Đế Bá

Chương 2171: Bóng mờ (1)



Cốt thuyền phiêu bạt, Lý Thất Dạ nhìn qua mặt biển thật lâu không nói, dường như mặt biển có thứ gì đó hấp dẫn ánh mắt của hắn.

Qua hồi lâu sau, Trác Kiếm Thi nhu hòa hỏi:

- Công tử đang tìm kiếm cái gì hay sao?

Trong hải vực này, hài cốt vô số, di bảo phần đông, nhưng mà Lý Thất Dạ vẫn không có liếc mắt nhìn, dường như trong mắt hắn những di bảo này chỉ là đồng nát sắt vụn mà thôi, không đáng hắn đi nhìn nhiều cái gì, ngược lại hấp dẫn ánh mắt của hắn chính là mặt biển bình tĩnh.

- Đúng!

Lý Thất Dạ thu hồi ánh mắt, nhìn qua Trác Kiếm Thi nói ra:

- Chuẩn xác hơn mà nói, là đang chờ đợi.

- Đợi cái gì? Bảo vật xuất thế sao? Dưới đáy biển có ẩn giấu bảo vật kinh thiên hay sao?

Ánh mắt Liễu Như Yên tỏa sáng, tò mò nói ra.

- Bảo vật? Ta tới đây không phải truy cầu bảo vật!

Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:

- Ta tới đây, là tìm kiếm một truyền thuyết, có thể cởi bỏ mê hoặc mà chưa từng người nào chứng thực.

- Truyền thuyết như thế nào?

Thuần Dương Tử cũng hứng thú dạt dào, về phần Cốt Hải, Cổ Thuần Tứ Mạch của bọn họ có rất nhiều ghi lại, nhưng mà về truyền thuyết cái gì đó, hắn vẫn chưa từng nghe nói qua.

- Là truyền thuyết vĩnh sinh.

Lý Thất Dạ thần bí vừa cười vừa nói.

- Truyền thuyết vĩnh sinh1

Lời này vừa ra, đám người Thuần Dương Tử trong nội tâm chấn động mạnh mẽ, Thuần Dương Tử cũng động dung nói:

- Chẳng lẽ nói, có quan hệ tới vật bất tử trong Cốt Hải là thật sự hay sao?

- Thực sao?

Trác Kiếm Thi cũng giật mình, có đồ vật bất tử thật sao, cũng khó trách người trong thiên hạ đều thèm thuồng, ngay cả người như Mộng Trấn Thiên cũng phải ngồi không yên, tự mình giá lâm Cốt Hải.

- Giả.

Lý Thất Dạ cười to lên, nói ra:

- Nếu như trong Cốt Hải thật sự có đồ vật bất tử, còn chờ người thế hệ này lấy hay sao, càng không cần nói tới hạng người như Mộng Trấn Thiên. Lịch đại đến nay, Tiên Đế tới Cốt Hải cũng không ít, càng có người đánh vào nơi sâu nhất của Cốt Hải. Nếu như trong Cốt Hải thật sự có đồ vật bất tử, còn đến phiên người thế hệ này lấy đi sao?

Nghe Lý Thất Dạ nói lời này, đám người Thuần Dương Tử suy nghĩ cũng hiểu được, còn có ai cường đại hơn Tiên Đế sao. Trên thực tế, không chỉ Tiên Đế, cũng có không ít hải thần, thụ tổ đều đã tới Cốt Hải, nếu như trong Cốt Hải thật sự có vật bất tử. Chỉ sợ đã sớm bị những Tiên Đế, hải thần, thụ tổ lấy đi rồi.

- Thì ra là giả, hù chết người!

Liễu Như Yên hờn dỗi một tiếng, nói ra:

- Cuối cùng là truyền thuyết gì, nhanh nói nghe một chút đi.

Lý Thất Dạ chỉ cười cười, nhìn qua mặt biển bình tĩnh, qua một hồi lâu, nói ra:

- Truyền thuyết một bóng mờ.

- Truyền thuyết một bóng mờ?

Trác Kiếm Thi không rõ, nói ra:

- Một bóng mờ thì có thể có truyền thuyết gì?

- Bởi vì nó vẫn tồn tại, cho nên biến thành truyền thuyết/

Lý Thất Dạ nói ra:

- Trong thời đại rất xa xưa, truyền thuyết này cũng có ghi lại vài câu, có rất ít ghi lại đề cập tới, cho nên, người biết rõ truyền thuyết này đã ít càng thêm ít.

- Truyền thuyết, từ khi có Cốt Hải tồn tại, trên biển trong Cốt Hải có một cái bóng mờ. Nó như u linh vậy, lúc ẩn lúc hiện, ngàn vạn năm qua đi, thế gian đổi một đời lại một thế hệ, bóng ma này vẫn tồn tại, nó giống như tồn tại vĩnh viễn trong Cốt Hải, vĩnh tồn từ cổ chí kim.

