Đế Bá

Chương 2149: Kim Cương Bất Diệt Thể và Thiên Mệnh Tinh Thể mạnh yếu



- Đổi đạo kiếm của ta?

Lý Thất Dạ nhìn qua Thuần Dương Tử. Lúc này cười rộ lên, nói ra:

- Không cần đổi, chỉ cần ngươi thuần phục ta cả đời, ta tặng đạo kiếm cho ngươi.

Lý Thất Dạ vừa nói ra lời này, làm cho Liễu Như Yên các nàng đều há hốc mồm, các nàng là nhân vật như vậy có thể nhìn ra được, đạo kiếm của Lý Thất Dạ tuyệt đối còn trên cả Cổ Thuần đồng kiếm, Cổ Thuần đồng kiếm là bổn mạng chân khí của Cổ Thuần Tiên Đế nha, mà Cổ Thuần Tiên Đế chính là Tiên Đế đầu tiên.

Có thể tưởng tượng đạo kiếm này đáng sợ như thế nào, khó lường cỡ nào. Một thanh kiếm như vậy có thể được đế thống tiên môn xem như trấn tông chi bảo, lịch đại tương truyền.

Hiện tại Lý Thất Dạ vậy mà đáp ứng đưa đạo kiếm cho Thuần Dương Tử, chuyện này làm cho ai cũng không dám tin tưởng.

- Đây là nói đùa sao?

Ngay cả Thuần Dương Tử đều há hốc mồm, không thể tin được nói ra. Hắn có được Cổ Thuần đồng kiếm, đương nhiên biết rõ đạo kiếm trân quý.

- Ngươi thấy ta giống đùa giỡn hay sao?

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Chỉ cần ngươi bây giờ dùng chân mệnh thề, thanh kiếm nầy chính là của ngươi.

VốnThuần Dương Tử chỉ nói đùa, nhất thời đều há hốc mồm, hắn thật không ngờ Lý Thất Dạ thực nguyện ý.

- Công tử gia, đùa như thế quá lớn rồi.

Liễu Như Yên nhìn qua Lý Thất Dạ, cười khẽ nói.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Bảo vật dễ dàng có được, một tướng khó cầu. Bảo vật không có, ta có thể tìm, đại tướng có thể kháng trụ một Tiên Đế nha, cửu thiên thập địa, đúng là khó tìm được. Người mà ngay cả Tiên Đế đều giết không chết thì càng đáng giá.

Liễu Như Yên chớp chớp đôi mắt, dí dỏm nói:

- Vậy sư tỷ muội hai người chúng ta hiệu lực công tử gia ngươi, có phải tặng chúng ta bảo vật như đồng kiếm hay không?

Lý Thất Dạ lúc này búng mũi ngọc của nàng, vừa cười vừa nói:

- Ngươi nghĩ thật đẹp, đây không phải ta yêu cầu các ngươi, Vô Cấu Tam Tông các ngươi muốn ta, tại sao ta phải làm mua bán lỗ vốn.

- Hừ, công tử gia đang bất công.

Liễu Như Yên hờn dỗi một tiếng, vũ mị câu hồn nhìn qua Lý Thất Dạ, nàng tư thái mị hoặc như vậy, làm cho xương cốt của người ta cũng phải giòn xốp.

Đối với Liễu Như Yên tư thái vũ mị mê hồn như vậy, Lý Thất Dạ chỉ cười mà thôi.

- Công tử, đó là đầu lâu gì thế?

Trác Kiếm Thi lại hết sức tò mò về đầu lâu mà Lý Thất Dạ đạt được vừa rồi, lúc này lên tiếng hỏi.

Lý Thất Dạ cười cười, lấy đầu lâu vừa đạt được ra, nói ra:

- Vậy nhìn kỹ đi, nói không chừng về sau không có cơ hội nhìn thấy thứ tốt như vậy đâu.

Đầu lâu ngày gần ngay trước mắt, hắc khí lượn lờ, đầu lâu như thế thập phần quái dị, mặc dù không có tản mát ra thần uy đáng sợ, cũng không có câu nhân tâm hồn, nhưng mà làm cho người ta không muốn nhìn nó, bởi vì nhìn qua đầu lâu này một cái, làm cho lòng người sợ hãi, dường như có đồ vật gì đó đang chạm vào khu vực hắc ám sâu trong tâm hồn của ngươi.

Đám người Liễu Như Yên đều là cường giả tuyệt thế, bất luận thiên phú, bất luận đạo tâm đều rất cường đại, trẻ tuổi ít có người có thể so sánh, đầu lâu như thế ảnh hưởng tới bọn họ, thử nghĩ một chút cũng cảm thấy đầu lâu này đáng sợ.

