Đế Bá

Chương 2130: Trầm Hải Thần Vương quyết định (2)



Trầm Hải Thần Vương liếc nhìn Thuần Dương Tử một cái, nói rằng:

- Ngươi cái gì cũng tốt, chính là thật không có dã tâm! Nếu như ta có thiên phú như ngươi vậy, ta đã sớm vấn đỉnh thiên mệnh, cái gì Mộng Trấn Thiên, lập tức đem hắn chém xuống dưới ngựa! Ngươi có được tuyệt thế vô song thiên phú, lại hết lần này tới lần khác nhàn vân dã hạc!

- Điều này ngược lại cũng thôi, nhân sinh cũng không nhất định phải làm Tiên Đế. Thế nhưng, ngươi ngay cả nữ nhân mình thích đều không dám truy cầu, vậy quá phụ ngươi tuyệt thế vô song thần tư rồi! Sư huynh, chính ngươi tự nhìn lại mình đi, ngươi nếu nếu không truy cầu, cẩn thận sư thúc bị người theo đuổi mất, ở Thiên Linh Giới, người truy cầu nàng rất nhiều.

Nói đến đây, Trầm Hải Thần Vương xoay người rời đi.

Đối với Trầm Hải Thần Vương nói, Thuần Dương Tử cười khổ một cái, không nói thêm gì.

Ở bên ngoài, có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm cự mông, rất nhiều người đều cho rằng, Trầm Hải Thần Vương sẽ cùng Lý Thất Dạ đánh nhau, thế nhưng, ngay khi Trầm Hải Thần Vương đi ra, rất nhiều người cũng không khỏi hơi bị ngoài ý muốn.

Trầm Hải Thần Vương dĩ nhiên không cùng với Lý Thất Dạ đánh nhau, điều này đối với rất nhiều người mà nói, điều này thật sự là chuyện không thể tin nổi. Dù sao, Lý Thất Dạ giết tiểu thiếp Trầm Hải Thần Vương sủng ái nhất, đổi lại là bất luận kẻ nào, đều không thể nuốt xuống khẩu khí này, huống chi là Trầm Hải Thần Vương uy danh hiển hách.

Đương nhiên, mọi người cũng không biết phương diện này xảy ra chuyện gì. Đương nhiên, ở trước mặt Trầm Hải Thần Vương, không ai dám đến không phải chê chuyện như vậy.

Trầm Hải Thần Vương cũng không quan tâm người khác là có cách nhìn ra sao, thẳng leo lên cốt thuyền, hướng phía Cốt Hải đi.

Ở trong cự mông, Trầm Hải Thần Vương đi rồi, Lý Thất Dạ uống một ngụm trà thơm do Trác Kiếm Thi dâng lên, cười đối với Thuần Dương Tử nói rằng:

- Sư đệ của ngươi là một kẻ thú vị!

Thuần Dương Tử cũng không khỏi cười cười, nói rằng:

- Hắn vẫn luôn là như vậy, ta cùng với hắn là từ nhỏ lớn lên, hắn người này cái gì cũng tốt, chính là tính tình hơi kêu ngạo, hiếu thắng một điểm, thời gian tới Trầm Hải Triều ở trong tay hắn, tất là có thể đại phóng tia sáng kỳ dị.

Luận thiên phú, luận thực lực, Thuần Dương Tử đều so với Trầm Hải Thần Vương cao hơn rất nhiều, cho tới nay, Thuần Dương Tử đều ở trên Trầm Hải Thần Vương này, bất quá, Thuần Dương Tử cùng với Trầm Hải Thần Vương cho tới nay đều giao tình rất sâu, Trầm Hải Thần Vương cũng không có bởi vì Thuần Dương Tử so với hắn ưu tú hơn mà đố kị.

Trên thực tế, Trầm Hải Thần Vương là vì sư huynh hắn tiếc hận, bởi vì hắn thấy, Thuần Dương Tử có tư cách tranh hùng thiên mệnh, thậm chí hắn thấy, Thuần Dương Tử là người có khả năng nhất trở thành Tiên Đế.

Đáng tiếc, Thuần Dương Tử chí không ở hơn thế, cũng không có dã tâm tranh giành thiên hạ, hắn không có đi Thương Thiên Đạo, mà là đi Đại Thế Đạo, là trọng yếu hơn là, Thuần Dương Tử cho tới nay đều là không màng danh lợi, cũng chính bởi vì vậy, hắn tuy rằng nắm giữ thực lực vô cùng cường đại, nhưng vẫn thanh danh không hiển hách.

Trầm Hải Thần Vương cũng là bởi vì Thuần Dương Tử mà đi lên Đại Thế Đạo, bởi vì ngay cả sư huynh hắn hạng người tuyệt thế vô song như vậy cũng không vấn đỉnh thiên mệnh, hắn tư chất như vậy đi vấn đỉnh thiên mệnh, đó là đần độn vô vị, hắn ngay cả sư huynh đều không so được, nói thế nào thành tựu Tiên Đế!