Nói đến đây Lý Thất Dạ nhìn chằm chằm vào mặt biển yên tĩnh.

- Từ khi có Cốt Hải tồn tại.

nghe nói như thế, trong nội tâm Thuần Dương Tử cũng phải rùng mình, dùng ghi chép của Cổ Thuần Tứ Mạch bọn họ. Cốt Hải tồn tại đã không cách nào ngược dòng tìm hiểu, thậm chí đã từng có người nói qua, Cốt Hải lúc đầu cũng không thể tìm hiểu.

Phải biết rằng, Cổ Thuần Tứ Mạch trong Thiên Linh Giới là truyền thừa cổ xưa số một số hai. Cổ Thuần Tiên Đế có Tiên Đế đầu tiên, hắn sống ở thời đại hoang mãng, chứng đạo trong thời đại hoang mãng, trở thành thế Tiên Đế đầu tiên.

Ngay cả Cổ Thuần Tứ Mạch cũng không có ghi lại khởi nguyên của Cốt Hải, có thể nghĩ khởi nguyên của Cốt Hải đã lâu như thế nào.

Một bóng mờ tồn tại trong nước, thậm chí có khả năng tồn tại từ ngày có Cốt Hải. Tồn tại vĩnh tồn cổ kim như vậy thật khiến người ta hứng thú.

- Bóng ma này là vật gì?

Trác Kiếm Thi lúc này hỏi.

- Đây là một nơi rất thú vị.

Lý Thất Dạ cười cười nói:

- Có truyền thuyết cho rằng nó là một sinh linh, có truyền thuyết cho rằng nó chỉ là hình chiếu của Cốt Hải, cũng có truyền thuyết cho rằng, nó vĩnh viễn còn lâu mới có thể tiêu tán... Tóm lại về phần nó là cái gì, không có người chính thức nhìn thấy, ít nhất chưa từng gặp qua bộ mặt thật của nó.

Nói đến đây, Lý Thất Dạ nhìn qua mặt biển bình tĩnh, đôi mắt của hắn trở nên thâm thúy.

- Nước biển như vậy, có thể nhìn thấy bóng mờ không?

Liễu Như Yên nhìn quanh mặt biển, cũng có chút hiếu kỳ, nước biển Cốt Hải đục ngầy không rõ, thậm chí có nước biển là đen như mực, nước biển như thế có thể nhìn thấy bóng mờ hay không?

Lý Thất Dạ không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn qua mặt biển, tùy ý cốt thuyền phiêu bạt.

Đám người Thuần Dương Tử cũng nhìn chằm chằm vào mặt biển, tất cả mọi người ngừng thở, đang chờ đợi bóng mờ trong truyền thuyết xuất hiện.

Thời gian trôi qua từng chút một, bóng mờ vẫn không có xuất hiện, đám người Thuần Dương Tử là nhân vật khó lường, bọn họ vẫn bảo trì bình thản, vẫn là nhìn chằm chằm vào mặt biển.

Quá hồi lâu sau, Lý Thất Dạ thu hồi ánh mắt nhìn qua mặt biển, nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói ra:

- Có nhiều thứ, cuối cùng vẫn phải lưu cho người hữu duyên, có chút chuyện, thời cơ chưa thành thục thì tất cả không thể cưỡng cầu.

Nói xong lời này, hắn không quan tâm tới mặt biển nữa, trở lại trong thuyền, cẩn thận nhìn qua tiên nữ, tiên nữ không việc gì, Lý Thất Dạ cũng buông lỏng một hơi.

- Tốt, chúng ta đi thôi, rời khỏi nơi này đi, nên đi săn bảo.

Lý Thất Dạ cầm bánh lái, nhìn qua đám người Liễu Như Yên vừa cười vừa nói.

- Săn bảo? Trước mặt chúng ta không phải có nhiều di bảo hay sao?

Liễu Như Yên cười khẽ nói.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:

- Bất cứ chuyện gì cũng có chừng mực, di bảo nơi đây không thể lấy quá nhiều, cơ duyên không thể cưỡng cầu quá nhiều. Cốt Hải có quá nhiều địa phương có thể đi, không cần phải hao tổn thời gian ở nơi này.

- Nếu là vận khí tốt, nói không chừng có thể thu hồi vật đánh rơi của Vô Cấu Tam Tông các ngươi đấy.

Nói đến đây, Lý Thất Dạ cười to lên.

- Thực sao?

Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, Trác Kiếm Thi hai mắt sáng ngời, nàng có bộ dáng phu nhân thùy mị, thời điểm hai mắt sáng lên đặc biệt xinh đẹp, đặc biệt mê người.

- Ta nói là, nói không chừng.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Nhưng mà, lúc này các ngươi có cơ hội rất lớn. Các ngươi gặp được ta, có thể nói là các ngươi vận khí tốt. Lúc này Cốt Hải không giống, đồ vật nên xuất hiện sẽ xuất hiện!

Nói đến đây, ánh mắt của hắn nhảy lên một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.