Đế Bá

Chương 2047: Hải Thần Kỳ (2)



Oanh -- một tiếng vang thật lớn, thiên dao động địa sáng ngời, vào lúc này trên người Lý Thất Dạ bộc phá Tiên Đế chi uy, Minh Nhân Đao sáng lên, sáng như chiếu sáng cả bầu trời, lúc này Minh Nhân Đao không chỉ bộc phát Tiên Đế chi uy, ngay cả Minh Nhân Đao dường như cũng sống lại, bản thân nó là tồn tại vô địch tuyên cổ.

- Cái này, cái này, điều này sao có thể --

Nhìn thấy Lý Thất Dạ giống như hóa thân thành Tiên Đế, rất nhiều người đều hoảng sợ, người đạo hạnh kém bị uy áp Tiên Đế trấn áp, trực tiếp chân nhuyễn ngồi xuống đất.

Nhìn thấy Lý Thất Dạ trên trời cao, rất nhiều người mở to mắt sâu sắc, nhìn qua Lý Thất Dạ cầm Minh Nhân Đao trong tay, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Đây là, đây là chuyện không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, cho dù Thần Hoàng cũng không có khả năng làm cho Tiên Đế chân khí sống lại!

Nhìn qua Minh Nhân Đao sáng ngời, có người run giọng nói.

- Đó là bởi vì hắn đạt được Tiên Đế chân khí thừa nhận, chuyện như thế mỗi thời đại cực kỳ hiếm thấy.

Có Nhân tộc càng hiểu Tiên Đế chân khí, nhìn thấy Lý Thất Dạ cầm Minh Nhân Đao, hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

Đông, đông, đông...

Nhìn qua cảnh như thế, Thượng Quan Phi Yến hoảng sợ, khong ngừng lùi bước, giờ phút này, nàng đã lâm vào tuyệt vọng chân chính.

Thời điểm Lý Thất Dạ lấy Minh Nhân Đao ra nàng đã biết không có hy vọng gì, hiện tại thây Lý Thất Dạ cùng Minh Nhân Đao dung làm một thể, càng làm cho nàng lâm vào tuyệt vọng thật sâu.

- Họ Lý, ta liều mạng với ngươi!

Trong cơn tuyệt vọng, Thượng Quan Phi Yến cũng lâm vào điên cuồng, nổi giận gầm lên một tiếng, há miệng phun thọ huyết ra ngoài, tất cả thọ huyết của nàng dính vào lá cờ, sắc mặt của nàng trở nên tái nhợt.

Đây là thủ đoạn hủy diệt, nàng trẻ tuổi như vậy dùng tất cả thọ huyết tế luyện lá cờ, cho dù nàng có thể thắng được trận này, thọ huyết của nàng khô héo, cũng không sống được bao lâu.

- Đấu pháp đồng quy vu tận, cho dù thắng cũng là khó thoát khỏi cái chết.

Nhìn thấy Thượng Quan Phi Yến dùng tất cả thọ huyết của mình tế luyện lá cờ, mọi người đều biết Thượng Quan Phi Yến đã xong, cho dù thắng trận đấu này, nàng cũng khống sống bao lâu cả.

Oanh -- một tiếng vang thật lớn, lá cờ hải thần bị tất cả thọ huyết của Thượng Quan Phi Yến huyết tế, pháp tắc dài hẹp cực đẹp hàng lâm, nó giống như một biển cả mênh mông.

Rầm Ào Ào -- tiếng nước chảy vang lên, chỉ thấy sóng lớn sóng kinh thiên, thời điểm này lá cờ hải thần hóa thành sóng lớn vạn trượng, thời điểm tất cả pháp tắc nhập vào trong nước biển, nước biển hóa thành một người nước vô cùng cao to.

Vào thời điểm này lá cờ hải thần cuốn một cái, khóa lấy thân người nước, trong nháy mắt người nước như hóa thành thần linh.

Vào lúc này thân linh như sống lại, hắn quay người mở hai mắt ra, vào giờ phút này giống như là hải thần phục sinh.

Oanh -- một tiếng vang thật lớn, thiên địa lay động, hải thần này mở thần diễm của mình ra, bao phủ cả phiến hải vực, trong một chớp mắt, hải thần chi uy bao phủ cả Long Yêu Hải, lam cho người ta kính sợ như hải thần đích thân tới.

- Hải thần bệ hạ --

Nhìn thấy hải thần này, rất nhiều Hải Yêu vô cùng kích động, phủ phục trên đất bái kiến, thậm chí có Hải Yêu nhìn gương mặt người nước hải thần này, nội tâm kích động không thôi.

- Hải thần phục sinh sao?

Nhìn thấy hải thần hiện ra, có Nhân tộc cũng hoảng sợ, sắc mặt đại biến.

