cuối cùng vang lên, nhánh cây này quét ngang đám lão tổ, đánh đám lão tổ này máu tươi chảy lênh láng.

Phốc thông, phốc thông, phốc thông...

Từng tiếng rơi xuống nước vang lên, đám lão tổ thành Thiên Đằng bị đánh bay rơi xuống biển.

Cảnh này quá rung động, các cường giả thành Thiên Đằng ở đây chấn động thật lâu, không dám nói cái gì.

Cho dù là Đằng Tề Văn cùng thành chủ thành Thiên Đằng cũng há hốc mồm, bọn họ bị dọa sợ hãi không khép miệng được, đúng là quá đáng sợ.

Trong thời gian cực ngắn, thành chủ thành Thiên Đằng cùng Đằng Tề Văn bọn họ ý thức được một khả năng -- chính là Lý Thất Dạ khống tổ đằng của bọn họ.

Nói như vậy quả thật là vớ vẩn tới cực điểm, tổ đằng chính là thần thủ hộ thành Thiên Đằng, cho dù lão tổ thành Thiên Đằng cũng không thể khống chế tổ đằng, càng không cần nói tới người ngoài.

Nếu như nói, Lý Thất Dạ có thể khống chế tổ đằng, vậy chỉ có một giải thích -- Lý Thất Dạ biết yêu thuật.

- Còn có người nào muốn ngăn cản ta hay không?

Lúc này sau lưng Lý Thất Dạ có nhánh cây rủ xuống, trên nhánh cây sinh ra nhiều lá cây.

Trong khoảng thời gian ngắn, các cường giả thành Thiên Đằng ở đây đã bị hù sợ, yêu thuật như thế bọn họ chưa từng nhìn thấy, thậm chí có thể nói bọn họ không dám tưởng tượng ra.

Cuối cùng nhất tất cả cường giả thành Thiên Đằng ở đây nhìn nhau, bọn họ vẫn chậm rãi vây tới, bọn hắn lại một lần nữa bao quanh Lý Thất Dạ, vây chặc như nêm cối.

Các cường giả thành Thiên Đằng trong lòng rất sợ hãi, các lão tổ của bọn họ bị đánh bay như con ruồi, những cường giả như bọn họ càng không cách nào so sánh với các lão tổ.

Nhưng mà bọn họ tuyệt đối không thể để cho Lý Thất Dạ rời khỏi, trong lòng bọn họ cho dù thật sự sợ hãi, bọn họ cũng không thể lùi bước, nếu để cho Lý Thất Dạ còn sống rời khỏi thành Thiên Đằng, vậy đó sẽ là tai nạn của thành Thiên Đằng.

Lý Thất Dạ nhìn qua cường giả thành Thiên Đằng đang vây lại, cười lên, nói:

- Tuy nhiên là có chút ngu xuẩn, nhưng ít ra vẫn có kẻ xương cứng.

- Khống đằng giả -

Vào lúc căng thẳng này, một giọng nói thì thào vang lên. Tuy giọng nói này là lẩm bẩm, nhưng mà tất cả người ở đây đều nghe được rõ ràng.

Vào thời điểm này trong cấm địa xuất hiện một lão giả,, càng nói đúng hơn là một đóa hoa hướng dương, hoặc là nói đây là cây hoa hướng dương.

Đây là cây hoa hướng dương cao lớn, cao hơn một người trưởng thành. Hơn nữa đóa hoa hoa hướng dương mở rộ ra, cực lớn.

Một đóa hoa hướng dương như thế lại có một gương mặt ngay giữa bông hoa, gương mặt này là của một lão nhân.

Đóa hoa hướng dương như thế lại từ trong cấm địa đi tới. Tuy đóa hoa hướng dương này không có tỏa ra khí huyết gì đó, nhưng mà lại cho người ta cảm giác hắn giơ tay nhấc chân sẽ làm thiên địa sụp đổ.

- Tổ tương --

Nhìn thấy bộ dáng cây hoa hướng dương này, phục hồi tinh thần lại, Đằng Tề Văn thì thào nói.

Tổ tương, đây chính là một loại phương thức phản tổ bảo trì hình dáng cây cối trong Thụ tộc. Đối với Thụ tộc mà nói, bao nhiêu người Thụ tộc đều tu luyện thành hình người, tu luyện thành sinh linh cường đại.

Đó cũng không phải nói tu luyện thành hình người sẽ cường đại hơn, trên thực tế là trái lại. Tu luyện thành hình người Thụ tộc không giữ lại sự cường đại như Thụ tộc tổ tương, bởi vì giữ lại tổ tương chính là giữ lại lực lượng bổn nguyên mạnh nhất.

Nhưng mà tổ tương mặc dù có tổ thân, cũng có nhược điểm trí mạng, nếu bảo trì tổ tướng thì không cách nào mang huyết thống truyền thừa xuống, cho nên mặc kệ tương lai ngươi cường đại bao nhiêu, mặc kệ ngươi có bao nhiêu nghịch thiên. Nhưng mà huyết thống của ngươi không thể lưu truyền tiếp.

Đối với Thụ tộc mà nói chỉ có tu luyện ra thân thể huyết nhục, chỉ có làm cho huyết thống trong người lan truyền ra, huyết thống của ngươi mới truyền thừa xuống, hậu đại của ngươi mới kế thừa huyết thống của ngươi.

Đây là vì cái gì đa số Thụ tộc ngay từ đầu đều tu thành hình người, cả Thụ tộc mà nói, nguyện ý giữ lại tổ tướng càng ít, dù sao tất cả mọi người hy vọng huyết thống của mình truyền xuống.

Nếu không huyết thống sẽ đoạn tuyệt trên người của ngươi, như vậy cho dù ngươi cường đại trở lại, lại nghịch thiên hơn nữa cũng không có ý nghĩa gì, ngươi mất đi huyết thống truyền thừa, mất đi sinh sôi nảy nở hậu đại.

- Lão tổ tông, Quỳ Hoa lão tổ --

Nhìn thấy gốc hoa hướng dương từ trong cấm địa đi tới, thành chủ thành Thiên Đằng đang thất thần chấn động trở lại, thì thào nói.

Vừa nghe được thành chủ thành Thiên Đằng nói thế, cường giả vây quanh Lý Thất Dạ đều đưa mắt nhìn qua, nhìn thấy gốc hoa hướng dương cực lớn này thì tinh thần chấn động.

- Là lão tổ tông, thật sự là lão tổ tông, lão tổ tông xuất thế.

Có cường giả cuồng hỉ, thì thào nói.

Thì ra đóa hoa hướng dương cực lớn trước mặt chính là Quỳ Hoa lão tổ, hắn là lão tổ cường đại nhất và xưa nhất của thành Thiên Đằng, hắn cực ít xuất hiện, cho dù là thành chủ thành Thiên Đằng cả đời chỉ thấy hắn một lần, đó là khi hắn còn rất bé.

Lúc này Quỳ Hoa lão tổ không thể tin nổi vào mắt của mình, nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, sau đó lại nhìn qua nhánh cây dài hẹp sau lưng Lý Thất Dạ, hắn có cảm giác như đang nằm mơ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.