- Bất quá, sư đệ ngươi nói đúng.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

-Nếu như ngay cả nữ nhân mình thích đều không dám truy cầu, vậy thực sự quá cô phụ ngươi tuyệt thế vô song thần tư rồi.

Lý Thất Dạ nói như vậy để Thuần Dương Tử không khỏi cười khan, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói như thế nào mới tốt.

Thuần Dương Tử thích Yến Thế Cung cung chủ, thế nhưng, Yến Thế Cung cung chủ lại ở trên bối phận so với hắn cao hơn, là sư thúc của hắn, bởi vì một tầng quan hệ này, để Thuần Dương Tử tiến thối lưỡng nan.

Dù sao, bọn họ Cổ Thuần Tứ Mạch chính là Thiên Linh Giới tuyệt thế đại giáo, Thiên Linh Giới vô số truyền thừa, mị linh đều lấy bọn họ Cổ Thuần Tứ Mạch làm dẫn đầu, nếu là hắn thực sự cưới sư thúc, đối với Cổ Thuần Tứ Mạch bọn hắn mà nói, đích thật là có chút không thích hợp.

- Thuần Dương Đảo Chủ ở trên tu đạo, có hiểu biết chính xác sí kiến, đáng tiếc, ở trên một sự tình, lại là phụ nhân kiến thức.

Liễu Như Yên cười khẽ nói rằng:

- Như Trầm Hải Hoàng nói, nếu là thời gian tới ngươi thực sự bỏ lỡ, ngươi sẽ suốt đời không hối hận sao?

Vô Cấu Tam Tông cùng với Cổ Thuần Tứ Mạch chính là Thiên Linh Giới mị linh đứng đầu, Vô Cấu Tam Tông cùng với Cổ Thuần Tứ Mạch là liên minh, hai phái trong lúc đó vãng lai rất nhiều, về chuyện tình Thuần Dương Tử thích Yến Thế Cung chủ, Liễu Như Yên các nàng cũng biết, trên thực tế, chuyện này ở Cổ Thuần Tứ Mạch cũng không tính là bí mật gì, chỉ cần là đệ tử có phân lượng nhất định đều biết chuyện này.

Nghe được nói như vậy, Thuần Dương Tử không khỏi trầm mặc một chút, cuối cùng hắn không khỏi buồn vô cớ mà thở dài một tiếng, nói rằng:

- Cương thường luân lý, khiến người nói không rõ, cũng không nói rõ. Coi như là ta thật có thể vượt qua đạo khảm này, sư thúc ta cũng không nhất định có thể nhảy qua được.

- Không có nếm thử, lại làm sao biết được.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Lúc nếm thử, mới biết được có thể hay không nhảy qua được đến. Hơn nữa, Cổ Thuần Tứ Mạch các ngươi cũng không tính là tông môn thông thái rởm, tổ tiên của các ngươi, bất luận là Cổ Thuần Tiên Đế, còn là Trầm Hải Tiên Đế, Yến Thế Tiên Đế, đều không phải là hạng người cổ lậu.

Thuần Dương Tử há mồm muốn nói, nhưng, lại không biết nên nói như thế nào hảo.

- Đến thử một lần đi.

Lý Thất Dạ cười vỗ vỗ vai của Thuần Dương Tử, vừa cười vừa nói:

- Cơ hội nắm giữ ở trong tay chính mình, nếu như bỏ lỡ, sẽ không có nữa. Thật sự có một ngày như vậy, cho dù ngươi hối hận, thế gian cũng đã không có thuốc hối hận.

Ngay lúc Liễu Như Yên các nàng chuẩn bị khởi hành đi đến Cốt Hải, đột nhiên có người tiến tới bái phỏng.

Ở phía sau, phương hướng Cốt Hải bay tới một chiếc cốt thuyền, trên cốt thuyền này đang ngồi hai người, một là lão nhân, một là thanh niên.

Lão nhân vóc người thanh kỳ, lưng đeo một thanh trường kiếm, sau lưng của hắn thanh trường kiếm này vừa dày vừa lớn, cùng với vóc người của hắn có chút không xứng đôi. Tuy rằng lão giả này thu liễm khí tức, thế nhưng, hắn hai mắt đóng mở trong lúc đó, có thiểm điện lủi động, ánh mắt có tuyệt thế vô địch thần kiếm, phát ra kiếm đạo oai làm cho hơi bị hít thở không thông.

Về phần thanh niên, rất nhiều người đều biết, hắn chính là Bao Ngọc Cường xuất thân từ Thần Mộng Thiên.

- Tào Quốc Kiếm!

Nhìn thấy lão nhân này, có đại nhân vật thế hệ trước lập tức nhận ra lai lịch của hắn, không khỏi kinh hô một tiếng.

- Tào Quốc Kiếm?

Coi như là tu sĩ không biết người này vừa nghe đến tên này, ở trong lòng cũng không khỏi hơi bị rùng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.