Đế Bá

Chương 2051: Mở ra chương mới



Nếu là trước kia, luận đại sự, không chỉ nói hộ pháp đường chủ, cho dù là trưởng lão cũng khó có quyền dự hợp, đa số đại sự đều do các lão tổ bí mật quyết định.

Lúc này đây ngay cả đám người Hồng Ngọc Kiều là đệ tử trẻ tuổi ưu tú cũng được quyền tham gia nghị sự.

- Tổ tiên của các ngươi, đánh hạ căn cơ vô cùng vững chắc cho các ngươi, tổ tiên của các ngươi, cho các ngươi vinh quang vô thượng.

Lý Thất Dạ lạnh lùng nói:

- Hôm nay, ta trọng khải vinh quang tổ tiên của cá ngươi, trọng khải trụ cột mà tổ tiên các ngươi lưu lại. Nếu có át chủ bài như vậy, các ngươi đều là bùn nhão không làm thành tường, như vậy Động Đình hồ sống hay chết, là sinh hay là diệt, tất cả là chuyện của các ngươi.

- Công tử, ngươi yên tâm, từ hôm nay trở đi, chúng ta tuyệt đối sẽ không bôi nhọ vinh quang tổ tiên, tuyệt đối sẽ không để liệt tổ liệt tông mất mặt, chúng ta là người thế hệ này, nhất định tuân thủ nghiêm ngặt thiết luật truyền thừa, kế thừa thiết minh, dùng chân mệnh mà thề, nói là làm, tuyệt không cô phụ kỳ vọng của công tử.

Sau khi Lý Thất Dạ nói xong, Hồng Thiên Trụ phục bái dưới đất, tiếng nói hữu lực, mà Hồng Thiên Trụ nói rõ như thế, là dùng chân mệnh mà thề.

Đây đối với Hồng Thiên Trụ mà nói, đây là đại biến cách lớn nhất của Động Đình hồ, nếu như bỏ qua cơ hội trước mắt, muốn làm lại từ đầu còn khó hơn lên trời..

Biết thời thế, chư vị trưởng lão hộ pháp đều nhìn nhau, cuối cùng chư vị trưởng lão hộ pháp đều nhao nhao đi theo Hồng Thiên Trụ quỳ dưới đất, dùng chân mệnh hứa thề, nói ra:

- Động Đình hồ chúng ta sẽ chấp hành thiết luật truyền thừa, kế thừa thiết minh, thề không nói hối hận.

- Rất tốt, các ngươi có quyết tâm như thế, đó là tốt nhất, nhưng mà các ngươi không nên bội nhọ huyết thống vinh quang vô thượng của tổ tiên các ngươi.

Lý Thất Dạ chậm rãi gật đầu nói nói.

Các nguyên lão, trưởng lão, hộ pháp đường chủ đều là nhân vật quyền lực trong Động Đình hồ hiện tại, bọn họ lúc này dùng chân mệnh hứa thề, hứa hẹn lịch đại thế hệ chấp hành truyền thừa thiết minh, đối với Động Đình hồ sẽ mở ra một trang sách mới.

- Động Đình hồ, là tổ tiên Hứa, Lâm, Hồng, Trương mấy thế gia vọng tộc cộng đồng sáng tạo, các ngươi là thuộc về hậu đại của Thiết Huyết Hồ Doanh, cho nên các ngươi phải nhớ kỹ, tại Động Đình hồ, không chỉ có Hứa, Lâm, Hồng, còn có Trương!

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói:

- Ta mặc kệ năm đó lão tổ các ngươi làm sao chia cắt mười tám ổ, nhưng nhớ kỹ cho ta, từ hôm nay trở đi, mười tám ổ là tài sản của cả Động Đình hồ, không phải thuộc về tài sản riêng của dòng họ nào đó! Nên giao ra thì phải giao ra.

Trương Bách Đồ cũng ở đây, Lý Thất Dạ nói như vậy, làm cho đám người Hồng Thiên Trụ và thế hệ trước cảm thấy xấu hổ, năm đó tổ tiên Hứa, Lâm, Hồng mấy thế gia vọng tộc liên thủ, bài xuất Trương thị ra ngoài, chia cắt mười tám ổ.

- Công tử, Hồng thị từ hôm nay sẽ giao bảy ổ trả lại cho Động Đình hồ, động thiên đường khẩu phân phối, tất cả theo thiết luật làm chuẩn.

Hồng Thiên Trụ vội vàng nói ra.

Trên thực tế, trong mấy thế gia Động Đình hồ, Hồng thị thực lực rất cường đại, mười tám ổ bọn họ chiếm bảy đại ổ, hôm nay Hồng Thiên Trụ lại là người đầu tiên nguyện ý trả lại cho Động Đình hồ.

- Lâm thị cũng nguyện ý giao năm đại ổ trả lại.

Ngay cả Hồng Thiên Trụ đều nguyện ý trả lại bảy ổ mà mình chiếm, lúc này những người khác cũng tiến lên, nguyện ý trả những ổ chia cắt lại cho Động Đình hồ.

