Đế Bá

Chương 2071: Nữ tử trong quan tài (1)



- Rất nhanh đã biết rõ.

Lý Thất Dạ nhàn nhạt cười cười, nói xong, Lý Thất Dạ chậm rãi bắt tay chưởng đặt ở phía trên mộc quan, sau đó là chậm rãi nhắm mắt lại.

Lý Thất Dạ đưa bàn tay đặt ở phía trên mộc quan, không nhích động chút nào, hắn không có huyết khí điên cuồng phun ra, cũng không có diễn biến đạo pháp, càng là không có thi triển công pháp cường đại vô địch.

Hắn cứ như vậy đưa bàn tay đặt ở phía trên mộc quan, rất bình thường, không có cái gì đặc biệt không bình thường.

Bàn tay của Lý Thất Dạ đặt ở phía trên mộc quan, nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích, theo thời gian từng khắc một trôi qua, Lý Thất Dạ giống như là đang ngủ say, hắn giống như đã lâm vào trong lúc ngủ say.

Liễu Như Yên các nàng cũng không khỏi ngừng thở, không dám đi quấy rầy Lý Thất Dạ, các nàng thậm chí đều sợ tiếng hít thở của chính mình đem Lý Thất Dạ đánh thức tỉnh.

Theo thời gian từng khắc một trôi qua, Trác Kiếm Thi cùng Liễu Như Yên lẳng lặng cùng chờ đợi, mà Hùng Thiên Tí lại vẫn như cũ còn không có động tĩnh, hắn không khỏi có chút thất vọng, chỉ sợ muốn mở ra mộc quan này không phải sự tình dễ dàng như vậy.

Nhưng mà, đúng vào lúc này, phù văn phía trên mộc quan vốn là ảm đạm vô quang dĩ nhiên là nhao nhao bừng sáng lên, giống như thoáng cái những phù văn này đã được ban cho tánh mạng vậy.

Phù văn phát sáng này đều thoáng một phát hiển hiện, trong nháy mắt, những phù văn này đan vào cùng một chỗ, hình như là đan vào thành Sinh Mệnh chi thụ. Ngay khi phù văn đan vào nhau như vậy, một cổ sinh mệnh lực bàng bạc đập vào mặt, giống như là có sinh mạng đang khỏe mạnh sống lại.

"Ông" một thanh âm vang lên, tựa như Sinh Mệnh chi thụ phù văn đang chớp động. Tiếp đó, nó thoáng cái nhảy vào trong mộc quan, giống như một khỏa Sinh Mệnh chi thụ là muốn cắm rễ ở trong mộc quan vậy.

Ngay khi Sinh Mệnh chi thụ phù văn biến mất ở trong mộc quan, nghe được thanh âm "Ken két yết" vang lên, trong mộc quan hình như là có cái gì đang trượt đi. Cuối cùng, nghe được "Rắc" một tiếng mở khóa vang lên, vốn là cái nắp cùng mộc quan khép kín thoáng cái buông lỏng.

- Mở ra, mở ra rồi.

Nhìn thấy một màn như vậy, Hùng Thiên Tí cũng không khỏi cuồng hỉ, quát to một tiếng nói ra.

- Điều này, điều này sao có thể? Cứ như vậy mở ra?

Liễu Như Yên cũng không khỏi có chút há hốc mồm, nhìn xem Lý Thất Dạ, nàng cùng Trác Kiếm Thi trong khoảng thời gian ngắn đều nhìn không ra mánh khóe trong đó.

Có thể nói, Lý Thất Dạ chỉ là đem bàn tay đặt ở trên mộc quan mà thôi, không có dùng cái gì, cứ như vậy mở ra mộc quan, đây quả thực là quá không thể tưởng tượng nổi.

Trên thực tế, Hùng Thiên Tí cũng nghi hoặc giống như vậy, mộc quan này ở trong tay hắn có vài ngày, vì muốn mở ra mộc quan, hắn thậm chí dùng rất nhiều phương pháp, nhưng là, đều không thể mở ra được.

Hiện tại Lý Thất Dạ chỉ là đem bàn tay đặt lên đã có thể mở ra mộc quan, đây không khỏi là quá đơn giản a.

- Đây không phải quan tài, quan tài như vậy, chính là sinh tại Thiên Địa mộc quan, dùng bạo lực sẽ không cách nào mở ra được, nên phải dùng cách này.

Nói xong, Lý Thất Dạ chỉ chỉ trái tim của mình, nói ra:

- Ngươi phải dùng tâm đi cảm ngộ nó, muốn dùng tâm đi nhận thức nó, muốn dùng tâm đi thức tỉnh nó, chỉ có tim ngươi đập động, mới có thể để cho nó biết rõ tánh mạng ở đâu.