- Không phải hải thần phục sinh.

Có Nhân tộc thế hệ trước lắc đầu, nói ra:

- Đây là huyết tế, dùng tất cả thọ huyết của bản thân đổi lấy một kích vô địch của hải thần! Đây là một kích vô địch của binh khí hải thần lưu lại, thành bại cũng xem một kích này.

- Một kích Hải thần vô địch, có thể chịu đựng được sao?

Nhìn thấy bóng dáng cao lớn vô địch kia, lúc này trong Động Đình hồ, đám người Lâm cô nương vô cùng lo lắng cho Lý Thất Dạ.

Một kích hải thần vô địch làm cho tất cả mọi người ngừng thở, làm cho vô số người thở không ra hơi, dưới uy áp của hải tần, không biết có bao nhiêu người bị run rẩy, không biết có bao nhiêu người nom nóp lo sợ.

- Loong coong --

Lúc này tiếng đao ngâm cửu thiên, Minh Nhân Đao trong tay Lý Thất Dạ lập tức sáng ngời, cả Minh Nhân Đao dường như biến mất, hóa thành hào quang lộng lẫy nhất trong thiên địa, một đao kia chiếu rọi mười châu, sáng chói bao phủ thiên địa.

Lúc này Lý Thất Dạ không chỉ bộc phát uy thế Tiên Đế mạnh mẽ, càng bộc phát ra đao ý vô địch, đao ý bao trùm thiên địa, trấn áp âm dương, trên vòm trời này, Lý Thất Dạ chính là đao, đao chính là Lý Thất Dạ.

Đao vô song, lúc này không có từ ngữ gì tốt để hình dung đao ý này, đao ý có mặt khắp nơi, giống như bao phủ thiên địa, vô khổng bất nhập.

Vào thời khắc này, tất cả mọi người có thể cảm thụ được, chính mình đang đắm chìm trong đao ý, mà không phải tắm rửa ánh mặt trời, dường như, lúc này Minh Nhân Đao đã thay thế cho mặt trời trên trời cao.

- Đây không chỉ đạt được Tiên Đế chân khí thừa nhận, hắn còn tu luyện đao đạo, đao đạo vô địch, một đao nơi tay, có thể chiến trăm binh.

Nhìn thấy Lý Thất Dạ lúc này nhân đao hợp nhất, thiên địa đều đắm chìm trong đao ý, quản chi là Thần Vương, trong lòng cũng phátlạnh.

- Giết --

Lúc này Thượng Quan Phi Yến không đường thối lui, rống to một tiếng, nàng đã trả bất cứ giá nào, đi cho tới hiện tại, không phải nàng chết thì chính là Lý Thất Dạ vong, cho dù là đồng quy vu tận, nàng cũng sẽ không tiếc.

Nghịch kích đánh đổi tất cả, đây là lựa chọn duy nhất của Thượng Quan Phi Yến, không chiến là chết, chiến cũng là chết. Vậy vì sao không liều mạng một lần?

Oanh -- oanh -- oanh --

Từ khi ý chí của Thượng Quan Phi Yến cuồng bạo, hải thần do nước biển biến thành tiến tới, mỗi một bước đều đạp nát hư không. Hư không dưới chân của nó bị nát như mảnh sứ vỡ, cực kỳ đồ sộ.

Hơn nữa hải thần đạp không mà đi, không chỉ hư không nứt vỡ, cho dù là đại đạo pháp tắc đang gào thét, quản chi là vạn đạo chi pháp cũng không cách nào tranh phong được.

"Phanh" một tiếng, hải thần ra tay, một chỉ đánh nát thiên địa, ra tay chính là hải thần ấn kết, phù văn hải dương cổ xưa chấn động như núi lửa, mỗi một phù văn giống như ngôi sao to lớn. Dưới oanh diệt của nó, phù văn không ngừng vỡ ra, phong ấn chư đế chúng thần dưới một ấn này tan thành mây khói.

Hải thần ấn vừa đánh xuống, tất cả mọi thứ hồn phi phách tán, cảm giác giống như hải thần ấn đang trấn vào ngực của mình, trước mặt lực lượng tuyệt đối của hải thần lại vô lực như vậy, là một cái miếu nhỏ, chưa đủ thành đạo, chẳng khác gì bụi bậm trên thế gian.

Hải thần ấn đánh xuống. Lý Thất Dạ ra tay, trường đao ngang trời, sáng chói muôn đời, một đao này chặt đứt âm dương, dập tắt nhân quả.

Loong coong -- một tiếng đao động vạn vực. Một đao chiếu sáng bất cứ nơi hẻo lánh nào trên thế gian, một đạo chẳng khác gì chỉ thẳng vào địa ngục. Chúng thần chư ma không có chỗ ẩn nấp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.