Lý Thất Dạ chỉ gật gật đầu, nói ra:

- Các ngươi có quyết tâm như vậy, đó là tốt nhất, nhưng mà tương lai Động Đình hồ đều nằm trong tay các ngươi, hoàn toàn dựa vào các ngươi. Các ngươi mấy thế gia vọng tộc nên đoàn kết nhất trí, giống như tổ tiên các ngươi, nếu không, chỉ vì lợi ích cực nhỏ mà đấu ngươi sống ta chết, như vậy, Động Đình hồ sẽ đi về hướng diệt vong không xa. Cho dù địch nhân không diệt các ngươi, Động Đình hồ cũng sẽ diệt trong tay các ngươi.

Lý Thất Dạ nói như vậy làm cho không ít trưởng lão mặt mo nóng rát, Động Đình hồ không phải là không có nội tình, không phải là không có át chủ bài, đáng tiếc từ khi những hiền tổ kia xuất hiện, mang tât cả tâm tư đều đặt vào nội đấu, cũng chính bởi vì như vậy, làm cho người bên ngoài đều cho rằng Động Đình hồ có thể lấn, bọn họ rõ ràng có át chủ bài cường đại, đến cuối cùng, ngay cả Ly quốc, Huyết Sa trang là truyền thừa như thế cũng tuyên bố muốn diệt bọn họ.

- Tứ đại chiến binh, đã trở về vị trí cũ, thiết luật truyền thừa, cũng bắt đầu dùng lại.

Lý Thất Dạ nhìn qua bọn họ, nói:

- Từ hôm nay trở đi, các ngươi sẽ nghênh đón ngày mới, ta có thể giúp các ngươi chỉ có như thế, tương lai thuộc về các ngươi.

Nói xong lời này, hắn đi khỏi ghế dựa, quay đầu nhìn qua chiến kỳ và bức họa trên tường, sau đó đi ra khỏi nghị sự đại đường.

Lý Thất Dạ đi ra khỏi nghị sự đại đường, Hồng Thiên Trụ và tất cả trưởng lão hộ pháp cũng trầm mặc, bọn họ cũng cúi đầu xuống, tâm sính trăm vị.

Lý Thất Dạ là một ngoại nhân, hắn có thể nắm giữ lấy âm binh Động Đình hồ của bọn họ, hắn có thể ngự giá Tam Xoa Kích, hơn nữa dùng thực lực của chính mình trấn áp tất cả người của Động Đình hồ.

Nhưng mà hắn một người ngoại, cả Động Đình hồ bày ở trước mặt hắn, hắn còn không thèm nhìn, căn bản là không tham luyến quyền thế Động Đình hồ của bọn họ, lại càng không đi yêu cầu tài nguyên của Động Đình hồ.

Mà trái lại chính bọn họ, Động Đình hồ rõ ràng là thuộc về tất cả mọi người, nhưng mà vì tư tâm của mình, vì dục vọng bản thân mà tàn sát lẫn nhau, xa lánh lẫn nhau, làm Động Đình hồ chia rẽ.

Bọn họ với tư cách đệ tử Động Đình hồ, với tư cách con cháu Hồng, Hứa, Lâm, Trương mấy thế gia vọng tộc, vậy mà không có xem Động Đình hồ như nhà mình, chẳng qua là nơi chia cắt tài nguyên mà thôi.

Bất luận nhìn từ mặt nào, đều đầy đủ làm cho bọn họ xấu hổ, bọn họ thẹn với liệt tổ liệt tông.

Mà xấu hổ này, không ít trưởng lão hộ pháp cũng nắm chặt nắm đấm của mình, nhà mình, mình cũng không đi quý trọng, người nhà mình, mình cũng không đi bảo hộ, như vậy dựa vào cái gì người khác xem trọng ngươi?

Động Đình hồ là nhà bọn họ, là nhà của mỗi đệ tử, không thuộc về bất cứ người nào, không phải tài sản riêng của ai, cả Động Đình hồ là thuộc về mỗi con cháu, mỗi đệ tử.

Lý Thất Dạ cũng không có lập tức rời khỏi Động Đình hồ, hắn ở lại Động Đình hồ vài ngày, hắn cảm thụ khí tức thiên địa nơi đây, hưởng thụ đầm nước này.

Đối với Lý Thất Dạ mà nói, hoặc là đây là cơ hội cuối cùng, hoặc là lần cuối cùng hắn đứng ở Động Đình hồ, trong tương lai, hắn hoặc là không trở về đây, thời điểm rời đi, Lý Thất Dạ nghỉ ngơi ở đây vài ngày xem như lưu niệm.

Nhìn qua hồ nước lăn tăn, trong long Lý Thất Dạ thở dài một hơi, bao nhiêu anh linh mai táng trong đáy hồ này, thời khắc bọn họ chết già, bọn họ mai táng thân thể chính mình, tế luyện anh linh bản thân, đem mình hóa thành âm binh, vĩnh cửu ngủ say trong đáy hồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.