Lý Thất Dạ nói ra lời này huyền diệu khó giải thích, huyền diệu thì huyền diệu, Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi đều tinh tế hiểu rõ lời nói của Lý Thất Dạ. Chính là Hùng Thiên Tí, tuy rằng hắn không thể lĩnh ngộ một câu nói kia của Lý Thất Dạ, nhưng là, hắn lại học bằng cách nhớ đem những lời này của Lý Thất Dạ nhớ kỹ.

Lúc này, Lý Thất Dạ chậm rãi mở ra mộc quan, động tác của hắn là ôn nhu như vậy. Động tác của hắn là nhẹ nhàng chậm rãi. Động tác của hắn là cẩn thận từng li từng tí như thế, tựa hồ, ở trong mộc quan chứa đựng bảo vật có một không hai vô cùng.

Trác Kiếm Thi các nàng đều là hết sức tò mò. Các nàng đều rất muốn biết trong mộc quan này chứa đựng đến tột cùng là cái gì, cho nên, các nàng cũng không khỏi thò đầu ra nhìn đồ vật đựng trong mộc quan.

Ngay khi Trác Kiếm Thi các nàng thấy rõ đồ vật đựng trong mộc quan, các nàng cũng không khỏi nhìn tới ngây ngốc, các nàng cũng không khỏi con mắt mở thật lớn. Cũng là bất khả tư nghị nhìn xem đồ vật bên trong mộc quan, các nàng thậm chí là có chút khó mà tin tưởng được con mắt của mình.

Hùng Thiên Tí còn cho là mình hoa mắt, cũng không khỏi xoa xoa con mắt của mình, nhưng là, hắn cũng không có hoa mắt. Hắn rung động nhìn xem đồ vật trong mộc quan, không khỏi thì thào nói:

- Thế gian, thực sự có tiên nữ.

- Hai chữ xinh đẹp cũng chưa đủ dùng để hình dung.

Cho dù là Liễu Như Yên cũng không khỏi cảm khái tán thưởng nói.

Ở trong mộc quan, nằm một người con gái, một nữ tử rất tuổi trẻ. Một nữ tử xinh đẹp đến không cách nào dùng bút mực để hình dung.

Trác Kiếm Thi Liễu Như Yên có thể nói là đương kim mỹ nữ Thiên Linh giới xếp vào danh hào bên trên, cho dù các nàng không phải Thiên Linh giới đệ nhất mỹ nữ, nhưng là, tại cả Thiên Linh giới, các nàng cũng là số một số hai.

Với tư cách một đời tông chủ, Trác Kiếm Thi Liễu Như Yên cũng không dùng mỹ mạo của mình làm vốn liếng, nhưng là, các nàng xinh đẹp cũng đủ có thể khiến các nàng kiêu ngạo.

Nhưng là, hôm nay cùng với nữ tử trước mắt so sánh. Mặc kệ là Trác Kiếm Thi Liễu Như Yên tuyệt thế mỹ nữ như vậy cũng không khỏi chịu ảm đạm thất sắc.

Ở trong mộc quan, lẳng lặng nằm yên một người con gái, nàng xinh đẹp đã làm cho không người nào có thể dùng bút mực để hình dung, tựa hồ thế gian từ ngữ sớm đã không đủ để hình dung nữ tử trước mắt. Nữ tử trước mắt xinh đẹp đến làm cho người cảm thấy không phải chân thật như vậy.

Cô gái này lẳng lặng nằm yên ở trong mộc quan, mười ngón thanh tú đặt ở phần bụng, nàng đang ngủ rất say, ngủ được rất điềm tĩnh. Tuy rằng trên mặt nàng không có mang theo dáng tươi cười, nhưng là từ thần thái điềm tĩnh của nàng đến xem, nàng tựa như là đang mơ một giấc mộng đẹp.

Qua trong chốc lát, nữ tử rốt cục chậm rãi mở đôi mắt ra. Ngay sau khi nàng mở đôi mắt ra, mặt trời mặt trăng và ngôi sao đều thất sắc, ánh mắt của nàng thật sự là rất xinh đẹp.

Qua trong chốc lát sau, nữ tử cuối cùng từ trong mộc quan leo ra, khi nàng đứng ở trước mặt mọi người, thần thái có chút mê mang.

Nhìn nữ tử trước mắt, Trác Kiếm Thi các nàng cũng không khỏi tán thưởng một tiếng, đều cảm thấy nữ tử trước mắt thật sự là quá mức xinh đẹp, xinh đẹp giống như trong mộng vậy.

Nữ tử trước mắt, có thể nói tuyệt thế vô song, một đôi mắt, thâm thúy mà xinh đẹp, tựa như ngôi sao tập trung. Ngay khi đôi mắt đó mở ra, mặt trời mặt trăng và ngôi sao đều ảm đạm, cũng không khỏi trốn tránh, xấu hổ gặp người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.