Đám người Liễu Như Yên thật vất vả ổn định tâm hồn, cẩn thận xem xét một phen, tuy đầu lâu này thập phần đáng sợ, nhưng mà bọn họ không cách nào nhìn ra manh mối từ đầu lâu này.

- Đầu lâu này có huyền cơ gì hay không?

Thuần Dương Tử thiên phú cực cao, nhưng mà hắn cũng không cách nào từ trong đầu lâu này nhìn ra huyền cơ gì.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:

- Hiện tại các ngươi khẳng định không có khả năng nhìn ra huyền cơ của nó, địa điểm không thích hợp, thời cơ không thích hợp, huống chi bản thân nó cũng không hoàn chỉnh.

- Rất trân quý sao?

Trác Kiếm Thi nói ra. Bất luận là núi lửa to lớn phun trào bảo vật kia, ngay cả đồng kiếm tương tự Cổ Thuần đồng kiếm, Lý Thất Dạ cũng không có động tâm, cũng chỉ nhìn qua mà thôi, nhưng mà cái đầu lâu như vậy lại khiến Lý Thất Dạ không tiếc một cái giá lớn lấy nó vào trong tay, cưỡng ép cướp đoạt cơ duyên.

- Rất trân quý, đối với một ít người mà nói, đây là vật báu vô giá.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng vuốt ve đầu lâu này, nói ra:

- Cái đầu lâu này đã mất tích thật lâu rồi, chư thần chúng đế đã từng tìm kiếm qua nó, nhưng mà chưa từng có ai nghĩ nó lại lưu lạc tới nơi đây.

Nói đến đây, Lý Thất Dạ cảm khái, đã từng có một ít người đi khắp thiên địa, thông vạn vực đều không thể tìm thấy đầu lâu, vậy mà xuất hiện ở chỗ này, trên thực tế, đối với hắn mà nói đều là thập phần ngoài ý muốn, bởi vì hắn cũng từng tìm kiếm qua, đáng tiếc, vẫn không có tìm ra được.

Từ khi đầu lâu này mất tích, thế gian không còn có người nhìn thấy nó, thật không ngờ, nó dĩ nhiên là lưu lạc đến Cốt Hải.

Lý Thất Dạ cười cười, thu hồi đầu lâu này, luôn luôn có ngày nào đó, đầu lâu này sẽ có tác dụng trọng đại với hắn.

- Cái này, cái này, tại đây bảo vật không phải do cơ duyên mới có sao?

Hùng Thiên Tí bị chấn nhiếp, thật vất vả phục hồi tinh thần lại, hắn nuốt nước miếng nói ra.

- Vậy cũng phải xem là ai, đối với rất nhiều người mà nói, trong đây phải dựa vào cơ duyên, nhưng đối với Tiên Đế mà nói, đối với ta mà nói, chỉ cần ta muốn cái gì, không có thứ gì không chiếm được.

Lý Thất Dạ cười nhạt một tiếng.

Những lời này nói ra rất bình thản, nhưng mà trong câu nói bình thản này mang theo khí phách mười phần, thế gian này có mấy ai dám tự nhận sánh vai Tiên Đế, cùng so sánh với Tiên Đế cơ chứ.

Nhưng mà bất kể là Liễu Như Yên, Trác Kiếm Thi sư tỷ muội hai người, hay là Thuần Dương Tử, cũng không biết xảy ra chuyện gì, Lý Thất Dạ thật sự làm được chuyện này.

- Phải có cơ duyên thế nào mới có được bảo vật?

Hùng Thiên Tí tò mò nói ra.

Lý Thất Dạ cười to lên, nói ra:

- Cơ duyên loại vật này, ai cũng nói không chính xác, ngươi vận khí tốt, đi đường cũng có thể nhặt được bảo, vận khí không tốt, uống miếng nước đều có thể nghẹn chết. Xem đi, vận khí của ngươi tới rồi...

Nói xong, hắn chỉ tay về trước mặt.

Lúc này, trên bầu trời của cốt thuyền, trong hư không có bảo vật chìm nổi muôn hình muôn vẻ, nhưng mà ai cũng không chiếm được bảo vật, quản chi những bảo vật này thổi qua bên cạnh ngươi, ngươi đều không thể rung chuyển nó chút nào, dường như mỗi bảo vật dung làm một thể với không gian nơi đây, chúng hoàn toàn khảm vào trong không gian, căn bản là không cách nào bắt nó xuống.

Nhưng mà vào thời điểm, lúc này trên không trung cách cốt thuyền không xa, lúc này có một thứ như kim linh cách một thanh niên không xa.

Thời điểm này khi bảo vật đang bay qua đầu của thanh niên này, nghe được một tiếng "Linh", kim linh đột nhiên tiếng nổ một tiếng, sau đó dường như được tiếng "Răng rắc" tróc ra, lúc này kim linh lăn xuống tay của thanh niên này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.